Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đuổi Theo Ánh Bình Minh - Chương 2: Chapter 2:

Lần thứ hai mở mắt, Trần Nhật Minh nhìn thấy bản thân đang ở trong đại sảnh được mạ bằng vàng với nhiều bức tranh điêu khắc tinh xảo lại mang nét cổ xưa.Bản thẩn thì đang bị trói hai tay và hai chân, miệng cũng bị bịch lại. Xung quanh là những người phụ nữ và đàn ông đều ăn mặc đồ rất hở hang và quyến rũ. Trên cổ mỗi người đều có đeo chiếc vòng cổ màu đen pha chút ánh bạc nhẹ. Họ xếp thành hàng như đang chờ ai đó.Trần Nhật Minh chỉ dám nhìn một xíu rồi nhanh chóng cúi xuống mặt đất. Đôi tai không tự chủ mà đỏ lên, trong lòng không ngừng oán niệm.

' Trời ơi, ông đây mới 16 tuổi thôi, còn 1 năm lẻ 4 tháng nữa thì mới tròn 18 tuổi đó. Chả lẽ ai ở đây đều ăn mặc vậy à.'

Kế bên cậu còn có hai người phụ nữ khác, họ đều đang bị ngất chưa tỉnh dậy. Khi thấy họ Trần Nhật Minh mới nhớ ra mình đang ở trong tình cảnh nào. Đột nhiên cậu nghe thấy có tiếng bước chân lại gần, càng ngày càng lớn. Và rồi khi cánh cửa mở ra. Một người đàn ông với thân hình quá cỡ, cao chừng 1m6 ông ta có chiếc mũi hình tam giác và đôi mắt hí. Tóc ông ta như muốn rụn hết nên chỉ còn một mảng sau đầu. Đoán rằng tuổi đã ngoài 50

Vừa thấy ông ta vào Trần Nhật Minh cảm thấy đôi mắt mình như bị mù. Người thì xấu mà mang bộ đồ có thể nói là vô cùng chói ló bởi các bảo thạch không ngừng lắp lánh.

Bịch bịch bịch.

" Kính chào bệ hạ "

Tiếng quỳ xuống cùng với tiếng nói vang vọng trong phòng như kéo suy nghĩ cậu khỏi những suy nghĩ hồi nãy.

' Đây là cái người gọi là bệ hạ hả!!!. '

' Là cái người nam hay nữ đều ăn được à!!.'

Khuôn mặt cậu bắt đầu trở nên méo mó, não hải không ngừng suy diễn tới cảnh tượng kinh khủng đó. Trần Nhật Minh muốn chạy trốn, nhưng dù có vùng vẫy cỡ nào đi chăng nữa vẫn không thể thoát khỏi dây trói.

Người đàn ông kia nhìn bọn người quỳ trên mặt đất mặt không biểu cảm. Thậm chí có phần hơi chán ghét. Ông ta nhanh chóng nhìn về phía Trần Nhật Minh. Ánh mắt chợt sáng lên.

" Bọn họ vậy mà tìm được cho ta một nô lệ xinh đẹp đấy. Tuổi trong còn nhỏ, da thì trắng hơn cả đàn bà nữa. Ui ui cái ánh mắt tràn đầy nước mắt kia thật khiến người ta động lòng."

Trần Nhật Minh nghe vậy không khỏi rùng mình. Tuy rằng da cậu cũng có phần trắng thật nhưng so với các bạn gái trong lớp thì chả là gì. Tuy vậy, nhìn xung quanh thì thấy đa số người ở đây đều có da nâu hoặc hơi nâu. Nên có thể nói là cậu trắng hơn phụ nữ ở đây là cũng đúng. Nhưng ánh mắt tràn ngập nước là sao.

' Đm, ông ta biến thái thật chứ. '

Trần Nhật Minh trơ mắt nhìn bàn tay nhăn nheo mò khắp khuôn mặt cậu. Đã thế ông ta còn không ngừng lẩm bẩm bằng các từ ngữ u uế .

Và rồi ông kêu mấy người quỳ trên mặt đất lôi cậu lên trên giường. Tổng cộng có sáu người, ba nam ba nữ. Họ bắt đầu khiên Trần Nhật Minh lên, đi về hướng chiếc giường. Trong quá trình đó, đã không ngừng vùng vẫy muốn thoát khỏi bàn tay ma quỷ của bọn họ.

Tuyệt vọng, đau khổ, bất lực như lấp đầy nội tâm của cậu. Ánh mắt của cậu nhìn thấy người đàn ông đó đi lại phía trước cái giường để chờ. Cũng nhìn thấy bản thân ngày càng gần ông ta.

Đột nhiên một trong hai người phụ nữ bị ngất ở dưới đột nhiên chạy ra ngoài. Cô ấy đã có thể cởi trói từ lâu nhưng cô vẫn nằm, chờ cơ hội để trốn thoát.

Người đàn ông được gọi là bệ hạ kia nhanh chóng ra lệnh.

" Mau bắt cô ta lại. Nếu bắt không được thì các ngươi biết hậu quả rồi đúng không !"

Mặt sáu người họ tái đi, hai người đàn ông nhanh chóng tách ra đuổi theo cô ấy. Lực lượng giữ Trần Nhật Minh đã yếu bớt nhưng họ vẫn thành công đưa cậu lên trên giường. Lúc này đây chiếc dây thừng mà nãy giờ cậu vùng vẫy đã bị đứt, cổ tay cũng bị cứa sâu nhưng giờ đây nó không quan trọng nữa. Cho dù biết trước mình sẽ không thoát nổi nhưng có chết cũng phải chết cho trong sạch. Cậu không muốn trước khi chết nằm dưới người đàn ông. Đây là lòng tự trọng cuối cùng của bản thân.

Khi hai tay thoát ra, cậu nhanh chóng dùng tay đâm vào mắt người đàn ông kia, tiếp đến là dùng sức cắn nát tại của người đàn ông kia. Máu chảy đầm đìa. Trước khi bọn người vẫn còn đang kinh ngạc. Trần Nhật Minh nhanh chóng tháo dây thừng ở chân ra, dây thừng ở chân đã lỏng ra một phần do lúc nãy vùng vẫy nên tháo rất dễ.

Cậu xông ra được một đoạn ngắn thì bọn người kia bắt lại. Tuy nhiên đa số là nữ giới và nhìn chung họ có vẻ nhỏ tuổi hơn cậu nên Trần Nhật Minh có thể nhanh chóng thoát khỏi.

Khi cách cánh cửa chỉ còn một đoạn, cơ thể đột nhiên ngã xuống đất. Khi đau đớn nhìn xuống chân thì thấy chân của mình đã bị cho nổ tung. Kẻ gây ra chính là người đàn ông kia. Ông ta lấy tay che mắt, khuôn mặt nhăn nhó đầy tức giận nhìn Trần Nhật Minh. Trên tay còn cầm chiếc gậy khảm đá quý. Chiếc gậy đó còn đang bốc khói lên.

Trần Nhật Minh như nghĩ về điều gì đó ánh mắt tuyệt vọng nhìn hư không. Bên tai còn nghe thấy thanh âm tức giận của lão.

" Đem nó cho chúng ăn cho ta, ăn sạch hết cho ta!!"

Và cứ như thế Trần Nhật Minh bị lôi đi vào một phòng giam tối đầy ẩm ướt và thúi rửa. Cậu bị ném như một rác thải, bị quái vật không ngừng nhai xé. Đến cuối cùng miếng xương còn dư bị vứt xuống cống theo dòng nước nhẹ nhàng ra sông.

***

Trên dòng sông, một thiếu nữ tầm 16, 17 tuổi đang vác giỏ đồ ra ngoài sống để giặc. Cô có mái tóc màu đỏ rực, hơi xoăn nhẹ, dưới ánh mặt trời trở nên vô cùng lấp lánh. Khuôn mặt có thanh tú và trưởng thành. Đôi mắt có màu vàng hổ phách, đặc biệt nổi bật trên làn da bánh mật đầy sức sống.

Cô nhìn trên thi thể không ngừng trôi trên dòng sông. Cô ấy như nghĩ tới điều gì đó, không khỏi thở dài. Ngay lập tức liền nhảy xuống sông, đem thi thể kia vớt lên. Hành động vô cùng nhanh nhẹn và thông thạo.

Cô đã không ít lần vớt xác lên như vậy, thậm chí còn lập nên một nghĩa trang vô danh cho những người chết trong sông bị cô bắt gặp. Lần này, cô cũng định làm như thông lệ. Vợt xác lên, để khô ở một bên, rồi kiếm một nơi để đào đất lên rồi bỏ xác xuống lấp lại. Thuận tiện để thêm cái bia mộ để rõ ngày tháng.

Nhưng xác mà cô vớt lên có phần đặt biệt. Thân thể ở trần, ở gò má, xương sườn, tay và chân đều mất đi miếng thịt tựa như bị quái vật cắn xé qua vài chỗ còn lòi cả xương trắng. Cô đã từng gặp nhiều xác chết như vậy thậm chí còn đáng sợ hơn. Nhưng cô chưa bao giờ thấy cảnh tượng kinh dị như vậy. Máu thịt như có sinh mệnh, chúng như những con sâu không ngừng vùng vẫy vương tới. Làm lành từng tơ máu, bắp thịt tiếp đến là tái tạo làn da.

Cô nhìn về phía mặt trời màu cam kia rồi nhìn lại phía thành, trong lòng như quyết định điều gì đó.

Mở mắt ra, Trần Nhật Minh nhìn thấy là trần nhà màu đỏ cùng với hoạ tiết đại xà cùng nhân loại. Cũng ý thức được bản thân vẫn còn ở nơi kỳ lạ này. Cậu mong rằng những gì đã xảy ra chỉ là một cơn ác mộng và khi tỉnh lại nhìn thấy mình vì thiên thạch rơi xuống mà phải cấp cứu ở bệnh viện kế bên là ba mẹ đang lo lắng nhìn mình. Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, Trần Nhật Minh thất thần nhìn trần nhà. Đến mức tại sao bản thân có thể sống lại cũng không muốn suy nghĩ nữa.

Một lúc sau, thiếu nữ có máu tóc màu đỏ rực với đôi mắt màu hổ phách bước vào phòng. Cô nhìn vào thiếu niên có ánh mắt vô thần ấy một lúc rồi lên tiếng.

" Tỉnh rồi thì dậy đi "

Ánh mắt miên man của Trần Nhật Minh như lấy lại ý thức, quay đầu lại nhìn cô ấy. Đại não cuối cùng mới hoạt động lại. Cậu nhanh chóng ngồi dậy thì đột nhiên cảm giác khác lạ. Cậu nhanh chóng nhìn xuống thân thể. Quần áo cậu đang mặc là bộ đồ màu hường, trên đó còn trang trí nhiều hoạ tiết khác nhau.

" Trang phục này là?"

" Đây là trang phục của tôi, ở chỗ tôi chỉ có trang phục nữ nhân thôi. Bởi vì lúc vớt cậu từ sông lên thì đã trần trụi rồi nên tôi lấy tạm trang phục này cho cậu mặc."

Trần Nhật Minh nghe vậy liền thuận miệng nói cảm ơn nhưng rồi chợt nhận ra một điều. Rõ ràng bản thân đã chết, bị quái vật không ngừng cắn xé. Đến cả xương chắc cũng bị gặm nhấm vậy tại sao bản thân không chết. Cậu nhanh chóng dò xét cơ thể.

' Không có một vết thương, cảm giác đau đớn cũng không có '

Ruốc cuộc tại sao bản thân có thể sống lại. Trần Nhật Minh bắt đầu nhớ lại lời của cô gái nói. Trên sông và trần trụi.

' Ặc, vậy không phải thằng em của mình cũng bị nhìn luôn sao '

Sự xấu hổ nhanh chóng hiện lên. Trần Nhật Minh cố gắng che đậy đi bằng một câu hỏi.

" Uk, cậu tìm thấy tôi như thế nào vậy? Ý là tình trạng của tôi lúc đó như thế nào? "

Trần nhật Minh thật sự không biết bản thân làm sao thoát khỏi ổ quái vật đó.

Cô gái nhìn chăm chú Trần Nhật Minh hồi lâu mới trả lời lại.

" Có đầy đủ tứ chi, vết thương lành lại nhanh chóng."

Cô muốn nói là xác chết vùng dậy, nhưng hiện tại cô không biết người trước mắt là ai, thân phận thế nào, là tốt hay xấu. Tốt nhất nên tránh đi điểm quang trọng. Suy cho cùng vết thương lành lại thì có thể giải thích đơn giản, nếu nói chết sống lại sẽ là bất thường.

Câu trả lời đấy tuy không giải đáp hết tất cả nghi vấn trong lòng Trần Nhật Minh nhưng cậu cũng không cố chấp hỏi tiếp.

" Tôi tên là Trần Nhật Minh, học lớp 11A3."

'... Thôi chết lỡ giới thiệu theo thói quen.'

Cậu quay lên nhìn người con gái có mái tóc đỏ kia. Chỉ thấy người kia nhìn cậu chầm chầm, đôi mắt mở to hết cỡ.

Cuối cùng cô khẽ nói.

" Cậu vẫn còn sống à... "

!!!!!!!!???????

Mong mọi người ủng hộ. Có sai mình sửa

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free