(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1158:
Bởi vậy, ánh mắt Vân Diệp dồn cả vào tên quản sự đang mồ hôi đầm đìa kia. Chỉ có một khả năng duy nhất: tên quản sự này bị Lộc Đông Tán lừa. Còn gã Ngự sử xui xẻo kia, hắn hoàn toàn không biết hai huynh đệ nhà họ Tân là em vợ của Vân Diệp. Dù nhạc phụ có nói thì bọn họ cũng chẳng tin. Một tên phú hộ nhà quê sao có thể gả con gái cho một vị Truyền quốc hầu chứ? Lại còn là chính thất! Chuyện này thật nực cười, nói là tiểu thiếp thì may ra còn hợp lý, nhưng một tiểu thiếp đâu thể khiến Trưởng Tôn gia phải kiêng dè đến vậy.
Một đội nhân mã từ Bá kiều tiến đến, lá cờ đầu ghi rõ "Phụng chỉ xuất kinh". Người ta vẫn bảo Ngự sử đi tuần không được kinh động bách quan, nhưng xem ra lần này đã thất bại thảm hại, chỉ cần nhìn đội ngũ rầm rộ này là đủ rõ.
Vân Diệp vung vẩy roi, đứng ở đầu cầu, quất mạnh xuống mặt nước. Khi đội quân Ngự sử còn chưa kịp giơ biển hiệu tránh đường, Vân Diệp đã phá lên cười và nói:
– Ta đến cướp đây!
Kỳ bài quan đi đầu đứng sững lại. Hắn thấy bên kia Bá kiều, tám cây nỏ liên châu đã vào vị trí. Nơi này làm gì có mã tặc? Vùng phụ cận Trường An mà xuất hiện mã tặc chẳng phải là chuyện cười thiên hạ sao? Huống hồ phủ binh vẫn thường xuyên truy bắt đạo tặc.
Mà vị công tử trước mặt này lại mặt trắng râu ngắn, có điểm nào giống mã tặc chứ? Riêng cái kim quan lấp lánh trên đầu, lũ mã tặc cướp cả đời cũng chưa chắc có được, huống chi còn là ngọc bội đeo bên hông.
– Vị công tử đây, đoàn xe này là Ngự sử tuần tra hồi kinh, không phải nơi để đùa giỡn. Xin công tử tránh ra. Nếu có gì mạo phạm, xin đợi hạ quan bẩm báo thượng cấp rồi sẽ phân xử sau.
– Ngươi khá lanh lợi, sao lại dấn thân vào chuyện ngu xuẩn này? Tên Ngự sử kia là ai? Hắn tưởng ôm được bắp đùi của Trưởng Tôn Xung thì ta không dám làm gì hắn à? Ngươi có biết ta đây đã đánh Trưởng Tôn Xung không chỉ một, hai lần rồi không? Mau gọi hắn xuống đây! Nếu không khiến ta hài lòng, coi chừng ta sẽ lật tung cả mả tổ nhà hắn lên!
Kỳ bài quan cũng là kẻ tinh ranh trong kinh thành, trước đó đã nhìn thấy Vân Diệp đeo Vân ngọc bội bên hông. Lại nghe những lời Vân Diệp vừa nói, hắn liền đoán ra thân phận của Vân Diệp.
Giờ phút này, hắn chỉ muốn quất ngựa chạy thục mạng. Tên địa chủ nhà quê kia không ngờ lại nói thật. Bọn họ quả nhiên là thân thích của Lam Điền hầu phủ, lại còn là quan hệ rất gần gũi, bằng không Vân Diệp đã chẳng xuất hiện ở Bá kiều này.
– Ty chức Cầu Hi ra mắt Hầu gia!
Kỳ bài quan lập tức lăn xuống đất phủ phục. Thế nhưng, người này cũng coi như trung thành, cố ý hô lớn để vị Ngự sử trong xe phía sau nghe thấy, làm tròn bổn phận đến phút cuối cùng.
– Hô cái gì mà hô? Nhạc phụ ta đi từ đầu đến giờ đã nhắc danh hiệu của ta không ít lần rồi chứ? Các ngươi còn coi như gió thoảng bên tai sao? Giờ bản hầu đích thân tới đây, không biết tên Ngự sử này còn dám không coi ta ra gì nữa không?
Vân Diệp dùng chân gẩy đầu kỳ bài quan lên. Vì thấy hắn tận tâm tận sức với chức trách, y không hạ roi đánh hắn.
Cả đội ngũ đứng sững trên Bá kiều. Lúc này, một lão hán gầy đét, vừa chạy vừa kêu khóc đến gần.
– Hiền tế của ta đâu rồi? Hiền tế của ta đâu rồi?
Đây đúng là nhạc phụ rồi, nhưng sao khác hẳn với những gì Tân Nguyệt từng kể. Nàng nói ông là một lão nhân mập mạp, cớ sao giờ lại ra nông nỗi tiều tụy thế này? Vân Diệp tiến lên đỡ lấy lão nhân. Đợi ông đứng vững, y liền hành đại lễ và nói:
– Tiểu tế Vân Diệp đến muộn, xin lão đại nhân đừng bận lòng. Giờ ngài vào lán nghỉ ngơi một lát, tiểu tế xử lý xong chuyện ở đây sẽ cùng ngài về nhà.
Lão đầu tử vừa lau nước mắt vừa không ngừng gật đầu. Lão Tiền đi tới đỡ ông vào lán nghỉ ngơi, vừa đi vừa khuyên nhủ:
– Lão đại nhân đi đường xa mệt nhọc, giờ nên nghỉ ngơi cho khỏe. Chút chuyện nhỏ này Hầu gia sẽ giải quyết nhanh gọn thôi. Hai vị thiếu gia chốc nữa là có thể về nhà, phu nhân đang chờ lão đại nhân ở nhà đó.
Vân Diệp đợi lão nhân vào nghỉ ngơi rồi mới nhìn Ngự sử vẫn đang ngồi trên xe, cất lời:
– Xuống đây đi! Ở bên ngoài, ngươi có thể hô phong hoán vũ, nhưng đã vào Trường An thì ngươi không biết mình là ai sao? Ta phải có trách nhiệm nói cho ngươi biết, ngươi nhất định phải chết! Cho dù Trưởng Tôn Vô Kỵ có tự mình đứng ra bảo đảm, ngươi cũng chết chắc!
Nếu không muốn liên lụy cả nhà thì mau bẩm rõ đầu đuôi sự tình! Chỉ riêng tội cấu kết với Thổ Phồn, hãm hại bách tính bản quốc cũng đủ để ta tiên trảm hậu tấu ngươi rồi!
Rèm xe ngựa vén lên, một trung niên cao lớn bước xuống. Ngoài sắc mặt nhợt nhạt ra thì hắn cũng coi như giữ được bình tĩnh, khom người thi lễ với Vân Diệp:
– Lục Trung Đình bái kiến Vân hầu. Hạ quan càn rỡ, lỡ tin lời tiểu nhân gièm pha, hôm nay đã phạm phải tội tày trời. Chỉ khổ thân hạ quan bị kẹt giữa hai vị đại nhân, sống chết chỉ chờ ý của Vân hầu.
Vân Diệp cười nhạt nói:
– Cũng coi là có khí phách đấy. Vì sao ngươi không khăng khăng rằng em vợ ta đã giết người Thổ Phồn, mà chính ngươi đã bắt được bọn họ? Như vậy, có khi ngươi còn buộc tội được ta cướp xe tù nữa chứ?
Lục Trung Đình cười thảm một tiếng:
– Tội danh đó ở Đại Đường chúng ta chính là chiến công hiển hách, nhất là đối với những người thuộc quân đội các ngài. Ta cũng không hiểu tại sao kẻ đưa tin lại nhất định dùng cớ đó. Vị lão nhân kia luôn miệng nói mình là thân quyến của huân quý, nhưng ta một mực không tin, quả thật quá tự đại. Lẽ ra lúc đó ta chỉ cần hỏi kỹ một chút là có thể biết rõ, tuyệt đối sẽ không để chuyện ngu xuẩn thế này xảy ra. Giờ thấy người Thổ Phồn ở đây, ta liền biết chắc chắn không còn lối thoát nào nữa.
Vân Diệp thu roi lại, ngồi hẳn lên lan can rồi nói với Lục Trung Đình:
– Ngươi nghĩ dựa vào Trưởng Tôn gia thì ta không dám làm gì sao? Nhạc phụ ta đã nói tên ta rõ ràng, vậy mà ngươi lại bỏ ngoài tai, đúng là lòng tham trèo cao đã che mờ mắt ngươi rồi. Nói cho ngươi biết, chuyện này ta dám đảm bảo Trưởng Tôn Vô Kỵ và Trưởng Tôn Xung cũng không hề hay biết đâu. Thấy chưa, chính là tên kia, quản sự của Trưởng Tôn gia, ta đoán thư tín nhất định là do tay hắn gửi. Một quan viên đường đường lại bị đám nô bộc giật dây, vì nịnh bợ mà không tiếc sát hại bách tính Đại Đường. Bệ hạ mà biết được, nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi!
Ha ha ha, ngày mai lâm triều sẽ có chuyện để mà cười lão Ngụy Trưng rồi đây! Mấy năm nay lão gia luôn nhìn ta không vừa mắt, không biết ngày mai vẻ mặt lão sẽ "hay ho" đến mức nào.
Thôi bỏ đi, ta chẳng có tâm tư so đo với một kẻ đã chết như ngươi. Mau thả em vợ ta ra, ta sẽ tự mình đi tìm gây sự với Trưởng Tôn Vô Kỵ. Nếu ngươi thông minh một chút, hãy mau về gặp cha mẹ già, từ biệt vợ con rồi tự sát cho nhanh. Nếu đợi đến lúc Trưởng Tôn Vô Kỵ tìm đến ngươi, ngươi sẽ chết không toàn thây, nói không chừng cả nhà cũng sẽ xong đời đấy!
Kỳ bài quan Cầu Hi đã thả hai thiếu niên đang nhếch nhác kia ra. Cả hai sợ hãi tiến lại gần, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
– Tiểu Nhiên, tiểu Hổ, ta là Vân Diệp, là tỷ phu của hai đứa. Không sao đâu, qua lán bên kia uống chút nước rồi chúng ta về nhà.
Vân Diệp bước tới, kéo hai thiếu niên lại gần xem xét một chút. Thấy cả hai vẫn chưa quá khổ sở, y liền yên tâm. Đứa lớn gật đầu, vẻ mặt ngô nghê; đứa nhỏ thì hơi do dự hỏi:
– Ngươi thật sự là tỷ phu ư? Con nghe nói tỷ phu là danh tướng bất bại của Đại Đường ta, đáng lẽ phải là một đại hán oai phong mới phải chứ.
Vân Diệp dở khóc dở cười:
– Đệ là tiểu Hổ đúng không? Đệ nghe ai nói vậy? Tỷ phu đệ chính là bộ dạng này, chứ có phải ba đầu sáu tay đâu. Thôi, mau ra chỗ nhạc phụ, tỷ phu còn chút việc, xử lý xong chúng ta sẽ về nhà.
Tân Nhiên nghe vậy liền chạy tới chỗ phụ thân. Còn Tân Hổ thì đứng sau lưng, dõi theo Vân Diệp, xem tỷ phu định làm gì. Vân Diệp không còn để tâm đến Lục Trung Đình nữa, gã này giờ đã là một kẻ chết rồi, không cần tốn nước bọt với hắn. Bảo hắn về từ biệt người nhà đã là quá ưu ái. Giờ đây, Vân Diệp cũng có thể mường tượng ra Trưởng Tôn Vô Kỵ sẽ nhức đầu đến mức nào khi biết chuyện này.
Ngày mai lâm triều, Vân Diệp chắc chắn sẽ tấu chuyện này lên hoàng đế. Liên quan đến huân quý thì là chuyện nhỏ, nhưng động chạm đến quyền quý thì rắc rối lớn. Trưởng Tôn gia lần này không chết cũng phải lột da. Lộc Đông Tán đã diễn một màn vô cùng xuất sắc, coi như đã ly gián thành công Vân gia và Trưởng Tôn gia. Giờ đây hai nhà không còn lựa chọn nào khác, Vân Diệp tất nhiên sẽ chọn tấn công, còn Trưởng Tôn gia cũng không thể nào phòng ngự. Đây là việc giữa các gia tộc, không liên quan đến tư giao cá nhân. Trưởng Tôn gia đã có lỗi trước, nếu không phải trả cái giá thật đắt thì Vân gia sao có thể tha thứ?
Bản dịch này, cùng với tất cả sự tinh túy của nó, thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận của những câu chuyện.