Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1408:

Đã lâu không gặp, Hoàng Thử giờ đây không còn là tên trộm mộ mà ai cũng có thể sai bảo nữa. Hắn đã trở thành một tay có máu mặt, sở hữu đến bốn năm cửa hiệu lớn ở Trường An, Tân Phong.

Sau khi thư viện thay đổi quy chế, hắn được phong chức chấp thừa chính bát phẩm. Nếu không phải vì xuất thân thấp kém, có lẽ hắn đã là quan thất phẩm. Bởi chức giáo tập thư vi��n là một vị trí cực kỳ cao quý, nên dù Anh Nương kinh doanh phát đạt đến mấy, Hoàng Thử vẫn giữ vị trí gia chủ. Mấy năm trước, nghe nói chuyện hắn nạp thêm thiếp khiến trong nhà "chó chạy gà bay", nhưng giờ đây Hoàng Thử không còn bận tâm đến những chuyện đó nữa, chỉ mong được làm việc ở thư viện cho đến già rồi cáo lão về quê.

Hai đứa con trai xấu xí ngày nào giờ đã lớn thành chàng trai, giống hệt Hoàng Thử. Cô con gái lớn thì đã gả cho một học sinh nghèo của thư viện, nghe đâu đang làm huyện lệnh ở Hà Bắc. Nhờ vậy, giờ đây hắn sống rất nhàn nhã và thỏa mãn.

Tân Nguyệt và Na Nhật Mộ vừa lên bè, Hoàng Thử đã cười ngốc nghếch muốn tự tay chèo, nhưng Vân Diệp từ chối.

– Lão Hoàng, ông năm mươi tuổi rồi, đừng làm chuyện này nữa. Cả khối học sinh đang chờ chèo bè kia kìa, ông cứ tiết kiệm sức đi.

– Hầu gia, lão già thật rồi. Hai năm nay, tinh lực ngày càng kém. Trước kia một đêm lão có thể đào mười trượng đường hầm, giờ chỉ cần xuống dưới đất là thấy khó thở. Năm xưa, bệnh ho của lão, người ta nói là do ăn đất quá nhiều. Giờ lão già vẫn còn có thể nói chuyện được là nhờ hồng phúc của Hầu gia. Nếu năm xưa không được Hầu gia giữ lại, lão già này chẳng biết giờ sống chết ra sao, nói gì đến chuyện con cháu đầy nhà như bây giờ.

Hoàng Thử đã già. Trước kia hắn không hề nói những lời yếu đuối như vậy, giờ đây không còn tự tin như trước nữa, cứ lo rằng thư viện sẽ không cần đến mình.

– Lão Hoàng, ông vẫn chưa biết quy củ của thư viện sao? Những người đầu tiên vào thư viện đều là giáo thụ trọn đời của thư viện. Nói cách khác, chỉ cần ông chưa chết, sẽ không ai có thể đuổi ông khỏi thư viện được.

– Hầu gia, thật vậy sao?

– Đương nhiên rồi! Ông vất vả làm việc trong thư viện cả đời để rồi cuối cùng bị đuổi đi ư? Thư viện không có chuyện đó đâu. Triệu Duyên Lăng tiêu tốn của thư viện bao nhiêu tiền, ta tức điên lên nhưng chẳng phải cũng không làm gì được ông ta sao?

Hoàng Thử cười ngượng ngùng: – Triệu tiên sinh là người học vấn uyên thâm, lão già này sao mà so sánh được.

– Ông đó, vẫn cứ tự ti. Ông hoàn toàn có thể quang minh chính đại khoe khoang với người ta chứ, chức giáo tập của thư viện có nhiều lắm đâu?

Anh Nương bê ra một vò rượu nếp, vài thứ bánh, đều là những món Vân Diệp ưa thích. Cuối cùng, nàng còn lấy lá sen gói một nắm thịt lừa xé tay.

Bè của Vân gia chẳng cần đến học sinh chèo chống. Tiểu Miêu và hai nha hoàn Tây Vực của nàng chèo bè thoăn thoắt. Hai chị em Y Lợi Tư đã gả cho quản gia và đầu lĩnh hộ vệ của Hi Mạt Đế Á rồi, nên vì Tiểu Miêu thích dùng người Tây Vực, Tân Nguyệt đã chọn cho nàng hai người khác.

Tiểu Miêu từ nhỏ lớn lên ở sông nước, việc chèo bè với nàng chẳng có chút khó khăn nào, hoàn toàn không vất vả như chủ tớ Tân Nguyệt ngày xưa.

Thấy phu quân cười với mình, Tân Nguyệt lập tức hiểu y đang cười cảnh mình năm xưa ôm nha hoàn la hét ầm ĩ. Nàng bực mình nói: – Năm xưa chàng cố ý! Tiểu Thu lớn lên ở Trường An, sao mà hiểu được cách chèo bè chứ.

Tiểu Miêu cười hì hì, dùng sào chống một cái vào đá, bè liền lao vút ra giữa sông Đông Dương. Na Nhật Mộ không chú ý, suýt chút nữa thì ng�� nhào xuống sông, tức giận đấm mấy cái vào lưng Tiểu Miêu. Linh Đang lúc nào cũng dáng vẻ dè dặt, ngồi giữa bè, xé thịt lừa chấm tương rồi đút cho Vân Diệp.

Nằm trên bè, ngắm nhìn núi xanh hai bên bờ, tâm trạng con người cũng phấn chấn hẳn lên. Lấy ống lau sậy hút rượu nho, ai nấy đều cảm thấy vô cùng khoan khoái. Huống hồ, cái tên điên khùng Vân Diệp lại cho rất nhiều đường phèn vào rượu, nên uống vào ngọt lịm. Tân Nguyệt, Na Nhật Mộ thỉnh thoảng lại uống trộm một hớp. Linh Đang là người không uống được rượu, chỉ uống vài ngụm đã đỏ bừng má như quả táo. Tiểu Miêu thấy bốn người họ nhàn nhã uống rượu, trong khi mình phải làm khổ sai, liền giao sào trúc cho nha hoàn, ghé sát lại, ý chừng muốn lợi dụng mình nhỏ tuổi mà quang minh chính đại nép vào lòng Vân Diệp để uống rượu.

Trên bè chẳng có gì che chắn, mới đầu Vân Diệp hơi ngại, nhưng nhanh chóng thấy mình đã lo lắng thái quá. Trên sông không phải chỉ có một mình gia đình y. Sông Đông Dương đã là một trong bát cảnh của Trường An, nổi danh ngang với Liễu rủ Bá Kiều, nên khách chèo bè trên sông rất đông đúc.

Một chiếc bè có mái che trôi qua bên cạnh, những tiếng dâm đãng bên trong chẳng hề che đậy chút nào. Nhìn qua rèm, còn thấy một đôi nam nữ đang ân ái giữa thanh thiên bạch nhật.

Tân Nguyệt phì một tiếng nhổ bọt: – Phu quân, chàng xem đám cầm thú đang chà đạp sông Đông Dương ra cái thể thống gì rồi! Đây là đất văn hoa, không thể để lũ cầm thú này bén mảng tới.

– Không cấm nổi đâu. Nói không chừng trên bè đó là một vị vương gia hay công gia quyền quý nào đó đấy. Cứ coi như không nhìn thấy đi. Ta lần đầu tiên phát hiện ra Đại Đường lại biến thành ra nông nỗi này.

– Chàng không ra ngoài nên không biết đó thôi. Nếu chàng đến chợ Tây, còn thấy Hồ Cơ trần truồng đứng ở cửa mời khách. Có cả Hồ Cơ đeo một vòng chuông ở hông, lắc hông trông đẹp lắm.

Na Nhật Mộ vừa nói xong đã thấy Tân Nguyệt trừng mắt, nàng vội vàng trốn sau lưng Vân Diệp, thò đầu ra nói: – Muội nghe nha hoàn nói thôi mà.

– Đứa nào? Nói ra đi, ta về sẽ lột da nó! Bọn nữ nhi bây giờ không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi.

– Bớt thể hiện uy phong của chủ mẫu lại đi. Chúng ta đang đi chơi đấy, ngồi cho tử tế, đừng đánh nhau. Nhà ta mới chỉ có năm người thôi đấy, nếu mà đông đúc như nhà Lưu Hoằng Cơ thì nàng không sống nổi đâu.

Tân Nguyệt bĩu môi: – Bốn người nhà ta còn khó quản hơn bốn trăm người nhà khác gộp lại. Chàng xem Lưu phu nhân kìa, sau khi lão công gia chết đi, bà ấy bán hơn trăm thê thiếp vào thanh lâu, chẳng hề giữ thể diện. Người có con thì tùy tiện cho mấy mẫu đất rồi đuổi đi.

– Còn mấy người nhà ta, thiếp thân có dám xử lý một ai đâu. Chàng lại còn không đi tự tử, cho nên thường ngày thiếp có giáo huấn nhiều một chút cũng đâu có gì xấu.

Na Nhật Mộ thấy sắc mặt Tân Nguyệt không tốt, vội giúp phu quân bóp lưng. Tân Nguyệt giơ tay định đánh mấy lần rồi lại thôi. Tiểu Miêu tửu lượng kém, rượu nho hôm nay lại được cho thêm đường nên bất tri bất giác đã say rồi, cười ngốc nghếch đòi múa cho Vân Diệp xem. Vân Diệp kéo nàng đặt lên đùi, chẳng mấy chốc cô nương ngốc ấy đã ngủ say tít thò lò.

Khoanh chân ngồi trên bè, thê thiếp vây quanh, chiếc bè trôi tự do trên mặt nước. Bè lướt qua Thập Lý Họa Lang, cảnh núi non trở nên hiểm trở đột ngột. Nơi này vốn có hai ngọn núi xanh, giờ chỉ còn một, dưới ngọn núi đã sập kia chôn vùi vô số oan hồn.

Trường Giang cuồn cuộn chảy về Đông Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng Thịnh suy, thành bại theo dòng nước Sừng sững cơ đồ bỗng tay không Núi xanh nguyên vẹn cũ Bao độ ánh chiều tà Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi Vốn đã quen gió mát trăng trong Một vò rượu nếp vui bạn cũ Chuyện đời tan trong chén rượu nồng

Lòng chua xót, y đột nhiên nhớ đến bài từ của Dương Thận mà cất tiếng hát. Mặc dù không ứng với cảnh vật lúc này, nhưng trên dòng sông, tiếng khen hay vẫn liên tục vang lên.

– Vân Hầu nay đang lúc đắc ý, sao đột nhiên lại thốt ra lời bi thương như vậy?

Trường Tôn Xung đứng trên một chiếc bè khác, lớn tiếng nói. Vân Diệp phát hiện mình chẳng có gì để nói với người này, y thở dài, chèo bè tránh xa hắn. Thế giới đã có một cục diện mới, chẳng cần phải diễn cái vở kịch tình duyên buồn nôn gì nữa.

Thấy Vân Diệp không thèm để ý đến mình, Trường Tôn Xung có chút buồn bã. Y quay lại khoang thuyền, thô bạo ôm lấy một ca cơ, cắn mạnh vào vai ả. Máu tươi chảy xuống, nhưng mỹ nhân không dám kêu một tiếng nào.

Uống canh thấy chuột, ăn rau thấy nửa con sâu – đó là tâm trạng hiện giờ của Vân Diệp. Bởi vì trước kia y càng quý trọng tình cảm bao nhiêu, hiện tại lại càng căm hận Trường Tôn Xung bấy nhiêu.

Chẳng còn tâm trạng du ngoạn nữa, giữa đường y cho bè cập bờ. Xe ngựa Vân gia nhanh chóng tiến đến bên đường. Cả nhà chui vào xe ngựa, đi thẳng đến tiểu lâu thấp thoáng trong rừng tùng. Hôm nay họ sẽ không về nhà nữa.

Công Thâu Mộc vẫn sống dai dẳng. Mười năm trước người ta nói lão già này không sống qua nổi năm nay, mười năm sau mọi người vẫn nói y như vậy. Nhìn ông ta yếu ớt nằm tắm nắng, Vân Diệp xuống xe, dù thế nào cũng phải đến chào một tiếng.

Tới gần mới phát hiện lão già này xa hoa đến mức nào. Người khác xa hoa thì đem châu ngọc treo đầy người, còn ghế nằm của ông ta thì làm bằng gỗ tử đàn.

– Ta nhớ lần trước mời lão tiên sinh làm bộ đồ gia dụng, cho lão tiên sinh cả một xe gỗ. Đến khi chở đồ về nhà cứ thấy có gì đó không ổn, hóa ra là ở chỗ này!

Lão già he hé mắt một khe nhỏ, lẩm bẩm: – Lão phu là thợ mộc, tiết kiệm được chút gỗ nào hay chút ấy. Mấy miếng gỗ vụn ghép thành cái ghế này mà ngươi cũng ý kiến à, đồ hẹp hòi! Tân Nguyệt, trong hộp thức ăn có cái gì, lấy ra cho lão phu mấy miếng đi, nhà lão hết đồ ăn rồi.

– Bán cái bàn này đi là đủ cho cả nhà ông ăn ba năm đấy!

– Tiểu tử, mệt rồi à? Mệt thì nghỉ đi, suốt ngày lăn lộn trong đống bùn, làm gì còn ai mà sạch sẽ được nữa. Nghỉ đi, nghỉ một chút, đừng có vật lộn nữa …

Bản dịch này được truyen.free biên tập, xin đừng sao chép khi chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free