(Đã dịch) Đô Thị Ta Chính Là Nam Thần - Chương 527: Không có cách nào trầm ổn khí tràng a
"Dính câu rồi, Tô Thần ca ca thật giỏi quá!"
"Giỏi thật đấy."
Chỉ một lát sau, Tô Thần đã thành công kéo lên từ dưới sông một con cá trích nặng chừng một cân. Hai nhóc con liền nhảy cẫng lên reo hò.
Tô Thần dùng chiếc thùng mang theo, múc một ít nước sông vào rồi thả cá vào đó.
Tần Khả Khả và Trần Tiểu Vũ ngồi xổm cạnh thùng nước, hiếu kỳ nhìn chằm chằm con cá bên trong, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay nhỏ chọc chọc.
Tiểu Oa và Tiểu Bồn cũng nằm bên thùng, ngóc đầu dậy tò mò nhìn.
"Các ngươi là chó con, không được ăn cá đâu, cái này là để chúng ta ăn đó!" Trần Tiểu Vũ vẻ mặt nghiêm túc, đưa tay đặt lên mặt hai con chó Tiểu Oa, Tiểu Bồn, đẩy chúng ra.
"Ông ơi, ông thấy không, bọn cháu mới câu được cá nhanh thế này mà đã to hơn cá của ông rồi đó!" Tần Khả Khả khẽ hất cằm, đắc ý khoe với ông lão kia.
"Ha ha. . ."
Ông lão cười lớn thoải mái, vỗ vỗ vào cái thùng đựng cá bên cạnh rồi nói: "Cái đó thì to tát gì. Mấy con cá trong thùng của tôi còn lớn hơn nhiều!"
"Hừ, có gì mà đắc ý chứ! Lát nữa chúng cháu sẽ câu được con lớn hơn. Tô Thần ca ca còn từng là quán quân câu cá ở đây đó!" Tần Khả Khả hừ một tiếng nói, vẻ mặt không phục.
"À?"
Ông lão hơi sững người lại, nghi ngờ nhìn Tô Thần hỏi: "Là cuộc thi câu cá lần trước à?"
Tô Thần cười nhẹ gật đầu.
"Giỏi đấy, cậu nhóc! Đáng tiếc lần trước lão phu có việc không đến được, chứ không thì quán quân đã chẳng đến lượt cậu rồi." Ông lão cười ha hả.
"Chém gió, chém gió! Mau nhìn kìa, trên trời có bò bay kìa!" Tần Khả Khả chỉ tay lên trời, lảnh lót nói.
"Đúng đấy, ông toàn chém gió thôi!" Trần Tiểu Vũ cũng phụ họa theo, còn làm mặt xấu trêu chọc ông lão.
Ông lão cùng những người xung quanh, nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai nhóc con này, đều không nhịn được bật cười lần nữa.
"Đúng là hai cục cưng vui vẻ mà."
"Đáng yêu quá đi thôi."
"Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là ăn đáng yêu mà lớn lên đây."
"Mà nói đi thì cũng phải nói lại, chỗ này rốt cuộc ở đâu vậy? Streamer tiết lộ địa điểm một chút đi, tôi muốn đi câu cá quá!"
"Có thể định vị xin thông gia từ bé không nhỉ? Ba căn nhà ở Đế đô đã chuẩn bị sẵn sàng rồi đây."
"Ở trên kia đang nghĩ linh tinh gì vậy?"
Rất nhiều khán giả trong phòng livestream đều bị sự đáng yêu của hai nhóc con này làm cho 'tan chảy'.
Đồ ăn vặt cùng đồ uống được mang đến trong ba lô không ít, ngay cả đồ ăn vặt cho chó của Tiểu Oa và Tiểu Bồn cũng có đủ.
Tần Khả Khả và Trần Tiểu Vũ ngồi một bên ăn đồ ăn vặt, thỉnh thoảng lại cho Tiểu Oa và Tiểu Bồn ăn một ít, còn trò chuyện với khán giả trong phòng livestream, nên các bé chẳng hề cảm thấy nhàm chán sau khi hết hứng thú ban đầu.
Tô Thần lại câu được thêm không ít cá, cả cá chép lẫn cá trích đều có. Hai nhóc con lúc đầu còn rất hào hứng, mỗi khi kéo được một con cá đều reo hò mừng rỡ, nhưng dần dần cũng quen dần vì quả thật cá ở đây rất nhiều.
Tuy nhiên, khi một con cá chép lớn nặng chừng bốn, năm cân được kéo lên khỏi mặt nước, hai nhóc con liền lần nữa hoan hô.
"Trời ơi, còn có nơi tốt thế này sao?"
"Không được, không được, streamer mau mau tiết lộ địa chỉ đi, tôi đi xe đến ngay đây!"
"Sao cá nhiều thế này, chẳng lẽ đây là hồ cá của người ta sao?"
"Mới có chút thời gian mà đã thu hoạch đầy tay rồi!"
Trong phòng livestream cũng có không ít người thích câu cá, đều không nhịn được mà lòng ngứa ngáy.
"Tô Thần ca ca, mọi người hỏi đây là đâu ạ." Tần Khả Khả nhìn thấy những bình luận này, giúp hỏi một câu.
"À, quên nói."
Tô Thần vỗ trán một cái, mỉm cười nhìn vào ống kính nói: "Nơi này là Ô trấn. Ai có hứng thú câu cá có thể đến đây chơi, đây quả là một địa điểm không tồi. Ô trấn lấy du lịch làm trọng tâm, hai dòng sông trong tiểu trấn hàng năm đều thả cá vào, mục đích là để thu hút du khách đến câu cá giải trí."
"Tôi cũng ở Ma Đô, vậy mà không biết còn có nơi tốt thế này."
"Mai tôi xin nghỉ phép rồi qua đó chơi luôn."
"Đáng tiếc khoảng cách quá xa, có cơ hội đi Ma Đô khẳng định đi chơi!"
"Ô trấn à, bây giờ chạy đến đó không biết có gặp được nam thần không đây."
"Đúng là cậu nhóc này mà."
Ngay lúc Tô Thần đang quảng bá về Ô trấn thì một giọng nói từ phía sau vang lên.
Tô Thần nghi hoặc quay đầu nhìn lại, không khỏi sửng sốt một chút.
Là ông lão lần trước bị cậu giành mất chức quán quân câu cá, hình như là họ Vạn thì phải.
Chỉ thấy ông lão một tay vác cần câu, một tay xách thùng nước, lầm lì nhìn chằm chằm vào cậu.
"Là ông đấy à, chào buổi chiều ông!" Tô Thần cười chào hỏi.
Lão Vạn hừ mũi một tiếng, cũng chẳng thèm để ý đến cậu. Ông tìm một chỗ bên cạnh Tô Thần, lấy ra chiếc ghế xếp gọn gàng trong thùng rồi ngồi xuống, sau đó bắt đầu bận rộn với đồ nghề.
Tô Thần đầy vẻ nghi hoặc gãi đầu. Ông lão kia sẽ không còn nhớ thù hằn chuyện bị giành quán quân lần trước mà đến gây sự đấy chứ?
Cái kia cũng quá hẹp hòi đi!
"Tô Thần ca ca, đây là ai a?" Tần Khả Khả hiếu kỳ hỏi.
"Đây là Vạn gia gia, lần trước cùng ca ca tham gia cuộc thi câu cá." Tô Thần cười giới thiệu.
"À, ra vậy. Chào Vạn gia gia ạ, cháu tên là Tần Khả Khả." Tần Khả Khả mỉm cười ngọt ngào với lão Vạn.
"Chào Vạn gia gia, cháu là Trần Tiểu Vũ." Trần Tiểu Vũ cũng lên tiếng chào.
"Chào các cháu." Lão Vạn trên gương mặt gầy gò nở một nụ cười hơi cứng nhắc, gật đầu đáp lại.
Thật hết cách, đối mặt với hai nhóc con đáng yêu có thể "đốn tim" mọi lứa tuổi này, lão Vạn quả thực không thể giữ được vẻ mặt nghiêm nghị.
Trên đường đi câu cá, ông gặp một người quen vừa hay trở về trấn. Người này với giọng điệu trêu chọc nói cho ông biết cái thằng nhóc giành mất chức quán quân của ông lần trước lại đến rồi.
Lão Vạn nghe xong liền thấy khó chịu trong lòng, lầm lì đi tìm Tô Thần, chuẩn bị dạy cho cái thằng nhóc lần trước ăn may kia một bài học.
Dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng suốt thời gian này, người quen cứ lấy chuyện này ra trêu chọc ông, khiến ông nhất định phải lấy lại thể diện này.
Ai ngờ cái thằng nhóc ranh ma này lại mang theo hai đứa nhóc đáng yêu không khác gì cháu gái mình đến, khiến ông không thể giữ được vẻ uy nghiêm nữa rồi.
"Vạn gia gia, lần trước cuộc thi câu cá ở đây ông cũng tham gia sao?" Tần Khả Khả vừa ăn hạt dưa cùng Trần Tiểu Vũ vừa cười rạng rỡ hỏi.
Lão Vạn chỉ cảm thấy tim như bị ai đâm một nhát dao, động tác tay khựng lại trong chớp mắt, sau đó giả vờ như không hề nghe thấy gì, tiếp tục móc mồi câu.
Tô Thần cười khổ không biết nói gì, xoa đầu cái nhóc con vô tình "đâm chọc" này.
Tần Khả Khả nghi hoặc chớp chớp mắt to, sau đó liền tiếp tục gặm hạt dưa nhìn điện thoại.
"Cậu nhóc, lần trước coi như cậu gặp may, hôm nay lại đến so tài một chút đi!" Lão Vạn sau khi móc xong mồi câu, liếc Tô Thần một cái với vẻ mặt lạnh tanh.
"À?"
Tô Thần ngơ ngác.
"Sao? Sợ biết cậu lần trước chỉ là gặp may, không dám đấu lại lão già này sao?" Lão Vạn cười cười.
Tô Thần nhịn không được trợn trắng mắt.
"Tình hình sao rồi, tình hình sao rồi? Cảm giác có chuyện hay đây!"
"Tôi hình như nghe nói lần trước ở đây có một cuộc thi câu cá nào đó, sau đó Tô Thần thắng, ông lão kia không phục nên đây là chuyên môn đến để lấy lại thể diện."
"Streamer đừng sợ, cứ chơi tới bến với ông ta đi!"
"Giống hệt ông già nhà tôi, chết vì sĩ diện."
Phòng livestream bàn tán ồn ào. Mọi quyền lợi của bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được kể trọn vẹn.