(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 533:
Hi Mạt Đế Á lại một lần nữa uổng công vô ích, tay nàng chi chít vết xước, tờ giấy trên tay cũng đầy những nét vẽ nguệch ngoạc. Tiểu thị nữ dìu nàng về lán, thấy chậu rượu nếp của Hoàng Thử liền bảo thị nữ mang đến. Nàng không dùng bát mà bê thẳng cả chậu lên uống cạn, đoạn lấy tay áo lau miệng, rồi nói với Vân Diệp:
- Ta tìm được mấu chốt rồi! Kẻ khốn nạn nào đó đã đưa hình học không gian vào đây, góc nghiêng biến thành mặt phẳng, mặt phẳng lại biến thành góc nghiêng, còn lợi dụng đặc tính hai chân người không bằng nhau, cố tình đánh lừa người ta.
Nói xong nàng giơ chân lên, Vân Diệp lúc này mới chợt phát hiện Hi Mạt Đế Á buộc một phiến gỗ vào chân, thảo nào vừa rồi thấy nàng đi tập tễnh.
- Phải làm ngược lại toàn bộ mới vào được đại môn. Những con số trên đó là do ai làm ra thế? Ngài thừa biết chín con số có bao nhiêu cách sắp xếp mà. Làm thế này không phải để khảo nghiệm kiến thức, mà là thể lực! Ta di chuyển một con số thôi cũng tốn biết bao nhiêu sức lực mới khiến nó dịch chuyển được. Kẻ thiết kế thứ này đúng là đồ vô sỉ!
- Ban đầu nó nhẹ nhàng lắm, về sau có một học sinh thông minh cho rằng vào mê trận chỉ toàn bọn rảnh rỗi không có việc gì làm, tinh lực quá dư thừa sinh ra hành động vô nghĩa, nên đã bỏ hệ thống trợ lực đi. Lại còn nối với hệ thống thủy lực, chỉ cần di chuyển một số là đổ một thùng nước vào máng để tưới hoa.
- Bây giờ ta sẽ bảo tùy tùng di chuyển các số. Cùng lắm thì một đêm là sẽ tìm ra quy luật. Ngài hãy đợi đấy, sáng mai cứ rung chuông để toàn bộ học viện ra nghênh đón ta! À phải, tối nay ta vẫn muốn ăn bánh bao, ngon lắm, làm thật nhiều vào nhé! Nhà ta có gần hai mươi người lận. Lập tức sai người mang tới lầu mười chín. Ta muốn về tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi.
Vân Diệp phất tay, phó dịch nhà họ Vân lập tức chạy tới, theo lệnh hầu gia, đưa Hi Mạt Đế Á đang còn lấm lem về nơi ở.
- Hầu gia, nữ nhân Hồ này bản lĩnh không nhỏ, lại tìm ra được cả cửa chắn. Ngài có biết lai lịch của ả không?
Hoàng Thử luyến tiếc nhìn Hi Mạt Đế Á đi xa, mê mẩn nhìn vóc người đầy đặn của nàng.
- Đừng có mơ giữa ban ngày! Mấy đồng tiền lẻ của ngươi làm sao mà mua được nàng ta. Nàng ta sắp thành tiên sinh của thư viện rồi, sẽ tới dạy toán học và thuật cơ quan, biết đâu còn cả thổ ngữ của họ. Người ta là khách dự lễ của bệ hạ, dẹp cái tư tưởng tà bậy của ngươi đi. Mới có chút tiền đã bắt đầu nhăm nhe người khác, không sợ bà nương của ngươi nửa đêm ra tay thiến mất à?
Hoàng Thử kêu oan:
- Hầu gia nói gì thế ạ, tiểu nhân chỉ thấy nữ nhân người Hồ đó xinh đẹp, nhìn thêm vài cái là thôi, làm gì có ý đồ gì khác. Ngài bảo chúng ta học thổ ngữ của họ ư? Có cần thiết không ạ? Chắc chẳng ai thèm học đâu.
- Không học cũng phải học! Nếu không học, sau này làm sao mà đến đó kiếm tiền được? Đồ chúng ta làm ra ngày càng nhiều, phải có nơi tiêu thụ chứ. Mấy năm trước lưu ly giá cao thế nào, giờ đến cả ngươi cũng dùng nó để đựng rượu rồi đó thôi.
Hoàng Thử trầm tư gật đầu, thấy hầu gia nói rất có lý. Cái thời mà đổi một cái chén lấy được bốn năm con ngựa quý đã qua rồi. Nghe nói dân Cao Ly vì chuyện này đã chém đầu không ít quyền quý. Cứ tiếp tục thế này thì không ổn rồi, chỉ có học thổ ngữ thì mới có thể đến những vùng đất xa xôi của người Hồ kiếm tiền được, biết đâu chiếc chén lưu ly lại có giá trị như xưa.
Trở về thư viện, Vân Diệp thấy mấy vị lão tiên sinh đang ngồi uống trà. Câu đầu tiên Vân Diệp nói là ngày mai có lẽ sẽ có một học giả phương Tây dựa vào trí tuệ của mình để vượt qua mê trận, mong mọi người cùng ra nghênh đón.
- Ồ, thư viện ta sắp có thêm một vị tiên sinh giỏi. Vượt qua được mê trận phải có kiến thức nhất định về toán học và cơ quan. Cao nhân như vậy chúng ta phải hoan nghênh long trọng chứ.
Lý Cương tiên sinh luôn hoan nghênh tiên sinh mới tới thư viện, với điều kiện là không làm hỏng học trò, nếu không ông không nể nang gì hết. Lão tiên sinh giờ tuổi đã cao, thi thoảng giảng một hai buổi, phần lớn thời gian là được tùy tùng đẩy xe dạo quanh thư viện. Đi mãi như vậy mà ông vẫn chẳng thấy chán.
Thấy học trò chăm chỉ thì ông thích, thấy học trò nghịch ngợm ông cũng thích, thấy học trò bị phạt thì ông thương. Ông đã nhiều lần nói với Hồng Thành, đừng gây áp lực quá mức với trẻ nhỏ, chúng đều là những đứa trẻ ngoan hiếm có, chỉ cần giáo dục vài lần là sẽ thay đổi, không cần phải đắp giả sơn suốt như thế. Lần trước thấy Hồng Thành đá học trò, lão tiên sinh nổi giận bảo tùy tùng đẩy xe lăn đuổi theo Hồng Thành, đến khi lấy gậy đánh cho đầu Hồng Thành sưng vù mới chịu dừng.
Kết quả là đám học trò càng thêm ngang bướng. Trước mặt Lý Cương thì cung kính tuyệt đối, trong thư viện, người ta thường xuyên thấy một đám học trò vây quanh xe lăn để nghe giảng đạo lý, hoặc một đám thì khiêng xe lăn, cười hì hì đưa lão tiên sinh đi xem đá bóng.
- Nhưng tiên sinh mới là một nữ tử trẻ.
Vân Diệp quăng một quả lựu đạn vào đám lão già, muốn xem vẻ mặt kinh hãi của họ. Có lẽ họ sẽ chửi mắng té tát, nói những câu như "nữ nhân mà đòi dạy học, thật là chuyện hoang đường". Y cũng đã chuẩn bị sẵn lời lẽ để thuyết phục rồi.
- Ngươi xác định nữ tử đó một mình phá giải mê trận?
Nguyên Chương chỉ hỏi đúng một câu đó, những người khác sắc mặt vẫn bình thường. Vân Diệp lúc này mới chợt nhớ ra, mấy vị này còn nhìn thấu hồng trần hơn cả cao tăng. Với bọn họ mà nói, học vấn mới là vị trí hàng đầu, còn cái vật mang học vấn thì là khô lâu cũng được, hồng phấn cũng chẳng sao, chỉ là một chi tiết nhỏ, chẳng cần bận tâm nhiều.
Nghĩ vậy, Vân Diệp liền kể bi kịch của Hi Mạt Đế Á cho mấy vị tiên sinh nghe. Nghe xong, các vị đều thở dài, Lý Cương vỗ đùi nói:
- Học vấn xưa nay truyền bá chưa bao giờ thuận lợi. Có học vấn là có nghi vấn, có nghi vấn ắt có phân tranh. Nhận thức của mỗi người về thế giới chẳng giống nhau, cái nhìn về sự vật cũng khác biệt, khiến cho thế giới này có vô vàn học phái. Đến Khổng Tử còn có lúc phải giết Thiếu Chính Mão, huống hồ gì người khác. Đứa bé này đã vào thư viện rồi, các ngươi hãy chiếu cố nó nhiều một chút. Con bé tội nghiệp ấy đã chịu nhiều đau khổ lắm rồi. Nếu như phương Tây không dung được nó, vậy hãy để nó nghiên cứu học vấn ở thư viện này đi. Xem xem liệu nó có thể phát triển học phái của riêng mình không. Lão phu cũng muốn thấy học thức phương Tây đâm chồi nảy lộc tại Đại Đường.
Chính vì có những người tấm lòng bao la như biển cả như Lý Cương, có vị trưởng giả đức cao như núi lèo lái, mới khiến thư viện không đi vào những ngã rẽ sai lầm, phát triển mau chóng mà không để lại di chứng nào.
Nguyên Chương tiên sinh là người kế nhiệm Lý Cương tiên sinh tất nhiên không hẹp hòi. Ông đặc biệt sai tạp dịch treo đầy đèn lồng trong mê trận, còn cho vài binh sĩ ở lại thủ vệ. Nhà ăn thư viện cũng sai người đặc biệt đến hỏi xem có cần chuẩn bị thức ăn gì đặc biệt không.
Hứa Kính Tông chưa bao giờ bỏ qua cơ hội quan tâm tới người mới, đặc biệt đến hàn huyên. Vẻ đẹp của Hi Mạt Đế Á khiến hắn thất thần trong chốc lát, nhưng lão Hứa vẫn giữ vững được phong độ, cười nói với Hi Mạt Đế Á vài câu, rồi bảo không quấy rầy nàng nghiên cứu học vấn nữa. Hắn quay đi rồi bước vào bóng tối. Dù đứng sau gốc cây nhìn trộm bóng dáng Hi Mạt Đế Á mà chảy nước miếng thì thật mất mặt, nhưng khi bước ra ngoài ánh sáng lại khôi phục vẻ hiền hòa dễ gần. Mấy học trò xem náo nhiệt, chứng kiến nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của nàng, cùng nhau trở về thư viện, bàn bạc xem có nên đến Trường An mua thị thiếp người Hồ về không.
Bản biên tập này được truyen.free toàn quyền sở hữu và xuất bản.