(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 890:
Có một ngôi sao rụng rồi.
Triệu Duyên Lăng hớn hở khoa tay múa chân, Vân Diệp sợ toát mồ hôi hột. Khốn kiếp, sao rơi còn không mau chạy đi? Đợi nó rơi vỡ đầu à?
Triệu Duyên Lăng buông kính viễn vọng, chạy ra ngoài. Lý Thừa Càn và Lý Thái vội vàng bám theo. Vân Diệp, với đôi chân cứng đờ, chật vật lắm mới di chuyển, chỉ kịp thấy Triệu Duyên Lăng chỉ tay vào một ngôi sao, gào lớn:
– Ha ha ha, cuối cùng lão tử cũng có một ngôi sao để nghiên cứu.
Lý Thừa Càn vô cùng hưng phấn, dẫn thị vệ chạy về phía sao rơi tìm kiếm. Vân Diệp lúc này mới hiểu ra, ngôi sao ấy nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa. Y cũng nổi hứng, vui vẻ lên ngựa theo Lý Thừa Càn, bỏ lại Triệu Duyên Lăng đang dậm chân chửi bới phía sau.
Hôm nay là đại triều hội. Vân Diệp đứng bên đường, lễ độ hành lễ với từng vị đại thần, vẻ mặt kích động như thể vừa gặp lại người thân sau kiếp nạn. Nhất là khi thấy Phòng Huyền Linh tới, y lập tức tiến đến giúp Lão Phòng vén rèm, đỡ ông xuống xe, vái thật dài và hỏi:
– Phòng tướng vẫn an khang chứ?
Phòng Huyền Linh ngạc nhiên đáp:
– Lão phu thân thể an khang, trước giờ vẫn ăn ngon ngủ kỹ. Hôm qua chúng ta mới gặp nhau, làm gì có chuyện gì đâu? À, lão phu phải hỏi ngươi mới đúng. Ngươi và Ngụy Vương đánh nhau, lại tới Phủ Tông Nhân chịu hình, mặt giờ còn sưng húp. Một thiếu niên đàng hoàng, sau này không được tùy tiện đánh nhau như thế!
Các vị đại thần xung quanh nghe Phòng Huyền Linh nói đùa, không khỏi bật cười. Mặt Vân Diệp đến giờ vẫn còn bầm tím một mảng, trông rất thê thảm. Nếu là người khác dám đánh nhau với Ngụy Vương thì đã bị xử nặng rồi, nhưng Vân Diệp thì khác. Ai mà chẳng biết y vốn là phò mã? Chuyện đánh nhau với thân vương có thể bị xử nặng cũng có thể bị bỏ qua. Có điều, nhìn cách Bệ hạ xử trí hôm qua, ai cũng thấy rõ người coi Vân Diệp như con ruột. Mỗi người đều bị đánh năm mươi gậy, đây là cách xử lý tranh chấp thường thấy giữa các hoàng tử mà thôi.
Các vị đại thần biết nội tình đều không có ý kiến gì về hình phạt này, dù sao đó là chuyện nội bộ hoàng gia, không ảnh hưởng đến người khác. Việc xử trí ra sao hoàn toàn là chuyện của Hoàng đế.
– Phòng tướng vẫn chưa biết hay sao? Tiểu tử sợ hãi suốt một đêm, chỉ sợ có tin dữ truyền đến. Cả đêm không ngủ, ngồi trong thư phòng lo lắng cho tới sáng. Nay thấy các vị trưởng bối đều bình an vô sự thì tiểu tử mới yên tâm. Tiểu tử hiện vẫn đang bị cấm túc, vốn không nên làm thế này, nhưng người cần thấy cũng đã thấy, tiểu tử có thể yên tâm trở về ngủ rồi.
Vân Diệp lần nữa hành lễ với các vị trưởng bối rồi xoay người bước đi.
– Tiểu tử, chậm đã! Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ chỉ qua một đêm mà bọn lão phu đã gặp phải đại họa à?
Phòng Huyền Linh tóm lấy ống tay áo Vân Diệp không buông.
– Phòng tướng vẫn chưa biết hay sao? Hôm qua có sao lớn rơi ngoài thành Trường An, tiểu tử tận mắt nhìn thấy, thậm chí còn tìm được nó, nặng đến ba mươi cân. Tinh tượng nói, sao lớn rụng, năng thần vong. Năm xưa Gia Cát Lượng chết có sao lớn rụng xuống đồng. Chư vị trưởng bối đều là rường cột quốc gia, thiếu một vị nào cũng là tổn thất lớn của Đại Đường. Tiểu tử không thể không để tâm. Tôn đạo trưởng cũng cả đêm không ngủ, chỉ cần nghe có tin dữ là lập tức lên đường, xem thử liệu có cứu vãn được không?
Vân Diệp nói rất thành khẩn, cứ như đang lo lắng cho mọi người, nhưng ai cũng nghe ra y đang nguyền rủa mình chết, thì ai mà thoải mái cho nổi.
– Càn rỡ! Nào có chuyện nói năng với trưởng bối như vậy? Mau cút về! Có hầu gia nào lại hỗn xược như ngươi thế không? Cứ để đó, lão phu sẽ lo liệu cho ngươi! Hôm nay ai không tới thì nhất định toi rồi, hạ triều sẽ đi bái tế!
Trình Giảo Kim đi tới mắng Vân Diệp, nhưng lời nói ẩn ý của ông ta lại càng khiến người ta khó chịu hơn.
– Ha ha, lão phu ở đây, vậy không phải lão phu chết rồi! Lý Tịnh đâu rồi? Mấy ngày trước nghe nói chân ông ta phát bệnh, chẳng lẽ ngôi sao đó rơi vào đầu ông ta?
– Lão Úy Trì độc miệng! Yên tâm đi, lão phu chỉ đau chân, còn cách tim xa lắm! Ngược lại, ông thì mặt đen xì, ấn đường mờ mịt, không có vẻ gì là dấu hiệu trường thọ cả.
– Cái thứ sao chó má gì chứ! Lão phu từ núi thây biển máu lăn lộn đi ra, trên trời rơi xuống một cục đá, lẽ nào chỉ vì thế mà bọn lão phu sẽ chết sao? Năm xưa khi bọn ta đại chiến với Đỗ Phục Uy, Lão Đỗ bị ba mũi tên găm vào mông, vậy mà vẫn sống sờ sờ. Khi đó cũng có sao rơi, ai cũng bảo Lão Đỗ chết chắc, vậy mà ông ta vẫn sống đó thôi? Khối vẫn thạch đó được Bệ hạ nấu chảy rèn binh khí, ai ngờ vừa chạm đất đã gãy nát, đúng là thứ rác rưởi, làm Bệ hạ tức điên lên được.
Ngưu Tiến Đạt bê một khối vẫn thạch từ xe ngựa của Vân Diệp xuống, ném xuống đất, chỉ vào cục đá đen xì ấy mà chửi bới:
– Sao có thể so sánh với nhau được! Vân Diệp muốn tìm một khối vẫn thạch thì có gì khó đâu. Thương đội của nhà y chuyên đến những nơi xa xôi hẻo lánh, có thứ này cũng chẳng có gì lạ.
Một lão già râu dê nói, mọi người nhìn lại, hóa ra là Lệnh Hồ Đức Phấn. Lão già này lần trước bị biếm quan, không ngờ lại trở về nhanh đến vậy.
– Trung thư lệnh, khối vẫn thạch này do bần đạo tìm thấy trước, lại bị Vân Diệp cướp mất. Hôm nay bần đạo muốn vạch trần bộ mặt ác ôn của y trước mặt Bệ hạ, cho nên xin ngàn vạn lần đừng nói là do thương đội nhà y kiếm được từ phương xa.
Viên Thiên Cương phẫn nộ đi tới, chỉ tay vào Vân Diệp mà chửi bới. Tối qua đúng là ông ta tìm thấy khối vẫn thạch trước. Mọi người cùng ngắm sao, phát hiện sao rơi, tất nhiên phải huy động người đi tìm. Người của Viên Thiên Cương ở gần hơn, vừa vặn lại có tín đồ ở ngay gần nơi đó, mau chóng dẫn họ tới nơi vẫn thạch rơi xuống. Thế nhưng, chưa kịp đào thì đám Vân Diệp đã tới, khối vẫn thạch liền bị Lý Thừa Càn và Lý Thái cướp mất.
Nếu Viên Thiên Cương có mặt ở hiện trường thì Lý Thừa Càn không thể cướp đồ từ tay ông ta. Sau khi biết chuyện, Viên Thiên Cương vô cùng phẫn nộ. Đạo gia xưa nay vẫn luôn coi vẫn thạch là chí bảo. Bị Lý Thừa Càn dùng quyền th�� cướp đi, ông ta trong lòng không chịu nổi. Mặc dù không làm gì được Lý Thừa Càn, nhưng chẳng lẽ cũng không làm gì được Vân Diệp? Thế nên, sáng sớm ông ta đã tới hoàng cung, chuẩn bị đòi lại công bằng.
– Lão Viên, ông là nhân vật được xưng là rán sành ra mỡ, sao lại để Vân Hầu cướp mất bảo bối? Chẳng lẽ có uẩn khúc gì sao?
Đới Trụ vốn chỉ thích xem náo nhiệt, không sợ chuyện bé xé ra to, ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa. Vì ông ta cho rằng, nếu Ngục Tam Tư có được thứ chí dương chí cương này, nói không chừng có thể giảm bớt cảm giác âm u.
– Các ngươi ai cũng nói mình là người tìm thấy thứ này, không ai chịu nhường ai. Vậy Đại Lý Tự sẽ tiếp nhận vụ án này! Người đâu, mang tảng đá này về, đợi ngày thẩm phán!
– Đới Trụ, bớt giở trò quỷ đi! Ông là loại cắn vào là không nhả ra. Nghe nói có ai đã vào Đại Lý Tự mà trở ra lành lặn bao giờ chưa?
Tần Quỳnh cũng không đồng ý, biết đây là bảo bối. Ông ta còn muốn Vân Diệp nấu chảy nó ra, xem có luyện được vài thanh kiếm thượng hạng không.
Ngụy Trưng bàng quan rất lâu mới lên tiếng:
– Lão phu nhớ vừa rồi còn nói sao lớn rụng là năng thần vong mà, sao lại kéo sang chuyện bảo vật thế này? Chuyện này dừng ở đây! Cửa cung mở rồi, chúng ta vào thôi.
Tất cả mọi người theo Phòng Huyền Linh vào cung. Dù còn luyến tiếc lắm, nhưng quy củ triều đình lớn hơn trời, trước khi đi, họ vẫn không quên trừng mắt nhìn Vân Diệp.
Vân Diệp ngây người. Y không phải lo Viên Thiên Cương sẽ trị tội mình, cái loại thầy bói mù mờ này dù có ức hiếp thế nào cũng chẳng sao. Y đang suy nghĩ lời của Ngụy Trưng. Hiện giờ, ai cũng biết Vân Diệp đang ra sức bênh vực Hoàng hậu, nhưng ông ta lại không hề nói một lời nào. Có điều, ánh mắt lão già này nhìn y rất bất thường, có vài phần thương hại, lại có chút căm ghét. Đúng, chính là cảm giác đó.
Căm ghét thì Vân Diệp có thể hiểu, nhưng còn thương hại là ý gì? Loại người như ông ta không tùy tiện để lộ tâm tình ra ngoài. Ông ta là nhân vật lão luyện cấp bậc đại thần rồi, một ánh mắt thôi cũng đủ truyền tải rất nhiều tin tức.
Đừng bỏ lỡ những chương truyện hấp dẫn khác, độc quyền trên nền tảng của truyen.free.