Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 230:

Nghe Hà Thiệu dương dương đắc ý giải thích, Vân Diệp thấy cổ họng thắt lại, chỉ vào bát váng sữa trống: “Cái này cũng kiểm tra à?”

Lão Hà bất mãn từ lâu với cái bệnh thích sạch của Vân Diệp, cố ý nói lớn: “Đương nhiên! Có hai tên tranh nhau uống, còn nói ngon nữa. Mà nói thừa làm gì, bánh thịt và váng sữa của Tào bà bà đâu phải ai cũng mua nổi.”

Vân Diệp vịn tư��ng nôn khan, cuối cùng y cũng hiểu vì sao Lý Khác lại oán hận chuyện ăn cơm thừa đến vậy.

“Ấy, suýt nữa quên. Huynh bỏ năm trăm quan ra mua rác thì có liên quan gì tới Đới Trụ?”

Khó khăn lắm mới ngừng nôn được, Vân Diệp hỏi ngay chuyện Lão Đới. Lão Đới có thể nói là trong như nước, sáng như gương, đặt cạnh năm trăm quan tiền có hơi kỳ quái.

“Chớ nói xấu Đới khanh! Lão Đới xưa nay thiết diện vô tư, đâu có làm chuyện bẩn thỉu đó. Ta mà tặng năm trăm quan cho Lão Đới, không chừng bị ông ta tống vào đại lao ngay. Chẳng qua ca ca cam tâm tình nguyện bỏ năm trăm quan ra mua hai cái ngọc phật giá hai quan mà thôi. Đây là chuyện hai bên tình nguyện, chỉ là hơi trùng hợp, cái hiệu đó lại là do ca ca của tiểu thiếp Lão Đới mở.”

Lão Hà rất bất mãn việc Vân Diệp vừa mở miệng là kéo Lão Đới vào chuyện hối lộ, bèn biện giải một cách đầy chính nghĩa: “Lão Đới nhận tiền làm việc rồi, ngươi còn bất mãn cái gì nữa? Trên đời này quan viên tốt, thành thật như Lão Đới không nhiều đâu, ngàn vạn lần đừng chụp cái mũ tham quan cho ông ta. Hơn nữa Lão Đới không tự mở hiệu, với bổng lộc của ông ta thì làm sao nuôi nổi bốn tiểu thiếp, rồi cả một gia đình to đùng? Trường An dầu gạo đắt đỏ thế này, không có chút thu nhập ngoài thì uống gió tây bắc sống à?”

Vân Diệp trầm ngâm hỏi: “Nếu như ta dùng chỗ vàng của Điền Tương Tử để mua một cái đinh sắt ở chỗ anh của tiểu thiếp Lão Đới, thì mai có được thả ra không?” Lý Nhị đáp thẳng: “Nằm mơ! Không có ý chỉ của trẫm, dù ngươi có đem hết vàng trong thiên hạ ra cũng vô dụng.”

Không biết từ khi nào Lý Nhị chắp tay sau lưng đứng ngoài phòng giam, tựa hồ đã đứng đó lâu lắm rồi, Đới Trụ ở bên cạnh không ngừng hít sâu, trán toàn mồ hôi hột.

Chưa đợi Vân Diệp thi lễ, Lý Nhị bảo Hà Thiệu: “Xéo ra! Lát nữa tìm ngươi tính sổ, thể diện quý tộc Đại Đường bị ngươi làm mất sạch rồi.”

Hà Thiệu bò lồm ngồm rời khỏi phòng giam. Lý Nhị lại nhìn Đới Trụ, hỏi: “Chuyện làm ăn trong nhà ngươi nên đóng cửa rồi chứ?”

Đới Trụ u oán nhìn Vân Diệp nói vội: “Từ giờ trở đi không còn cửa hiệu nào nữa, ch��ởng quầy cũng nên về quê làm ruộng rồi ạ.”

Nói xong đi vội, không biết tìm Hà Thiệu tính sổ hay đi tới cửa hiệu nhà mình.

Lý Nhị bước vào phòng giam, lập tức có nội thị lau sạch một chiếc ghế trong phòng, cẩn thận đặt xuống dưới rồi mời Lý Nhị an tọa. Đợi hoàng đế ngồi vững, họ mới cúi đầu rời đi.

Lý Nhị chễm chệ ngồi xuống, câu đầu đã hỏi thẳng: “Thấy oan uổng à?” Vân Diệp đáp: “Lần này không có. Ăn lộc vua, chia sẻ ưu lo cho vua là bổn phận. Thần tử đều là móng vuốt, tay chân của bệ hạ, dùng thế nào tất nhiên phải theo ý bệ hạ. Nếu như vì sợ bẩn mà không đi nhà xí, thì thiên hạ này còn chỗ nào sạch sẽ được nữa?”

Làm thần tử thì lúc nào cũng phải có giác ngộ chuẩn bị cho việc bị lợi dụng. Nếu cứ giữ mình thanh cao, trong sạch thì trốn sâu vào núi làm dã nhân mới là lựa chọn tốt nhất.

“Trẫm nghe ra ngươi không oán trách gì trẫm, lại còn giữ bổn phận rất tốt, nhưng sao từ đáy lòng lại khinh bỉ những cao môn đại hộ như vậy? Ngươi phải biết rằng Vân gia của ngươi cũng là cao môn đại hộ, tuy nhân đinh không nhiều, nhưng cũng thuộc hàng có tiếng tăm ở thành Trường An.”

Lý Nhị cố ý phớt lờ việc Vân Diệp chỉ nói "lần này" là không bất mãn.

“Bẩm bệ hạ, thần chưa bao giờ cho rằng kẻ ăn thịt là thô bỉ, mà thần cho rằng, nếu đã ăn thịt thì phải có tư cách ăn thịt. Không phải cứ tổ tiên ngài ăn thịt thì ngài cũng nghiễm nhiên được ăn thịt. Nếu không có công tích đạo đức tương xứng, việc ăn thịt chính là một loại tội nghiệt, vì ngài đang không làm mà hưởng, xâm chiếm mồ hôi nước mắt của người khác. Xét về mặt nào cũng không thông. Thậm chí có một số kẻ đã chán thịt, muốn đổi vị, cuối cùng lại nhắm vào người khác, muốn ăn thịt người. Những kẻ ăn thịt như vậy rất nhiều, thần rất muốn cho chúng vào nồi, cho chúng biết tư vị bị nấu là thế nào.”

Lý Nhị bật cười: “Thư viện của ngươi không phải đang giáo dục toàn kẻ ăn thịt à? Sao đảm bảo được chúng không ăn thịt người?”

“Bẩm bệ hạ, sao lại gọi đó là thư viện của thần? Đó là thư viện của người, chẳng qua thần dùng nó để thực hiện mộng tưởng của mình mà thôi. Người thực sự sử dụng nó là bệ hạ, và người được lợi là Đại Đường. Thần chỉ bám vào đuôi bệ hạ, để xem Đại Đường có thể đi tới bước nào.”

Lòng Vân Diệp hơi nhâm nhẩm đau. Thư viện là điều y tâm huyết nhất từ khi tới Đại Đường. Nếu như so thư viện với mạng sống, Vân Diệp cảm thấy cái mạng nhỏ của mình không còn quan trọng lắm nữa. Dựa vào hoàng gia, nhất định phải dựa vào hoàng gia. Trong cái thế giới hiện thực này, chỉ có dựa vào hoàng gia thì mới có thể sinh tồn lâu dài được. Hiện giờ nó còn quá yếu ớt, đợi khi nó đủ lớn mạnh để kháng cự bất kỳ sóng gió nào, bấy giờ mới là lúc nó phát huy uy lực thực sự.

“Hừm! Trẫm đưa hai nhi tử vào thư viện, bất chấp sự can gián của các đại thần khi không bắt chúng tới đất phong, chẳng phải là muốn xem thư viện rốt cuộc có năng lực gì sao? Hiện giờ xem ra không tệ. Chỉ là tiểu tử, ngươi tính kế với bọn chúng, tương lai đừng có hối hận. Tiểu tử, ngươi phải biết rằng rồng ăn thịt người, đạo lý này ngàn năm không đổi. ��ừng thấy hiện giờ ngươi tạm thời bọc móng vuốt của chúng lại, sớm muộn gì chúng cũng phát hiện ra. Rồng vẫn là rồng, có bọc móng vuốt cũng vẫn là rồng.”

Vân Diệp không biết cái bệnh tự yêu bản thân của Lý Nhị từ đâu ra. Trong lịch sử, ông ta chơi đùa quần thần trong lòng bàn tay, nhưng lại nhìn nhầm toàn bộ các con của mình. Đúng thế, nhầm hết! Thành Càn bị ông ta dồn ép thành kẻ biến thái, Thanh Tước bị ông ta dẫn dụ thành kẻ ngu xuẩn, Lý Khác bị những hy vọng hư ảo mà ông ta gieo rắc làm mê muội, Cao Dương hiền dịu biến thành dâm phụ, thậm chí còn là dâm phụ tạo phản, Lan Lăng hoạt bát đáng yêu thì trở thành con cờ ông ta khống chế Đậu gia, cả đời không được vui vẻ. Có đứa con nào của ông ta có kết cục tốt đẹp? Ông ta có tư cách gì mà đánh giá chúng? Lại còn ‘rồng chính là rồng’, thứ sinh vật này có thật sao? Ông kiếm một con cho tôi xem thử? Nếu như đám Thành Càn biến thành cuồng bạo thì cũng là do tên điên nhà ông ảnh hưởng. Quyền lực của ông không bị bất cứ điều gì kiềm chế, bất kể đầu óc nghĩ gì cũng tự coi là chân lý. Đương nhiên cho rằng con mình phải giống mình, ông điên cuồng vì quyền lực, chẳng lẽ muốn con mình cũng điên cuồng theo sao?

Thành Càn là thiếu niên tốt, Thanh Tước là thiếu niên thông minh, Lý Khác thì cố chấp. Nếu ba đứa bé này không đi vào đường lầm lạc, chúng sẽ là những nhân vật kiệt xuất của thế giới. Thế giới lớn như thế, Lý Nhị ông thừa năng lực để cho chúng không gian thi triển tài hoa, nhưng lại giam chúng ở Trường An để chúng chảy nước dãi với hoàng vị. Dù là người tốt đến mấy thì về lâu dài cũng biến thành biến thái. Thật đáng khinh bỉ những kẻ dạy con mình trở thành ác quỷ.

Lý Nhị đang nói văng bọt về ưu khuyết của mấy đứa con thì phát hiện ra Vân Diệp đang đờ đẫn, bèn có chút không vui, hỏi: “Tiểu tử, mắt ngươi nhìn trẫm rất lạ, chẳng lẽ trẫm nói không đúng?” Vân Diệp vội đáp: “Đâu ạ, thần đang nghiền ngẫm lời vàng ý ngọc của bệ hạ. Đúng là từng chữ như ngọc, phân tích thấu đáo. Nhận thức của bệ hạ về các vị hoàng tử làm thần sực tỉnh, cảm giác như vén mây thấy bầu trời. Đi���u đó càng khiến thần thêm kiên định kính ngưỡng bệ hạ, miêu tả của bệ hạ về rồng cũng làm thần vô cùng thán phục.”

Muốn vỗ mông Lý Nhị thì phải chọn đúng lúc, tán thưởng vào đúng khía cạnh mà ông ta đắc ý nhất, gãi ngứa cũng phải gãi đúng chỗ. Tất nhiên, như vậy mới có thể làm ít mà ăn nhiều. Ví như bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để vỗ mông.

Nội dung này được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free, kính mong độc giả không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free