(Đã dịch) Đô Thị Ta Chính Là Nam Thần - Chương 66: Liễu gia tỷ muội nhũ danh
"Ngoan Niếp Niếp, sao con lại khóc thế này, đừng khóc, đừng khóc nữa mà."
Trên giường bệnh, bà lão yếu ớt, bàn tay khô gầy khẽ vuốt gương mặt thiếu nữ, cất tiếng nói khẽ.
"Bà nội... Bà, bà dọa chết con, suýt nữa con không còn được gặp bà nữa rồi." Thiếu nữ nghẹn ngào không nói nên lời.
"Ngoan nào, bà không sao mà." Bà lão mỉm cười hiền hậu.
Tô Thần ch���ng kiến cảnh này, trên gương mặt có chút tái nhợt cũng hiện lên một nụ cười nhẹ.
"Chàng trai, thật đa tạ cậu đã cứu tính mạng mẹ tôi." Người đàn ông trung niên với vẻ mặt đầy cảm kích, đưa tay ra.
Tô Thần mỉm cười, bắt lấy tay hắn.
"Tôi có thể gọi cậu là gì? Tôi là Liễu Như Hải, đây là vợ tôi Thái Văn, còn đây là con gái tôi Liễu Thi Họa." Người đàn ông trung niên mỉm cười, giới thiệu người trong nhà.
Nghe được tên thiếu nữ, Tô Thần hơi sững sờ, dò hỏi: "Cái kia... xin hỏi ngài có biết một cô bé tên Liễu Thi Thư không ạ?"
"Anh biết chị gái tôi sao?" Liễu Thi Họa quay đầu kinh ngạc nhìn Tô Thần.
"Quả nhiên là vậy."
Tô Thần chợt bật cười, giải thích: "Em tên Tô Thần, là sinh viên đại học Ma Đô, bạn thân của Liễu Thi Thư."
"Thật là trùng hợp quá." Vợ chồng Liễu Như Hải đều lộ vẻ ngạc nhiên, liếc nhìn nhau.
"Tôi gọi cháu một tiếng Tiểu Thần được chứ?" Thái Văn dùng ánh mắt đầy thâm ý dò xét Tô Thần, mỉm cười hỏi khẽ.
"Đương nhiên được ạ." Tô Thần cũng không nhận ra điều gì bất th��ờng, chỉ mỉm cười gật đầu.
Tiếp đó, cả nhà liên tục nói lời cảm ơn Tô Thần.
Ngay cả bà cụ Liễu sau khi hiểu rõ sự tình, cũng gọi cậu lại gần giường bệnh, mỉm cười hiền từ vuốt ve gương mặt cậu.
"Chàng trai à, cảm ơn cháu đã cứu cái mạng già này của ta. Ta không sợ chết, nhưng vẫn muốn sống thêm vài năm nữa, đợi đến khi hai đứa cháu gái bảo bối của ta đều yên bề gia thất, lúc đó ta mới có thể yên lòng đi gặp ông nhà."
Liễu Thi Họa đang nằm trên giường bệnh, nghe bà nội nói vậy, nước mắt lại vỡ òa.
Tô Thần cũng chợt thấy sống mũi cay cay, nước mắt không kìm được chảy xuống.
Bởi vì cậu nhớ đến bà nội mình. Đó là khi cậu học lớp 9, bà nội cũng đã qua đời vì bạo bệnh. Cậu hoàn toàn hiểu. Vào những giây phút cuối cùng, khi bà nội hồi quang phản chiếu, bà đã gọi cậu và em gái lại cạnh giường, ánh mắt tràn đầy lưu luyến không nỡ rời, không ngừng dặn dò các cháu phải ăn uống đầy đủ, lớn lên vui vẻ...
Nếu như khi đó cậu có được y thuật này, có lẽ bà nội đã có thể sống đến hôm nay cũng nên.
"Cháu trai à, sao cháu cũng khóc?" Bà cụ Liễu đau lòng hỏi.
Tô Thần lau nước mắt, gượng cười nói: "Cháu xin lỗi, cháu chỉ là nhớ đến bà nội mình. Bà mắc bệnh tim, hồi đó cháu chưa học y nên đành trơ mắt nhìn bà ra đi."
Bà cụ Liễu với vẻ mặt già nua hiền từ lộ rõ nét đau lòng, vỗ nhẹ tay cậu, mỉm cười nói: "Không sao đâu. V��� sau cứ coi ta là bà của cháu, ta sẽ thương cháu như thương cháu trai ruột thịt của mình."
Tô Thần nghe vậy sửng sốt.
"Ồ... vậy là cháu có anh trai rồi!" Liễu Thi Họa ánh mắt vui mừng nhìn về phía Tô Thần.
"Ôi ôi..."
Bà cụ Liễu để lộ hai chiếc răng sứt, cười rất vui vẻ.
Liễu Như Hải và vợ cũng nhìn nhau mỉm cười dịu dàng. Nếu có thể có một người con nuôi vừa tài năng lại đẹp trai như vậy, đương nhiên họ cũng rất sẵn lòng.
"Thằng nhóc con nhà ngươi, suýt nữa thì gây đại họa có biết không hả?"
Lúc này, lão thần y mới ngừng giáo huấn cháu trai, đi đến, vỗ mạnh vào gáy Chu Anh Tài một cái.
"Ông ơi, cháu xin lỗi, cháu biết lỗi rồi, cháu sẽ không dám nữa đâu ạ..."
Chu Anh Tài cũng không dám trốn, đành phải liên tục xin lỗi và cam đoan.
Lão thần y lại tát một cái nữa, giận dữ nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi lấy số nhân sâm còn lại hầm thành canh, bồi bổ cho bà cụ. Cả tiểu thần y đây nữa, đã hao tổn sức lực rất nhiều, cũng cần phải bồi bổ!"
"Vâng vâng vâng... Cháu đi ngay đây ạ."
Chu Anh Tài liên tục gật đầu, vội vàng chạy đi nấu thuốc như thể muốn trốn tránh.
Lão thần y quay sang Liễu Như Hải, mặt đầy áy náy một lần nữa xin lỗi: "Liễu tiên sinh, thật sự xin lỗi ngài, thằng cháu trai này của tôi, haizzz..."
"Lão thần y không cần khách sáo như vậy. Mẹ tôi cũng đã không sao rồi, thôi bỏ qua đi." Liễu Như Hải cười lắc đầu, lời nói rất khách khí, nhưng nếu như không phải Tô Thần cứu trở về mẫu thân, vậy liền khác nói.
"Tôi tính là gì thần y chứ, tiểu tử này mới là thần y chân chính!"
Lão thần y có chút cảm khái nhìn về phía Tô Thần, tò mò hỏi: "Tiểu thần y, tuổi trẻ như vậy mà đã có y thuật tuyệt thế, không biết sư phụ là ai?"
"Tiền bối không cần khách khí như vậy, cứ gọi tên cháu là được." Tô Thần mỉm cười, bịa chuyện nói: "Sư phụ cháu là người nhàn vân dã hạc, không muốn liên lụy quá nhiều. Về lão nhân gia ông ấy thì cháu xin phép không tiết lộ."
"Hiểu rồi, hiểu rồi. Chắc hẳn là một vị cao nhân ẩn dật, tiếc là tôi không có duyên diện kiến."
Lão thần y tiếc hận cười cười, tự giới thiệu mình: "À phải rồi, tôi quên chưa tự giới thiệu. Lão hủ tên Chu Diệu Xuân. Tiểu hữu có thể cho tôi xin cách thức liên lạc được không, sau này có vấn đề gì về y thuật, mong được chỉ giáo."
Nói đoạn, ông ta thậm chí còn ôm quyền vái chào Tô Thần.
"Tiền bối quá lời rồi ạ." Tô Thần vội vàng tránh đi, cười lắc đầu nói.
"Học không phân trước sau, người đạt được là trước. Y thuật của tiểu hữu vượt xa tôi, nên tôi phải làm thế." Chu Diệu Xuân nghiêm mặt nói.
Mọi người trong phòng thấy Chu Diệu Xuân với thái độ khiêm tốn thỉnh giáo như vậy, trong lòng đều không khỏi kinh ngạc.
Cần biết rằng, vị này là một trong số ít những bậc thầy Trung y hàng đầu cả nước, vậy mà lại hạ mình với tư thái hậu bối để thỉnh giáo y thuật từ một người trẻ tuổi.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ai có thể tin được chứ?
Hai vị bác sĩ khoác áo blouse trắng kia, sau khi hoàn hồn, cũng vội vàng cười xòa nịnh nọt Tô Thần, muốn xin cách thức liên lạc.
Ngay cả Chu Diệu Xuân còn muốn thỉnh giáo y thuật, nếu họ có thể học được vài chiêu, chắc chắn sẽ có lợi không nhỏ.
Tô Thần vốn dĩ đã rất mệt mỏi sau khi thi châm, lại bị hai người họ nói không ngừng bên tai, thực sự có chút mất kiên nhẫn. Nhưng thấy người ta niềm nở, cậu cũng không tiện làm ngơ, đành phải đáp lại cho có lệ.
"Các anh có thể về trước." Liễu Như Hải phát giác được cảm xúc của Tô Thần, thần sắc nhàn nhạt nói với hai vị y sĩ.
Hai vị bác sĩ tự nhiên không muốn.
"Liễu tiên sinh, tình trạng của bà cụ giờ đã tốt hơn, nhưng tốt nhất vẫn nên chuyển đến bệnh viện của chúng tôi để theo dõi và tĩnh dưỡng."
"Đúng vậy, đúng vậy, Liễu tiên sinh, dù sao trang thiết bị ở bệnh viện cũng hoàn thiện hơn."
"Không cần, các anh đi đi!" Liễu Như Hải nhíu mày nói.
Hai người cứ việc trong lòng không muốn, nhưng cũng nghe ra Liễu Như Hải trong lời nói không kiên nhẫn, chỉ có thể cáo từ rời đi.
Cuối cùng cũng được yên tĩnh, Tô Thần lúc này mới ngồi xuống uống trà nghỉ ngơi.
"Bà nội, bà nội đâu rồi?"
Đi kèm với tiếng gọi lo lắng, một bóng người xinh đẹp vội vã xông vào y quán.
Chính là Liễu Thi Thư, sau khi nhận được điện thoại của cha, đã chạy đến với tốc độ nhanh nhất có thể.
"Chị ơi!"
Liễu Thi Họa đang chăm sóc bà nội bên giường bệnh, khẽ gọi một tiếng.
"Bà nội!"
Liễu Thi Thư lập tức tiến lại gần, thấy bà nội trên giường bệnh quả thật đã khỏe mạnh không còn gì đáng ngại, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
"Nữu Nữu, bà không sao mà." Bà cụ Liễu mỉm cười, xoa đầu đứa cháu gái lớn.
"Phốc —— "
Nghe thấy cách gọi này, Tô Thần liền phun hết ngụm trà trong miệng ra.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.