Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1067:

Vượng Tài đột nhiên khép miệng lại, lén lút kéo xe nhích lại gần đội ngũ, đồng thời vẫy đuôi đánh thức Vân Diệp đang ngủ gật. Vân Diệp thấy dáng vẻ cảnh giác của Vượng Tài liền biết có chuyện phiền phức rồi, nhưng y không thể hiểu nổi sao mình lại có thể gặp nguy hiểm khi đang ở trong đội quân hùng mạnh nhất.

Không riêng Vượng Tài, ngựa của mấy lão tướng cũng hí vang, còn Vượng Tài thì phát ra tiếng gầm gừ trong cổ họng. Kiểu này là dã thú cỡ lớn đã tới gần rồi. Chẳng lẽ gặp ma sao, thú dữ nào dám tấn công quân đội?

Lý Nhị cách đó không xa cười ngông cuồng:

— Chẳng dễ dàng gì, ta tưởng ngươi có thể nhịn được, không ngờ sắp rời núi rồi mà ngươi vẫn bám theo.

Nói xong, ông đá mạnh vào con gấu bị trói cạnh xa giá. Con gấu kêu rầm rĩ, chắc là ngửi thấy mùi gấu mẹ nên càng kêu càng to.

Vân Diệp thề chưa bao giờ thấy con gấu nào to đến vậy, thân hình đồ sộ như một ngọn núi thịt từ trên núi lăn xuống, lao thẳng vào đội ngũ. Trên người nó chi chít mũi tên, nhưng chúng hầu như không xuyên thủng được lớp da dày. Nó tát một con chiến mã, con chiến mã hí vang, đổ vật xuống đè kỵ sĩ dưới thân. Tiếng xương gãy khiến Vân Diệp dù đứng rất xa cũng nghe rõ mồn một.

Đám thị vệ rất ăn ý né tránh. Con gấu rống lên, lao thẳng về phía Lý Nhị, người đang cầm cung tiễn. Mũi tên thứ nhất của Lý Nhị trúng ngay hõm ngực của con gấu, đó là nơi yếu ớt nhất của nó.

Vân Diệp có chút thương cảm. Con gấu chẳng qua chỉ muốn cứu con của mình, có cần thiết phải giết nó không? Lý Nhị thật quá vô sỉ, có giỏi thì ra đấu tay đôi đi!

Chẳng bao lâu sau, Lý Nhị bắn thêm ba mũi tên nữa, con gấu khổng lồ kia đã hoàn toàn bỏ mạng, nằm trên mặt đất chảy máu. Trong đó, một mũi tên xuyên thẳng qua mắt, găm vào não con gấu. Nghiêm Tùng cầm đao, đập mạnh vào cán mũi tên, khiến nó xuyên hẳn qua phía bên kia. Con gấu lập tức tắt thở.

Chẳng qua chỉ là giết một con gấu thôi mà cả đội ngũ lại reo hò ầm ĩ. Vân Diệp không hiểu sao hàng vạn người lại cảm thấy đắc ý khi cùng nhau giết một con gấu. Y quay sang hỏi Lão Trình. Lão Trình khinh bỉ đáp:

— Tiểu tử, giết vua trong núi còn hơn lên trận chém tướng đoạt cờ, đó là một vinh dự lớn, mà nếu bắt sống được thì càng tài giỏi hơn nữa.

Nói rồi, ông ta cũng nhập vào đoàn người đang hoan hô.

— Bệ hạ săn hổ, bắn gấu, Đại Đường ta ắt hẳn quốc thế sẽ càng thêm rạng rỡ. Thần xin chúc mừng bệ hạ.

Phòng Huyền Linh vừa dứt lời chúc mừng, lập tức lại có tiếng reo hò vang trời dậy ��ất. Không ngờ khẩu hiệu lại là "vạn thắng" – vốn chỉ được hô vang khi ra trận.

Vân Diệp chẳng bận tâm lắm đến những chuyện đó, chỉ quan tâm hai bàn tay gấu béo núc kia sẽ được xử lý ra sao. Hiện đã là mùa thu, con gấu này khắp người dính đầy nhựa thông, ắt hẳn chuyên đi moi tổ ong lấy mật. Hai bàn tay gấu chắc chắn toàn những tinh túy của mật ong, lại thêm các loại hoa quả, nhất định đã được ướp sẵn, chuẩn bị cho mùa đông khi con gấu không có gì làm sẽ mút tay. Giờ đây, tất cả lại rơi vào tay Lý Nhị hưởng lợi. Vân Diệp rất hy vọng Lý Nhị sẽ ban cho mình hai bàn tay gấu này, như thế còn tốt hơn cả việc được ngồi xe dê.

Lý Nhị rất hẹp hòi, giữ khư khư tay gấu cho riêng mình, chỉ biết phung phí đồ tốt. Vân Diệp lẩm bẩm nguyền rủa vài câu, rồi lại nằm xuống xe, cùng đại đội tiếp tục hành trình. Chỉ một ngày nữa là sẽ tới Quan Trung, tâm trạng mọi người đều vô cùng phấn chấn.

Ngụy Trưng mặt dày leo lên xe ngựa, ngồi cạnh Vân Diệp rồi nói:

— Vân hầu tâm địa thiện lương khiến lão phu vô cùng bội phục. Không ngờ Vân hầu vốn mưu mô quỷ quyệt lại để lộ sơ hở lớn đến vậy trong chuyện này. Lúc Vân hầu khóc, lòng lão phu cảm thấy chua xót. Người khác thì cười đùa, chỉ có lão phu là hiểu được tâm trạng của Vân hầu lúc ấy.

— Tâm địa thiện lương là điều tốt, không nên học theo lão phu làm những chuyện tuyệt tình. Chẳng lợi lộc gì cả, cho dù việc đã được giải quyết xong xuôi, thì sát khí trong lòng vẫn tăng thêm, và sự bình yên cũng giảm bớt đi chút ít. Lão phu nay đã tuổi già sức yếu, nếu không nhờ Vân hầu và Tôn tiên sinh chữa khỏi đôi mắt, e rằng lúc này lão phu đã cáo lão về quê rồi. Về sau này, cần người trẻ tuổi các ngươi gánh vác nhiều hơn.

Vân Diệp không ngồi dậy hẳn, lười biếng ngáp dài:

— Không, ta về Trường An là để chuẩn bị hưởng thụ một phen. Vất vả bấy nhiêu năm, ngày tháng tốt đẹp thì chẳng được bao nhiêu. Vừa rồi ta còn đang suy tính làm sao lấy được hai bàn tay gấu từ chỗ bệ hạ. Còn triều chính, cứ để ngài ấy tự lo liệu đi. Ta hiện giờ đã quá ngán ngẩm rồi, cứ sống một cuộc đời phú ông an nhàn l�� tốt nhất.

Ngụy Trưng bật cười khà khà:

— Phú quý của ngươi là do ngươi dùng khoai tây và bao nhiêu công sức vất vả mà đổi lấy. Hưởng thụ một chút cũng là điều hợp lý. Nhưng tiểu tử này, triều đình vốn là một vũng bùn lầy, ngươi đã lăn lộn trong đó lâu như thế rồi, muốn thoát thân sạch sẽ mà rút lui thì đúng là nằm mơ. Ngươi có biết, khi lão phu tuần tra thư viện Ngọc Sơn, trong lúc kiểm tra độc vật trong sơn động, vô tình phát hiện ra một vài thứ rất kỳ lạ. Một cái là niêm phong của hoàng gia, cái còn lại là niêm phong của Vân gia. Thứ của bệ hạ thì lão phu không có quyền mở, còn thứ của nhà ngươi thì chẳng làm khó được lão phu. Kết quả là bên trong...

Vân Diệp mở choàng mắt:

— Thì sao chứ? Dù tất cả có bị phát hiện ra, ta cũng chẳng sợ. Chẳng lẽ ông định đi mật báo ư? Giết chết vài kẻ thì có gì to tát đâu. Ta là huân quý, há có thể khoanh tay đứng nhìn thê nữ bị sỉ nhục sao?

— Tất nhiên, lão phu sẽ không mật báo. Nhưng e rằng người Thổ Phồn sẽ không chịu bỏ qua đâu. Lộc Đông Tán sống ở Đại Đường ba năm nay đã quá am hiểu mọi chuyện rồi. Ta nghe nói mê lâm của thư viện luôn có hài cốt được khiêng ra ngoài. Trước khi bệ hạ đến Nhạc Châu, thậm chí mê lâm còn bị hỏa hoạn. Bệ hạ nổi giận sai người điều tra, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Xem ra, người Thổ Phồn từ đầu đến cuối đều tin rằng chuyện đó là do ngươi làm. Ngươi hãy cẩn thận, đừng để thảm cảnh của Trương Lượng xảy ra thêm lần nữa.

Miệng của Ngụy Trưng đúng là miệng quạ, hiếm khi nào nghe được tin tức tốt lành. Vân Diệp còn tưởng ba bốn năm trôi qua, người Thổ Phồn đã quên đi đồng bạn đã chết của họ rồi chứ.

Tuy nhiên, những lời Ngụy Trưng nói thì vẫn phải chú ý. Nếu Lộc Đông Tán dám tới gây sự thì nhất định phải giết chết, không thể để lại hậu họa về sau. Dù sao bệ hạ cũng đã thu được nửa số tang vật, coi như đã trở thành minh hữu. Giết chết Lộc Đông Tán cũng chẳng có gì to tát, Lý Nhị hiện giờ cũng không quá để tâm đến chuyện nước ngoài.

Chủ ý đã định, tâm trạng Vân Diệp liền tốt hơn. Ngụy Trưng cười nói:

— Vân hầu sát khí đằng đằng, chẳng lẽ định đánh nhanh diệt gọn ngay sao? Với các mối quan hệ của ngài, việc âm thầm xử lý Lộc Đông Tán vốn không thành vấn đề. Nhưng hiện Lộc Đông Tán đang ở trong biệt viện của Trường Tôn Vô Kỵ, e rằng không dễ ra tay đâu. Hiện Lộc Đông Tán đang một lòng muốn tác thành hôn sự giữa công chúa Đại Đường và vương Thổ Phồn đấy. Hãy nói xem, lão phu sẽ cùng bàn bạc với ngươi. Người trẻ tuổi thường nóng tính, nếu không tính toán kỹ càng mà để xảy ra sai sót thì thật không hay chút nào.

Chẳng lẽ gặp ma rồi? Từ khi nào mà lão già này lại tốt bụng đến mức có thể cùng mình hợp mưu giết người thế này? Tiếng chuông cảnh báo trong đầu Vân Diệp lập tức vang lên. Y phải tập trung vạn phần tinh thần, tuyệt đối không thể mắc lừa lão ta thêm lần nữa.

— Làm gì có chuyện đó, tiểu tử đây định xây nhà thành một tòa bảo lũy vững chắc, cả nhà cứ đóng cửa lại mà sống an toàn. Cho Lộc Đông Tán có một nghìn cái gan cũng không dám đến Vân gia trang tử mà hành hung đâu.

Lời của lão Ngụy không thể tùy tiện hùa theo được, nếu không thì có khi lại rơi vào bẫy. Lão ta lại bất hòa với Trường Tôn Vô Kỵ, nếu mình bị lợi dụng thì đúng là trở thành kẻ ngu ngốc.

— Ha ha ha, không tin lời lão phu sao? Thôi được, dù sao ngươi cũng nên cẩn thận một chút. Lão phu thấy Lộc Đông Tán dường như cực kỳ căm hận ngươi, e rằng không chỉ vì ngươi đã giết người của ông ta, mà thứ ngươi đánh cắp chắc chắn mang ý nghĩa sâu xa hơn nhiều.

— Bệ hạ ủng hộ Bổn giáo là do tiểu tử đây kiến nghị. Lộc Đông Tán và Tùng Tán Can Bố muốn diệt trừ Bổn giáo. Để đối phó với Bổn giáo, Tùng Tán Can Bố đã cưới công chúa Xích Tôn của Nê Bà La, đồng thời muốn đưa Phật giáo từ Nê Bà La vào Thổ Phồn để đối chọi với Bổn giáo. Nghe nói đã có cao tăng từ Thiên Trúc đến Thổ Phồn, đang ra sức tuyên truyền Phật pháp. Bệ hạ trước kia ghét Bổn giáo vì sự ngu muội, nhưng ta đã nói rằng, tại sao phải dạy người Thổ Phồn thông minh? Thổ Phồn càng ngu dốt thì càng có lợi cho Đại Đường...

Ngụy Trưng giơ ngón cái lên khen ngợi, rồi nhảy xuống xe ngựa, đứng bên đường nói:

— Về tới Trường An rồi thì cứ hưởng thụ cho thật tốt, thiên hạ thái bình, chúng ta nên có những giấc ngủ ngon lành.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, độc giả vui lòng truy cập trang chính thức để ủng hộ tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free