Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 348:

Quan Âm tỷ tỷ không cần nghĩ nhiều, Điền Tương Tử đúng là đã chết rồi. Sào huyệt ở Lộ Châu đã trống rỗng, người của hắn đều đã tản đi hết, đám đầu sỏ cũng đã trốn về mạc bắc và không còn lộ diện. Chỉ còn một kẻ dở sống dở chết quay về. Trẫm vốn định xem hắn sẽ đi tìm ai, không ngờ hắn lại đường hoàng tới Lam Điền hầu phủ, còn có một vị hoàng tử đi cùng, nói chuyện rất vui vẻ. Coi như ngươi, tiểu tử này, cũng có tầm nhìn, không đến nỗi hồ đồ. Ngươi có biết Bách Kỵ Ti đã giăng lưới quanh nhà ngươi, chuẩn bị bắt kẻ này, tiện thể đưa ngươi về tra hỏi không? Thế nên, tấm da gấu này chỉ mua được mạng sống của ngươi thôi. Muốn trẫm tha cho tên tàn tật kia, thì mang thêm một tấm da gấu nữa ra đây đổi!

Lý Nhị cầm tấm da gấu rũ nhẹ một cái. Lông gấu như dợn sóng, thổi nhẹ một cái liền lõm sâu vào như xoáy nước, đúng là đặc trưng của loại da thượng hạng. Kiểm tra kỹ tấm da gấu xong, Lý Nhị nửa cười nửa không nhìn Vân Diệp nói:

– Tiểu tử, muốn qua được cửa Hoàng hậu, chỉ dùng một tấm da gấu e rằng không đủ đâu. Ngươi dám đường hoàng đón nghịch tặc vào nhà, dũng khí ấy đáng khen. Bây giờ hãy lựa chọn đi: Một là cứu nghịch tặc, hai là ta đày ngươi đi Lĩnh Nam, cả đời không được quay về.

Lý Nhị này đúng là chẳng tử tế chút nào. Lý An Lan vừa tới Lĩnh Nam, chắc chắn sẽ gặp phải khó khăn cực lớn. Điều này sớm nằm trong dự liệu của Vân Diệp rồi, tay trắng dựng nghiệp đâu phải dễ dàng, giai đoạn này ít nhất phải mất một năm.

Lý An Lan muốn làm nữ vương mà không phải trả giá thì làm sao được? Trong tay nàng có ba nghìn sĩ tốt tinh nhuệ, giữ được mạng sống không thành vấn đề. Lại có bao nhiêu danh thần dũng tướng làm tham mưu cho nàng, nếu đến cả đám người Liêu cũng không đối phó nổi thì đúng là nên về thôi.

– Bệ hạ, thần lựa chọn điều thứ ba.

Nói rồi, y chạy đến chỗ vừa rửa chân, lấy ra một tấm da gấu giấu dưới tảng đá, trải trước mặt Lý Nhị.

– Đồ tâm địa đáng chém, đáng chém! Dám giở thủ đoạn với trẫm? Ngươi muốn chết ư?

Lý Nhị thẹn quá hóa giận, đá tấm da gấu sang một bên rồi phất tay áo đi về hậu điện.

– Bệ hạ chấp thuận rồi ạ?

Vân Diệp lớn tiếng hỏi vọng theo. Chỉ cần nắm được lý lẽ, không có gì là không thể nói. Ở điểm này, Lý Nhị có chữ tín rất tốt.

– Được rồi, được lợi rồi còn làm bộ làm tịch. Không sợ Bệ hạ nổi giận thật sao? Lúc đó có mang tám mươi tấm da gấu ra cũng vô ích thôi. Hãy nói với khách của ngươi, lần này cho qua. Nhưng chỉ cần hắn có bất kỳ chuyện xấu nào truyền tới tai ta, thì dù lên trời xuống đất cũng không còn chỗ cho hắn dung thân đâu. Ngươi phải nhớ, ân điển của hoàng gia có hạn. Ngươi ít xen vào những chuyện này đi, chẳng có lợi lộc gì cho ngươi đâu.

Lời của Trường Tôn thị phần nào trấn an được Vân Diệp. Chốn thị phi không thể ở lâu. Thời đại này không có tiêu chuẩn rõ ràng nào để đánh giá ai là người tốt, ai là người xấu. Một người bị Lý Nhị giết không có nghĩa họ là người xấu. Lập trường khác nhau, cách nhìn nhận con người cũng sẽ khác, không thể thấy được bản chất.

Vân Diệp đến thế giới này trong thời gian quá ngắn, chưa cảm nhận được những thù hận đặc thù. Trừ đám người Oa kia ra, Vân Diệp coi tất cả mọi người trên mặt đất đều như nhau. Chẳng qua ở lập trường của người Đại Đường, y phải làm những chuyện có lợi cho Đại Đường mà thôi.

Gian nan lắm y mới cưỡi ngựa về được tới nhà. Hôm nay bận rộn suốt từ sáng tới tối, xương cốt như muốn rã rời. Y đến phòng khách thăm Hi Đồng, rồi kể lại mọi chuyện cho hắn nghe.

Khuôn mặt đen đúa của Hi Đồng càng lộ rõ vẻ xấu hổ. Bảo hắn đi cầu xin thì thà chết chứ không đi. Là bằng hữu, y đành phải làm thay. Mặc dù về tình cảm chưa tới mức gửi gắm sinh tử, nhưng Vân Diệp vẫn cảm thấy áy náy với những người mạo hiểm đã chết, khiến y phải có hành động mạo hiểm này.

Mắt Hi Đồng ướt nhòe, hắn quay mặt đi, cầm chén thuốc lên, uống một hơi cạn sạch. Đến khi quay đầu lại, hắn đã trở thành một hán tử rắn rỏi.

– Trước khi tới Hà Bắc, ta thực sự không thể chống đỡ nổi nữa, toàn thân nóng dữ dội. Ta muốn ghé xuống sông uống nước, kết quả là chỉ vừa uống một ngụm đã ngất xỉu và ngã xuống sông. Khi ta tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong một cái lán cỏ, được đắp bằng chiếu cỏ. Ta cứ tưởng mình đã chết rồi. Chẳng sợ hãi gì, chỉ thấy tiếc nuối.

Ta lột cho Hầu gia năm tấm da gấu, mang về cho ngài, là muốn cho ngài biết rằng nơi mà Hầu gia và sư phụ ngài tới năm xưa, bọn ta cũng đã đặt chân đến rồi. Thực ra, tất cả là vì hiếu thắng. Kết quả là ta không chết, lại được một số nữ nhân cứu sống. Họ nói bây giờ nam nhân rất ít, chết thêm một người nữa thì thật đáng tiếc.

Nam nhân ở Hà Bắc đều theo Đậu Kiến Đức đánh trận, đã chết gần hết. Thế nên trong thôn, đại đa số là phụ nữ và trẻ nhỏ. Nơi ta nằm là nhà của một nữ nhân, chỗ nàng có thể sưởi ấm chỉ là một đống cỏ. Hà Bắc vào tháng tư lạnh đến thấu xương, ta thấy người phụ nữ kia bất tri bất giác chui vào lòng mình. Ta buồn cười lắm, nàng không đẹp, cũng không đầy đặn, nhưng đôi mắt lại rất đẹp. Hầu gia biết không, đó là vẻ đẹp khiến người ta nhìn vào thấy thoải mái, lòng ấm áp, không kìm được mà muốn ôm lấy nàng.

– Ta đang sốt. Vì muốn giữ ấm nên nàng mới tới gần. Ta thấy tấm da gấu vẫn còn, liền đắp lên người phụ nữ đó. Ai ngờ nàng tỉnh lại, nói rằng tấm da đó là để bán, để mua thật nhiều lương thực về, vì cả một nhà lớn đang chờ cơm ăn.

– Ta lấy làm lạ lắm. Hi Đồng ta độc lai độc vãng, chẳng vướng bận gì, đâu ra mà có cả nhà? Đến khi đỡ sốt rồi mới biết, lúc ta h��n mê đã bái đường thành thân. Giờ đây, ta có hai mươi mốt thê tử, tám đứa con phải nuôi. Nàng nói "cả một nhà lớn" quả không sai, thêm ta vào là ba mươi người. À phải, sao Hầu gia không cười? Trên đường đi, ta kể với người khác rằng ta có hai mươi mốt thê tử, ai cũng vui mừng khôn xiết.

– Con bà nó chứ! Ta cười không nổi. Anh hùng hảo hán trên đời chỉ nhớ Bệ hạ dùng bách kỵ phá mười vạn quân Đậu Kiến Đức, chỉ quên một điều: đó là mười vạn mạng người, không phải mười vạn con lợn.

Nghe Hi Đồng nói xong, Vân Diệp không còn chút nào tiếc nuối về những gì mình đã làm ở hoàng cung hôm nay nữa. Y tự nhủ mình làm không sai chút nào, nặng nhẹ nắm rất chuẩn, không hề vượt quy củ.

– Chẳng lẽ cả thôn chỉ có mình huynh là nam nhân à?

– Không phải, còn có một người cụt chân nữa, hắn có mười thê tử, chắc là cũng sắp gả thêm cho ta rồi. Vân Hầu, hay là cùng ta tới Hà Bắc đi, ta sẽ chia cho ngài mười nàng, ngài có thể chọn trước.

– Ta thì thôi đi, không có cái phúc đó để mà hưởng. Huynh định nhận hết hai mươi mốt người vợ này sao?

Vân Diệp nhìn Hi Đồng, không ngờ hắn lại không phủ nhận, mà còn định cưới hết những phụ nữ đó.

– Vân Hầu, ngài quá xem thường Hi Đồng ta rồi. Nhận ân bằng giọt nước, phải báo đáp bằng cả dòng suối. Họ vì cứu ta đã đem chút lương thực cuối cùng cho ta ăn, phải biết rằng tháng tư là thời kỳ giáp hạt, lũ trẻ con cởi truồng mắt tròn xoe nhìn ta ăn không chớp. Ta muốn chia cho chúng ít cháo, nhưng chúng lại nói: "Cha ăn no rồi chúng con mới ăn." Chỉ vì tiếng "cha" đó thôi. Vân Hầu, ta có tám đứa con, ba nam năm nữ. Đợi bọn chúng lớn lên rồi, ta sẽ đưa tới đây học. Trẻ con không học thì không được.

– Thương thế của huynh phải tĩnh dưỡng ba tháng, ba tháng sau hẵng quay về. Ta sẽ chuẩn bị thêm cho huynh chút lương thực.

Cái cuộc đời chó má này quả là không có chuyện gì bình thường. Hi Đồng cưới hai mươi mốt người vợ, đáng lẽ phải mắng chửi, chỉ trích mới phải. Nhưng hiện giờ lại không phải thế, hắn cưới càng nhiều vợ lại càng chứng tỏ hắn là người tốt. Chuyện quái quỷ gì vậy chứ!

Vân Diệp chợt nh�� người xưa nói ăn mày nước Tề đều có hai vợ. Điển cố này khả năng là thật. Kim Dung tiên sinh từng mượn lời Hoàng Dược Sư để cười nhạo Nho gia: "Ăn mày lấy đâu ra hai vợ?" Giờ đây câu nói ấy không còn đứng vững được nữa. Qua chiến loạn, Hi Đồng còn có thể cưới hai mươi mốt người vợ, thì ăn mày cưới hai người đã là gì?

Hi Đồng hoạt động cổ tay, nói:

– Tôn tiên sinh đã nắn lại khớp xương bị trật của ta rồi. Ta đã nói với Thập Tam, nhất định phải về trước trận tuyết đầu tiên. Ngày mai, Hầu gia chuẩn bị thêm cho ta ít lương thực, vải vóc, da giữ ấm cũng cho ta một ít, thêm một thùng rượu nữa. Giờ đã là tháng chín rồi, ta sợ những phụ nữ đó không cầm cự được tới khi tuyết rơi.

Mũi Vân Diệp cay cay, y đẩy cửa ra ngoài, để lại Hi Đồng một mình cười ngốc nghếch trong phòng.

Tác phẩm này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free