Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1319:

Lưu Phương uống liền ba chén trà ấm, thở ra một hơi dài, rồi nói với Vô Thiệt:

– Chuyện vẫn chưa xong, tính cách của hầu gia là không hạ sát thủ với người của mình, cho nên chuyến làm ăn này thế nào cũng lỗ vốn. Ông cứ xem mà xem, số vật tư hầu gia thu được sớm muộn gì cũng sẽ ban phát cho những người kia.

Vô Thiệt cau mày:

– Ông đã không chịu nổi cái tính nhu nhược của Vân Diệp, sao không ra tay giúp y xử lý?

– Chẳng lẽ việc gì ta cũng phải làm sao? Ta đã đến tuổi xưa nay hiếm, vì y mà chạy mấy vạn dặm, thiếu chút nữa thì mất luôn cái mạng già này. Nói kiểu gì thì cũng không phụ lòng y rồi, chuyện nhỏ này y phải tự làm lấy.

– Đội quân này không thể giữ lại, ít nhất không thể để Vân gia nắm giữ. Còn về việc ai sẽ hưởng lợi thì phải xem ý Vân Diệp, có điều ta cho rằng y sẽ trực tiếp giải tán!

Vô Thiệt thong thả nói lên kiến giải của mình.

Lưu Phương khinh bỉ nhìn Vô Thiệt, lấy ngón tay gõ gõ mặt bàn, ra hiệu Vô Thiệt rót trà tiếp cho mình. Đợi Na Nhật Mộ, người đang đứng xem náo nhiệt, đã đi xa hẳn rồi mới lên tiếng:

– Sói quen ăn thịt, ông bảo chúng nó đi ăn cỏ thế nào đây? Cả đời ông luyện võ giết người, chuyện tâm cơ này thì ông đừng nghĩ ngợi làm gì, không phải chuyện ông có thể hiểu thấu đâu.

Không ngờ Vô Thiệt lại gật đầu. Việc suy đoán lòng người quả thực không phải sở trường của ông ta; dù đã làm hoạn quan mấy chục năm, đây vẫn là điểm yếu của ông ta.

Sau khi có được lượng lớn quân nhu tiếp tế, Tiết Tây Tư liền dẫn kỵ binh rời đi. Những người ở lại không phải là thương binh thì cũng là kẻ căm ghét chiến tranh đến tột độ. Phàm là người còn chút tỉnh táo, biết suy tính đều đã theo Tiết Tây Tư đi cả, dù sao thù hận giữa người Đường và người Đột Quyết quá sâu, sự chia rẽ là điều khó tránh.

Vân Diệp thì chẳng bận tâm, chỉ cần những người này không mang vũ trang về Tây Vực. Còn nếu họ gây thêm chút phiền toái cho người Đại Thực thì y còn mừng rỡ không hết nữa là.

Bề ngoài tỏ ra vui vẻ nhưng trong lòng Vân Diệp lại có chút âm u. Mọi người đều tránh mình. Đơn Ưng thì còn dễ nói, tính cách hắn vốn thế, thích gì làm ngay, không ngừng lại nửa khắc. Hàn Triệt vì truyền tà giáo mà bỏ đi. Hi Đồng muốn lập quốc nên sợ mình sẽ đột nhiên ra tay sát hại hắn. Giờ thì hay rồi, bộ hạ của Tiểu Miêu cũng đi nốt. Chẳng lẽ mình không có cái khí chất bá vương như trong truyền thuyết? Cứ hễ vây cánh họ cứng cáp rồi là đều bỏ đi cả.

Tiểu Miêu khóc rất thương tâm, Mạc A Tử nhỏ giọng an ủi nàng. Hai thị nữ Ba Tư cũng khóc rưng rức, Nhân Hùng, Cẩu Tử, Khúc Trác mắt đỏ hoe. Sinh tử kề vai sát cánh bao lâu, chớp mắt đã chia cắt, quả đúng là khó lòng chịu nổi.

Cũng không phải tất cả đều đi. A Ba Tư ở lại cuối cùng, thành kính cúi lạy Vân Diệp mấy lạy:

– A Ba Tư cảm tạ sự nhân từ của ngài, cảm tạ ngài đã cho phép họ thoải mái rời đi, cảm tạ ngài không lợi dụng chúng tôi xong rồi ra tay sát hại. Ngài là một vị tướng quân nhân từ.

Tiểu Miêu phiên dịch lại, Vân Diệp cười khổ:

– Với một vị tướng quân, nhân từ không phải lời khen mà là một sự mỉa mai. Có điều, ta tha thứ cho ngươi đấy. Cũng cảm tạ các ngươi đã đưa Tiểu Miêu bình an trở về. Ta là tổng đốc vùng đất này, khi nào các ngươi không còn đường đi nữa thì hãy tới đây, ta sẽ cho các ngươi một con đường sống.

A Ba Tư lại lần nữa bái tạ:

– Sói hoang cần không ngừng chạy để kiếm thức ăn mới có thể sống sót. Một khi dừng lại, nó sẽ chết.

Vân Diệp cười không nói, nhìn A Ba Tư lên ngựa đuổi theo Tiết Tây Tư đi xa. Không biết phương hướng họ đi có may mắn không, có thích hợp để gây dựng sự nghiệp không. Vân Diệp hôm nay xuất môn không xem lịch, nên khi y nghe thấy cái tên Tiết Tây Tư vang vọng khắp phương Tây, liền không khỏi có chút hối hận.

Vượng Tài cứ quay đầu đợi Tiểu Miêu, vì chiến mã của nàng cứ chậm rì rì theo sau đuôi nó.

– Nhanh lên, lạnh th��� này còn lề mề trong băng tuyết làm gì? Đi nhanh chút để còn về thành lạc đà.

Vân Diệp lên tiếng thúc dục Tiểu Miêu:

Tiểu Miêu lúc này mới đỏ mặt tiến lên. Vân Diệp liền cởi áo choàng ra ném cho Tiểu Miêu, bởi với thời tiết thế này mà chỉ mặc áo giáp sắt đúng là tự ngược đãi bản thân.

Sau khi Tiểu Miêu vui sướng khoác áo vào, Vân Diệp liền phát hiện gió lạnh mang theo hoa tuyết không ngừng luồn vào người. Chẳng bao lâu đã cảm thấy mình biến thành một khối băng. Thế là y đưa mắt nhìn chằm chằm Lưu Tiến Bảo, hắn đành cởi áo choàng đưa cho Vân Diệp. Còn về phần Lưu Tiến Bảo định đi chèn ép ai thì Vân Diệp chẳng quan tâm, bởi kẻ nắm quyền thì luôn có đặc quyền, bao gồm cả quyền được mặc ấm hơn một chút.

Tiểu Miêu nhìn thấy thành lạc đà trong gió tuyết, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời. Nàng đưa tay chỉ trỏ, muốn Vân Diệp giải thích.

– Đó là thành lạc đà, một sự tồn tại vô địch trên mặt đất. Sự xuất hiện của nó đã hoàn toàn thay đổi hình thức chiến tranh. Sau này, mãnh tướng vô địch sẽ không còn là vương giả trên chiến trường, vì trước vũ khí giết người hiệu suất cao, họ chẳng có tác dụng gì hơn binh sĩ bình thường, thậm chí ngược lại còn dễ bị giết chết đầu tiên.

– Tiểu Miêu, về tới nhà thì thu móng vuốt của nàng lại. Chúng ta cùng sống bình an hết đời này thôi. Nàng là cô nương ngốc, trai tốt nhiều như cá diếc qua sông, nếu nàng thích, dù là ai ta cũng sẽ mang về cho nàng. Nàng lại nhìn trúng ta, nàng biết mà, ta không thể toàn tâm toàn ý với nàng được, điều đó thật không công bằng với nàng.

Nghe thế Tiểu Miêu không xấu hổ nữa, ngẩng đầu lên nhìn y chằm chằm:

– Tiểu Miêu muốn một ngôi nhà ấm áp có thể hòa mình vào đó, có một cái tiểu viện nhỏ, sinh hai đứa con là đã mãn nguyện lắm rồi.

Vân Diệp bật cười. Thà vứt bỏ cả một đội quân cường đại cũng chỉ để được về nhà. Một người như thế, một tình cảm như thế, nếu không trân trọng sẽ bị trời đánh.

Sau khi biết thành lạc đà là của nhà mình, Tiểu Miêu chẳng còn thấy mới lạ nữa. Chỉ cần là thứ của nhà mình, dù lợi hại đến mấy cũng chẳng cần bận tâm, cứ thong thả mà nghiên cứu là được.

Na Nhật Mộ thấy Tiểu Miêu về, vui sướng nhảy cẫng cả lên, kéo Tiểu Miêu về nhà gỗ của mình ngay. Nàng thực sự có quá nhiều lời muốn hỏi Tiểu Miêu.

Một nữ tử cầm thương cưỡi ngựa, chém tướng phá ải, đánh đâu thắng đó trên hoang nguyên thật thần kỳ biết bao. Na Nhật Mộ nằm mơ cũng muốn có một ngày như thế, chỉ tiếc rằng trừ lần trước bị Lộc Đông Tán ép phải bỏ chạy thì không còn chuyện gì đáng nói nữa. Giờ gặp Tiểu Miêu, sao chịu bỏ qua được chứ.

Tỷ muội Ba Lợi Tư Vân từ sau khi vào thành lạc đà sợ hãi đến nỗi không nói nên lời. Với họ, đây là một thế giới hoàn toàn khác, run rẩy theo sau Tiểu Miêu một bước cũng không dám rời xa, vì có rất nhiều con mắt nhìn họ, từ ông già tóc trắng đến đứa trẻ, hơn nữa, ai nấy đều cười vô cùng cổ quái.

Na Nhật Mộ thấy thế liền cười nói:

– Đừng sợ, đây là nhà ta. Mọi người là người nhà nên mới nhìn các ngươi nhiều hơn một chút thôi. Tên béo hung ác kia là đầu bếp, thường ngày toàn bị người ta ức hiếp, các ngươi rảnh rỗi có thể bắt nạt hắn, trông ngố ngố, vui lắm. Lão nhân kia là quản lý tài vụ, chuyên tính sổ sách cho chúng ta. Ta đã nghe kể về chuyện của các ngươi rồi. Là nha hoàn thiếp thân của Tiểu Miêu muội muội, tức là tiền lương hàng tháng sẽ không thể thiếu được đâu...

– Các ngươi tới Trường An sẽ không cô đơn, trong nhà cũng có mấy vũ nương Ba Tư, có điều những người xinh đẹp đã gả đi cả rồi...

Na Nhật Mộ nói liền một hơi, tỷ muội Ba Lợi Tư Vân hoang mang nhìn nàng.

– Na Nhật Mộ tỷ tỷ, họ không hiểu tỷ nói gì đâu.

– Sao không hiểu? Những Hồ cơ trong nhà đều hiểu hết mà. Kệ đi, mau tới xem y phục ta chuẩn bị cho muội, rất đẹp, Tân Nguyệt làm đấy.

– Muội muốn ăn cơm trước!

Tiểu Miêu nhìn thấy trong phòng bên cạnh đặt ê hề đồ ăn. Hơn một năm qua toàn ăn thức ăn quê kệch, nàng gần như quên mùi vị món ăn của người Hán rồi.

Na Nhật Mộ vỗ trán, lúc này mới kéo Tiểu Miêu đi ăn cơm.

Ghi nhận công sức, mọi quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free