(Đã dịch) Đỉnh Cấp Thần Hào - Chương 460: miểu sát
“Hay lắm!”
Nhiều ông chủ theo dõi trận đấu không kìm được sự phấn khích mà hò reo vang dội.
Ông chủ đầu trọc vẫn không ngừng la lớn: “Dậy mau! Trọng tài đếm đến mười rồi, tên đô con kia đã chẳng còn chút phản ứng nào.”
“Tập đoàn Tiến Minh, Chủ tịch Quách thắng cuộc!” Đúng lúc này, trọng tài tuyên bố kết quả.
Chủ tịch Quách của tập đoàn Tiến Minh cười lớn: “Ha ha, ông chủ Lý à, võ sĩ của ông trông thì được đấy nhưng vô dụng quá, thua chỉ sau hai chiêu thôi. Tôi nói thật cho ông biết, võ sĩ của tôi là người tôi đặc biệt mời từ Nhật Bản về đấy, chỉ để đối phó với ông hôm nay thôi.”
“Ông…!” Ông chủ đầu trọc tức đến xanh mặt, chính ông ta là người chủ động khiêu chiến, thế mà kết quả lại thành ra nông nỗi này.
Đám ông chủ phía dưới đài đều vô cùng kinh ngạc, không ngờ tên võ sĩ xấu xí mặt rỗ kia lại được mời từ Nhật Bản tới ư?
“Ông chủ Lý, đừng quên vụ cá cược của chúng ta đấy nhé… Con đường kinh doanh mà ta tranh giành, từ nay về sau sẽ thuộc về tôi.” Chủ tịch Quách của tập đoàn Tiến Minh lại nở nụ cười đắc thắng.
Ông chủ đầu trọc chỉ còn biết ôm sự phẫn nộ mà ngồi phịch xuống.
Lúc này, Chủ tịch Quách của tập đoàn Tiến Minh tiếp lời: “Kính thưa các vị ông chủ có mặt tại đây, hiện giờ tôi sẽ đóng vai nhà cái. Ai có thể đánh bại võ sĩ của tôi, tiền thưởng sẽ là một trăm bảy mươi lăm tỷ. Nếu khiêu chiến thất bại, các vị chỉ cần trả ba mươi lăm tỷ là được. Hoan nghênh các ông chủ tới thử sức!”
“Tôi tham gia!” Một ông chủ khác đứng bật dậy.
Với mức tiền thưởng hấp dẫn như vậy, đương nhiên sẽ có người sẵn lòng lên đài. Đối với nhiều ông chủ mà nói, một trăm bảy mươi lăm tỷ không phải là con số nhỏ. Thắng thì quá tốt, mà thua thì họ cũng chỉ mất ba mươi lăm tỷ mà thôi. Đây chính là sức hút của các trận đấu quyền anh ngầm.
Thế là, võ sĩ của ông chủ này bước lên võ đài, nhưng tiếc thay, thân thủ vẫn không nhanh bằng võ sĩ người Nhật, chỉ hai chiêu đã bị đánh bại. Tiếp sau đó, nhiều ông chủ khác cũng lần lượt cử võ sĩ lên đài khiêu chiến. Nhưng kết quả đều không địch lại được võ sĩ người Nhật kia.
Ngay cả Tổng giám đốc Tô cũng phải cử võ sĩ mình thuê lên. Đáng sợ hơn, võ sĩ của ông ta đã bị tên người Nhật đánh chết ngay trên sàn đấu.
Sau sự việc đó, không còn ông chủ nào dám đứng ra khiêu chiến nữa, tất cả mọi người chỉ còn biết xì xào bàn tán.
“Võ sĩ người Nhật của Chủ tịch Quách này đúng là lợi hại thật, e rằng hắn là người mạnh nhất trong giới quyền anh ngầm hiện giờ rồi.”
“Sao không có ông chủ nào dám khiêu chiến nữa vậy? Được thôi, tôi sẽ tăng tiền thưởng lên ba trăm năm mươi tỷ, còn tiền thua cược vẫn là ba mươi lăm tỷ.” Chủ tịch Quách của tập đoàn Tiến Minh lớn tiếng nói, vẻ mặt hào hứng.
“Ba trăm năm mươi tỷ ư?” “Mức tiền thưởng này cao kỷ lục, trước nay chưa từng có!”
Đám ông chủ phía dưới lại một lần nữa trở nên kích động. Với mức thưởng hậu hĩnh đến thế, đương nhiên sẽ có người dũng cảm đứng ra. Quả nhiên, có hai ông chủ tiếp tục cử võ sĩ của mình lên đài, nhưng cả hai đều bị võ sĩ người Nhật đánh bại.
“Võ sĩ nước các người, chẳng lẽ đều yếu kém đến thế sao?” Võ sĩ người Nhật đứng trên đài cất giọng đầy kiêu ngạo.
Vừa nghe những lời này, tất cả các ông chủ có mặt tại đây đều lộ rõ vẻ tức giận.
“Mẹ kiếp, vậy mà để một tên người Nhật hung hãn đứng đây làm càn như vậy sao? Chẳng lẽ không có ai trị được hắn ta ư?” “Còn ông chủ nào có võ sĩ mạnh không, mau cử người lên xử lý hắn đi!”
Về phía Lâm Vân.
“Bạch Sa, vốn dĩ tôi không muốn để anh phải ra tay, nhưng giờ đây mọi chuyện đã liên quan đến danh dự của đất nước, e rằng tôi không thể không nhờ đến anh rồi.” Lâm Vân nheo mắt nói.
Bản dịch độc quyền của chương truyện này chỉ có trên truyen.free.