Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1099:

Không liên quan đến ta, mà là Bệ hạ có thể sẽ hành động, ta chỉ dự phòng trước thôi. Điều duy nhất ta biết là Bệ hạ ra tay với Nam Chiếu không phải vì Mông Xá Long, mà là vì mỏ đồng. Ta luôn cho rằng dù Mông Xá Long có gan trời cũng chẳng dám tấn công các châu ky mi. Hiện tại đồng đắt, bạc rẻ, các gia tộc lớn đều thu gom tiền đồng, muốn phá vỡ tỷ lệ trao đổi giữa đồng và bạc – mà thực tế là đã phá vỡ rồi. Trước đây, giá trị hai loại tiền này dựa vào giá trị trao đổi, giờ thì dựa vào trọng lượng trao đổi, như vậy họ kiếm thêm được hai phần lợi nhuận. Lão Hứa, ngẫm mà xem, hai phần lợi nhuận trên toàn thiên hạ rơi vào túi họ thì đó là khái niệm gì? Ngươi nghĩ Bệ hạ sẽ chấp nhận sao? Người khác chỉ cắn ông ta một miếng nhỏ, ông ta đã ngoạm lại một miếng lớn rồi. Ta chỉ lấy làm lạ, ai đang bày mưu tính kế cho Bệ hạ đây?

– Nam Chiếu có đồng sao?

Hứa Kính Tông chỉ nghe lọt mỗi câu này, sau đó những lời Vân Diệp nói hắn đều không để lọt tai. Mỏ đồng của Đại Đường rất ít, Lũng Hữu có một chút, Giang Tây Nam đạo cũng chỉ có một ít. Gần đây ở Liêu Đông phát hiện mỏ sắt, kèm theo một ít đồng. Số lượng đó không đủ thỏa mãn nhu cầu về đồng cho đế quốc khổng lồ này. Người Trung Nguyên từ xưa đã có tình cảm sâu nặng với đồng, cho rằng màu sắc của nó tượng trưng cho sự tôn quý. Khi cúng tế, họ không dùng đồ vàng, đồ ngọc mà là đồ đồng.

– Đúng vậy, mỏ đồng ở Nam Chiếu cực lớn, thậm chí vượt quá tổng trữ lượng toàn bộ mỏ đồng của triều ta. Mà nó lại nằm trong lãnh địa của Mông Xá Long. Nơi đó có lợi thế là đường sá đã có sẵn, Gia Cát Lượng khi vượt Lô Thủy đã mở đường, tới nay vẫn còn sử dụng. Cổ nhân nói rất đúng, voi vì ngà mà chết, người vì mang ngọc mà có tội. Với mỏ đồng khổng lồ này, Mông Xá Long dù không tấn công Đại Đường thì cũng khó giữ được. Hắn khó mà sống yên được nữa, vì Bệ hạ muốn đồng.

Sau khi thương đội Vân gia từ Nam Chiếu trở về, họ nói gần đây đồng ở Nam Chiếu cực rẻ, xin gia chủ cho mua một ít về để đồ cúng trong nhà cần phải thay thế bằng những món lớn hơn. Nghe tin này, Vân Diệp liền biết mỏ đồng ở đó đã bị triều đình phát hiện. Lý Nhị muốn cái đầu của Mông Xá Long, và việc không chấp nhận đầu hàng chính là muốn độc chiếm mỏ đồng.

– Lời này ngươi nên mời các đại lão tới nghe, mời đám trẻ tuổi tới làm gì? Chúng thì biết cái rắm!

– Lão Hứa, chú ý phong độ! Ngươi là người đọc sách, sao nghe đến vài đồng tiền là đã trở nên thô tục vậy? Ngẫm mà xem, mấy lão già đó có chịu tỏ thái độ không? Tới nhà ta ăn uống chán chê một bữa rồi phủi đít về thôi.

– Hơn nữa, ta muốn tìm ra ai là kẻ đã đưa ra chủ ý này cho Bệ hạ. Ngươi xem, sau khi phát hiện mỏ đồng, nó lập tức sẽ bị khai thác. Triều đình sẽ dùng đồng đĩnh dự trữ trong quốc khố để đúc tiền đồng quy mô lớn, kéo giá đồng xuống. Đến lúc đó, những kẻ dùng giá cao đổi lấy đồng tệ sẽ lỗ nặng, chỉ có triều đình được lợi. Bởi vậy, ta đã đổi hết tiền đồng trong nhà thành bạc. Bệ hạ ăn thịt thì cũng phải cho chúng ta chút canh chứ.

– Tiền trang đang thiếu tiền, Vân gia đem tiền gửi vào gọi là chia sẻ nỗi lo với quốc gia. Còn việc ta gửi vào là tiền đồng hay bạc thì có quan trọng gì, quan trọng là tâm ý. Vân gia xưa nay luôn yêu nước mà.

Hứa Kính Tông chắp tay bái phục:

– Lòng yêu nước của Vân Hầu soi sáng cả trăng sao, xin cho Hứa gia được theo cùng!

Vân Diệp cười hăng hắc:

– Nhân lúc Bệ hạ còn chưa ra lệnh bảo mật, ta còn nói được với ngươi. Đợi Bệ hạ nhận ra mà hạ lệnh bảo mật thì ta một chữ cũng không tiết lộ đâu.

Hứa Kính Tông chắp tay tạ ơn, chỉ vào Đoàn Hồng đang ngó nghiêng tìm người:

– Lệnh bảo mật tới rồi kìa! Lão phu đi mang ít thức ăn về, lão thê đến giờ vẫn chưa ăn gì, thật đáng thương...

Đoàn Hồng thấy Vân Diệp lập tức đi tới chắp tay nói:

– Bệ hạ bảo nô tài hỏi Vân Hầu rằng: "Không nói bậy bạ gì chứ?"

– Nói bậy bạ cái gì? Ta cả tối giải thích với huynh đệ là ta không thích món Long Dương, như thế không phải là nói bậy bạ sao?

Đoàn Hồng nhìn thấy tôm, quay mặt đi. Hắn thích nhất món này, kiếm một đĩa chất đống lên, rồi lại nói với Vân Diệp:

– Bệ hạ nói: "Nếu dám tùy tiện thảo luận chuyện Nam Chiếu thì đợi tới đó làm giám mỏ đi, dù sao ngươi ở Nam Chiếu một thời gian, chắc là quen khí hậu nơi đó rồi hả?" Lời của Bệ hạ đã được truyền tới, nô tài đi ăn đây.

Nói rồi, hắn tìm một chỗ vắng người ăn ngấu nghiến.

Hứa Kính Tông chắp tay sau lưng, ngân nga đi về nhà. Vừa tới cửa, Mã Cửu Hộ đã xông ra, nhỏ giọng gọi: "Di phu!"

– Ngoại sinh thấy Di phu và Vân Hầu trò chuyện rất lâu. Nếu là chuyện phát tài, liệu có thể nâng đỡ ngoại sinh một chút được không?

– Phát tài cái gì! Bọn ta là trọng thần quốc gia, sao lại đi tính toán chi li chút tiền tài đó? Ngươi suốt ngày chơi bời lêu lổng, không biết một lòng báo quốc là gì. Uổng cho ngươi là con cháu huân quý mà không có lòng trung hiếu!

Mã Cửu Hộ ngượng ngùng lĩnh giáo một phen, vội vàng quay về tửu yến. Hứa Kính Tông cười khẩy. Lúc lão phu xui xẻo thì không thấy đứa ngoại sinh này đâu, giờ lại sán tới. Loại chuyện mà bớt đi một người biết thì an toàn hơn một phần này, thì cớ gì ta phải nói cho ngươi?

Đưa ra ý kiến này cho Hoàng đế không thể là các lão thần, chỉ có khả năng là người trẻ tuổi. Đám lão thần chưa biết cách lấy kinh tế làm vũ khí để thu phục đám tham lam. Khả năng lớn nhất là những người bạn trong giới của mình. Tuổi trẻ như thế mà đã được Hoàng đế trọng dụng, không thể nào không có chút khả năng nào. Người này là ai?

Vân Diệp hiện giờ lại thích thú với vấn đề này. Địch Nhân Kiệt đưa một chén trà nóng vào tay sư phụ, nói nhỏ:

– Không phát hiện ra người này, đệ tử đã xem xét những học sinh quan tâm đến tiền trang trong thư viện, khoanh vùng được bốn người: Thẩm Công Hải, Nguyên Gia, Chu Tông, Diêu Tứ. Họ đều là học sinh kiệt xuất khóa thứ ba của thư viện, trước kia từng làm quan kiến tập ở Lễ Bộ, Hộ Bộ. Thế nhưng, hai năm trước họ liền biến mất tăm tích. Bốn người này là hảo hữu đồng sinh đồng tử, năm xưa ở Yến Lai Lâu đã lọt vào mắt xanh của Bách Kỵ Ti. Đệ tử phải lấy lệnh bài của sư phụ mới duyệt được hồ sơ của Bách Kỵ Ti, phát hiện lần cuối cùng họ xuất hiện ở Diêu Châu và Nhung Châu. Khả nghi nhất chính là bọn họ.

Vân Diệp bật cười, tiếng cười vô cùng đắc ý. Y định không để ý tới chuyện này nữa, coi mình là người ngoài cuộc, đứng ngoài bàng quan xem chuyện phát triển. Thành hay bại cũng được, y muốn xem thủ đoạn của bọn chúng. Chắc chắn mười phần mười là bốn đứa này đang làm sóng làm gió rồi. Thủ đoạn của bọn chúng hơn Mã Chu quá nhiều, bản thân thì nấp trong bóng tối, để Hoàng đế ra mặt, âm thầm tính kế đám hào phú bất nhân. Ánh mắt của Lý Nhị cực chuẩn, những người thế này ông ta sẽ không tùy tiện hi sinh.

Học sinh của mình ra tay, vậy mình là tiên sinh phải đánh giá khả năng của chúng. Có nên cho chúng chút khó khăn không nhỉ?

– Nhân Kiệt, số tiền trong nhà gửi ở tiền trang cứ để con mặc sức sử dụng. Con mà thấy không đủ thì mượn của Ngưu gia, xem xem con có kiếm đủ tiền cho bản thân không. Tiểu Vũ chi tiêu không thể nhỏ được, con muốn nuôi được nó thì phải kiếm thật nhiều tiền. Đây là một cơ hội, các sư huynh đệ các ngươi đấu một chút xem. Lần này, tiền kiếm được đều thuộc về con.

– Sư phụ muốn phá hỏng kế hoạch của họ?

Địch Nhân Kiệt không hiểu. Hắn cũng cho rằng đám nhà giàu bất nhân kia phải nhận được một bài học đích đáng.

– Ta không định phá hỏng, chỉ muốn tăng thêm chút độ khó thôi. Con nên thao tác kín đáo vào, trò này hẳn con rất quen thuộc, không thành vấn đề gì chứ?

Địch Nhân Kiệt nở nụ cười, vái sư phụ một cái, rồi hoan hỉ cầm một cái đĩa đi tìm đồ ăn. Hắn thầm nghĩ, mình và Tiểu Vũ, không tin là không thể vờn bốn tên ngốc kia xoay vòng vòng!

Bản văn chương này được biên tập bởi truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free