(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1143:
Mã Chu thì không có được đãi ngộ tốt này. Vốn nghèo mà lại thích ăn thịt gà, không may bị ngự sử nhìn thấy. Thế là một cái mũ oan chụp xuống, Mã Chu run rẩy đợi tra xét tại nhà. May mà Lý Nhị thấy Mã Chu vẫn còn hữu dụng, không nỡ bỏ rơi người trung thành này, bèn nói với quần thần rằng thịt gà không phải thịt, không xem là phạm tội, chỉ cần cảnh cáo là đủ.
Hoàng đế ra mặt can thiệp, nhưng trung thư vẫn kiến nghị đày Mã Chu tám nghìn dặm. Chỉ cần hoàng đế hơi nao núng là lại dâng tấu, đường đường là quan tứ phẩm vì ăn miếng thịt gà mà bị đày tới Nhai Châu câu cá, thế mà còn dám bảo ai là kẻ xấu.
Lý Nhị cũng thấy lời ấy không thích hợp, bèn lảng sang chuyện khác:
– Nếu khanh đã tìm được nhân tuyển, vậy hãy đem sự việc ghi lại thành mật tấu dâng lên. Lê Đại Ẩn là công thần của quốc gia, lần này đã bạc đãi hắn rồi. Khanh hãy tới Dược Lư chuyển lời rằng trẫm không quên cống hiến của hắn.
Vân Diệp bị Đoàn Hồng đưa ra khỏi cung. Thẻ bài ra vào hậu cung của Vân Diệp bị thu lại. Không rõ Lý Nhị lo bị "mọc sừng" hay Trường Tôn thị muốn giữ thể diện cho trượng phu, tóm lại, giờ đây Vân Diệp không được triệu kiến, cũng chẳng thể vào hậu cung nữa.
Quyền lợi này Vân Diệp chẳng thiết, tiến cử nhân tài cho hoàng đế coi như đã đạt được mục đích.
Mâu thuẫn đã nảy sinh thì sớm muộn cũng sẽ bùng phát. Nếu để người ngoài nhìn thấy, thì những yếu tố thúc đẩy bùng phát càng nhiều. Xem kịch mà không có hồi kết thì còn gì đáng xem.
Người xem kịch khó tránh khỏi có một hai kẻ muốn được ra mặt. Đế hậu thì không màng rồi, Vân Diệp thì lười tham gia, nhưng Tiểu Vũ với trí tuệ siêu việt, sau khi xử lý xong những chuyện vụn vặt giữa hai nhà Vân Địch, lại phát hiện tình tiết vở kịch bị trì hoãn, khiến nàng vô cùng bất mãn.
Thế là một tên phó dịch áo xanh, đầu đội mũ nội ung, ung dung tiến vào Yến Lai Lâu. Hắn mắt cao hơn trời, chẳng thèm liếc mắt nhìn ai, tuyên bố gia chủ muốn mời người tới dự tiệc, nhưng không khí quá trầm lắng, nên mời Yến Tư đến tiếp khách. Phó dịch nhà họ Vân vốn là như vậy, không chỉ ở Yến Lai Lâu mới mang bộ mặt này, mà đi đâu cũng thế.
Loại phó dịch ăn mặc mộc mạc, nhưng cao ngạo vô cùng này chỉ mấy vị gia thế lâu đời ở Trường An mới có. Lão quản sự vừa định hỏi xem nhà ai mời Yến Tư thì tên phó dịch bực bội hừ lạnh một tiếng:
– Phiền phức! Gọi một ca kỹ đến hát mà sao lắm chuyện thế? Được rồi, gọi Yến Tư xuống đây. Nếu dung mạo không tệ, giọng ca vừa tai thì sẽ mua về.
Yến Tư là danh kỹ, giá trị không hề nhỏ. Nay thấy một tên phó dịch coi nàng như món đồ vật tầm thường, lão quản sự lập tức biến sắc. Gia đình thế này thì không thể đắc tội.
Đau khổ nhất là Yến Tư, vừa hay tin liền như kiến bò chảo lửa. Ca kỹ vào hào môn thì sinh tử khó lường, vì chẳng được chủ nhân coi trọng. Chưa từng nghe nói có ca kỹ nào vào hào môn mà có kết cục tốt đẹp, bị ném ra Loạn Táng Cương là chuyện thường.
Cho nên khi Lý Nghĩa Phù vào phòng Yến Tư, được Yến Tư hầu hạ khéo léo trăm bề, lúc này Yến Tư chỉ muốn dốc hết mọi thủ đoạn để hắn mua mình về. Thà theo hắn chịu cảnh nghèo khó, còn hơn phải chịu cảnh thân xác bị quăng cho chó hoang ăn.
Ca kỹ ở Yến Lai Lâu kỳ thực đều cực kỳ trọng tình nghĩa. Lúc này, dù là kẻ vốn không ưa gì Yến Tư nhất cũng dốc sức giúp nàng, kể cả lão quản sự.
Vì thế, tên phó dịch kia ngay lập tức bị vây kín trong đám ca kỹ. Kẻ bóp bên này, người sờ bên kia, dường như hắn bay lên chín tầng mây, khiến hắn quên cả mục đích ban đầu.
– Lý lang cứu thiếp!
Yến Tư quỳ dưới đất ôm hai chân Lý Nghĩa Phù cầu xin. Lý Nghĩa Phù vuốt ve mái tóc mây của Yến Tư, lòng đắc ý khôn tả. Đây là lần đầu Yến Tư khép nép cầu xin mình như vậy.
Người thường tranh giành nữ nhân với hào môn là điều không sáng suốt. Nhưng học sinh thư viện không thuộc nhóm này, bọn họ coi đó là việc thể hiện khí cốt. Hào môn và học sinh thư viện tranh giành nữ nhân, chuyện ấy truyền đi chỉ khiến học sinh càng được nhiều người chú ý, nên phần thắng thường nghiêng về phía học sinh.
Một hào môn không thể chặn đường tiến thân của học sinh, trừ phi là loại làm người người phẫn nộ như Mã Chu. Học sinh thư viện tiến thân là dựa vào hoàng đế tán thưởng, sư trưởng bạn bè nâng đỡ, thêm vào bản thân nỗ lực. Lý Nghĩa Phù hoàn toàn không có áp lực tâm lý nào. Suy tính duy nhất của hắn là làm sao ép giá xuống thấp nhất, thuận tiện vơ vét hết tiền bạc của Yến Tư. Thậm chí không chừng chẳng cần tốn một xu cũng có thể ôm được một mỹ nhân thiên kiều bá mỵ vào lòng.
– Yến Tư, sao ta lại không cứu nàng chứ? Chỉ tiếc ta xuất thân hàn vi, tiền chuộc nàng lại quá cao, nàng bảo ta làm sao có thể gom đủ số tiền lớn ấy trong khoảng thời gian ngắn như vậy?
– Nô gia cũng có chút tích góp, chỉ còn thiếu một trăm bốn mươi ngân tệ. Không biết chàng có bao nhiêu, hai chúng ta góp lại, có lẽ sẽ đủ. Xin chàng, Yến Tư không muốn chết chốn hào môn.
Lý Nghĩa Phù cười ha hả. Hắn được nếm thử tư vị tiêu hồn của mỹ nhân. Mình đang tuổi thiếu niên, đêm đọc sách có thêm bóng hồng cũng tốt. Một trăm bốn mươi ngân tệ với hắn bây giờ không phải là vấn đề.
Đám ngốc trong thư viện cho rằng quản lý tiền tài là công việc thô tục. Bàng Ngọc Hải thì cho rằng tiền bạc làm mất đi phong độ quân tử, lại ức hiếp hắn là người mới trong số các lãnh tụ học sinh, nên cố ý bắt hắn quản lý tiền bạc. Ai ngờ, việc nắm giữ tiền bạc lại có lợi ích vô tận.
Đồ tể mang bò dê cho thư viện đút lót cho hắn, thương nhân mang gạo tới cũng đút lót cho hắn, cả nông hộ mang rau tới cũng mang rau tươi ngon nhất cho hắn thử. Ngay cả mỹ nhân như Yến Tư cũng tự nguyện ngả vào lòng hắn. Mỹ nhân ngày xưa kiêu ngạo nay như con thú nhỏ sợ hãi, khép nép xin hắn che chở. Thời khắc này Lý Nghĩa Phù cảm thấy mình cao lớn ngất trời. Lời nói của Vân hầu quả không sai, hắn hoàn toàn có thể thay thế.
Phó dịch đang sung sướng đột nhiên phát hiện mỹ nhân bên cạnh biến mất, ngay cả gã sai vặt rót nước cũng không thấy đâu. Máu nóng dồn lên, hắn vỗ bàn gầm lên.
Lão quản sự lập tức với khuôn mặt trát đầy phấn, cười hì hì đi tới, vô cùng khách khí nói chuyện với phó dịch. Phó dịch thấy chẳng còn sơ múi được gì nữa, định lập tức đưa Yến Tư đi.
– Khách nhân à, ngài xem mấy cô gái khác của lão thân đi. Chúng ca hát không tồi, giọng uyển chuyển như chim, vóc dáng thon thả, đều là khuê nữ được việc.
Phó dịch thuận theo ngón tay bà ta nhìn, mặt hắn lập tức sầm xuống. Bảy tám ca kỹ vịn lan can lầu hai, kẻ thì ục ịch, người thì mặt mày kinh tởm, đáng nói nhất là còn có một người tóc đã bạc trắng.
Hiện giờ Yến Lai Lâu cực kỳ không hoan nghênh việc có người đến chuộc ca kỹ. Thời thái bình, giá trị con người được nâng cao, muốn mua một khuê nữ tài sắc song toàn khó hơn lên trời. Người nghèo khó cũng chẳng thiếu tiền để nuôi con gái, cho nên Yến Lai Lâu chỉ có thể nhận những người phụ nữ bị nhà chồng đuổi, không chốn dung thân. Những người phụ nữ như thế thì chẳng đáng bao tiền.
Lão quản sự muốn lời hứa từ Lý Nghĩa Phù. Còn chút tiền bạc thì bà ta chẳng quan tâm. Yến Tư tới nhà phú quý ca múa hai ba chuyến là hoàn được vốn, làm gì có lý do để thả đi con gà đẻ trứng vàng như thế.
Yến Tư lại không hề muốn được chuộc, nàng thà chết ở Yến Lai Lâu, chẳng còn tin vào chuyện gả chồng nữa, chỉ muốn cả đời sống cùng những tỷ muội không nơi nương tựa kia.
Phu quân của các tỷ muội ấy, mình cũng có thể "dùng chung", có con rồi mọi người cùng nuôi dưỡng. Nói ra có vẻ khó nghe một chút, nhưng đối với một ca kỹ như mình, đó đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi.
– Người nhà ta muốn mà ngươi cũng dám không đưa? Lão gia nhà ta thì khỏi phải nói, có tin thiếu gia nhà ta tới đây phá cái ổ điếm của bà ta không?
Phó dịch nổi giận, hung dữ uy hiếp.
– Chủ nhân nhà ngươi là ai, học sinh rất mong được biết. Lý Nghĩa Phù bất tài, muốn hỏi quý chủ nhân xem "Đại Đường Sơ Luật" rốt cuộc là gì. Nếu phụ tử họ có kiến giải gì mới mẻ về pháp luật, học sinh rất muốn tới phủ để thỉnh giáo.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc sở hữu của truyen.free.