(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 545:
Hà Thiệu có thể tự do vẫy vùng như cá gặp nước giữa Trường An đầy phong ba biến ảo này, tất nhiên phải có bí quyết sinh tồn riêng. Lần này, không ít gia đình hiển hách đã suy bại, vậy mà Hà gia, vốn là thương nhân, lại thoát khỏi vòng xoáy đó một cách hiếm thấy.
– Huynh không cho quản thì ta còn lắm chuyện làm gì. Chỉ là nghe nói gần đây huynh thu mua rất nhiều đất đai ở Trường An, huynh muốn làm gì? Chuẩn bị xây cái phường Hưng Hóa thứ hai ư? Lợn không nên béo quá đâu, như con Hàm Hàm nhà ta đây, giờ đi lại còn khó khăn, chẳng còn sống nổi mấy ngày. Nếu không phải nghĩ tới cảm giác của Tiểu Nha thì ta đã giết thịt nó rồi.
Hà Thiệu cuống lên, rối rít hỏi vì sao:
– Tiền tài không phải càng nhiều càng tốt sao, sao lại có vấn đề gì chứ?
– Huynh cũng là người tinh minh hiếm có, lẽ nào không biết cái nhìn của triều đình hiện nay đối với giới thương gia sao? Việc làm ăn ngày càng phình to, thương thuế hiện đã chiếm tới ba thành tổng thu nhập của quốc khố, khác hẳn so với trước đây khi cùng lắm chỉ chiếm ba thành ở Trường An mà thôi. Ta nghe nói đám Ngụy Trưng, Ngu Thế Nam, Lưu Chính Hội đang đề xuất phương án cân nhắc lập tiêu chuẩn thương thuế đấy. Huynh cẩn thận kẻo bị lôi ra làm điển hình đấy.
Hà Thiệu mặt cắt không ra máu, hắn đã dàn trải quá lớn, trong thời gian ngắn khó mà thu lại. Thế nhưng, nghĩ đến việc “chặt đuôi” thì lại thấy đau lòng. Hắn chỉ biết than thở, đợi Vân Diệp cho mình chủ ��.
– Hiện tại, Tiêu công không tệ lắm, không có quân chức, chỉ ở nhà đóng cửa không ra ngoài. Huynh và các bộ hạ cũ của ông ấy vốn qua lại thân thiết, nên tìm ông ấy mà xin lời khuyên. Nhìn thái độ của con trai ông ta đối với huynh là đủ biết, ngay cả nhà ông ta cũng không muốn dây dưa với huynh nữa rồi. Vậy mà huynh vẫn bất chấp sống chết lao vào làm ăn, kiếm tiền như thế vẫn chưa đủ sao?
Lời trong ý ngoài đều đã nói hết cho hắn rồi. Dù sao trước kia cũng có thể coi là huynh đệ, nhưng mấy năm qua, hắn bị tiền bạc làm mờ mắt, không nhìn thấy thế cục. Chỉ biết xây cơ ngơi còn xa hoa hơn cả vương phủ, nghe nói còn định mở rộng thêm ra ngoài.
Vỗ vai Lão Hà một cái, Vân Diệp bước vào khoang thuyền. Bên trong, cuộc vui đã bắt đầu bằng những điệu múa.
Thiếp mời của Trường Tôn Xung nói không sai, các ca kỹ bên trong ăn mặc rất ít, bụng và lưng phơi ra ngoài, mặc áo sa xoay đi xoay lại, không nhìn thấy rõ đôi chân, nhưng cặp mông ẩn hiện đủ làm máu người ta sôi sùng sục.
Sài Lệnh Vũ tuy còn trẻ tuổi, nhưng hiển nhiên đã là một tay chơi sành sỏi. Chỉ nhìn ca cơ rót rượu cho hắn má hồng phơi phới là đủ biết bàn tay hắn dưới gầm bàn không hề thành thật.
Cái thói tay sờ cá mặn mà không rửa đã vội cầm đùi gà, tên tiểu tử này thật kinh tởm! Vân Diệp bèn kéo bàn của mình ra sát cửa sổ, để tránh lát nữa hắn vô ý chạm vào thức ăn trên bàn mình.
Trước kia, Vân Diệp từng mơ mộng rằng thanh lâu cổ đại nhất định là nơi ca múa gần như hoàn mỹ. Ai ngờ, giờ đây khi thực sự tới, hắn mới nhận ra mình đã sai rồi. Thanh lâu vĩnh viễn chỉ bán sắc dục, chẳng có cái gì khác.
Hay là mình đã chọn nhầm bạn để đi thanh lâu? Nếu đi cùng đám Khổng Dĩnh Đạt, Ngu Thế Nam liệu có tốt hơn không? Nhưng lần trước nhìn biểu hiện của Trường Tôn Xung, kẻ được xưng là phong nhã, thì hắn cũng chẳng còn hy vọng gì nhiều.
Vô vị, vô vị, vô vị! Một đám cầm thú ôm ấp những tiểu cô nương mười mấy tuổi, thân thể còn non nớt, làm trò tục tĩu. Điều đó thực sự làm Vân Diệp cảm thấy khó chịu từ tận đáy lòng. Bản thân hắn tuy chẳng phải là người tốt, nhưng nhiều cấm kỵ đư��c giáo dục bao năm vẫn có tác dụng. Không ngồi yên trong khoang thuyền được nữa, Vân Diệp bê một đĩa nho ra ngoài. Trên nóc lầu, gió thổi vi vu, đúng là nơi tốt để thanh tỉnh đầu óc.
Lý Thừa Càn và Lý Thái không thích những trò này, đã sớm lên tầng hai đánh cờ. Lý Khác tuy thích, nhưng ba huynh đệ mà chỉ có một mình giống sắc quỷ thì cũng không hay, đành cố nhịn đứng bên cạnh xem cờ.
Không muốn quấy rầy bọn họ, Vân Diệp bước lên nóc từ khoang thuyền. Nơi đây không có mùi son phấn, không có tiếng rên rỉ lộn xộn. Không tệ. Sàn thuyền rất sạch sẽ. Hắn ngồi xuống ăn nho, thưởng thức khung cảnh sông Khúc Giang. Con thuyền trôi thong thả theo dòng nước, tầng dưới có mái chèo, chèo một cách lười nhác, hờ hững.
– Khách nhân có muốn nghe đàn không?
Một giọng nho nhỏ truyền tới. Quay đầu nhìn, Vân Diệp mới phát hiện có một nữ tử áo lục đang co mình trong góc, dáng vẻ đáng thương, hỏi khẽ.
Ca cơ gặp khách mà còn mang khăn che mặt thì khá hiếm, có lẽ nàng không được xinh đẹp, cho nên mới bị đám cầm thú trong khoang thuyền đuổi ra. Ai cũng phải sống cả, đâu cần chà đạp người ta đến thế. Vân Diệp lấy một thỏi bạc ném qua, gối đầu lên cánh tay, thở dài một hơi:
– Hay lắm. Ta muốn ngắm mây trên trời, nghe tụng kinh đằng xa. Nếu cô có khúc từ nhẹ nhàng nào đó để đàn một bài thì càng tốt.
Nữ tử áo lục vui vẻ nhặt thỏi bạc lên, tiến gần Vân Diệp thêm một chút, lấy tỳ bà ra đàn. Không biết là đàn khúc gì, nhưng làm người ta thả lỏng. Hơn nữa, tiếng đàn hòa nhập vào tiếng tụng kinh, không hề làm người ta cảm thấy lạc lõng.
Hình như tiếng tụng kinh của Phật gia có tiết tấu đều đều, giống như gió mát vô tình phất qua tai, lại giống như ao nước bị gió thổi lăn tăn gợn sóng, từng đợt vỗ nhẹ lên bờ.
Thời gian qua, Vân Diệp đã chứng kiến đủ mọi bi hoan ly hợp ở Trường An. Có người vui, có kẻ buồn, đủ mọi khuôn mặt trên đời đều đã nhìn thấy cả rồi. Vân gia tuy đóng chặt cửa lớn, nhưng ban đêm tiếng khóc của những phụ nữ vẫn truyền rất xa. Mỗi khi như thế, Tân Nguyệt lại vùi đầu vào lòng Vân Diệp, bịt tai mình lại. Bà nội niệm kinh càng chăm chỉ hơn, không chỉ thấy may mắn cho mình mà còn thấy sợ hãi cho người khác.
Nghĩ tới đó, Vân Diệp muốn hét mấy tiếng thật to, nhưng làm thế e rằng sẽ khiến người trên thuyền hoảng sợ. Mãi mới lục lọi được trong đầu một bài hát thích hợp.
– Gió mát thổi, nước lăn tăn, nhà ai phú quý mãi mãi. Liễu như tơ, hoa như biển, gấm vóc thành đống cười thói đời. Đêm qua khung cửa tịch mịch, giờ đây châu báu khắp phòng. Cứ uống một chén, say ngất trong danh lợi. Ta thích nhìn nước xanh biêng biếc, mặc kệ phiền muộn ngày mai.
Vân Diệp tùy ý ngâm nga theo âm điệu của nữ tử áo lục. Nữ tử điều chỉnh âm điệu lên cao một chút, cuối cùng dừng lại, hỏi khẽ:
– Khách nhân thấy không vui ư?
Vân Diệp lấy làm lạ nhìn nữ tử. Nàng ta không nên hỏi câu này, rõ ràng vào nghề chưa lâu. Thế cũng tốt. Cái kiểu vờ vịt nịnh nọt thực sự nghe phát ngán rồi. Dù sao cũng không có ai khác, tâm sự cùng nàng cũng tốt.
– Đúng thế, chán lắm rồi. Khắp thế giới đều như nhau, đều muốn cả đời ăn sung mặc sướng, cứ giữ khư khư không chịu buông. Không còn nữa thì tiếp tục kiếm là được, tổ tiên chẳng phải cũng làm thế sao?
Nữ tử áo lục hoang mang lắc đầu:
– Tiểu nữ không hiểu mấy chuyện này. Chỉ biết khách nhân muốn yên tĩnh một chút, tiểu nữ sẽ đàn khúc nữa cho ngài nhé.
– Ngươi không cần hiểu, nghe là được. Muốn đàn thì đàn, ngươi đàn ta nói. Ngươi đàn vui vẻ rồi, ta nói cũng vui vẻ, cả hai đều thỏa mãn. Số bạc này cho ngươi hết.
Vân Diệp móc hết bạc trong người ra đẩy cho nữ tử. Nàng ta rụt người lại:
– Tiểu nữ là nhạc sư, không cần số tiền này. Số tiền ngài cho trước đó là đủ rồi.
Vân Diệp thô lỗ đặt bạc lên váy nàng, tự nói:
– Ai cũng muốn cái gì đó. Hòa thượng muốn, đạo sĩ muốn. Ai cũng nhất định phải chà đạp người khác dưới chân mình mới thỏa mãn. Ta nói là đúng, còn những gì các ngươi nói đều là rắm chó...
Tiểu cô nương có biết đàn tỳ bà hay không, Vân Diệp không biết. Cả đống lời vô tình tuôn ra từ miệng hắn, tới khi nói khô cả cổ mới thôi. Hắn lấy bảy tám quả nho cho vào miệng một lúc, mút sạch nước, phì hạt với vỏ ra. Thi��n nữ tán hoa thật đẹp!
Người khác muốn yên tĩnh thì chỉ cần một chỗ yên tĩnh là được, còn Vân Diệp thuộc về phái cuồng phóng, cần phải phát tiết ra mới bình thường được. Không phải ở nhà, hắn không thể rống lên được. Ca khúc êm ái càng như đổ thêm dầu vào lửa.
Nhìn thấy hòa thượng là hắn đã ngứa mắt, nhất là trong mắt toàn là hòa thượng. Nước bọt trong miệng lại đầy ắp. Hắn đứng ở mũi thuyền chuẩn bị chửi tiếp, mới chửi được hai chữ "lừa trọc" thì một chiếc giày rách bay tới, đập vào mặt. Mùi rất khó ngửi, Vân Diệp làm sao chịu nổi! Hắn gục xuống mũi thuyền nôn thốc nôn tháo, nôn tới toàn thân mềm nhũn. Nữ tử áo lục đỡ hắn vào trong, uống ba chén trà mới đỡ hơn.
Đám công tử bột thấy Vân Diệp được nữ tử đỡ vào phòng, hình như chân đã nhũn tới mức không đi được. Đám ca kỹ líu lo nói cười, còn đám công tử bột thì giơ ngón cái lên trời ra vẻ tán thưởng.
Còn chưa đợi Vân Diệp gọi huynh đệ đi tìm tên khốn đã ném giày mình, thì một hòa thượng áo đen, trên đầu trọc dính đầy thứ bị nôn ra, đi một chân đất lên thuyền.
Sài Lệnh Vũ vừa mắng một tiếng "lừa trọc" thì bị ngay một chiêu "Ô Long Bái Vĩ" đá văng vào tường, rên hừ hừ không nói lên lời nữa. Đám ca kỹ ré lên chạy tứ tán.
– Vừa rồi kẻ nào đứng ở mũi thuyền chửi người, còn nôn lên người ta?
Cự hán như một tháp sắt đứng đó oai phong lẫm liệt, không khác gì thiên thần hạ phàm.
Khắp thuyền đều là hạng người quen ức hiếp kẻ khác, làm sao có thể bị dọa được? Còn cần thể diện nữa không chứ? Trình Xử Mặc nổi giận, đấm ngay tới. Tên này vốn võ nghệ, trên chiến trường giết người không ít, nhưng trước mặt cự hán thì như một đứa trẻ con. Mới giao thủ đã rơi ngay vào thế yếu. Thấy hắn sắp thua, Lý Hoài Nhân gia nhập cuộc chiến. Trường Tôn Xung xách ghế đập lên lưng cự hán. Cự hán như không có tri giác, chẳng thèm để ý, cứ đấm vào bụng Lý Hoài Nhân, khiến hắn bị đấm bay đi.
Nhà Lưu Hoằng Cơ không sinh ra được kẻ tử tế. Nắm đấm của Lưu Chính Vũ sắp đánh trúng, nhưng cự hán không bận tâm, nắm đấm như bún thiu đó chẳng có tác dụng gì với hắn. Nhưng tên khốn đó không đấm, tay nắm muối, ném ngay vào mắt cự hán.
Cự hán rống lên, nhấc cái chân đất đá thẳng vào mặt Lưu Chính Vũ, máu mũi phun ra, nằm thẳng cẳng trên mặt đất không cựa quậy chút nào.
Hôm nay được dịp tự do, mọi người đều đã đuổi thị vệ của mình lên thuyền khác. Giờ thì hay rồi! Lý Thừa Càn gọi hộ vệ tới giúp, vừa định xông lên thì bị Lý Khác ôm hông kéo lại. Úy Trì Bảo Lâm ỷ vào thân hình cao lớn, giữ lấy một cánh tay cự hán. Dù thế, Úy Trì Bảo Lâm cao chín xích cũng bị ném đi, lưng va vào cột, rắc một tiếng, cây cột bị gãy đổ.
Cự hán rảnh tay, giơ cả hai tay quơ tứ tung. Chỉ cần bị hắn tóm được sẽ bị ném khỏi khoang thuyền, rơi tõm xuống nước. Trình Xử Mặc đã trúng hai đấm rồi, khóe môi chảy máu. Khi Bùi gia lão tam lại lần nữa bị đá cong mình như con tôm, ngay lúc này, Vân Diệp nhanh trí giật đứt tấm rèm trong khoang, lập tức trùm lên người tên cự hán. Tiểu tử nhà Lưu Chính Hội không bỏ lỡ thời cơ, lập tức đè lên. Chỉ thấy dưới tấm vải, những cú đấm liên tiếp giáng xuống bụng tên hòa thượng, đủ biết hắn đã trở thành vô dụng rồi.
Trường Tôn Xung khiêng bàn, mấy người nấp phía dưới cùng nhảy lên đè. Chỉ nghe thấy phía dưới "hự" một tiếng, xem ra làm thế có tác dụng. Trình Xử Mặc nhắm vào vị trí đầu hắn, cầm ghế tròn nện xuống. Cái ghế vỡ tan, bên trong co giật cuối cùng không động đậy nữa.
Hộ vệ tới muộn. Đợi bọn họ vào khoang thì bên trong tiếng rên la dậy đất. Đám công tử bột nằm la liệt: kẻ ôm bụng, kẻ xoa má, kẻ kẹp chân đi, kẻ chảy máu mũi, kẻ ôm ngực thở dốc. Đương nhiên không thiếu một tên ôm mông cười hô hố.
Lý Thái cực kỳ cao hứng. Nơi này toàn bị thương, xem chừng chẳng kẻ nào nhẹ hơn mình. Vừa mới cười mấy tiếng đã bị Lý Thừa Càn ở sau tát cho một cái. Hắn cũng thấy không ổn, ôm miệng không cười nữa.
Hòa thượng cự hán bị đám hộ vệ dùng gân trâu trói chặt, không khác gì cái bánh tét. Lúc này mới có người mơ mơ hồ hồ hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Vân Diệp kéo tiểu cô nương áo lục dưới bàn ra. Tiểu cô nương ngậm chặt miệng, gật đầu với Vân Diệp, ý bảo mình không nói gì hết.
Vụ đánh nhau này ầm ĩ hỗn loạn, đám công tử bột bị thương nghiêm trọng, tuyệt đối là một sự kiện lớn. Lý Thừa Càn mặt tím tái, hạ lệnh tìm lai lịch của hòa thượng. Hắn không định tha cho bất kỳ ai liên quan tới chuyện này.
Một thùng nước lạnh đổ xuống, cự hán lờ đờ tỉnh lại. Mắt dính muối càng đỏ dừ, mở miệng ra là gào rú, chửi bới, không hỏi được gì.
Tên hòa thượng đột nhiên không chửi nữa, yên tĩnh lại, nhưng cơ bắp phình lên, gân trâu siết chặt vào thịt. Hộ vệ vội lao lên ngăn cản nhưng muộn rồi, gân trâu bị hắn giật đứt. Hắn xoay người một cái, phá tung cửa sổ, rơi xuống nước.
Đợi khi đám người Vân Diệp chạy ra đuôi thuyền thì hắn đã biến mất...
Mọi người nhìn nhau trân trân. Đám công tử bột bị thương không kêu nữa, trong lòng chỉ nghĩ một vấn đề: tên trọc đó là ai? Lý Thừa Càn nhặt đoạn gân trâu bị đứt lên, cầm trong tay giật. Sợi thừng không có vấn đề, vấn đề nằm ở sức mạnh của tên cự hán. Nhưng chùa vẫn còn đó, hòa thượng chạy đi đâu được? Lý Thừa Càn không lo không bắt được tên hòa thượng đó, cùng lắm là sớm hay muộn thôi. Nhưng hiện trường hỗn độn mới là chuyện hắn cần suy nghĩ.
Vân Diệp nằm trên cáng được khiêng về nhà. Tiểu cô nương cũng đi theo Vân Diệp. Bà chủ lầu xanh béo ú vừa mở miệng liền bị thị vệ thái tử tát cho choáng váng, không dám nói nữa.
– Giải thoát cho ngươi không thành vấn đề, vì hôm nay ngươi giúp ta. Vấn đề là về nhà ta, nếu không khai thật rõ ràng thì ngươi sẽ nếm mùi đau khổ đấy.
Tiểu cô nương áo lục cúi đầu xuống:
– Ngài là quý nhân, chỉ cần tiểu nữ được tránh mưa gió dưới cánh của ngài, ngài yêu cầu bất kỳ điều gì tiểu nữ cũng nghe. Chỉ cần ngài đừng bắt tiểu nữ về thanh lâu, nơi đó tiểu nữ không chịu nổi một ngày.
– Ngươi mơ à? Giúp ngươi một chút đã lấy thân báo đáp ư, ta không chơi kiểu đó. Sống cho tốt đi. Ta nghĩ bà chủ lầu xanh không dám tới tìm đâu. Cứ ở yên tại Vân gia trang. Vừa rồi ta cho ngươi nhiều bạc như thế, thuê cái cửa hàng nhỏ tự nuôi sống bản thân được rồi. Vài ngày nữa bảo quản gia đưa ngươi tới huyện nha làm hộ tịch. Dù không làm được giấy tờ tùy thân cũng chẳng sao. Một vài năm nữa tìm nhà tốt gả đi, chẳng phải sống vui vẻ cả đời ư? Chuyện trước kia quên hết đi, sống cho tốt mới quan trọng.
Sáng sớm lành lặn ra ngoài, tới chiều bị khiêng về, nhà ở phường Hưng Hóa náo loạn. Vân Diệp bò dậy từ cáng, nói với Tân Nguyệt đang lau nước mắt:
– Ta không sao, chỉ bị trúng một chiếc giày, mũi chảy ít máu, chẳng đáng gì. Chủ yếu là vì bọn họ đều bị khiêng về, nếu ta tự đi về thì không tiện.
– Tên chết đâm chết chém nào dám lấy giày ném chàng? Chúng ta không tha cho tên khốn đó!
Tân Nguyệt nổi khùng, còn định mặc y phục cáo mệnh vào tới Kinh Triệu phủ báo án:
– Bỏ đi. Quan viên Kinh Triệu phủ sắp bị dọa chết rồi. Nếu không nhờ có người khác can thiệp, hôm nay an nguy của thái tử cũng thành vấn đề. Nàng đừng làm rắc rối thêm nữa. À phải, tiểu cô nương kia hôm nay giúp ta, Vân gia không thể bạc đãi. Cho cô ta một cửa hàng nhỏ trong trang viện tự nuôi sống bản thân, bảo Lão Tiền làm hộ tịch trong huyện.
– Chàng chắc chắn là không phải muốn rước phòng nhì chứ? Nếu như chàng muốn nạp thiếp thì giữ trong nhà đi, Vân gia không thể mất mặt được. Vả lại thiếp thân cũng đâu phải người ghen tuông.
Tân Nguyệt lau mặt cho Vân Diệp, mắt thì vẫn nhìn tiểu cô nương.
– Thôi đi ạ, nàng mà không ghen? Nói xem có ai tin không? Trước tiên bỏ cái tay đang nhéo ta ra đã. Phu quân nàng làm gì cũng minh bạch, đàng hoàng, đừng dùng lời lẽ để lừa ta. Chuyện tiểu cô nương cứ quyết như thế. Ta phải tắm một lượt, cái giày đó thối quá, cứ cảm thấy người có mùi, lát nữa nàng kỳ cọ cho ta nhé.
Tân Nguyệt thấy phu quân đúng là không có ý định thu nhận tiểu cô nương làm thiếp, lập tức trở nên nhiệt tình. Dù sao cũng là người giúp phu quân, đối xử như ân nhân thì không thể sai.
Là người khôn khéo, tiểu cô nương lập tức "tỷ tỷ" ngọt xớt, trở nên thân thiết hẳn. Không những nói Vân Diệp trong sự kiện này hoàn toàn vô tội, còn cùng Tân Nguyệt thóa mạ tên hòa thượng. Nàng kể rằng tên hòa thượng kia đã bị hầu gia bắt rồi, đều do đám hộ vệ vô dụng, làm tên hòa thượng chạy mất. Còn về phần đám Trình Xử Mặc, Trường Tôn Xung, Lưu Chính Vũ chẳng qua là những kẻ vô dụng. Làm Tân Nguyệt nghe mà nở hoa trong bụng, rút trên đầu ra một cái trâm tặng cho tiểu cô nương tên Cửu Nhi.
Mỗi câu chữ trong đây đều là tâm huyết được gửi gắm từ truyen.free.