(Đã dịch) Đỉnh Cấp Thần Hào - Chương 428: kế hoạch
Lúc này, Lâm Vân chỉ cảm thấy Trương Ngọc Anh thật xa lạ.
“Lại là một người phụ nữ thực dụng đến vậy.” Lâm Vân khẽ lắc đầu.
Lớp trưởng Lý Minh Nguyệt đi tới trước mặt Lâm Vân, nói: “Lâm Vân, ai rồi cũng sẽ thay đổi, đặc biệt là trải qua sự mài giũa của xã hội, cho nên cậu đừng lấy làm lạ.”
“Vậy lớp trưởng thì sao, cậu có thay đổi không?” Lâm Vân nhìn Lý Minh Nguyệt.
“Thay đổi một chút, nhưng bản tính của tôi không thay đổi,” Lý Minh Nguyệt nói.
Im lặng một lát, Lý Minh Nguyệt lại cười nói: “Cậu cũng không thay đổi sao? Lúc học trung học tuy cậu không nổi bật, nhưng cậu là một người kiên nghị, không chịu thua, đạo đức phẩm hạnh đều rất cao. Không ngờ tới bây giờ cậu lại học thói khoác lác rồi.”
Lâm Vân chỉ cười, không giải thích nữa.
Dù sao có khoác lác hay không cũng chẳng ai rõ, cho nên lúc này có giải thích thế nào đi nữa cũng chẳng ích gì.
Lâm Vân tự nhủ sẽ khiến lớp trưởng, Tôn Thiện Nhân, Trương Ngọc Anh cùng tất cả bạn học ở đây phải hiểu rõ.
“Được rồi, vào ngồi đi.” Lý Minh Nguyệt nói.
Lúc này các bạn học đã ngồi xuống, về cơ bản, những người thân thiết với nhau thời trung học đều đã ngồi quây quần một chỗ.
Lâm Vân đi tới khu yến tiệc.
“Lâm Vân, ngồi chỗ này đi.” Một giọng nói vang lên.
Lâm Vân ngoảnh lại nhìn, là Cao Gia Hưng, bạn cùng bàn thời trung học của anh.
“Cao Gia Hưng, cậu cũng ở đây à?” Lâm Vân cười và bước tới chỗ Cao Gia Hưng.
Cao Gia Hưng chính là bạn cùng bàn, cũng là bạn học thân thiết của anh từ thời trung học.
Anh liền ngồi xuống cạnh Cao Gia Hưng.
“Cao Gia Hưng, đã lâu không liên lạc, bây giờ cậu làm gì rồi?” Lâm Vân hỏi.
“Haizz, tôi còn làm được gì nữa đâu. Tốt nghiệp trung học xong, tôi theo cha phụ việc ở quán ăn đêm. Tuy hơi cực một chút, nhưng có thể kiếm được tiền,” Cao Gia Hưng nói.
Lâm Vân biết, nhà Cao Gia Hưng có mở một quán ăn đêm.
“Cậu thì sao Lâm Vân, cậu vẫn đang học ở đại học Bảo Thạnh chứ? Mà sao Phỉ Phỉ, bạn gái cậu, lại không đi cùng cậu?” Cao Gia Hưng hỏi.
“Tôi đã sớm chia tay với cô ta rồi. Cô ta chê tôi nghèo, nên đã bỏ tôi mà theo người khác,” Lâm Vân cười khổ nói.
Sau khi Cao Gia Hưng nghe vậy, chỉ biết thở dài một tiếng.
“Haizz, phụ nữ hiện giờ ấy à, phần lớn đều thực dụng đến vậy. Cậu xem ngay cả hoa khôi của lớp Trương Ngọc Anh, lúc trước cô ấy đơn thuần, trong sáng đến thế nào, vậy mà giờ đây lại sẵn lòng theo Tôn Thiện Nhân.”
“Đúng vậy, tôi cũng không ngờ tới,” Lâm Vân cũng lắc đầu cảm thán.
“Lâm Vân, cậu xem kìa, rất nhiều bạn học đều chạy tới nâng ly mời Tôn Thiện Nhân,” Cao Gia Hưng chỉ tay về phía trước.
Lâm Vân ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là như vậy. Rất nhiều bạn học đều chạy tới chỗ Tôn Thiện Nhân, nâng ly chúc rượu anh ta, muốn làm quen, nịnh bợ Tôn Thiện Nhân.
Lý do rất đơn giản: thấy Tôn Thiện Nhân phát đạt, nên ai cũng muốn ké chút tiếng thơm.
Cao Gia Hưng tiếp tục nói: “Lâm Vân, cậu nhìn kỹ xem kìa, trong số những người đang chúc rượu kia, còn có cả những người trước đây thường xuyên bị Tôn Thiện Nhân bắt nạt.”
Tất cả nội dung bản biên tập này thuộc về truyen.free và đã được bảo hộ bản quyền.