(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 309:
Vân Diệp đến bộ xin nghỉ phép, nhưng thiên quan không có mặt, y đành để lại hồ sơ rồi vội vã trở về nhà. Ở Trường An dạo này ít sống động hơn hẳn, đi trên đường y cảm thấy thiếu vắng điều gì đó. Ngẫm nghĩ mãi, y mới nhận ra là thiếu vắng đám công tử bột nghênh ngang phá phách. Giờ đây, đám công tử bột đó đều bị Lưu Hiến tống vào Ngọc Sơn thư viện để rèn giũa. Đối với Trường An, đây quả là một phúc lành. Các tiểu thư nhà giàu mang theo nha hoàn và bảo mẫu cũng xuất hiện nhiều hơn hẳn, những tà váy hồng xúng xính bắt mắt. Chỉ tiếc là không còn đám công tử bột trêu ghẹo các cô nương nhà lành nữa.
Tuy nhiên, không phải ai cũng lấy làm vui mừng. Ví dụ như các kỹ viện và sòng bạc, thiếu đi nguồn chi tiêu chính, việc làm ăn sa sút không ít. Tú bà lo lắng đến mức, giữa trưa đã phải chạy ra đường chèo kéo khách.
Bị người khác chèo kéo là chuyện vui, nhưng tự mình bị chèo kéo lại là một bi kịch. Những người trên đường đồng loạt ném cho y ánh mắt khinh bỉ, khiến Vân Diệp vô cùng mất mặt. Ngay cả Lão Trang cũng phải đỏ mặt, thầm nghĩ, chẳng lẽ Hầu gia nhà mình là tên háo sắc duy nhất trên đường Chu Tước này ư?
Một chiếc khăn tay thơm ngào ngạt được ném vào lòng Vân Diệp. Tiếp đó là một ánh mắt lẳng lơ và dáng người lắc lư gợi cảm bỏ đi, khiến đám vô lại trên đường đồng loạt reo hò ầm ĩ. Vân Diệp rất muốn vứt chiếc khăn tay này đi, nhưng y chợt nhận ra trên đó viết đầy chữ.
Vân Diệp chưa bao giờ nghĩ Lý An Lan chỉ đơn độc một mình. Giúp nàng ta là một chuyện, nhưng kết giao với thế lực đứng sau nàng ta lại là chuyện hoàn toàn khác. Một đám tiện nhân không thể sống đàng hoàng mà cũng có tư cách mặc cả với Vân Diệp ta sao?
Vân Diệp nhét chiếc khăn vào lòng, liếc nhìn căn lầu nhỏ bên cạnh một cái, rồi đi thẳng không ngoảnh đầu lại.
Một đám người, hay nói đúng hơn là một đám nữ nhân, đang đứng trong căn phòng u ám trên tầng hai, dõi theo bóng Vân Diệp khuất dần. Một nữ tử lớn tuổi khẽ nói: - Vân hầu quả là người tâm cao khí ngạo, xem thường đám tiện nô chúng ta. Muốn liên thủ với y là điều không thể.
- Ta đã nói rồi mà, y là một người kiêu ngạo từ trong xương tủy, các ngươi sẽ không thành công đâu. Y không hề hứng thú dò xét bí mật đại nội, nhưng các ngươi không nghe. Giờ đây y lại trút giận lên người ta. Vốn dĩ y đã phản cảm với cách làm của ta rồi, nay lại càng thêm căm ghét. Y đối xử với ta thế nào cũng chẳng sao, ta chỉ hy vọng y không giận lây đứa bé trong bụng. Mất đi sự chiếu cố của y, tiền đồ của con ta đáng lo lắm.
Lý An Lan ngồi trên ghế, dường như đã đoán trước được diễn biến của sự việc, nét mặt không chút gợn sóng.
- Chuyện chúng ta đã suy tính bao nhiêu năm, y lại làm được dễ như trở bàn tay. Nếu như có thể, đám người ti tiện chúng ta chỉ muốn nép dưới vây cánh của y, kiếm chút cơm bình an. Nay xem ra, khéo quá lại hóa vụng rồi. Thọ Dương nói đúng lắm, đứa bé trong bụng ngươi mới là trọng điểm. Nó là cốt nhục của Vân hầu, y không thể bỏ mặc. Muốn tìm một người chủ tử, y mới là nhân tuyển tốt nhất.
Trong bóng tối, một tên hoạn quan lưng còng, dùng giọng khàn khàn, chậm rãi nói: - E rằng Vân hầu đã sớm phát hiện ra chúng ta, nhưng nể thân phận của An Lan nên mới không vạch trần mà thôi. Nếu y muốn đối phó với chúng ta thì đó sẽ là đại họa. Sau này, hãy ngừng tất cả các cuộc thăm dò. Hãy để thời gian và tình thân dần dần ăn mòn trái tim của y, từ đó sinh ra vài phần thương xót với chúng ta. Đó mới là kế vẹn toàn. Lần này y tránh tới Thiếu Lâm Tự, có lẽ là có ý rút mình ra khỏi vòng xoáy. Chuyện ở Lĩnh Nam, nói cho cùng, vẫn phải dựa vào nỗ lực của chúng ta.
Lý An Lan kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhìn những người mà thường ngày làm mình sợ hãi cực độ. Dưới áp lực của nam nhân mình, họ giờ đây như chó hoang thấy sư tử, trừ khuất phục thì không còn đường nào khác để đi.
Vuốt ve cái bụng đã nhô lên, lòng nàng tràn ngập sung sướng. Chiếc mộc bài trên cổ nàng mới là bùa hộ thân lớn nhất của nàng và con. Có nó, quỷ thần đều phải lánh xa. Lần đầu tiên trong đời, nàng có cảm giác ấm áp được người khác che chở.
Trường An càng ngày càng trở nên bẩn thỉu, đủ loại yêu ma quỷ quái cũng nhân cơ hội nhảy ra lượn lờ. Vân Diệp hiện giờ vô cùng bội phục bản lĩnh của Lý Nhị, một mình đối phó với bao thứ tà ma như thế. Cái liên minh ti tiện được ghi chép trong lịch sử quả thực tồn tại. Võ Tắc Thiên chính là dựa vào bọn chúng mà quyến rũ được Lý Trị. Lý Thừa Càn thích nam đồng, tựa hồ cũng khó thoát khỏi liên quan đến bọn chúng. Một đám người vô sỉ nhất, lại hoàn thành được chuyện mà vô số kẻ địch của Lý Nhị nằm mơ cũng không làm được. Dính dáng tới bọn chúng, hậu quả khó lường. Vân gia tuyệt đối không thể dính vào.
Thong thả thúc ngựa đi qua khu phố chợ, xuyên qua chợ Tây, một tiếng kêu đau đớn dài vang vọng. Các hồ cơ đang vây quanh Vân Diệp mời chào mỹ tửu, các hồ thương đang khoe với y những tấm thảm tinh xảo, đám buôn nô lệ thì kéo những hồ cơ trẻ tuổi, ép bọn họ khoe ra những đường cong quyến rũ. Tất cả đều nghe thấy tiếng kêu kia, cứ như trúng phải thuật định thân, đứng ngây ra tại chỗ không phát ra tiếng nào. Đám bất lương ra sức sờ mó trên người các hồ cơ, nhưng họ cũng quên phản kháng, mặc cho bọn chúng làm càn. Vân Diệp còn nhìn thấy một tên vô lại giật tấm thảm trong tay hồ thương bỏ chạy, mà người hồ cũng chẳng có bất kỳ hành động gì.
Tiếng khóc than vang lên, đám hồ thương lấy đầu đập xuống đất, vỡ đầu rồi còn lấy máu bôi lên mặt, bộ dạng cực kỳ ghê rợn. Đám ngoại thương với đủ loại màu tóc có vẻ hả hê lắm, không ngừng chỉ trỏ, tâm tình cực kỳ khoan khoái. Một hồ thương đang lăn lộn khóc lóc trên mặt đất không may chạm vào vó ngựa. Nếu không phải Lão Trang nhanh tay nhấc vó ngựa lên thì chiếc vó ngựa to như cái bát đã đạp lên đầu y rồi.
Chợ náo loạn. Đám tay chân của nha môn kết đội xuất hiện, tay cầm gậy gộc vừa đánh vừa quát mắng: - Chết cha chết mẹ hết rồi hay sao mà khóc! Lũ chó chết này, làm lão tử giữa trưa bị mắng mỏ, xúi quẩy thật!
Đám hồ thương bị đánh sợ hãi, dạt về phía Vân Diệp. Chúng rất tinh mắt, nhận ngay ra Vân Diệp là quý nhân. Đám tay chân chết bằm kia không dám xông tới. Chúng rất có quy củ, trước tiên để phụ nữ và trẻ nhỏ đến gần Vân Diệp, cuối cùng mới là đám trai tráng xoay lưng chịu đòn.
Không thể ngó lơ được. Nhất là đám khốn kiếp kia dùng những chiêu thức tàn độc, gậy to như cánh tay đánh xuống thì chỉ hai phát là đủ chết người. Y phất tay với Lão Trang. Lão Trang đá lăn quay một tên đánh người hung hăng nhất, quát: - Dừng tay, Hầu gia có lời muốn hỏi.
Tên kia vốn quen thói hoành hành, bò dậy định chửi rủa. Nhưng khi nhìn thấy hoa văn thêu trên mép áo của Lão Trang, hắn vội ngậm miệng ngay, ngoan ngoãn đứng im tại chỗ. Lão Trang đi tới vỗ vai hắn: - Tiểu tử, may mà ngươi chưa chửi, nếu không ta sẽ đánh gãy răng ngươi.
Đợi mọi người yên lặng hết rồi, Vân Diệp nói với một người Hồ lớn tuổi: - Sao, thánh địa của các ngươi bị công chiếm à? Vừa rồi ta nghe thấy tiếng kêu dài biểu thị sự bi thương nhất của các ngươi. Chẳng lẽ các ngươi không còn nhà nữa ư?
Người Hồ đó tay đặt trước ngực, nét mặt bi thương nói: - Thiếu gia tôn quý nhân từ, nhà cửa, thiên đường của chúng tôi đều bị phản đồ dã man của Mạch gia công chiếm, không về được nữa. Allah, xin hãy cứu đám nô bộc của người! Nói xong, y lại khóc không thành tiếng.
- Không đáng ngại đâu. Mohammed không đồ sát bình dân, ngược lại còn bảo vệ tài sản nhà cửa của các ngươi. Chỉ có nhân viên thần chức mới chết, nhiều nhất là quan viên và thương nhân mà thôi. Nếu như các ngươi không bận tâm tới thần điện "Mecca" bị phá hủy thì chẳng có gì đáng ngại.
Vân Diệp nhún vai. Y chỉ có thể làm đến thế mà thôi, an ủi những người đáng thương đến Đại Đường kinh doanh.
Nhìn đường phố Trường An chật kín người, Vân Diệp chợt có cảm giác không chân thật. Châu Âu hiện giờ chỉ là đám dã nhân, ngay cả tư cách bị thành quản Trường An đánh cũng không có.
Một nông dân đầu tóc lấm lem vào thành, xảy ra tranh chấp với hồ thương. Cuối cùng, phần thắng nhất định thuộc về người nông dân, chứ không phải hồ thương lưng giắt vạn quan tiền. Trong cái thời đại mà ngay cả nhận lễ vật của hồ thương cũng bị coi là sỉ nhục này, Vân Diệp bất giác ưỡn lưng thẳng lên vài phần. Chỉ có người bên trên mới có thể thương hại kẻ yếu, nên tâm tình Vân Diệp rất tốt, chuẩn bị thi ân một lần.
Vân Diệp xuống ngựa, đám đông tự giác dạt ra. Mấy hành thủ của nha môn nhận được tin tức đã tới, đều là người quen cả. Cầm đầu là Lão Tô, người lần trước từng tới Vân gia đàm phán. Từ xa, ông ta đã khom người thi lễ: - Kẻ dưới làm xằng làm bậy, bị Hầu gia bắt được, xin nhận đánh nhận phạt. Chỉ mong Hầu gia nhẹ tay cho, mu bàn tay hay lòng bàn tay thì cũng đều là thịt cả, không nỡ cắt.
- Ai thèm quan tâm tới chuyện thối tha trong nha môn của ngươi. Những kẻ có chiêu bài kia không làm xấu mặt hoàng gia đấy chứ?
Vân Diệp vẫn nhớ lần trước bán danh tiếng của Lý Nhị: - Hầu gia cứ yên tâm đi. Bất kể nhà nào có được chiêu bài đều coi trọng hơn cả tính mạng. Lão phu hận không thể đến cả ngủ cũng ôm lấy chiêu bài khắc đồng, nào dám chà đạp càn rỡ. Thứ dùng để xây cung điện Vạn Dân, đám lão phu đã chọn hết lần này tới lần khác. Nếu Vân hầu thấy những thứ đồ xấu giả đồ tốt, cứ lấy lão phu ra hỏi tội. Vạn Dân điện là đại sự triều đình đầu tiên mà giới thương nhân được tham gia. Nếu ai có chút sai sót nào, đám lão phu sẽ nuốt sống kẻ đó.
Lão Tô mặt hồng hào, chuyến làm ăn "lỗ vốn" này khiến ông ta vui vẻ, toàn thân thư thái. Mỗi năm mà có một lần như thế này, ông ta có sống tới trăm tuổi cũng không nỡ chết đi.
Vân Diệp cười trêu: - Ta nghe nói Công Bộ cấp cho các ngươi chiêu bài của "lương gia tử", các ngươi đều đem về nhà cất giấu, không cho ai thấy, có chuyện này không? Như thế không tốt. Ngươi giấu đi, ai mà biết các ngươi là người lương thiện?
Mấy hành thủ nghe vậy đều ôm bụng cười. Thương nhân mà, chỉ cần không dính dáng tới lợi ích thì ai nấy cũng là người tốt, biết điều biết ý.
Hàn huyên xong, Vân Diệp liền nói: - Đám người Hồ này gây rối loạn trật tự của chợ đúng là đáng hận. Chỉ là bọn họ cũng đáng thương, quê nhà của họ bị phản quân công chiếm, tan nhà nát cửa, cho nên mới khóc. Lão Tô, kiếm chỗ cho bọn họ khóc một lúc, đừng xử phạt, được không?
Không có quan hệ cấp trên cấp dưới trực tiếp, nên y nói chuyện phải uyển chuyển. Ỷ vào quyền cao chức trọng xen bừa vào bất chấp quy củ là hành vi của bọn bại não.
- Vân hầu đã lên tiếng thì có gì mà không được. Đám Hồ tử này hôm nay gặp phải vận may. Nếu không thì ta đã lột da bọn chúng rồi, không kẻ nào biết quy củ hết. Chợ là chỗ để khóc lóc đấy à? Không mau tới chợ ngựa đi, còn đợi ta mời sao?
Một đám đại hán vạm vỡ, nhìn là biết chẳng phải kẻ lương thiện, nể mặt Vân Diệp hết sức. Vừa quay sang người Hồ là chúng chửi bới quát tháo, quả nhiên cực kỳ am hiểu thủ đoạn quan trường.
Đợi đám người Hồ khóc lóc mếu máo tới chợ ngựa, người Hồ lớn tuổi kia lấy từ trong lòng ra một khay bạc tinh xảo, nâng lên cao, muốn tặng Vân Diệp. Đây là nghi lễ tối cao của Hồi giáo (Islam), không nhận không được. Y thuận tay tiếp lấy, nói: - Nếu như ngươi không phải người quyền quý thì chẳng có gì phải lo. Mohammed cũng không sống qua nổi năm sau đâu. Đợi thêm một năm nữa rồi hãy về, nói không chừng sẽ không sao.
Lão người Hồ bán tín bán nghi rời đi. Ông ta không tin Vân Diệp có thể biết chuyện ngoài ngàn dặm rõ như lòng bàn tay. Nhưng vì không thấy Vân Diệp có lý do gì để lừa dối bọn họ, nên ông ta đành giấu chuyện này trong lòng, chờ kiểm chứng.
Y khéo léo từ chối lời mời của đám Lão Tô, ném chiếc khay bạc cho Lão Trang, nói: "Tặng ngươi!", rồi quất ngựa về nhà. Trong lòng tràn ngập vui vẻ sau khi làm một việc tốt. Trở về nhà, Vân Diệp đem chuyện Lý An Lan có người giúp đỡ, không phải là thế lực lẻ loi, kể cho nãi nãi nghe. Ai ngờ nãi nãi chẳng kinh ngạc chút nào: - Cháu ngoan à, Thọ Dương công chúa đã kể cho nãi nãi một số chuyện, còn cầu xin nãi nãi không kể cho cháu. Khi ấy, Thọ Dương không còn cách nào khác. Con bé cũng biết những kẻ đó rất đáng sợ, đã phát hiện đám người đó muốn lợi dụng cháu từ lâu rồi, cho nên mới nghĩ cách tách bạch khỏi cháu, sợ cháu bị bọn chúng lợi dụng. Cho nên cháu đừng trách công chúa. Có một người mẹ ngu xuẩn mà lại ngoan cố, Thọ Dương cũng không có biện pháp nào hết.
- Ngu xuẩn! Chuyện này làm sao có thể nhún nhường? Nhún một tấc, bọn chúng sẽ tiến một xích! Khi đó, nếu nàng ta nói cho cháu biết thì đã chẳng phải chịu những khổ cực kia. E rằng nàng ta cũng muốn lợi dụng đám người đó để kiếm lấy quyền độc lập tự chủ. Ham muốn quyền lực của nàng ta đã thấm vào tận xương rồi.
Vân Diệp luôn có cái nhìn khoan dung rộng rãi với người khác. Như Đơn Ưng suýt chút nữa hại chết cả Vân gia, y cũng nhìn thấy mặt tốt của hắn. Song với Lý An Lan, y luôn có thành kiến: - Nãi nãi cứ thử đặt Tân Nguyệt vào hoàn cảnh ấy mà xem. Tân Nguyệt sẽ cầu cứu cháu ngay lập tức chứ không hề do dự. Tự làm tự chịu, chuyện này đến đây là thôi. Nãi nãi, người kiếm cho đứa bé mấy ma ma đáng tin cậy để chiếu cố. Người bên cạnh nàng ta không được phép tiếp cận đứa bé. Cháu sẽ tìm một người từ trong số Bách Kỵ Ty đã rời ngũ làm hộ vệ riêng cho nàng ta. Kẻ nào dám mưu đồ với con cháu, cháu sẽ khiến hắn chết cũng không yên!
Vân Diệp không muốn phí tâm lực vào chuyện Thọ Dương nữa. Lý Nhị đã bắt đầu hành động, y tốt nhất là không nên dính vào.
- Đúng, cứ làm thế! Kẻ nào dám mưu đồ với trọng tôn của lão thái bà này, ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.
Nghĩ tới trọng tôn đáng thương sắp ra đời, lão nãi nãi vốn hiền từ cũng trở nên hung dữ.
Mới sáng sớm, Vân gia đã ồn ào huyên náo. Lần này, gia chủ xuất môn bày ra thế trận lớn hiếm có. Cờ hiệu, hộ vệ chuẩn bị đầy đủ, nha hoàn, phó dịch không thiếu một ai. Đã đi xa là phải thể hiện uy phong của Vân gia, đó là khâu mà Tân Nguyệt thích nhất. Thường ngày mà mặc áo tứ phẩm cáo mệnh sẽ bị người ta chê cười, nhưng hôm nay tất nhiên phải phô trương một chút.
- Mau lên xe đi, mặt trời lên cao lắm rồi. Không đi thì trời nóng không chịu nổi nữa.
Vân Diệp đỡ Tân Nguyệt đi như rùa bò lên xe. Trời nóng nực mà mặc phục sức cáo mệnh dày cộp nặng nề, chẳng sợ nổi rôm sảy.
Xe ngựa khởi động. Phía trước có hộ vệ toàn thân giáp trụ mở đường, phía sau theo sau một đội xe dài. Một canh giờ trước, đội tiền trạm dò đường đã xuất phát, tới Bá Kiều hội họp với đội xe của hai nhà Trình, Ngưu.
Vân Diệp vờ như không thấy ánh mắt tội nghiệp của Vượng Tài, đang không ngừng tìm y cứu mình. Đơn Ưng cưỡi một con ngựa cao lớn. Yên ngựa buộc dây cương của Vượng Tài, mõm Vượng Tài buộc thừng, muốn kêu cũng không được, đừng nói là ăn các loại thức ăn mà thương nhân đưa cho nó.
Đơn Ưng mặc nhuyễn giáp, lưng đeo trường cung, trong túi chứa hai hộp tên, hoành đao thắt bên hông. Ngựa con đeo một cái mã sóc, mũi nhọn lập lòe hàn quang, làm mấy lão binh không ngừng ngoái đầu nhìn.
- Hầu gia đem cả tên tiểu tử này về nhà ta thật tuyệt! Nhà ta thiếu một hảo thủ xung phong hãm trận, giờ đã đủ cả. Đám già này sau chuyến đi có thể yên tâm dưỡng lão rồi.
Vân Diệp không chắc lắm: - Chưa biết được. Tên tiểu tử này khó thuần phục, chẳng biết có giữ được trong nhà không?
- Hầu gia cứ yên tâm. Chỉ cần người nào tới nhà ta là chẳng muốn đi đâu nữa. Đám lão phu cũng đã quen với sự tùy tiện rồi, tới nhà ta chẳng hề muốn đi đâu nữa. Tên tiểu tử này cũng không ngoại lệ đâu.
Lão Giang lấy hồ lô rượu làm một hơi, nuốt thứ rượu cay xè vào bụng.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.