(Đã dịch) Đô Thị Dị Năng, Từ Ngụy Trang Thành Người Bình Thường Bắt Đầu Báo Thù - Chương 46: Đốt nổ
Trước tiếng Từ Lư đột nhiên hét lớn, gã đàn ông khẽ nhíu mày.
Chẳng phải vì Từ Lư tấn công quá dữ dội khiến gã nhíu mày, mà chỉ đơn giản là vì...
Quá ồn ào.
Đúng lúc Từ Lư lao tới tấn công, gã đàn ông dễ dàng tóm lấy bắp chân Từ Lư và tiện tay nhấc bổng lên.
Như một con diều đứt dây, đòn tấn công mạnh mẽ của Từ Lư đã bị gã đàn ông hóa giải một cách dễ dàng.
Sau khi đánh bật Từ Lư, trên mặt gã đàn ông không hề lộ ra chút vui sướng nào. Gã chỉ thu lại ánh mắt rồi tiếp tục bước về phía Dương Tiểu Mặc.
"Mẹ nó, coi thường ta!"
Hết lần này đến lần khác, Từ Lư cảm thấy mình bị gã đàn ông này sỉ nhục.
Mặc dù đối phương có thể dễ dàng đỡ được cú đá này của mình, nhưng điều đó cũng không phải lý do để hắn có thể phớt lờ mình.
Cũng giống như Dương Tiểu Mặc đang nằm dưới đất kia, ban đầu nàng ấy cũng đã hóa giải rất tốt.
Nhưng giờ thì lại nằm bẹp dí dưới đất như người chết!
"Hóa đá! Kim cương hình thái!"
Với tiếng gầm giận dữ, Từ Lư lại một lần nữa biến thành hình dạng người kim cương như vừa rồi.
Đây là hình thái mạnh nhất của hắn, với lực công kích và lực phòng ngự hoàn toàn không cùng đẳng cấp với vừa rồi!
"Nếu có thể được, ta hy vọng ngươi cứ đứng yên tại chỗ, đừng nhúc nhích."
"Bởi vì như thế, ngươi có lẽ còn có thể tận hưởng thêm vài giây không khí trong lành của thành phố A. A ~"
Gã đàn ông không quay đầu lại, khẽ nói với Từ Lư.
Cái giọng điệu hờ hững đó, cứ như đang nói một chuyện hết sức bình thường vậy.
"Ngươi cái tên này!"
"Chết đi cho ta!"
Vì năng lực của Từ Lư phần lớn thiên về phòng ngự, nên về mặt thủ đoạn công kích, hắn khá đơn điệu.
Nhanh chóng lao tới, Từ Lư lại một lần nữa phát động tấn công về phía gã đàn ông.
"Quả là kẻ cố chấp mà."
Gã đàn ông khẽ thở dài, cảm nhận thấy Từ Lư lại xông tới, hơi bất đắc dĩ dừng bước rồi xoay người lại.
Gã nâng tay trái lên, chậm rãi búng tay một cái.
"Nổ tung a ~"
"Ba!"
Cùng với tiếng búng tay giòn tan vang lên, Từ Lư như thể trúng phải một lực lượng không thể chống cự, đột ngột nổ tung không một tiếng báo trước.
Những viên kim cương lấp lánh bị nổ tan tành thành từng mảnh nhỏ, dưới ánh nắng mặt trời, trông đặc biệt chói mắt.
"Quả là một cảnh tượng lóa mắt thật ~"
"Trong tạp chí thường thấy miêu tả những cơn mưa kim cương kiểu này, chắc cũng chỉ như vậy thôi."
Ngắm nhìn những mảnh kim cương bay lượn trên không trung, gã đàn ông không khỏi híp mắt lại, thưởng thức.
Nhưng mà, cảnh tượng huyền ảo chói mắt này cũng không kéo dài quá lâu, biến thành vô số thứ không thể miêu tả được.
Với tình trạng như thế này, đã không thể nào phân giải hoàn toàn được nữa.
"Ai ~"
Khẽ thở dài một tiếng, gã đàn ông xoay người đi đến bên Dương Tiểu Mặc, bế nàng lên rồi chậm rãi bước ra ngoài.
...
"Không! Oánh Oánh, chạy mau!"
Bỗng nhiên, Dương Tiểu Mặc đang nằm trong phòng y tế đột nhiên mở bừng mắt, với vẻ mặt đầy hoảng sợ nhìn lên... trần nhà?
Nhìn trần nhà xa lạ này, trên mặt Dương Tiểu Mặc thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
Chẳng phải vừa rồi mình bị bọn chúng bắt đi sao? Cả Oánh Oánh cũng bị nữa... Sao lại thế này?
"Tiểu Mặc, cậu tỉnh rồi? Cảm thấy trong người thế nào?"
Đúng lúc Dương Tiểu Mặc đang hoang mang không biết đây rốt cuộc là đâu, Trương Oánh Oánh liền từ ngoài cửa bước vào.
"Oánh Oánh?! Cậu... Tê... Cậu không sao chứ?"
Nhìn thấy bóng dáng Trương Oánh Oánh, Dương Tiểu Mặc vội vàng muốn xuống giường, nhưng cảm giác bất lực từ cơ thể khiến nàng không thể đứng vững được.
"Ừm, tớ không sao, ngược lại là cậu, bác sĩ nói cậu bị kiệt sức, cần phải nghỉ ngơi thật tốt."
Nhanh chóng bước tới bên giường Dương Tiểu Mặc, Trương Oánh Oánh nhẹ nhàng ấn Dương Tiểu Mặc đang ngồi trên giường nằm xuống.
"Thật không có việc gì chứ? Chúng ta đang ở đâu? Bọn chúng không làm gì cậu chứ?"
Dương Tiểu Mặc không mấy quan tâm đến tình trạng của bản thân, nhưng lại vô cùng lo lắng cho Trương Oánh Oánh.
"Thật sự không sao mà, chúng ta đang ở phòng y tế của học viện. Còn về việc cậu hỏi bọn chúng... chắc là đám Trương Huy đúng không?"
Trương Oánh Oánh vừa bóc quýt cho Dương Tiểu Mặc, vừa nhẹ giọng trả lời.
"Mặc dù lúc đầu xông vào làm tớ giật mình lắm, nhưng Lam Ca rất lợi hại, dễ dàng đánh đuổi bọn chúng rồi."
"Hơn nữa không chỉ vậy, sau đó Lam Ca nói nhà họ Trương vì tư tàng siêu tinh giả tội phạm, giờ đây đã bị đội Giám quản Tinh ngục của Cục Siêu Tinh quản thúc."
Thì ra là vậy sao? Thảo nào Từ Lư đợi mãi mà không thấy ai đ���n, thì ra là thế.
Xem ra tên Lam Ca đó đã làm tốt công việc của mình.
Nghe Trương Oánh Oánh kể xong toàn bộ sự việc, Dương Tiểu Mặc như trút được gánh nặng, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Thì ra là thế. Vậy làm sao tớ về được học viện? Còn tên Từ Lư kia thì sao, đã bị bắt chưa?"
Dương Tiểu Mặc thuận miệng hỏi một câu.
Mặc dù nàng gần như đã đoán được kết cục và những gì mình sẽ phải đối mặt, nhưng vẫn muốn Trương Oánh Oánh chính miệng kể cho mình nghe.
"Từ Lư? Từ Lư là ai?" Trương Oánh Oánh nghi ngờ nhìn thoáng qua Dương Tiểu Mặc.
"Chính là tên siêu tinh giả tội phạm đó." Dương Tiểu Mặc khẽ cười nói.
"À ~ thì ra hắn tên Từ Lư à. Hắn không phải bị cậu đốt chết sao? Mà này, cậu lại là siêu tinh giả, vậy mà cứ giấu tớ mãi, chẳng nói gì cả!"
Vừa nhắc đến chuyện này, Trương Oánh Oánh vội nhớ lại chuyện Lam Ca từng nói Dương Tiểu Mặc là siêu tinh giả, làm ra vẻ hờn dỗi, véo nhẹ mấy cái lên má Dương Tiểu Mặc.
"Cái gì? Tê... Ối ~ cậu nói hắn bị tớ đốt chết rồi ư?"
Dương Tiểu Mặc trừng mắt ng��c nhiên, không thể tin nổi nhìn Trương Oánh Oánh.
"Đúng vậy đó. Lam Ca nói anh ấy tận mắt nhìn thấy, không những bị đốt chết, mà hình như còn bị đốt nổ tung, nổ tan tành từng mảnh, sợ lắm."
Trương Oánh Oánh nhớ lại lời Lam Ca kể cho mình, rồi kể lại y nguyên cho Dương Tiểu Mặc nghe.
"Đốt nổ? Đây là tình huống gì vậy?"
Dương Tiểu Mặc bị Trương Oánh Oánh làm cho choáng váng.
Nếu như Trương Oánh Oánh chỉ là vì trấn an nàng, thì căn bản không cần nói rằng Từ Lư đã chết,
chỉ cần nói rằng đối phương định làm chuyện đó nhưng chưa kịp thực hiện thì đã có người đến cứu nàng là đủ rồi.
Thế nhưng giờ Trương Oánh Oánh lại nói chính mình đã đốt chết Từ Lư, lại còn đốt cho nổ tung nữa?
"Ừm, cụ thể thì cậu cứ đợi khi nào khôi phục chút thể lực rồi hỏi Lam Ca xem sao, anh ấy là người tận mắt chứng kiến."
Trương Oánh Oánh lắc đầu.
"Ai ~ Tiểu Mặc, cậu chậm lại một chút, người cậu vẫn chưa hồi phục đâu!"
"Phải mang giày vào cẩn thận chứ!" Truyen.free giữ mọi quyền đối với bản dịch nội dung này.