(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1357:
Vân Thọ ấp a ấp úng, mặt đỏ bừng, không biết bắt đầu từ đâu. Tiểu Miêu che miệng cười trộm, thấy Vân Thọ chẳng thể nói ra lời bèn lên tiếng giúp:
- Phu quân, chuyện thì có, chủ yếu là mẹ Yên Dung muốn ép con bé về Đông cung, nhưng Yên Dung không chịu. Thế là cô bé quay sang ép Thọ Nhi cưới mình, trong khi theo quy củ nhà chúng ta, nam nhân chưa đủ mười tám thì chưa được thành thân. Bởi vậy Thọ Nhi không đồng ý, khiến Yên Dung khóc lóc nói rằng Thọ Nhi không chịu giúp mình.
- Còn Hạ Lan thì cứ luôn miệng nói mình đã mười tám rồi mà vẫn còn để tóc nha đầu, cứ nghĩ Thọ Nhi không muốn cưới mình nên mấy nay đang giận dỗi. Chàng đừng bận tâm, tất cả là do chiều chúng quá đấy thôi, vài ngày nữa rồi đâu lại vào đấy.
Vân Diệp lắc đầu, vỗ vai nhi tử. Những chuyện phiền não nhỏ nhặt này chẳng cần đến mình ra tay giải quyết. Ông vừa định đứng lên thì nghe Vân Thọ dứt khoát nói:
- Cha, con đã mười sáu, phải vào quân rèn luyện, xin cha cho phép.
- Không phải con đang làm việc trong hoàng cung đó sao? Thiên Ngưu vệ bệ hạ mới thành lập rất uy phong, sao lại còn muốn vào quân? Con vốn là người nhà võ, chẳng lẽ tiền lương lĩnh mỗi tháng chỉ để nhận không thôi sao?
- Cha mười bốn tuổi đã theo Trình gia gia chinh chiến Tây Khương, Trình bá bá mười ba tuổi đã vào quân rèn luyện. Con cũng nên ra ngoài trải nghiệm rồi!
Vân Thọ dường như không nghe thấy lời cha, vẫn kiên quyết yêu cầu một lần nữa.
Thái độ Vân Thọ hết sức nghiêm túc, khiến Vân Diệp cũng phải nghiêm túc. Ông nhìn con mình một lượt, đột nhiên nhận ra thằng nhóc này đã lớn thật rồi. Bộ dạng mập mạp thuở nhỏ giờ đã biến thành một thân thể tráng kiện, tay chân vạm vỡ, thêm cái đầu tròn, đúng là có phong thái của tướng môn hổ tử. Bỗng chốc, Vân Diệp không biết phải đối đáp thế nào.
Vân Diệp trầm ngâm một hồi mới quyết định: - Cha không có ý kiến, chỉ cần con thuyết phục được mẹ con, đừng để lão tổ tông phải buồn lòng, thì con muốn đi đâu, cha sẽ đưa con tới đó. Nhưng nói trước, trừ thủy quân ra nhé! Đại ca con đã vào thủy sư Lĩnh Nam rồi, dì An Lan của con cũng không ít lần trách mắng cha vì chuyện đó. Thế nên nếu con muốn đi, trước hết phải chuẩn bị tinh thần để nói chuyện với mẹ con và lão tổ tông cho thật ổn thỏa cái đã.
Vân Thọ thấy cha không cự tuyệt thì lập tức lên tinh thần, chạy vèo ra ruộng tỏi, chỉ muốn làm cho thật nhanh để về thương lượng với mẹ.
Tiểu Miêu lo lắng hỏi trượng phu:
- Thọ Nhi còn nhỏ quá, lại vốn được nuông chiều quen rồi, vào quân đội liệu có chịu khổ được không? Chàng đồng ý có vẻ tùy tiện quá, e rằng tỷ tỷ sẽ chẳng chịu đâu.
Vân Diệp nắm tay Tiểu Miêu, cười khẽ:
- Nàng cũng biết Tân Nguyệt sẽ không đồng ý, nên ta đồng ý hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì. Thực ra ta lại cho rằng Thọ Nhi vào quân đội chỉ có lợi chứ không có hại. Yên Dung và Hạ Lan cứ quấn lấy thằng bé quá đáng, chúng lại còn nhỏ, lỡ xảy ra chuyện gì không hay thì chẳng tốt cho cả hai bên. Hiện giờ chúng ở cái tuổi khó quản nhất, Thọ Nhi vào quân ngũ chưa chắc đã là điều không tốt.
Mùa xuân hơi ẩm lớn, những đám mây trắng trên trời mau chóng vần vũ chuyển màu đen. Dù nói mưa xuân không to, Vân Diệp vẫn gọi Vân Mộ và Y Lợi Tư đang hái rau dại về. Về phần Vượng Tài, nó đã sớm chơi chán, đang nằm dưới lán ngủ. Nghe Vân Diệp gọi, đôi tai nó liền dựng lên, đứng dậy chạy tới bên Vân Diệp, chuẩn bị chở hai cái sọt về nhà, vì nằm dưới đất ngủ chẳng thoải mái chút nào.
Vượng Tài đã là một con ngựa già, nếu ở trong quân thì nó đã quá tuổi, phải bị đào thải. Thế nhưng ở Vân gia, chẳng ai dám nói Vượng Tài già, bởi Hầu gia từng nói, một con ngựa sống đến năm mươi tuổi là chuyện nhỏ, Vượng Tài còn trẻ lắm.
Mặc dù mã phu chưa bao giờ nghe nói tới ngựa sống đến năm mươi tuổi, nhưng hắn vẫn tán đồng lời Hầu gia. Vượng Tài phải sống đến năm mươi tuổi, còn mình năm nay mới bốn mươi, sẽ hầu hạ Vượng Tài thêm ba mươi năm nữa.
Về tới nhà, Vân Thọ liền đi thẳng tới hậu trạch. Vân Diệp dẫn Tiểu Miêu tới tiểu viện của Đơn Ưng để nghỉ ngơi, vì e rằng trong nhà sẽ không yên ổn được trong thời gian ngắn sắp tới.
Vân Thọ hào hứng đem tin phụ thân đồng ý cho vào quân rèn luyện kể với mẫu thân. Thế nhưng Tân Nguyệt chẳng hề ngạc nhiên, hời hợt nói mấy câu khiến bầu nhiệt huyết của Vân Thọ lạnh ngắt.
- Tòng quân? Ra ngoài? Hay lắm! Cha con vừa đi huyết chiến ba năm về, con định đi đâu đánh nhau nữa đây? Kẻ địch bị quân đội Đại Đường ta đuổi giết hết sạch rồi, đáng thương, con muốn tìm đối thủ cũng chẳng có. Con à, nghe mẹ nói này, chẳng phải con đã làm trung lang tướng ở Thiên Ngưu vệ rồi sao? Chỉ cần làm vài năm, nói không chừng con có thể làm Binh bộ Thượng thư giống cha con. Sau này cha con không làm nữa thì giao lại cho con, chức vị đó vĩnh viễn là của Vân gia ta. Đến lúc đó, hai cái họa kích trên nóc nhà không cần hạ xuống nữa.
Tân Nguyệt nói đầy hào khí, cứ như nàng là Binh bộ Thượng thư.
- Nếu con thấy ở Thiên Ngưu vệ buồn chán thì tới Thập Lục Vệ. Tần Kiếm làm Giáo úy ở Tả Vệ, nghe đâu đóng quân trong Ly Sơn cũng không tệ. Mẹ nghe Tần phu nhân nói rồi, một tháng được về nhà một lần, là do cha con sắp xếp đó. Năm xưa cha con đồng ý nhận một đứa trẻ Tần gia làm đệ tử, nhưng Tần gia không có nhân tài kiệt xuất, không học được bản lĩnh của cha con, đành phải nhờ cha con chiếu cố cho hắn một chút trên đường công danh.
- Sao? Con muốn làm môn hạ của ai à? Nếu con không thích Thiên Ngưu vệ thì tới Tả Vũ Vệ nhé. Mẹ cũng không thích cái tên này, người đàng hoàng ai lại gọi là ngưu chứ. Cha con vốn xuất thân từ Tả Vũ Vệ, con tới đó cũng không tệ đâu, có thích không? Nếu thích, mẹ sẽ tìm Trình bá bá, nói một câu là được thôi.
Vân Thọ không nói một lời nào, rời khỏi phòng. Căn bản là chẳng thể nói chuyện với mẹ được. Nếu để hắn chọn, hắn vẫn thích Thiên Ngưu vệ nhất, vì Đại tướng thống lĩnh Đoàn Hổ nổi tiếng nghiêm khắc, và hệ thống huấn luyện của Huyền Giáp quân cũng khiến Vân Thọ thấy mới mẻ. Nếu tới Tả Vũ Vệ, e rằng mình sẽ bị Trình bá bá làm khó, lại bị người dưới coi như bảo bối, căn bản là không thể ở đó được. Chuyện này, cứ đi hỏi cha là hơn.
Na Nhật Mộ đang ở trong phòng cho con bú, thò đầu ra nói:
- Tỷ tỷ thật lợi hại, nói một hơi mà khiến Thọ Nhi bỏ hẳn ý định ra ngoài. Tỷ nói xem có lạ không? Sao nam nhân cứ thích chạy ra ngoài vậy chứ? Muội theo phu quân lang thang ở sa mạc ba năm là quá đủ rồi, giờ chỉ muốn ở nhà thôi, chẳng nơi nào tốt bằng nhà mình cả.
Tân Nguyệt nhìn cây lựu ngoài cửa sổ thở dài:
- Thọ Nhi lớn rồi, có suy nghĩ của riêng nó. Nam nhân lớn lên là không nghe lời mẹ nữa, ta chỉ đành làm mình làm mẩy, hy vọng nó ở bên mình thêm ít lâu, nhưng chớp mắt một cái đã chẳng giữ được nữa rồi.
- Muội nghĩ xem, Yên Dung đã là mỹ nhân, Hạ Lan thì càng khỏi phải nói. Trong nhà có hai đại mỹ nhân như vậy, mà Thọ Nhi lại còn có quan hệ không rõ ràng với một ca cơ. Nếu không phải nhà ta không có thói quen giết người, ta đã muốn băm xác ả ca cơ đó cho chó ăn rồi! Dám dụ dỗ con ta, đúng là chán sống rồi!
Tân Nguyệt xưa nay vốn hay giận lây người khác. Vừa rồi còn bộ dạng từ mẫu, thoáng cái đã thành ác bà nương rồi.
- Tỷ tỷ, bỏ qua đi. Chuyện này không trách người ta được, có trách cũng chỉ trách Lý Tượng thôi. Hắn căn bản là tên phế nhân rồi, suốt ngày ra vào lầu hoa quán liễu, làm hư Thọ Nhi nhà ta. Nếu không, làm sao nó quen được nữ nhân tên Yên Chi đó chứ?
- Yên Dung và Hạ Lan biết chuyện này mới ép Thọ Nhi thành thân. Vì bị bức ép, Thọ Nhi mới có ý nghĩ chạy ra ngoài. Hay là chúng ta tìm cách xử lý nữ nhân đó?
Tân Nguyệt khẽ hừ một tiếng:
- Bớt bày ra cái chủ ý thối đó đi! Phu quân mà biết sẽ tức chết mất. Chàng ghét nhất làm chuyện này. Lần trước ta nói với phu quân, chàng nói phải tin con mình, Thọ Nhi vốn là đứa mềm lòng, nhưng sự quyết đoán cần có thì không hề thiếu. Cứ để thuận theo tự nhiên, đó là lời dặn của phu quân. Chúng ta đừng làm phức tạp thêm nữa.
Phiên bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.