(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 136:
– Tiểu tử, lão phu chưa bao giờ hỏi ngươi kiếm tiền ở đâu, ngươi nói nắm chắc thì lão phu tin ngươi có thể kiếm ra tiền. Nhưng ngươi đã nghĩ tới chưa, một lúc ngươi rút ruột Đại Đường nhiều tiền đến thế, triều đình sẽ xoay sở ra sao? Nếu đến khi cần mà không có thì phải tính sao đây?
Lão Lý lo lắm. Sau nửa năm tiếp xúc, ông chưa từng hoài nghi năng lực kiếm tiền của V��n Diệp, ông chỉ lo cho triều đình. Đám quan lớn trên triều đường, trước mặt Vân Diệp, chỉ như lũ trẻ con chưa lớn, nhất là ở phương diện tiền tài.
– Mọi người coi trọng tiền tài đến vậy sao? Chỉ riêng các ông nghĩ vậy, hay tất cả mọi người đều có cùng suy nghĩ đó?
Vân Diệp hơi hồ nghi.
– Lão phu tin rằng cái nhìn về tiền tài của triều đường cũng không khác gì lão phu. Điểm khác biệt duy nhất là có một số người biết kinh doanh mà thôi.
Lý Cương vội nói, ba vị tiên sinh còn lại đồng loạt gật đầu. Họ vốn xuất thân từ triều đường, tất nhiên hiểu rõ điều này.
– Ha ha ha, phát rồi! Phát rồi! Học đường của ta có thể xây xong sớm hai mươi năm! Bốn vị đều sẽ được chứng kiến ngôi trường lớn nhất Đại Đường, thậm chí trong cả lịch sử! Tiểu tử muốn tuyển một vạn học sinh, tìm mấy trăm vị danh sư, đang lo nhàn rỗi, giờ thì có việc để làm rồi! Tiểu tử đi trù tính đây!
Nói xong liền chạy biến. Bốn vị tiên sinh cuống cuồng ngăn lại, vội vàng đến nỗi toàn thân run rẩy, tựa hồ không phải đang ngăn Vân Diệp, mà là đang giữ một con mãnh hổ.
– Ngươi không thể làm thế! Thư viện mới chỉ đang ở giai đoạn khởi lập, dù ngươi có xây xong trường, nhưng không có học sinh, không có sư phụ, thì còn gọi gì là thư viện nữa?
Lời của Lý Cương tức thì dập tắt hùng tâm vạn trượng của Vân Diệp.
Đúng thế, xây xong rồi thì đi đâu tìm giáo viên, tìm học sinh đây? Một thư viện chỉ với một trăm học sinh đã khiến mấy lão đầu mệt nhoài, huống chi một vạn? Ở đời sau chỉ là trường học quy mô tầm trung, nhưng ở Đại Đường thì quả là chuyện không thể tin nổi. Mình mê muội rồi! Vân Diệp đấm mạnh hai phát lên đầu, cả người như thoát lực, ngồi sụp xuống đất.
– Lão phu biết ngươi muốn khai hóa dân trí, đó cũng là tín niệm suốt đời của đám lão phu. Dân trí chỉ có chừng đó, bàn của ngươi lớn tới đâu cũng vô dụng, cứ từ từ thôi, rồi sẽ ổn. Lão phu năm nay bảy mươi tuổi còn không vội, ngươi mới mười sáu tuổi thì vội cái gì? Dục tốc bất đạt, thời gian qua ngươi quá nóng vội rồi. Lão phu không hỏi chuyện gì đã xảy ra với ngươi ở Trường An, chỉ muốn ngươi bình tĩnh lại, không vội vàng, xao động nữa, hiểu không? Ngươi là nơi gửi gắm hy vọng của mấy lão già bọn ta. Lão phu chưa bao giờ thấy việc dạy học cho toàn thiên hạ lại gần đến vậy, cảm giác như chỉ cách một bước nữa thôi. Bước qua là đất trời tươi sáng, ngươi không được mạo hiểm. Nếu cần mạo hiểm thì đó là chuyện của mấy lão già bọn ta.
Lý Cương ngồi xuống, khẽ xoa đầu Vân Diệp. Ông dường như cũng đắm mình trong cánh đồng hy vọng rồi.
Tinh thần lên xuống là thứ tiêu hao thể lực nhất. Đứng lên vài lần, được mấy vị tiên sinh giúp mới đứng vững được.
– Tiểu tử có thuật đồ long, tiếc rằng chẳng có nơi thi triển. Thôi vậy, chúng ta cứ từ từ mà đi. Tiểu tử mệt rồi, về ngủ sớm đây, mấy vị cũng nghỉ sớm đi.
Nói xong, hắn vái sâu thi lễ với mấy vị tiên sinh, rồi chậm rãi đi về.
– Lão Lý, vừa rồi vì sao ông tin y có thể kiếm đủ tiền để mở rộng thư viện? Mười vạn quan tương đương với thuế của mười châu lớn, y làm sao làm được?
Nguyên Chương tiên sinh lên tiếng. Ông không mấy quan tâm tới triều đường, chuyện phát sinh trong thành Trường An ông ta cũng chẳng hay biết mấy.
– Lão phu đã kể cho các ông nghe chuyện tên tiểu tử này dùng bốn mẩu sắt nhỏ kiếm mười sáu nghìn quan trong một ngày chưa?
Ba người đồng loạt lắc đầu.
Lý Cương liền đem chuyện xảy ra ở Trường An kể tỉ mỉ cho ba vị lão hữu nghe, khiến ba vị đó đầu bốc khói. Ai ngờ Vân Diệp đã đào hố lừa mấy vị đại thần từ trước, dùng một biện pháp đơn giản tới không thể đơn giản hơn mà kiếm được mười sáu nghìn quan, lại còn đường hoàng trước mặt bao người, khiến không ai có thể nói được lời nào.
– Đấy chỉ là lần đầu tiên, y rõ ràng có chuẩn bị, chỉ không biết khi nào sẽ bộc phát. Hiện giờ, chỉ cần là tấu chương của tên tiểu tử này, lập tức sẽ bị suy xét kỹ càng, sau đó chỉ được chấp thuận một nửa yêu cầu. Bộ nào nhận được bản tấu của y cũng như gặp phải đại địch. Cho nên, ta tin y có thể kiếm được mười vạn quan tiền. Các ông tốt nhất cũng nên tin, chỉ không biết kẻ nào sẽ gặp xui xẻo.
Bốn người nhìn nhau cười, tuy cảm thấy có hơi tức cười, nhưng trong lòng lại thấy an ủi nhiều. Có một kẻ như thế này, thư viện sẽ mãi mãi không phải lo tới tiền bạc, bớt được bao nhiêu tinh lực. Họ giỏi dạy người, nhưng không am hiểu kiếm tiền, mà làm thư viện thì lại chẳng thể thiếu tiền. Đám mọt sách thì làm sao mà biết kiếm tiền? Cho nên, lập ra cái nào là sụp đổ cái đó.
– Xem ra căn nhà lão phu chọn bên sông Đông Dương hơi nhỏ. Tìm về cao thủ vẽ bản mẫu cũng chẳng có ích gì nữa, tên tiểu tử kia vẽ rất tốt. Lão Lý thấy sao?
Ngọc Sơn tiên sinh đã thức tỉnh.
– Chuyện xây dựng thư viện chúng ta không cần quản nữa, cứ dạy học cho tốt là được rồi. Tên tiểu tử đó sẽ làm tốt hơn cả tưởng tượng của mọi người.
Ánh trăng đêm hè vô cùng mê người. Vân Diệp ngồi trước cửa sổ, trăng ở Đại Đường đúng là sáng hơn trăng đời sau, có thể lờ mờ nhìn thấy những hố tròn trên đó. Ánh bạc rải khắp mặt đất, cũng chiếu lên mặt Vân Diệp.
Đúng là quá nóng vội rồi. Từ khi ở Trường An về, hắn chẳng lúc nào thực sự bình tĩnh. Sự phẫn nộ trong lòng hóa ra vẫn chưa tiết ra ngoài được, chỉ ngầm bành trướng bên trong, hiện đã bắt đầu ảnh hưởng đến tâm tình của hắn. Thế này không ổn, đây không phải là tâm tình mình nên có. Hắn không biết phải xử lý tình huống này ra sao, có lẽ Lý tiên sinh biết? Ông ấy sống tới bảy mươi tuổi, chắc đã thành tinh rồi?
Cô độc, buồn bực lan khắp phòng, dần ảnh hưởng tới phòng bên.
Phòng bên cạnh là của Lý Khác. Hiện giờ hắn hết sức buồn bã, về học tập không mơ vượt nổi tên siêu cấp biến thái Lý Thái được. Bất kể mình nỗ lực ra sao, vẫn thua hắn một cái đầu. Tiên sinh nói, có người sinh ra đã biết cách học tập, không cần nỗ lực nhiều mà đã thấu triệt được học vấn, đó là thiên phú.
Chỉ là mẫu thân nói huyết thống của mình mới là cao quý nhất, dung hợp huyết dịch của hai đế vương, không ai sánh bằng. Nhưng ở thư viện, tựa hồ hắn mãi mãi không theo kịp bước chân của Lý Thái, tựa hồ Lý Thái càng đi c��ng xa, chỉ để lại bóng lưng cho hắn.
Tức tối, hắn đẩy phăng cửa sổ ra, vừa đúng lúc nhìn thấy Vân Diệp cũng đang đẩy cửa sổ. Hai người cùng bực bội hừ một tiếng, rồi lại đóng cửa sổ vào.
Đêm hè nóng bức, chỉ có tiếng ve, đom đóm khoe cái bụng sáng lấp lánh trong bụi cỏ, dơi không ngừng bay lượn lạch phạch, tùng reo vi vu trên núi, tựa như thúc giục trống trận trong lòng người.
Trời vừa mới sáng, Hoàng Thử đã xách thùng sắt của mình ra bờ sông Đông Dương, chuẩn bị tắm rửa cho thật sạch. Đêm qua cứ trằn trọc mãi trên giường không sao ngủ được, lăn lộn như lăn bánh tới tận sáng, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Hắn không phải là người đầu tiên, mà là người thứ ba. Trước đó có hai người đang đổ từng xô nước lên đầu. Hoàng Thử chuẩn bị đi xuống thêm một đoạn nữa, để không quấy rầy quý nhân. Hiện giờ hắn đã rõ, toàn bộ thư viện đều là quý nhân, cho nên càng ngày hắn càng tự ti.
– Lão Hoàng, qua đây! Chạy đi đâu đấy? Tắm ở đây đi, không sợ bị sói tha đi mất à?
Vân Diệp đã nhìn thấy Hoàng Thử từ trước rồi. Thấy tên này không nói lời nào mà đi về phía hạ lưu, hắn liền lên tiếng gọi lại.
Bên cạnh, Lý Khác chỉ mặc mỗi quần cộc, không nói lấy một lời.
– Tiểu Khác, ta chí lớn khó thành, tâm thì như đại bàng, thân lại như chim sẻ. Còn ngươi sinh ra đã là bá vương long, buồn bực cái gì chứ?
Thằng nhóc này mấy hôm nay không bình thường, Vân Diệp thấy lạ lắm.
– Ta ngốc lắm phải không?
– Ai nói? Ngươi hơn Hoàng Thử nhiều.
Vân Diệp thuận miệng nói, Hoàng Thử gật đầu như gà mổ thóc.
Mọi bản quyền đối với phần nội dung chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.