Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 108:

Leng keng leng keng! Tiếng chuông dồn dập vang lên không ngớt!

Trên ngọn núi sau Bạch Vân Trang, từ bên trong một đạo quán hoa lệ, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Âm thanh khẩn cấp ấy như muốn đánh thức tâm trí, khiến lòng người xáo động không yên.

Đây là chuông báo động, được dùng riêng khi có biến cố xảy ra tại Bạch Vân Trang. Chiếc chuông nặng cả vạn cân, đúc hoàn toàn bằng đồng, mỗi khi vang lên, âm thanh của nó có thể truyền đi xa hàng chục dặm.

Việc đúc loại chuông báo động này tốn kém không ít tiền của. Thông thường, chỉ những địa chủ gia sản bạc triệu, sở hữu vạn khoảnh đất, hay những gia tộc lâu đời với lịch sử hàng trăm năm mới đủ tiềm lực sở hữu chúng. Ngoài ra, còn có những chùa chiền, miếu mạo giàu có, phú khả địch quốc cũng trang bị loại chuông này để phòng thổ phỉ cướp bóc, đề phòng loạn binh lưu dân gây hỗn loạn.

Nếu có tình huống đột ngột, chỉ cần gõ chuông, người trong phạm vi hàng chục dặm đều sẽ nghe thấy. Sau đó, mọi người sẽ lập tức cầm vũ khí, nhanh chóng tụ tập để cùng nhau chống lại ngoại xâm.

- Sư muội, sư muội! Không ổn rồi! Binh mã tám doanh ở tỉnh Ngô Uyên đã tề tựu, chỉ còn cách trang viện hơn hai mươi dặm, chốc lát nữa là đến nơi rồi. Chuyện này là sao nhỉ? Tuần phủ Hầu Khánh Thần kia muốn làm chuyện động trời gì thế này?

Khi Triệu Phi Dung vừa đứng dậy, chuông báo động trên núi đã lập tức vang lên. Đúng lúc này, trang chủ Bạch Vân Trang, Liễu Bạch Vân, vội vàng chạy lên lầu gác, lớn tiếng gọi nàng.

- Ta là quan Đại Kiền, một người học rộng có tiếng trong phạm vi mấy trăm dặm quanh đây. Cho dù hắn là tuần phủ một tỉnh, cũng đâu dám mạo muội mắc phải sai lầm to lớn như vậy chứ? Sao hắn dám phát binh tiêu diệt ta?

- Hừ! Binh mã tám doanh của tỉnh Ngô Uyên sao? Cẩu quan Hầu Khánh Thần này không hổ danh là kẻ tâm ngoan thủ lạt. Trên quan đạo, ta chặn giết Hồng Dịch, nên hắn đã lấy cớ này để tập hợp binh mã tới đây. Hắn muốn đồ sát trang để cướp đoạt tiền tài sao? Hẳn là hắn đã phải thăm dò không ít để tìm ra Bạch Vân Trang!

Triệu Phi Dung nhìn binh mã đang ào ào lao đến ở phía xa xa kia, trên mặt nàng vẫn hiện ra nụ cười chẳng mảy may bận tâm:

- Bạch Vân, ngươi nắm giữ lục lâm hắc đạo tỉnh Ngô Uyên và được nhận cung phụng. Ngươi đã sớm là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt đối với thiết huyết tuần phủ Hầu Khánh Thần kia. Vì thế, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ phát binh tiêu diệt ngươi. Tiêu diệt được ngươi, hắn vừa có được tài vật của điền trang, lại vừa có thể thảo phạt ngươi để làm vui lòng chủ tử, hơn nữa còn thể hiện thủ ��oạn của bản thân. Hắn muốn cho cả lục lâm, hắc đạo phải kinh hãi.

- Vậy giờ phải làm sao?

Liễu Bạch Vân nhìn Triệu Phi Dung, dù trong lòng đã có tính toán và vẻ mặt cũng đã bình tĩnh trở lại, nhưng hắn vẫn phải lắng nghe lời khuyên từ một trong hai vị đệ tử kiệt xuất nhất của Đại La Phái trong năm trăm năm trở lại đây.

Đại La Phái đã truyền thừa được chừng năm trăm năm. Trong suốt năm trăm năm ấy, đệ tử kiệt xuất nhất chỉ có hai người: một là Triệu Phi Dung, còn người kia chính là thái sư đương triều Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ!

- Hắn chỉ có binh mã tám doanh với bốn ngàn người. Một mình ta có thể giết mấy trăm tên như hắn, sợ gì chứ? Ngươi mau mau triệu tập cao thủ, thân binh, tử sĩ ra ngoài nghênh chiến, phế bỏ tên Hầu Khánh Thần đó đi!

Triệu Phi Dung đưa tay lên phẩy phẩy.

- Sợ rằng Hầu Khánh Thần gióng trống khua chiêng như vậy là muốn phô trương thanh thế. Chúng ta có thể tùy thời phá vây, nhẹ nhàng mà chạy thoát. Ngẫm lại, với bốn ngàn binh mã của tám doanh mà vây công Bạch Vân Trang, dù có thành công cũng tổn thất hơn một nửa, và tám doanh khi đó cũng sẽ bị phế bỏ. Chuyện đó mà truyền đến Bộ Binh thì lập tức sẽ có người đến hỏi tội hắn.

Triệu Phi Dung xoay người, ngọc bội đeo bên hông phát ra những tiếng leng keng:

- Hãy đi đi. Ta sẽ yểm trợ ngươi. Hắn mà có cao thủ nào, ta sẽ trực tiếp chém giết tên đó.

- Hảo! Vậy đa tạ sư muội đã trợ giúp. Đem Cửu Tằng Sa Ngư Bì khải giáp và Bàn Giao thương của ta ra đây! Bạch Vân Bát Vệ nghe lệnh! Các ngươi dẫn theo tám mươi tử sĩ, lập tức hành động! Đẩy xe nỗ ra! Thủ nỗ cũng mang ra! Đao, khải, cung tên trang bị đầy đủ! Đóng đại môn điền trang! Tất cả nô bộc, tỳ nữ lập tức tập trung ở trang viện phía tây, giam giữ lại để tránh gây hỗn loạn! Còn các ngươi, phái người đi bảo vệ những vị tiên sinh ở phòng thu chi. Gia quyến lập tức thu thập vàng bạc, tài bảo rồi chạy từ đường hầm phía sau núi, theo đường thủy đến phương Nam.

- Còn các ngươi đi gọi Bạch Vân Ngũ Lão để bọn họ đi bên cạnh ta, trùng sát địch nhân!

Liên tục đưa ra những mệnh lệnh, tùy tùng của Liễu Bạch Vân rống vang một tiếng mạnh mẽ, nhanh chóng đi chuẩn bị mọi việc.

Cả Bạch Vân Trang lập tức hành động, trang viện giờ giống như một cỗ máy đã lên dây cót, mọi việc diễn ra vô cùng có thứ tự, mạnh mẽ, vang dội, không phải một nhà địa chủ bình thường có thể sánh được.

- Không thể tưởng tượng được Bạch Vân Trang này lại có chuông báo động!

Hồng Dịch ngồi trên lưng ngựa, trong vòng bảo vệ của quân đội, cứ thế tiến lên phía trước. Từ rất xa, hắn đã nghe được tiếng chuông dồn dập. Nghe thấy tiếng chuông, trong lòng hắn thất kinh. Phải biết rằng, cho dù địa chủ hay những đại hào môn có vạn mẫu đất ở Ngọc Kinh Thành cũng rất ít nhà có chuông báo động, vậy mà một điền trang nhỏ bé ở tỉnh Ngô Uyên này lại được trang bị. Điều này khiến lòng kiêng kị của hắn đối với Đại La Phái lại tăng thêm một bậc.

Hắn giờ đang ở trong binh mã hai doanh, tổng cộng ngàn người, bao gồm hai trăm kỵ binh, sáu trăm thương binh, một trăm binh lính cầm đại đao và khiên, cùng một trăm nỗ binh. Dọc đường do hành quân cấp tốc, tất cả tướng sĩ đều mồ hôi ròng ròng, nhưng tinh thần lại sung mãn, thể lực cũng rất dồi dào.

Đáng chú ý là, mỗi binh lính bên hông đều có một túi nước, nhưng khi hành quân cấp tốc, Hồng Dịch lại thấy họ rút ra một chai nhỏ, uống một ngụm. Vị chua xông thẳng vào mũi, ngấm tới tận chân răng. Và điều bất ngờ là bên trong chai nhỏ đó lại là giấm, chứ không phải nước.

- Binh lính giữa trời nắng nóng mà uống nước thường sẽ bị đau dạ dày, nhưng uống giấm thì giúp loại trừ tà khí, tiết ra nước bọt để chống khát, tăng sĩ khí. Đây là một bí quyết nho nhỏ nhưng cũng vô cùng quan trọng. Thế đệ về sau mang binh đánh giặc thì cần phải nhớ kỹ điều này.

Tuần phủ tỉnh Ngô Uyên, Hầu Khánh Thần, lúc này một thân trọng khải màu đen phủ đầy vảy ngư lân, đầu đội mũ giáp, cưỡi trên một con Ô Huyết mã cùng hai mươi cao thủ cưỡi ngựa hộ vệ hai bên.

- Lấy binh mã tám doanh, với bốn ngàn quân mà đi tiêu diệt một sơn trang nho nhỏ thì hình như giống như giết gà dùng dao mổ trâu vậy. Huống hồ, đại nhân lại tự mình xuất trận nữa sao?

Hồng Dịch trong lòng vừa học tập cách mang binh, chợt động tâm niệm, bèn hỏi Hầu Khánh Thần.

- Cao thủ Bạch Vân Trang nhiều như mây, chúng ta không thể coi thường. May mắn là chúng mới phát triển ở nơi này được ba năm, nếu phát triển được năm năm, trở nên thâm căn cố đế, thế lực lớn mạnh, lại có liên hệ với quân, quan, thân sĩ, thì ta cũng không làm gì được chúng.

Hầu Khánh Thần lạnh lùng nói:

- Ta đã điều tra ra được một số chi tiết trong trang. Trang chủ Bạch Vân Trang, Liễu Bạch Vân, thủ hạ có Bạch Vân Bát Vệ, mỗi người đều là đại cao thủ cấp bậc Võ Sư. Mỗi người trong Bát Vệ này đều có dưới trướng mười tên tử sĩ, tất cả đều là những võ sĩ cường hãn. Mỗi tử sĩ lại có thêm năm trang đinh hộ viện đi theo. Bọn họ ngày đêm thao luyện trong vòng ba năm nay. Chúng ta không thể coi thường cỗ lực lượng này. Huống chi, Bạch Vân Trang ba năm nay đã âm thầm mời không ít cao thủ trên lục lâm hắc đạo. Theo ta được biết, ít nhất có năm cao thủ đứng đầu làm khách khanh, cung phụng. Năm người đó, e rằng đều là những Võ Sư đỉnh cấp có thể địch mười người. Thậm chí, có thể còn có cả cao thủ cảnh giới Tiên Thiên nữa.

- Bạch Vân Bát Vệ, tám mươi tử sĩ, trang đinh đã thao luyện trong ba năm. Cộng lại tất cả cũng chỉ có bốn trăm tám mươi tám người. Còn đám đầy tớ tạp nham và tá điền này đều chỉ là một đám ô hợp, dưới uy hiếp của đại quân thì ngay tức khắc sẽ sợ hãi mà đầu hàng thôi.

Hồng Dịch nhìn Hầu Khánh Thần ở trong bộ áo giáp, hỏi.

- Thế đệ không nên xem thường bốn trăm tám mươi tám người này. Bạch Vân Trang của cải vơ vét vô số, lương thực tích trữ nhiều không kể xiết. Hừ! Còn tàng trữ binh khí, đao thương, áo giáp, thậm chí là cả thủ nỗ. Một khi thiên hạ đại loạn, lưu dân nổi lên khắp nơi thì chỉ cần bốn trăm tám mươi tám người này làm đội ngũ nòng cốt, mở kho phát lương, thu nạp lưu dân. Đến lúc đó, chỉ trong thời gian ngắn, chúng có thể tập hợp một quân đội lên tới vạn người. Lúc đó, chúng có thể hoành hành một tỉnh, thậm chí là cả Trung Châu.

Hầu Khánh Thần cười dài một tiếng.

- Điều này cũng đúng. Các triều đại từ xưa tới nay, khi lũ lụt, mất mùa, đói kém, khiến thiên hạ đại loạn cũng đều là như thế cả.

Hồng Dịch gật đầu:

- Tàng trữ đao thương, áo giáp. Đây chính là đại tội mưu phản.

- Hiện tại, chỉ cần là quan chức có địa vị thì trong nhà ai mà không tàng trữ binh khí, áo giáp để tự bảo vệ mình chứ? Tuy rằng nói nó thuộc về đại tội mưu đồ làm phản, nhưng có cấm cũng không cấm được.

Hầu Khánh Thần lắc đầu:

- Mặc cho triều đình có nghiêm khắc đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể cấm được việc này.

Trong khi nói chuyện, dưới tốc độ hành quân nhanh chóng, kỵ binh cũng đã áp sát Bạch Vân Trang. Dưới chân núi, Bạch Vân Trang hiện ra trước mắt với tường vây cao lớn và rất nhiều phòng ốc.

Đúng lúc này, từ bốn phương tám hướng, vô số nông dân, tá điền đang điên cuồng nghe tiếng chuông mà chạy tới phía Bạch Vân Trang. Trên tay họ cầm nào cuốc, nào xiên, nào liềm, rồi cả thái đao.

- Có báo động! Mọi người, lên!

- Thổ phỉ tới!

- Bọn cướp lương, đoạt tiền tới đấy! Mọi người, liều mạng!

Nhìn lại, nông dân ở khắp nơi đông như kiến cỏ, lao tới như ong vỡ tổ. Bọn họ đều là những nông dân ở các thôn phụ cận Bạch Vân Trang, do nghe tiếng chuông báo động trên núi mà đến.

Những người này mặc dù lộn xộn nhưng lại rất đông đảo, không biết có bao nhiêu. Bọn họ mồm thì gầm rú, tay thì cầm vũ khí chạy đến, hướng thẳng về một ngàn đại quân.

- Bạch Vân Trang mưu phản. Triều đình phái đại quân đến tiêu diệt. Kẻ nào ngăn cản sẽ bị chém đầu cả nhà.

Hai trăm kỵ binh ở phía trước, chỉnh tề hô vang. Cung kéo ra, tên cài vào. Xoát! Xoát! Xoát! Một trận mưa tên nhiều như châu chấu bay qua. Lập tức, mấy chục nông dân đi đầu ngã xuống. Tiếng thét thảm thiết lập tức nổi lên không dứt.

Cùng lúc đó, một ngàn đại quân đồng thời gầm thét. Đao binh dùng đao đập vào khiên, chỉnh tề, nhất trí.

Sát! Sát! Sát!

Một ngàn đại quân đao kích thuẫn, cùng hô to chữ "Sát!" đến kinh thiên động địa, mây trên trời tựa hồ đều bị tản ra. Hồng Dịch nhất thời cảm giác được khí thế mãnh liệt, hùng dũng này đang ngưng kết thành một cỗ sức mạnh khiến máu huyết con người ta sôi sục.

- Là đại quân triều đình. Chạy mau!

- Không phải thổ phỉ. Chạy!

- Chạy!

Đại quân vừa quát xong, nông dân, tá điền đang từ bốn phương tám hướng chạy tới liền hò nhau bỏ chạy. Rất nhiều người bị dọa cho ngã cả xuống dưới ruộng, cả người rơi vào trong nước.

- Những nông dân bị chết hoặc bị thương, mỗi nhà ba mươi lượng bạc. Sau khi tiêu diệt Bạch Vân Trang, lập tức chiếm đóng!

Giọng Hầu Khánh Thần không chút dao động:

- Sau khi phá trang không được tự tiện cướp bóc, giữ làm của riêng! Không được phép phóng hỏa! Không được phép cưỡng gian! Phụ nữ không giết! Người già không giết! Trẻ con không giết! Trái lệnh, theo quân pháp xử trí!

- Tuân lệnh!

Sau khi nghe lệnh, Chỉ huy sứ hai doanh lệnh thân binh cầm soái kỳ, xe ngựa bên cạnh lập tức đi lên, trên xe đặt một cái trống rất lớn. Tùng tùng, tùng tùng! Tiếng trống vang lên khiến lòng người phấn chấn.

Tiếng trống vang lên, đồng thời, tiếng kèn trong quân cũng được thổi lên.

Cùng tiếng trống và tiếng kèn là tiếng hô đáp lại từ bốn phía. Khí thế như vậy khiến người ta có cảm giác đại thiên thế giới, tam xích nan tàng.

"Loại cảm giác áp bức này, cho dù là cao thủ bên trong điền trang e rằng tâm thần cũng chẳng được yên. Nếu là người bình thường, có lẽ đã suy sụp rồi ấy chứ!"

Hồng Dịch thấy uy thế như vậy liền nghĩ rằng nếu mình mà là người ở trong Bạch Vân Trang, đối mặt với sự bao vây, tiếng trống, tiếng kèn như vậy thì dù Thần hồn bản thân có cường đại như bây giờ cũng khó có thể trấn định như thường.

"Ta có lẽ đúng là coi thường uy lực của quân đội rồi! Haiz!”

Cùng lúc đó, Triệu Phi Dung đang đứng trên một tòa tháp nhỏ của Bạch Vân Trang. Nàng đứng đó nhìn bốn ngàn binh mã đang ùn ùn kéo đến từ bên ngoài. Bốn ngàn người dần dần tập hợp bên ngoài Bạch Vân Trang và hình thành thế bao vây.

Lúc này, bên trong Bạch Vân Trang đang rất hỗn loạn. Người thì khóc, kẻ thì kêu gào. Nô bộc, đầy tớ, mã phu khi nghe thấy tiếng trống, tiếng kèn thì như phát điên, ra sức mà chạy. Kẻ nào lấy được tiền thì cầm tiền, kẻ nào giành được đồ thì mang đồ, rồi tất cả liều mạng chạy ra ngoài. Nhưng rồi lại bị đám tử sĩ, trang đinh đuổi vào trong sân, sau khi chết đi vài người thì bọn họ mới ngừng hỗn loạn.

Bên trong điền trang mặc dù có hơn ngàn người, nhưng bọn người hầu, đầy tớ, mã phu đều không có sức chiến đấu, chỉ là những phế vật vô dụng. Nhưng nếu cứ để hỗn loạn, ngược lại sẽ làm nhiễu loạn nhân tâm.

Hiện tại, bên trong điền trang có thể trấn tĩnh lại được cũng chỉ có Bạch Vân Bát Vệ, tám mươi tử sĩ cùng bốn trăm tên trang đinh Võ Sinh, Võ Đồ đã thao luyện ở đây ba năm.

Những người này đều được trang bị tới tận răng, toàn thân áo giáp, bội đao, thủ nỗ, thậm chí còn đang đẩy hơn mười nỗ xa ra nữa.

Loại nỗ xa này cần năm người trông coi. Nỗ xa dài một trượng, mũi tên thô to như cánh tay, được làm bằng gỗ và thiết. Nỗ xa có thể bắn xa năm trăm bước, có thể xuyên thủng thiết thuẫn, xuyên thấu cả người lẫn ngựa. Kẽo kẹt! Kẽo kẹt! Mũi tên đã lên dây.

- Liễu Bạch Vân phát triển ba năm nay rốt cuộc vẫn còn kém lắm. Mặc dù ba năm huấn luyện được những tử sĩ, trang đinh như vậy cũng không tệ, nhưng dù sao nền móng lại quá yếu. Nếu gặp sự bao vây của đội quân nhỏ thì được chứ gặp phải binh sĩ tám doanh này thì dù có dốc toàn bộ lực lượng cũng không thể ngăn cản được. Song hy sinh mấy tên tử sĩ này để chúng liều mạng phòng thủ, khiến binh mã của tám doanh tổn thất nghiêm trọng, ta sẽ thừa cơ lấy đầu Hầu Khánh Thần. Tên cẩu quan này chắc là sống đã chán rồi nên muốn tự đâm đầu vào chỗ chết đây mà!

Triệu Phi Dung mặt không chút biểu cảm, trong lòng thì đang tính kế làm thế nào cắt được đầu Hầu Khánh Thần rồi nhẹ nhàng rời đi.

Với đạo pháp và võ công của nàng, chỉ cần không bị vây bởi đại quân vạn người, thì nàng ta tùy thời có thể rời đi mà không ai có khả năng đuổi kịp.

- Phá trang!

Bốn ngàn đại quân tập hợp bên ngoài, cách sơn trang ngàn bước. Tuần phủ Hầu Khánh Thần từ trung quân ra lệnh. Đao thủ chỉnh tề bước tới, trong chốc lát đã tới gần đại môn và tường vây của Bạch Vân Trang.

Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!

Khi thuẫn bài thủ bước vào phạm vi năm trăm bước, nỗ xa từ trên những tháp canh trên tường phóng ra. Mũi tên thô to bay tới, xuyên thủng cả tấm chắn của đao bài thủ, thậm chí cả người cũng bị đâm bay ra ngoài.

Đợt thứ nhất bắn ra, hơn mười chiếc nỗ xa khiến ba bốn mươi đao bài thủ thiệt mạng!

- Nỗ xa! Hảo gia hỏa!

Trong mắt Hầu Khánh Thần ánh lên tia sáng hung ác. Hắn cũng không ngờ bên trong Bạch Vân Trang lại có cả đại nỗ xa, loại vũ khí thường chỉ có trong quân đội thủ thành.

- Đây mà là một sơn trang bình thường sao? Nó quả như một thành trì nhỏ rồi còn gì!

Hồng Dịch cũng kinh hãi không thôi.

Xích Truy Dương hô lớn: - Ta đến!

Xích Truy Dương xung trận, ngựa vọt lên trước. Đến khoảng cách bảy trăm bước, hắn dừng lại, rút Quán Hồng, liên tiếp bắn ra Điêu linh tiễn, kéo theo đó là những tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục. Mũi tên xuyên thủng những kẻ đang bên cạnh nỗ xa để lên dây.

Trong chốc lát, áp lực của đao bài binh lập tức giảm đi. Oanh long! Đao bài binh lao tới dưới chân tường vây rồi va chạm vào đại môn. Khi đao bài binh xông lên, trường thương binh cũng xông tới, đồng thời nỗ binh lên dây, rồi xen lẫn vào bên trong quân thiết kỵ áo giáp. Từng đợt quân như thủy triều xông tới.

Oanh long!

Đại môn điền trang đã bị phá. Mấy ngàn binh lính tiến vào trang, dù có ngăn cũng không ngăn nổi. Bạch Vân Trang này vốn không phải thành môn tường thành chắc chắn, thì làm sao có thể ngăn nổi sự trùng kích đó.

"Không biết Triệu Phi Dung đã đi chưa? Hay là nàng ta chưa kịp chạy? Tốc độ của đại quân tới quá nhanh, chỉ mấy chục lần hô hấp là đã phá được điền trang rồi!"

Hồng Dịch đang định thúc ngựa đi theo đại quân tiến vào sơn trang thì đúng lúc này, bỗng nhiên tinh quang trên trời chớp lóe. Trong ánh mắt kinh ngạc của vô số người, một dải tinh quang xoắn lại thành một thanh trường kiếm lóng lánh, lấy thế lôi đình, nhanh chóng thẳng tiến tới Hầu Khánh Thần đang ở trên ngựa bên cạnh Hồng Dịch.

- Đại nhân đừng lo! Là Yêu pháp!

Mấy hộ vệ bên cạnh Hầu Khánh Thần đã sớm chú ý tới mọi động tĩnh. Bọn họ đều là cao thủ, tai nghe bát phương, mắt nhìn bốn phía, cho dù là một con ruồi bay qua cũng khó lọt qua được mắt họ, huống hồ là động tĩnh lớn như vậy. Khi phát hiện có biến, bọn họ lập tức giơ trường thương trong tay lên đón lấy thanh trường kiếm đang bay tới.

Phác xích! Phác xích!

Kiếm quang đang bay tới chỉ lóe lên một cái, lập tức binh khí của mấy cao thủ này đều gãy hết.

Đúng lúc này, một binh lính mặc áo giáp bên người Hầu Khánh Thần đột nhiên hừ lạnh một tiếng. Từ sau lưng hắn, một thanh trường kiếm xuất ra đón lấy tinh quang trường kiếm. Hai thanh kiếm trên không trung giao đấu với nhau.

- Ồ! Kiếm pháp của Chính Nhất Đạo?

Bên trong Tinh quang trường kiếm đột nhiên phát tiếng cười nhạt. Giọng cười đó chính là của Triệu Phi Dung.

Cùng lúc đó, thanh trường kiếm bằng tinh quang bỗng tan ra thành những hạt bụi, rồi rơi rụng xuống, bám lên thân thể của mấy cao thủ võ thuật đang bảo vệ Hầu Khánh Thần.

Thân thể của mấy cao thủ này đột nhiên chấn động, sau đó là giằng co một hồi, rồi cùng quay sang, rút bội đao đeo hông, cười lạnh, hướng Hầu Khánh Thần chém xuống.

Kinh khủng hơn là khi bọn họ cười một cách nữ tính, âm thanh cũng giống hệt Triệu Phi Dung, giờ trông vô cùng quỷ dị như bị trúng tà vậy.

- Không ổn! Bọn họ bị phụ thể rồi!

Hồng Dịch thấy biến hóa như vậy thì trong lòng kinh hãi. Hắn biết đây là thủ đoạn phân thần phụ thể của Triệu Phi Dung, chỉ cần một ý niệm là có thể trong thời gian ngắn khống chế thân thể của người khác. Thủ đoạn này thật sự rất khủng khiếp, quỷ dị như yêu ma.

Ầm!

Đúng lúc nguy cấp, Trầm Thiết Trụ bên cạnh Hồng Dịch đảo thiết côn qua, quét vào bội đao trên tay mấy cao thủ này. Chỉ trong chốc lát đã đánh bay hết ra ngoài.

- Tiểu đạo sĩ Chính Nhất Đạo, ngươi có khả năng ở dưới áp lực sát khí khổng lồ như vậy mà vẫn xuất được phi kiếm thì thực lực cũng không tệ. Nhưng ngươi cũng đừng trách ta. Ngươi đấu kiếm với ta thì trình độ của ngươi vẫn còn kém lắm. Nhưng nếu tông chủ Cơ Thường Nguyệt của các ngươi mà đến đây thì may ra còn có thể.

Băng! Chỉ trong chớp mắt, phi kiếm của đạo sĩ Chính Nhất Đạo, người cải trang thành binh lính mặc áo giáp, đã bị dòng tinh quang đó dồn ép mà biến thành vô số bụi sắt.

Giọng nói của Triệu Phi Dung từ bên trong tinh quang phát ra mang đầy vẻ trêu chọc.

Hồng Dịch biết, lúc này hung hiểm vô cùng, chỉ cần mình hơi chút không chú ý, Triệu Phi Dung – nữ nhân có đạo pháp cao cường kia – sẽ trong vạn quân lấy mất thủ cấp của tướng quân Hầu Khánh Thần. Lập tức, hắn cũng không ngần ngại gì nữa, tâm thần trầm xuống, Âm Thần thoát thể, rồi tiến vào thanh Tru Tà Đào Thần Kiếm mà mình mang theo bên người.

Thần hồn cùng thần trong kiếm quấn lại với nhau, lực lượng lập tức tăng mạnh.

Vù!

Kiếm ảnh màu bích lục thẳng tiến, đón đầu tinh quang trường kiếm của Triệu Phi Dung. Ầm! Lực lượng cực lớn bạo phát khiến thanh tinh quang trường kiếm bay ra xa bảy tám trăm bước.

Tác phẩm này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free