(Đã dịch) Dương Thần - Chương 111:
- Không thể nào! Không thể nào!
Vào khoảnh khắc kiếm của Hồng Dịch đâm xuyên lồng ngực, Triệu Phi Dung – vị Thánh nữ kiệt xuất nhất của Đại La Phái – thét lên một tiếng kinh thiên động địa, tóc tai xổ tung, đôi mắt điên cuồng dữ tợn lộ rõ vẻ không thể tin nổi mình đã trúng kiếm.
Kiếm xuyên thấu thân thể đối phương, ngay khoảnh khắc đó, Hồng Dịch cũng cảm nhận được dòng ý niệm của nàng. Hắn hiểu rõ Triệu Phi Dung – vị thiên kiêu chi nữ này – cho đến tận bây giờ vẫn không thể tin nổi mình đã bị đâm xuyên qua thân thể, bị giết chết tại chỗ.
Quả thực, vị thiên kiêu chi nữ ấy vẫn xem Hồng Dịch như một con kiến bé nhỏ, còn mình là một con voi khổng lồ, vô địch.
Nhưng giờ đây, một con kiến nhỏ bé lại có thể đâm xuyên thân mình con voi kia. Điều này Triệu Phi Dung quả thật không thể và không muốn tin chút nào.
Song sự thật lại nghiệt ngã như vậy. Triệu Phi Dung đạo pháp thông huyền, võ công cao cường. Cả pháp và võ, nàng đều đã tu luyện đến gần đỉnh phong. Nàng tuyệt đối không phải là đối thủ mà một kẻ mới bước vào giai đoạn Luyện Cốt trong võ đạo, hay chỉ mới đạt đến Khu Vật trong đạo pháp như Hồng Dịch có thể sánh được. Nàng muốn giết Hồng Dịch cũng đơn giản như bóp chết một con kiến mà thôi.
- Chết đến nơi rồi mà ngươi vẫn không tin mình đã thất bại sao? Con người thật, sự tự tin của ngươi đã bành trướng thành tự đại rồi đấy.
Hồng Dịch cảm nhận được ý niệm cuồng loạn trong đầu Triệu Phi Dung, lòng không kìm được mà mạnh mẽ điều khiển Tru Tà Đào Thần Kiếm rút ra, bay lên rồi hạ xuống trước Truy Điện mã. Thần hồn hắn trở về xác, sau đó hắn mở mắt, lạnh lùng nhìn Triệu Phi Dung vừa trúng kiếm.
Mũi Đào Thần Kiếm vô cùng sắc bén, một đâm rồi rút ra cực nhanh. Trong nháy mắt, miệng vết thương còn chưa kịp chảy máu đã khép lại. Nếu nhìn từ xa, lồng ngực Triệu Phi Dung chỉ có một đường huyết văn nhàn nhạt, trông như thể không bị thương nặng, thậm chí không sao cả. Nhưng Hồng Dịch biết, một kiếm này đã phá hủy trái tim nàng, và thân thể này đã hoàn toàn tử vong.
Trái tim bị đâm thủng thì cho dù có là Võ Thánh cũng phải chết, chứ đừng nói đến Triệu Phi Dung, một người còn chưa phải là Võ Thánh.
- Hảo! Hảo! Hảo! Ngươi dám giết ta. Ngươi lại dám giết ta ư!
Triệu Phi Dung bị một kiếm xuyên qua người nhưng thân thể không đổ xuống, đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch, tựa như muốn kéo hắn cùng xuống địa ngục. Miệng phun ra mấy chữ lạnh như băng, đồng tử bắt đầu tản mác, thân thể thoáng chốc ngã ngồi xuống đất, một tay bắt ấn quyết kỳ quái tựa Nhật Luân ấn, một tay che lồng ngực. Năm ngón tay trắng nõn bỗng duỗi ra, sau đó hai mắt nàng đóng lại. Nàng giờ đã hoàn toàn tắt thở.
Nhưng trong khoảnh khắc Triệu Phi Dung nhắm mắt, một trận âm phong từ thân thể nàng bỗng nổi lên, tạo thành một cơn lốc xoáy.
Hồng Dịch thấy tình huống như vậy cũng không dừng lại, lập tức cầm Thiết Mộc Ô Cốt Thần cung kéo căng dây, rút Phá Hồn Tiễn từ túi tên của Xích Truy Dương rồi hướng về trận âm phong bắn ra.
Xích! Xích! Xích!
Ba mũi liên tiếp. Trong trận lốc xoáy âm phong kia chỉ nghe thấy một tiếng thét thê lương rồi thoáng chốc tiêu tán. Hồng Dịch biết mình đã hoàn toàn tiêu diệt được Thần hồn của Triệu Phi Dung.
Song Hồng Dịch vẫn còn lo lắng liền xuất Thần hồn nhìn khắp bốn phía. Lúc đó, hắn cảm nhận được trong hư không còn rất nhiều ý niệm mãnh liệt vang vọng bên tai, không ngừng trùng kích. Đó đều là những ý niệm hình thành sau khi Thần hồn cường đại của Triệu Phi Dung bạo tán. Thế là hắn lập tức Quán tưởng ra La Sát Vương để nó tự do bay lượn giữa không trung mà cắn nuốt, xua tan tất cả những ý niệm này. Việc đó cần phải làm cho sạch sẽ, không để lại chút dấu vết gì thì hắn mới yên lòng.
Thần hồn Triệu Phi Dung mặc dù cường đại, nhưng khi ở trong Tru Tà Đào Thần Kiếm đã bị nộ hỏa của Minh Vương đả thương nên không thể hoàn toàn xuất xác. Rồi sau khi thân thể chết đi, Thần hồn gượng ép ly thể nên sau ba mũi tên liên tiếp, ý niệm của nàng đã hoàn toàn tiêu tán.
Đương nhiên, với Đạo thuật của Triệu Phi Dung, nếu cho nàng chút thời gian thì đến tối, khi ánh nắng yếu đi, rất có thể nàng đã có thể dựa vào lực lượng cường đại khiến những ý niệm đã tản mất tụ tập lại thành Thần hồn để tạm thời tồn tại. Nhưng giờ Hồng Dịch không chút lưu tình, cẩn thận Quán tưởng La Sát Vương, cho nó cắn nuốt và xua tan đi những ý niệm hỗn loạn này.
Điều này đã tiêu diệt hoàn toàn Triệu Phi Dung. Nàng giờ đã Hồn phi phách tán.
- Hồng huynh cẩn thận! Yêu nữ này tuy đã chết nhưng trận âm phong vừa rồi chính là Âm Thần của nàng trốn thoát ra đó. Tuy huynh đã dùng Phá Hồn Tiễn nghiền nát nó, nhưng rất nhiều ý niệm của nàng ta vẫn còn tồn tại. Với Đạo thuật quỷ dị khó lường của nàng, đến tối rất có thể chúng sẽ lại ngưng tụ thành hình.
Xích Truy Dương đang xụi lơ trên mặt đất, thấy tất cả những hành động vừa rồi của Hồng Dịch mới miễn cưỡng mở miệng hấp tấp nói.
- Huynh yên tâm! Vừa rồi ta đã thi triển một vài thủ đoạn, cắn nuốt, xua tan tất cả ý niệm sau khi Thần hồn nàng bạo tán. Nàng cho dù là thần tiên cũng hóa thành tro bụi. Huống hồ, nàng dù có ngưng tụ thành hình một lần nữa thì cũng chưa tu đến trình độ Quỷ Tiên Thi Giải. Bởi vậy, Thần hồn nàng dù vừa rồi có trốn được cũng sẽ chết là điều không phải nghi ngờ.
Gật đầu, Hồng Dịch biết Xích Truy Dương hiểu rõ đạo pháp nên điều huynh ấy nhắc nhở cũng chính là suy nghĩ của mình.
Hư... Nhìn vị Thánh nữ của Đại La Phái ngồi trên mặt đất không hề nhúc nhích, cũng chẳng có tiếng động nào, Hồng Dịch mới thở dài một hơi. Đồng thời, cảm giác mỏi mệt từ sâu thẳm linh hồn hắn trào dâng.
Đối đầu với một cao thủ như Triệu Phi Dung quả đã hao hết tâm lực của hắn.
Đạo pháp lẫn võ công của Triệu Phi Dung quá lợi hại, lợi hại đến mức kinh thiên động địa. Nếu không phải lúc trước nàng trúng Phá Hồn Tiễn, rồi tiếp tục bị Bạo Viêm Thần Phù kiếm tấn công, lại sai lầm khi tiến vào trong Đào Th���n Kiếm và trúng nộ hỏa của Minh Vương, thì Hồng Dịch căn bản không làm gì được nàng. Hắn chỉ có thể bị nàng đùa bỡn đến chết, ngay cả một tia cơ hội phản công cũng không có.
“May mắn! Thật quá may mắn. May mà nữ nhân này quá tự đề cao mình. Nếu không nàng giở thủ đoạn, ẩn núp ám sát hay tìm người vây công thì dù có mười người như mình e rằng cũng đã chết hết rồi.”
Hồng Dịch cố nén sự mỏi mệt sâu trong linh hồn, trong lòng nghĩ: Nếu không phải Triệu Phi Dung quá tự đại, coi mình như một con kiến, và nàng chỉ cần giở một chút thủ đoạn âm hiểm như ám sát thôi, thì giờ đây hắn đã sớm mất mạng rồi.
Chỉ có điều, Triệu Phi Dung tự cho mình là một con voi, coi Hồng Dịch là một con kiến. Lực lượng hai người chênh lệch quá lớn nên nàng tất nhiên sẽ khinh thường mà không chịu giở thủ đoạn. Nhưng rốt cuộc lại bị Hồng Dịch phản công cắn một cái, dẫn đến cục diện hồn phi phách tán như bây giờ.
“Vẫn chưa đủ! Mình còn cần phải cần cù khổ luyện nhiều hơn nữa mới được!”
Hồng Dịch chứng kiến thủ đoạn kinh thiên động địa của Triệu Phi Dung mà trong lòng cũng âm thầm kiêng kỵ. Triệu Phi Dung chỉ là Thánh nữ, là đệ tử kiệt xuất của Đại La Phái nhưng đã lợi hại như vậy, thì nếu là trưởng lão hay Tông chủ của bọn chúng, còn lợi hại tới mức nào nữa?
- Thiết Trụ, ngươi dọn dẹp chiến trường đi. Truy Dương, huynh không sao chứ? Hồng Dịch nhìn Xích Truy Dương ân cần hỏi.
- Không sao! Ta chỉ là bị thoát lực, và tổn hại nội tạng, gân cốt, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi điều dưỡng bảy, tám ngày là khôi phục lại như ban đầu thôi. Nữ nhân này quả là lợi hại. Bình sinh ta chưa từng gặp một nữ nhân nào lợi hại như vậy... Xích Truy Dương nhớ lại khi Triệu Phi Dung hướng hắn xông tới. Một thương của nàng ta móc một con đại mã nặng cân lên không trung, chấn thành mấy đoạn khiến máu văng đầy trời. Võ công đó tựa như của ma thần, nghĩ lại mà trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.
Trong hàng ngàn vạn cao thủ trẻ tuổi kiệt xuất của Vân Mông chúng ta, cũng không ai lợi hại như vậy. Ngoại trừ tông chủ của mấy đại môn phái có lẽ còn có thể chứ, ngay cả Tân Vũ Tiên – cao thủ trẻ tuổi đệ nhất của Thiên Long phái ở Vân Mông chúng ta – cũng không thể lợi hại đến mức đó. Nhưng cũng không thể tưởng tượng được nàng lại bị Hồng huynh giết chết. Mộ Dung tiểu thư cử ta tới bảo vệ Hồng huynh nhưng ta chẳng những không hoàn thành được trách nhiệm bảo vệ, mà ngược lại còn hai ba lần được Hồng huynh cứu mạng. Thật hổ thẹn! Hiện giờ ta đã hiểu trong thiên hạ, cao thủ lợi hại đến mức nào. Sau một năm nữa, khi trở về ta sẽ lập tức bế quan luyện võ. Trong lời nói của Xích Truy Dương đầy sự hưng phấn.
- Đệ nhất cao thủ Thiên Long phái? Thánh địa võ học của Vân Mông các huynh không phải là Huyền Thiên Quán sao? Sao lại mọc ra một Thiên Long phái vậy?
Hồng Dịch đỡ Xích Truy Dương lên ngựa của mình, hỏi.
- Vân Mông chúng ta đất đai rộng lớn, có khi còn rộng lớn hơn cả Đại Kiền nữa. Ngoại trừ thánh địa Võ học Huyền Thiên Quán, chúng ta còn có rất nhiều môn phái. Hơn nữa Vân Mông chúng ta có tinh thần thượng võ chứ không giống như Đại Kiền, cấm võ, cấm đao thương. Huống hồ hiện tại Đại Kiền cho dù có cấm đoán đủ điều, nhưng những môn phái võ học, môn phái Đạo thuật trong thiên hạ cũng không ít. Đại La Phái ở bảy tỉnh phương nam, Dao Trì Phái ở ba tỉnh Ngân Châu, Tâm Quyền Phái ở hai tỉnh Xích Châu, còn lại Hằng Châu, Thần Châu, Huyền Châu... tất cả những chỗ đó đều ẩn chứa những môn phái võ học, đạo pháp với truyền thừa hơn một ngàn năm hay mấy trăm năm. Cái này há có thể để một tờ chỉ dụ cấm võ mà tan biến đi được.
- Thôi! Được rồi! Không nên nói nữa. Chúng ta có thời gian sẽ nói sau.
Hồng Dịch thấy Trầm Thiết Trụ đã thu Phá Hồn Tiễn trở về và còn dẫn theo con thần mã "Chiếu dạ ngọc sư tử" tới nữa.
Chỉ trong chốc lát, Chỉ huy sứ của mấy doanh cùng Tuần phủ Ngô Uyên Hầu Khánh Thần với phần lớn cao thủ hộ vệ đã tới đây.
Hầu Khánh Thần từ xa đã nhìn thấy đoàn người Hồng Dịch, rồi thấy cả Triệu Phi Dung ngồi dưới đất đã tắt thở, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc không thể che giấu. Hắn từ rất xa đã nhảy xuống ngựa, đi bộ tới.
- Hầu đại nhân, yêu nữ đã phải đền tội. Nhưng vị hồng nhan này đã hóa thành lệ quỷ. Chẳng may lệ quỷ lại hiện ra thì đại nhân...
Hồng Dịch nói với Hầu Khánh Thần.
- Hiền đệ không cần nhiều lời. Ta biết ý của đệ nên tạm thời sẽ không lột sạch thi thể yêu nữ và treo lên cổng thành thị chúng nữa.
Lúc này, Hầu Khánh Thần đã tiêu diệt được Bạch Vân Trang. Mục đích đã đạt được nên không còn vẻ uy nghiêm thiết huyết của tuần phủ nữa mà phân phó:
- Người đâu, dùng vải bố trắng buộc thi thể yêu nữ này lại!
- Bạch Vân Trang đã bị tiêu diệt, ta phải chấn chỉnh lại binh mã, an ủi, trợ cấp cho người nhà tướng sĩ chết trận rồi trấn an nông dân xung quanh. Hiền đệ cũng mệt mỏi rồi nên đi xuống nghỉ ngơi đi. Sau này, ta sẽ tiếp tục cùng hiền đệ nói chuyện. Đệ hãy tới dịch trạm nghỉ ngơi hai ngày đi!
Hầu Khánh Thần nói với Hồng Dịch. Hồng Dịch gật đầu, sau đó cũng nói với Trầm Thiết Trụ:
- Thiết Trụ, đem con ngựa "Chiếu dạ ngọc sư tử" đưa cho đại nhân. Đây là chiến lợi phẩm khi tiêu diệt thổ phỉ nên cần phải nhập vào sổ sách.
- Vâng!
Trầm Thiết Trụ ồm ồm nói rồi giao dây cương cho một Chỉ huy sứ.
- Đại nhân, ta về dịch trạm nghỉ ngơi trước!
Hồng Dịch nói xong liền nhảy lên con Ô Huyết mã cùng Tiểu Mục rồi dưới sự hộ tống của binh sĩ, chắp tay cáo biệt rồi rời đi.
- Người mà trông thấy bảo mã mà vẫn không động tâm thì tương lai nhất định sẽ thành đại sự!
Hầu Khánh Thần cùng tâm phúc phía sau trao đổi ánh mắt rồi âm thầm gật đầu.
Phải biết rằng con ngựa Chiếu dạ ngọc sư tử này chính là thần mã trong các loại thần mã. Cho dù là Hoàng Tử muốn có một con cũng còn khó khăn. Một con ngựa này giá trị lên tới cả vạn lượng bạc trắng, hơn nữa còn có cầu mà chẳng có cung, muốn mua cũng chẳng được.
- Dịch ca ca, con ngựa kia thật là uy phong. Tiểu Mục muốn!
Tiểu Mục ngồi đằng trước Hồng Dịch, bỗng nhiên nói.
- Con ngựa đó đúng là rất tốt nhưng trên chiến trường lại vô dụng. Nó một màu trắng thuần nên dưới ánh mặt trời sẽ lấp lánh như bạc, vô cùng bắt mắt. Nếu là trên chiến trường, nó sẽ trở thành mục tiêu của quân địch, và khi ấy hẳn là sẽ chết dưới lưỡi đao mũi thương. Trong sử sách có ghi lại, những danh tướng của các triều đại đã qua mà cưỡi bạch mã đều không có kết cục tốt. Nó chỉ là đồ chơi cho những Vương công quý tộc mà thôi.
Hồng Dịch cười:
- Đi thôi, hôm nay thực sự là kinh tâm động phách và cũng quá mệt mỏi rồi. Trở về nghỉ ngơi cho thật tốt rồi chờ tin tốt từ Hầu đại nhân.
Ngay sau đó, Hồng Dịch trở về dịch trạm của tỉnh Ngô Uyên nghỉ ngơi. Hai ngày liền hắn an tâm điều dưỡng, đọc sách, luyện võ, nghiền ngẫm đạo pháp, rồi tham bái, tế luyện Tru Tà Đào Thần Kiếm.
Hồng Dịch biết mình có thể giết được Triệu Phi Dung hoàn toàn là dựa vào uy lực vô cùng của thanh Tru Tà này. Nhưng khi Triệu Phi Dung tiến vào trong thân kiếm rồi thi triển một chiêu lốc xoáy ngân hà vây khốn hắn, suýt chút nữa hắn đã thất thủ rồi.
Nếu gặp phải người nào lợi hại hơn cả Triệu Phi Dung, ví dụ như Quỷ Tiên, thì chỉ sợ dù có lợi hại đến mấy hắn cũng không thể giữ được thanh thần kiếm này. Do đó, hắn cần phải gia tăng việc tham bái, tế luyện mới khiến thần linh trong kiếm khế hợp cùng ý niệm của bản thân càng chặt chẽ, lúc đó mới tăng thêm một phần chắc chắn.
Gần tối ngày thứ hai, quả nhiên quản gia của phủ Tuần phủ đem đến một tấm thiệp mời hắn tới phủ dự tiệc.
Thế là Hồng Dịch mang theo Tiểu Mục ngồi kiệu đi tới nhà riêng ở phía sau nha môn của Tuần phủ Ngô Uyên.
Tiệc rượu rất đơn giản, chỉ có vài món thức ăn, sạch sẽ, giản dị. Nhà riêng của Hầu Khánh Thần cũng đơn giản, nhà ở rộng rãi nhưng cũng không hoa lệ, xa xỉ. Yến hội cũng không có người ngoài, mà chỉ có Hầu Khánh Thần cùng hai liêu mạc tâm phúc.
Sau khi tiếp đón Hồng Dịch cùng Tiểu Mục ngồi xuống, Hầu Khánh Thần gật đầu, liêu mạc bên cạnh lập tức đưa cho Hồng Dịch một quyển sổ rất dày để hắn xem qua.
Hồng Dịch nhận lấy cuốn sổ, lật ra xem. Hắn phát hiện trên đó viết danh sách rất nhiều tài vật: Tử kim đông qua ba khối, mỗi khối ba trăm tám mươi tám cân. Hoàng kim đông qua mười khối, mỗi khối ba trăm tám mươi tám cân. Bạc đông qua một trăm khối, mỗi khối hai trăm tám mươi tám cân. Ngọc như ý nạm vàng tám mươi cái. Nhẫn Lục Mẫu Lục tám chiếc, Hỏa tinh bảo thạch một trăm ba mươi khối, Trân châu mười tám đấu...
Trên đó chi chít đều là số lượng hoàng kim, bạc trắng, châu báu đã được kiểm kê.
Trang thứ hai là các loại lương thực, trâu ngựa, ruộng đất.
Trang thứ ba là đao thương, áo giáp, binh khí.
- Đây đều là của Bạch Vân Trang sao?
Hồng Dịch sau khi xem xong liền khép quyển sổ lại.
- Đúng vậy! Chỉ một Bạch Vân Trang mới xây dựng được ba năm đã ra sức sưu cao thuế nặng, vơ vét của cải như thế, lại còn góp nhặt và được phân chia tài vật của Lục lâm hắc đạo mười ba tỉnh Trung Châu. Tổng cộng nếu tính ra bạc trắng thì không ít hơn bảy mươi vạn lượng! Thu nhập từ thuế một năm của một tỉnh Ngô Uyên ta cũng chỉ có ba mươi vạn lượng mà thôi!
Hầu Khánh Thần lắc đầu.
- Vậy đại nhân giờ phải làm sao?
Hồng Dịch hỏi.
- Một bộ phận tài vật ta sẽ áp tải vào kinh đưa đến phủ đệ Vương gia để Vương gia an bài, đồng thời viết tấu chương tấu lên triều đình. Dù sao Vương gia là người quản lý thuế ruộng quốc khố trong Hộ Bộ nên cũng danh chính ngôn thuận. Phần còn lại sẽ là trợ cấp về mặt tài chính cho tỉnh ta. Hôm nay mời hiền đệ đến, một là để mừng công, hai là tiêu diệt Bạch Vân Trang, giết được yêu nữ hiền đệ có công lao lớn nhất nên ta có một vài thứ muốn tặng cho hiền đệ để làm tăng sức mạnh của hiền đệ trước khi đệ tới phương nam nhập ngũ làm quan.
Dứt lời, Hầu Khánh Thần vỗ tay:
- Mang tất cả lên đây!
Hồng Dịch nhìn lại thấy tám nha dịch khiêng bốn rương rất lớn, nặng trịch vào trong. Mặc dù đặt xuống có vẻ nhẹ nhàng nhưng mặt đất vẫn bị chấn động. Điều đó thể hiện bốn cái rương này cũng không phải là nhẹ.
Két một tiếng, khóa được mở ra.
Lúc cái rương thứ nhất được mở ra thì lập tức xộc vào mũi Hồng Dịch là một mùi thuốc nồng đậm. Trong rương toàn bộ đều là những bình sứ màu trắng trong suốt như ngọc, miệng bình được dùng sáp dán kín, bên trên còn dán những nhãn có ghi tên loại thuốc trong bình đó.
Hổ Cốt Ngọc Tủy Cao, Kim Cương Thể Hộ Tán, Hùng Đảm Đại Lực Tửu, Báo Thai Sinh Cân Hoàn, Xà Đảm Minh Mục Dịch, Tuyết Tham Dưỡng Tạng Cao... hơn mười bình thuốc.
Hồng Dịch nhìn những thứ này mà trong đầu bỗng nhớ tới ghi chép trong Võ Kinh. Hơn mười bình này chính là bí dược cho võ tăng luyện võ của Đại Thiền Tự năm nào.
Tất cả nội dung được biên tập bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.