(Đã dịch) Diệu Thủ Tiểu Tiên Y - Chương 62: Nói chút chuyện
Diệp Đông nhận được điện thoại của Cổ Vũ, nhất thời cũng hơi ngỡ ngàng.
"Tôi chỉ muốn nhận thầu một mảnh đất thôi mà, sao lại phải lên tận huyện làm việc?"
"Ừ, huyện nhà rất coi trọng dự án này của cậu. Nếu cậu có thời gian lên huyện trao đổi, nếu không có thời gian thì tôi sẽ xuống tận chỗ các cậu để nói chuyện."
Nghĩ đối phương là phụ nữ, Diệp Đông đành nói: "Thôi được, hay là tôi lên huyện. Tiện thể tôi cũng có vài việc cần giải quyết."
"Vậy thì tốt, khi nào tới thì gọi cho tôi nhé."
Cúp điện thoại, Diệp Đông vẫn còn hơi mơ hồ. Anh ra cửa tìm Diệp Vĩnh Quý, nói: "Thôn trưởng, tôi chỉ nhận thầu một mảnh đất thôi mà, sao lại thành chuyện lớn đến mức huyện cũng phải vào cuộc vậy?"
"À việc này tôi đang định nói với cậu đây. Huyện nhà rất coi trọng. Họ xem dự án của cậu là một trong những hạng mục chiêu thương dẫn tư lớn nhất toàn huyện. Ý của họ là muốn mở rộng dự án hết mức có thể, càng lớn thì càng nhận được nhiều ưu đãi chính sách."
Diệp Đông liền gãi đầu, quả thực anh không hiểu rõ lắm về mấy chuyện này.
"Thôi được, tôi lên huyện xem sao sẽ biết."
Nghe con trai muốn đi gặp lãnh đạo huyện, Diệp Hùng Dân có chút choáng váng, giật mình hỏi: "Phó Huyện trưởng tìm con ư?"
"Là Phó Huyện trưởng ạ."
"Vậy cũng là một chức vụ rất lớn đấy. Con phải nói chuyện khách khí một chút."
Lái xe hơi, Diệp Đông hướng ra phía ngoài thôn.
Tuy đường núi đã được sửa sang, Diệp Đông vẫn mất hơn hai tiếng mới đến được trung tâm huyện.
Sau khi đỗ xe vào bãi, Diệp Đông đi về phía một tòa nhà cao tầng.
"Đứng lại!"
Vừa đến cổng, một tiếng quát vọng tới. Diệp Đông thấy một người đàn ông trung niên nhìn về phía mình, hỏi: "Anh làm gì đấy?"
Vừa nói, người đàn ông vừa săm soi toàn thân anh.
Diệp Đông nhìn xuống người mình mới nhận ra, toàn thân còn dính không ít bùn đất, đặc biệt là đôi giày, vừa lội từ trong đất lên nên dính đầy bùn, trông chẳng giống người đàng hoàng chút nào.
"Tôi đến làm việc."
"Anh tìm ai?"
"Phó Huyện trưởng Cổ."
Nghe nói là tìm Phó Huyện trưởng Cổ, người bảo vệ nghi ngờ nhìn Diệp Đông một lượt rồi nói: "Để tôi gọi điện thoại xác nhận đã, anh đừng đi lung tung."
Sau khi gọi điện thoại xong, anh bảo vệ mặt mới nở nụ cười, nói: "Anh cứ vào đi."
Diệp Đông lắc đầu, thầm nghĩ, vào được trụ sở cơ quan nhà nước mà khó thế này ư.
Đang đi về phía tòa nhà, Diệp Đông cúi đầu bước đi thì một giọng nói lại vọng tới.
"Ơ, đây chẳng phải Diệp Đông sao? Sao cậu lại tới đây?"
Diệp Đông ngẩng đầu nhìn lên, ngẫm nghĩ một lát mới nhận ra, thằng nhóc này chính là bạn học cùng lớp với anh, hình như tên là Tô Phi.
"Tô Phi à, sao cậu lại ở đây?"
"Này Diệp Đông, đây không phải nơi ai cũng có thể ra vào đâu nhé. Thế nào, tới làm việc à?"
Thấy vẻ mặt Tô Phi có chút kiêu ngạo, Diệp Đông cười cười nói: "Đúng vậy, tới bàn chuyện một chút."
"Ha ha, cái thôn rách nát của cậu có chuyện gì? Tôi nghe nói cậu giải ngũ chuyển nghề hay sao ấy. Thế nào, lên huyện bàn chuyện à? Muốn xin việc ư?"
Dù Tô Phi có vẻ kiêu ngạo, Diệp Đông cũng chẳng thèm để ý. Thằng nhóc này ở trong lớp đã vậy rồi. Nhớ không nhầm thì nó là con trai của một lãnh đạo nào đó, cũng có chút quyền lực trong huyện.
"Tôi tìm Phó Huyện trưởng Cổ."
Tô Phi mắt sáng lên, cười nói: "Trời đất ơi, Phó Huyện trưởng Cổ làm gì có chuyện gì để nói với cậu? Đừng có lừa tôi. Nói đi, rốt cuộc cậu tới làm chuyện gì? Anh đây ở huyện này cũng có chút quan hệ, có việc gì cứ nói, anh giúp cậu xử lý cho."
"Cậu được phân công về làm việc ở đây à?"
"Không phải, tôi làm ở phòng Tuyên truyền. Sao, không ngờ tới à?"
Diệp Đông nhìn Tô Phi một lượt, bĩu môi nói: "Với trình độ ngữ văn của cậu ư?"
Tô Phi lập tức nóng nảy, hừ một tiếng nói: "Tôi là chuyên ngành Văn học Trung Quốc đấy nhé, trình độ thế nào hả?"
Diệp Đông cười nói: "Thôi được, tôi không thèm nghe cậu nói nữa. Tôi thật sự có việc tìm Phó Huyện trưởng Cổ để bàn bạc. Xong việc tôi mời cậu ăn cơm."
Tô Phi nghi ngờ nhìn Diệp Đông, nghiêm mặt nói: "Trời đất ơi, cậu thật sự tìm Phó Huyện trưởng Cổ à? Thôi được rồi, anh đây dẫn đường cho. Anh cũng muốn xem có phải cậu thật sự tìm Phó Huyện trưởng Cổ không."
Nói đoạn, hắn quay người dẫn đường đi về phía tòa nhà.
Vừa đi vừa nói: "Anh đây mới đi bồi dưỡng từ tỉnh về. Cậu giải ngũ chuyển nghề xong vẫn chưa có chỗ nào ổn định đúng không? Thế nào, đến lúc đó tôi sẽ tập hợp một chút, các bạn học cùng lớp cũng đến ăn bữa cơm bạn bè nhé?"
Diệp Đông cũng không sao cả, thầm nghĩ, thằng nhóc này tuy kiêu ngạo nhưng cũng chưa từng có hiềm khích gì với mình. Anh gật đầu nói: "Được, cậu nói thời gian, tôi sẽ đến."
"Tiểu Đông à, dù gì cũng là bạn học cùng lớp. Nghe nói cậu có bằng lái xe đúng không? Đến lúc đó tôi giúp cậu lo liệu một chút, về làm lái xe ở phòng tôi. Đến lúc đó anh đây cũng có một người đáng tin cậy để giúp việc."
Diệp Đông ngạc nhiên nói: "Để tôi đi lái xe cho các cậu á?"
"Đúng vậy mà, đừng ngại. Giải ngũ chuyển nghề về lại trong thôn, chắc cuộc sống của cậu cũng chẳng dễ dàng gì. Tìm lãnh đạo cũng chẳng giải quyết được gì đâu, ngay cả Phó Huyện trưởng Cổ cũng chẳng quan tâm tới vấn đề việc làm của cậu đâu."
Diệp Đông lúc này lại có chút cảm động, thầm nghĩ, trong sách chẳng phải vẫn nói mấy loại công tử con nhà quan như thế này là nhân vật phản diện sao? Sao hôm nay mình gặp phải lại không phải tình huống như vậy, thằng Tô Phi này lại chủ động giúp đỡ mình ư!
Nghĩ tới đây, ánh mắt Diệp Đông nhìn Tô Phi đều lộ vẻ thân thiện. Anh thầm nghĩ, thằng nhóc này có lẽ đáng để kết giao.
Theo sự dẫn đường của Tô Phi, Diệp Đông đi tới bên ngoài phòng làm việc của Phó Huyện trưởng Cổ.
"Tiểu Đông này, thế này nhé, cậu đi tìm lãnh đạo đi, tôi ở đây chém gió với mấy người này một lát. Tôi đợi cậu."
Diệp Đông nói lời cảm ơn rồi đi vào. Một nữ thư ký, nhận ra Diệp Đông, mặt liền nở nụ cười nói: "Chào ông chủ Diệp, lãnh đạo chúng tôi đang đợi ông."
Tô Phi nghe nói thế, kinh ngạc đứng sững ở đó, ánh mắt nhìn Diệp Đông lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Nhìn thấy Diệp Đông thật sự đi vào phòng làm việc của Phó Huyện trưởng Cổ, Tô Phi quay sang hỏi một người trẻ tuổi trong văn phòng: "Anh bạn, cái thằng Diệp Đông đó nói đến bàn chuyện gì, rốt cuộc nó tới làm gì vậy?"
Người trẻ tuổi quen Tô Phi nhìn hắn một cái, liền cười nói: "Cậu dẫn người đến mà lại không biết chuyện gì à?"
"Cậu cũng biết là tôi vừa mới đi học nâng cao về mà, trong huyện có chuyện gì vậy?"
"Bạn của cậu ghê gớm lắm đó! Chuyện của nó không phải chuyện nhỏ đâu, mà là đại sự liên quan đến sự phát triển của cả huyện đấy."
Tô Phi lúc đó cũng có chút ngớ người nói: "Anh cứ đùa. Diệp Đông chỉ là một nông dân, một quân nhân xuất ngũ chuyển nghề thôi mà, nó có cái đại sự quái gì chứ."
Lúc này, những người trong văn phòng đều bật cười.
Phó Chủ nhiệm Văn phòng cũng cười nói: "Bạn của cậu là ông chủ được huyện dốc sức ủng hộ đấy, không thể xem thường đâu nhé."
Tô Phi cũng có chút ngớ người.
Sau khi không ngừng truy hỏi, hắn mới biết được một vài chuyện về Diệp Đông.
Vỗ đùi, Tô Phi mắng: "Mẹ kiếp, còn bảo là chuyện nhỏ đâu, thằng ranh con này lại làm ra chuyện động trời như vậy!"
Để đọc thêm nhiều tác phẩm khác, hãy truy cập truyen.free, nơi bản dịch này thuộc về.