(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 1482:
Khi dẫn đám người này ra khỏi cung, Vân Diệp lại tìm gặp Lý Thừa Càn. Thấy thái tử có vẻ cô độc, hắn vỗ bàn cười nhạo:
– Đừng có bất mãn. Ngươi nên may mắn vì Trường Tôn Xung lần này lại nghĩ ra được một kế sách hay hiếm có đấy. Giờ đây, ngươi chỉ cần chuyên tâm vào quốc gia đại sự. Đã đợi bốn mươi năm rồi, thêm nửa năm nữa thì có khó gì đâu?
Lý Thừa Càn uống cạn một chén rượu, nói:
– Ta không ngờ phụ hoàng lại phản công quyết liệt đến vậy.
– Đây là lần đầu ngươi biết cha mình đấy à? Ông ấy còn mạnh hơn cả Hán Vũ Đế, ta thấy có thể sánh ngang với Tần Thủy Hoàng rồi. Không có chuyện gì thì đừng nên chọc vào ông ấy. Người càng lớn tuổi, tâm tư càng trở nên cổ quái. Ngươi cứ làm tốt việc của mình là đủ.
Vân Diệp dẫn đám nội thị rầm rộ về thành Ngọc Sơn. Sau khi an bài chỗ ăn ở cho họ xong xuôi, hắn vào hành cung bái kiến hoàng đế.
Chẳng hiểu Lý Nhị kiếm đâu ra tấm da hổ trải lên ghế ngồi. Một chân dẫm lên ghế, trông ông ta giống một vị đại vương trên núi hơn là một hoàng đế. Hôm nay, ông không uống canh dưỡng sinh mà lại uống rượu mạnh.
– Ngươi đến đây để nói đỡ cho thằng nghịch tử ấy sao?
Vân Diệp lắc đầu:
– Hôm nay, vi thần đã đánh thẳng vào hoàng cung, đại chiến với Độc Cô Mưu ba trăm hiệp, thay bệ hạ cứu ra hơn bốn trăm nội thị.
Lý Nhị “í” một tiếng, ngạc nhiên hỏi:
– Chưa giết sạch sao?
– Đây chỉ là một chuyện hiểu l���m. Hoàng cung được bệ hạ giao cho thái tử, nơi đó tất nhiên do thái tử định đoạt. Nhưng hơn bốn trăm tên nô tài lại không nghe chỉ huy, vậy phải làm sao? Đành phải phái Hắc Xỉ Trường Chi đi đuổi, ai ngờ hắn lại không đánh lại được.
Lý Nhị đắc ý cười phá lên, rồi ném cho Vân Diệp một bình rượu:
– Những nội thị đó đều do trẫm tuyển chọn từ vạn người. Đặt vào trong quân, họ cũng là những mãnh tướng. Hắc Xỉ Trường Chi dù có dùng đến ngàn người cũng chẳng phải đối thủ của họ.
Vân Diệp thừa cơ nói tiếp:
– Vâng, cho nên tên khốn kiếp đó đã dùng tới hỏa khí. Bệ hạ xem, vào mùa này hằng năm, hoàng cung còn phải rưới nước lên mái nhà để phòng hỏa, vậy mà lúc này lại dùng hỏa khí thì đâu có gì là mới lạ đâu chứ.
Lý Nhị như không nghe thấy lời giải thích của Vân Diệp, mà hứng thú hỏi:
– Ngươi đã tấn công hoàng cung, đánh bại Thừa Càn và Độc Cô Mưu đấy sao?
Vân Diệp thấy xung quanh không có ai, bèn hạ giọng nói:
– Thần nói khoác thế thôi ạ.
– Trẫm còn tưởng ngươi đã triệu tập gia tướng, Thủy sư Lĩnh Nam và cả đội quân cũ của mình, cuối cùng kéo thủ quân Ngọc Sơn đi đánh Trường An, bắt Độc Cô Mưu và thẳng nghịch tử kia về cho trẫm xử lý chứ, hừ, quả nhiên lòng người không còn như xưa nữa rồi.
– Thần ban đầu cũng đã nghĩ như thế. Phương án tấn công cũng đã chuẩn bị kỹ càng rồi. Sau khi phong tỏa cửa thành, sẽ phóng đạn dầu hỏa vào. Trước tiên cứ phóng hỏa đốt đã, không cần phải vào thành. Chỉ cần dùng cung nỏ phong tỏa cổng thành, không tới ba ngày là trong đó chết ráo. Rồi sau đó, thần sẽ bị bệ hạ tru di cửu tộc.
Lý Nhị cười chảy cả nước mắt, nói:
– Quân thần chúng ta nghĩ giống nhau rồi. Thành Trường An sơ hở khắp nơi, muốn công phá đâu hề khó.
– Trẫm sẽ chiếm Long Thủ Nguyên trước, sau đó nam hạ phong tỏa Lạc Dương, khống chế Kính Hà. Rồi dùng thế sét đánh không kịp bưng tai để hạ Trường An, bắt thằng nghịch tử, ban hiệu lệnh thiên hạ. Sau đó, phái sứ giả kết giao xa tấn công gần, tiêu diệt kẻ chống đối, có thể mau chóng bình định Quan Trung...
– Thần không nghĩ thế. Nay đã có hỏa khí r��i, phá thành dễ như trở bàn tay. Tốc độ mới là điều quan trọng. Muốn phá Quan Trung, trước tiên phải bình định Hà Lạc.
– Vớ vẩn! Quan Trung mới là nơi phải chiếm đoạt!
– Không đúng. Nếu bàn về sự giàu có, Nhạc Châu, Dương Châu, Ích Châu đều không hề kém Lạc Dương, Trường An. Đánh Quan Trung chẳng khác nào thò đầu chịu đòn.
– Trước kia, trẫm khởi sự là dấy binh đánh Trường An, cho nên mới...
– Đó là chuyện của thời đại xưa rồi. Giờ đây, Quan Trung chẳng khác gì gân gà...
Trường Tôn thị tới mấy lần. Thấy quân thần họ hào hứng bàn chuyện tạo phản, nàng lắc đầu rồi trở về hậu cung. Đến trưa quay lại, nàng vẫn thấy họ nói văng bọt, thậm chí còn uống rượu say sưa.
Thực sự không chịu nổi, nàng bèn lên tiếng khuyên:
– Tạo phản không phải là chuyện một sớm một chiều. Hai vị muốn tạo phản thì cứ ăn trưa đã, rồi hãy mưu đồ thiên hạ.
Lý Nhị thấy hôm nay nói chuyện cực kỳ sảng khoái. Ông ta vốn là thế, căn bản không thích thiên hạ thái bình, mà chỉ thích tạo phản. Những năm tháng gian nan khốn khó kia mới chính là quãng thời gian ông ta hoài niệm nhất.
Vân Diệp bê bát ăn, len lén nhìn Lý Nhị ăn như rồng cuốn hổ vồ. Chỉ cần nói tới chuyện tạo phản, tinh thần ông ta liền phấn chấn. Vân Diệp chợt nhận ra, lần này ông ta hào phóng nhượng vị, không phải vì hắn khuyên, mà là đã chán hoàng vị rồi. Quyền lực đạt tới đỉnh cao, không có mục tiêu để đối đầu mới chính là kẻ địch lớn nhất của ông ta.
Ăn cơm xong, hai quân thần lại bắt đầu đại nghiệp tạo phản. Chỉ có điều, lần này Vân Diệp đóng vai trung thần giữ thiên hạ cho Lý gia, còn phản tặc Lý Nhị khởi binh từ Thái Hành Sơn, gian nan vượt qua thiên la địa võng của Vân Diệp, bị Vân Diệp ép vào núi làm cướp cũng không chịu nhận thua...
– Trẫm ngủ một lúc. Dậy rồi, chúng ta sẽ tiếp tục. Đừng tưởng dồn trẫm vào núi là xong. Trẫm vẫn nhẫn nại chờ thiên thời thôi...
Chưa nói hết lời, Lý Nhị đã không chịu nổi mệt mỏi, dựa vào tấm da hổ ngủ thiếp đi. Trường Tôn thị tức giận trừng mắt với Vân Diệp, sai nội thị đưa Lý Nhị đi nghỉ ngơi. Sắp xếp xong xuôi, nàng đi ra ngoài, lo lắng nói với Vân Diệp:
– Tinh thần bệ hạ ngày càng kém, ngươi không nên bàn những chuyện phí hoài đầu óc như thế này.
Vân Diệp lắc đầu:
– Nếu không nói, bệ hạ càng thêm buồn chán. Nương nương xem, đến cả con gấu mèo kéo xe, ông ấy còn tìm con to nhất, mạnh nhất. Lý Thừa Càn chỉ có chút sai sót mà đã bị phản công quyết liệt đến vậy.
– Nếu bệ hạ không làm hoàng đế nữa, một con người thứ hai sẽ xuất hiện, đó là thống soái vô địch thiên hạ. Kỳ thực, thần cho rằng bệ hạ càng thích thân phận này hơn.
Nói xong, Vân Diệp cũng chẳng đợi Lý Nhị tỉnh giấc. Ai biết giấc ngủ này sẽ kéo dài tới bao giờ? Vượng Tài đã gọi hắn ở bên ngoài rồi, Vân Diệp cáo từ rồi dẫn Vượng Tài đi dọc sông Đông Dương.
Trên sông tuy vẫn đầy thuyền, nhưng số lượng ít hơn thường ngày rất nhiều. Chủ yếu là vì thư viện đang bế quan, việc chấm bài vẫn chưa xong. Hiện tại, người trên sông toàn là người nhà của thư viện.
Hứa Kính Tông đắp một cái chăn chiên, nằm dưới gốc liễu. Bên cạnh ông ta là đĩa hoa quả đầy ắp. Hai Hồ cơ kiều mị quấn quýt lấy ông ta, một người đổ rượu cho ông uống, một người xoa bóp đùi. Cảnh tượng "bạch phát hồng nhan" trông thật tiêu sái.
Vân Diệp muốn tránh đi, nhưng Vượng Tài lại nhìn trúng đĩa hoa quả ở đó. Nó lọc cọc chạy tới, dùng đầu hất một Hồ cơ ngã vật lên người Hứa Kính Tông, sau đó thản nhiên ăn hoa quả trong đĩa mà chẳng coi ai ra gì.
Hứa Kính Tông than:
– Ngươi nuôi con ngựa này thành lão tổ tông rồi đấy.
– Cứ coi chuyện nó làm là do ta làm đi. Ta đã nói từ lâu rồi mà.
– Ngươi thì không đụng chạm cơ thiếp của ta, nhưng con ngựa này thì lại có. À phải rồi, hôm qua tù hiệu nổi lên, rồi lại chỉnh đốn quân đội, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Kể ta nghe nguyên do xem.
Với Hứa Kính Tông, Vân Diệp rất ít khi che giấu, nên đã kể hết chuyện hôm qua ra.
– Thế thì bệ hạ không đúng rồi. Đã giao hoàng cung cho thái tử, vậy thái tử thanh lý hoàng cung là chuyện hợp lý. Bệ hạ để lại những nội thị kia mà không mang đi, chính là có ý đồ. Bệ hạ lại còn độc chết cả nhà Hắc Xỉ Trường. Tâm thái này thực sự không đúng, không phải là chuyện mà một người an dưỡng nên làm.
– Hôm nay, ta và bệ hạ đã "tạo phản" trên sa bàn suốt cả ngày. Về sau, bệ hạ lại muốn ta phòng thủ để bệ hạ ra tay tạo phản. Bọn ta đánh nhau tối tăm trời đất, ta khó khăn lắm mới ép được bệ hạ vào Thái Hành Sơn. Bệ hạ còn nói mình vẫn nhẫn nại chờ thiên thời mà thôi. Ta thực sự rất lo lắng vì câu nói này.
Hứa Kính Tông cầm vò rượu tu một ngụm lớn, đoạn phiền muộn nói:
– Thần tiên đánh nhau, người thường tai ương. Chỉ mong bệ hạ cứ tạo phản trên sa bàn đã là đủ thèm rồi. Nếu không, thiên hạ sẽ loạn mất. Lão phu không muốn theo đại quân đánh trận nữa. Già rồi, phải hưởng phúc mới phải.
– Không nghiêm trọng đến vậy đâu. Ta cho rằng bệ hạ đang đề phòng những chuyện tạo phản có thể phát sinh, nên trên sa bàn, ta đã rất cố gắng.
Hứa Kính Tông liếc nhìn Vân Diệp đầy xem thường, nói:
– Bệ hạ là củ gừng già, càng già càng cay. Rồi ngươi xem, kẻ tham dự tạo phản nhất định sẽ rất nhiều. Ngươi đã bị thăm dò rồi, tiếp theo sẽ là Trường Tôn Xung, Độc Cô Mưu. Còn về đám Lý Tịnh, thì e rằng đã bị người đời bỏ quên từ lâu rồi.
Toàn bộ nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi hội tụ những tác phẩm văn học chất lượng.