(Đã dịch) Dương Thần - Chương 113:
- Phụ thân!!!
Hồng Hi lui liên tục vài bước, né tránh những giá sách đổ sập và các mảnh đá lát nền nứt vỡ đang tung tóe bay lên. Hắn nhìn thần thái của Hồng Huyền Cơ mà lòng không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi.
Hắn cũng không ngờ khi Hồng Huyền Cơ tức giận lại đáng sợ đến thế. Ngay khi vừa đứng dậy, uy áp của Hồng Huyền Cơ đã cuồn cuộn ập tới, khiến Hồng Hi có cảm giác gan mật như muốn vỡ ra vậy.
Đúng vậy, chính là cảm giác gan mật như muốn vỡ ra!
"Ta là cao thủ Tiên Thiên đỉnh, đã đặt một chân vào cảnh giới Đại Tông Sư. Ta cũng là Đại thống lĩnh của Ngự lâm quân, từng trải qua trăm trận chiến, là người có thể dùng sát khí chấn nhiếp đối thủ, mọi chuyện lớn nhỏ đều đã kinh qua. Vậy mà vừa rồi, khi phụ thân nổi giận, ta thậm chí còn đánh mất cả ý chí chiến đấu. Mấy năm nay, phụ thân quyền cao chức trọng, ít khi tự mình động thủ. Thế nhưng thần thông, quyền pháp của người lại càng ngày càng thâm sâu khôn lường."
Ý niệm trong đầu Hồng Hi hiện lên trong chớp mắt.
- Một tuần phủ Ngô Uyên tầm thường mà có thể đối phó được với Phi Dung sao?
Cơn thịnh nộ của Hồng Huyền Cơ qua đi, nét mặt tựa như vực sâu không đáy, không ai có thể nhìn thấu được những gì đang diễn ra trong tâm trí hắn.
- Phi Dung là kỳ tài ngút trời, ta còn đích thân truyền dạy nàng pháp ấn Chư Thiên Sinh Tử Luân, và nàng cũng sớm đã bước vào cảnh giới Đại Tông Sư. Đồng thời, đạo pháp nàng tu luyện chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá đến Quỷ Tiên chi cảnh. Hơn nữa, nàng còn nắm giữ Âm Dương Đào Thần Kiếm. Bởi vậy, ngay cả tông chủ các môn các phái cũng chưa chắc đã làm gì được nàng.
Hai mắt Hồng Huyền Cơ nhìn vào khoảng không trước mặt rồi chậm rãi khép mi, ngay lập tức, quanh thân hắn lan tỏa một luồng khí tức kỳ dị, khó tả.
- Phi Dung quả đúng là một kỳ tài ngút trời. Nếu có thời gian, nàng chắc chắn có thể thu phục vạn quán luyện Đạo thuật, hàng trăm môn phái võ thuật trong thiên hạ, khiến Đại La phái vượt lên trên tất cả. Phụ thân, con cũng không tin nàng đã chết. Nhưng mà...
Hồng Hi cúi đầu xuống nói.
- Không cần nói nữa! Ngươi ra ngoài đi!
Hồng Huyền Cơ thản nhiên nói.
Thấy vậy, Hồng Hi cũng không nói một tiếng mà lặng lẽ rời đi.
"Khuất phục tất cả những môn phái Đạo thuật, võ thuật trong thiên hạ sao..."
Hồng Hi sau khi ra ngoài, Hồng Huyền Cơ nhắm mắt lại, tựa như đang muốn cảm ứng điều gì đó:
"Phi Dung, ngươi thực sự đã chết rồi sao? Nhưng vì sao ta lại không thể cảm nhận được ý niệm của ngươi. Nói cho ta biết, kẻ nào đã ra tay? Ta sẽ đích thân báo thù cho ngươi. Ngươi sẽ không chết! Ta sẽ thành tựu Nhân Tiên, đạt tới cảnh giới vô thượng phá toái chân không, lúc đó chưa chắc đã không thể thu lại ý niệm, tụ tập thần hồn cho ngươi.”
- Có phải là Thái Thượng Đạo làm không? Khá lắm lão Tứ. Dưới tay ngươi nuôi một con chó giỏi đó!
Phía đông Hoàng thành, một tòa cung điện cao lớn, lộng lẫy kéo dài. Nền đất được lát bằng những viên gạch nung từ loại kim nê (bùn vàng) ở Xích Châu. Những viên gạch đen như sắt, nhưng bên trong ánh lên màu vàng rực, tựa như được đúc từ sắt trộn vàng. Nhìn vào, người ta cảm nhận được hơi thở cao quý, thần bí tràn ngập khắp nơi.
Đây chính là Đông cung, nơi Thái Tử ngự, là nơi của người dưới một mà trên vạn, nơi ở của vị quân vương tương lai, cội nguồn của xã tắc.
Lúc này, trong Đông cung, một người mặc áo tứ trảo kim long, đầu đội xích kim quan, ngồi trên ghế lớn, nhìn thái giám đang quỳ dưới đất đọc tấu chương.
Rất nhiều cung nữ, thái giám, thị vệ cũng đều đứng ở bốn phía, nhưng họ đến thở mạnh cũng chẳng dám, mắt cũng chẳng dám ngước nhìn người đang ngồi trên ghế đó. Không khí lúc này tựa như người ngồi trên ghế là một ma vương, ma vương của các ma vương, một vị ma vương chỉ một chút bất mãn cũng sẽ nổi giận, nuốt chửng huyết nhục của kẻ khác, giam cầm họ vào vực sâu vô tận, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Song người ngồi trên ghế kia không phải là một ma vương mà là Thái Tử của Đại Kiền. Khuôn mặt hắn mơ hồ có chút tương tự với Ngọc Thân Vương do có cùng huyết thống. Tướng mạo hắn cũng không phải là đặc biệt hung ác, trái lại, trông hắn vô cùng ung dung. Chỉ là sâu trong ánh mắt hắn lại có màu tím, khiến người ta cảm nhận được sự uy nghiêm, bá đạo khôn cùng, buộc bất cứ ai cũng phải thần phục dưới chân hắn.
Sau khi nghe xong tấu chương, Thái Tử thở dài một hơi rồi khẽ thốt tám chữ:
- Giết Hầu Khánh Thần, tra Thái Thượng Đạo!
Thái giám ở phía dưới nghe lệnh không đáp lời, lặng lẽ lui ra ngoài. Lời nói của Thái Tử chỉ có thể chấp hành chứ tuyệt đối không ��ược hỏi nhiều.
Hậu cung Hoàng thành, trong Ngự hoa viên.
Nguyên Phi lẳng lặng ngồi trong lương đình, tay chống má, yên lặng ngắm nhìn những con bướm đang rập rờn khiêu vũ trên những bông hoa thược dược lớn bằng cái bát.
Đúng lúc này, một con bướm đột nhiên bay tới rồi bay lượn một vòng xung quanh nàng và cuối cùng đậu xuống đầu ngón tay của Nguyên Phi, khẽ động đậy như đang hút mật hoa.
- Tử Nhạc, ngươi vào đây làm gì?
Nguyên Phi khẽ cười, dùng một âm thanh rất nhỏ, nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nói khẽ với con bướm này.
- Triệu Phi Dung của Đại La phái đã bị giết. Âm Dương Đào Thần Kiếm đã mất tích, giờ không biết bị người nào đoạt được!
Từ con bướm đó nhẹ nhàng truyền tới một giọng nói.
- Hả? Điều này đúng là một chuyện lớn rồi!
Nguyên Phi khẽ run lên, đồng thời, con bướm cũng bay đi.
- Thanh kiếm này không thể để người khác nhận ra. Nếu không mình sẽ gặp phải phiền toái vô cùng.
Bên trong khách điếm trên Hoàng Lương trấn, Hồng Dịch nhìn Tiểu Mục đang cầm một thùng sơn dầu nhỏ, dùng bàn chải tỉ mỉ quét lên Tru Tà Đào Thần Kiếm. Sau khi quét xong, trên Tru Tà đã xuất hiện một lớp sơn bạc.
Chưa tới một nén hương, thanh thần kiếm với hoa văn nhục chất màu ngọc bích đã biến thành một thanh kiếm ngân quang lấp lánh, tựa như được làm từ tinh cương, hoàn toàn không còn dáng vẻ thần kiếm lúc trước nữa.
- Tiểu Mục, muội mặc ngân sa y bên trong, rồi khoác thêm một bộ tơ lụa rộng bên ngoài, sẽ không ai có thể nhận ra. Ngân sa giáp này khi mặc vào sẽ sát vào da thịt, lại trơn nhẵn, thoải mái hơn nhiều so với nội y tuyết tằm!
Hồng Dịch lật tay áo, bên trong lộ ra một tay áo màu xám bạc sát với da, cho cảm giác trơn nhẵn, nhẹ nhàng nên trong lòng hắn rất hài lòng.
Hầu Khánh Thần đã tặng Ngân sa giáp, một loại giáp hoàn toàn khác biệt so với giáp da hay giáp sắt nặng nề, cứng rắn thông thường. Khi mặc vào, Ngân sa giáp không hề cọ xát mà mềm mại như tơ lụa, cho cảm giác như một chiếc nội y. Đây quả là áo giáp, là bảo y mà những võ giả, những đại tướng mơ ước.
Tổng cộng có năm bộ Ngân sa giáp, Hồng Dịch mặc một bộ, Trầm Thiết Trụ một bộ, Tiểu Mục một bộ, Xích Truy Dương một bộ. Đó đều là trang bị cần thiết để đảm bảo an toàn nếu gặp phải tình huống đột biến.
- Ân!
Tiểu Mục khẽ gật đầu rồi đặt thanh Đào Thần Kiếm đã được quét lớp sơn bạc bên cạnh Hồng Dịch. Sau khi gấp chăn trên giường Hồng Dịch, nàng nói:
- Dịch ca ca, muội phải đi luyện võ đây. Ăn xong Hổ Cốt Ngọc Tủy cao khiến xương cốt toàn thân đều ấm nóng. Rất có thể, trong vòng một tháng, muội sẽ luyện Điệp Vũ quyền pháp đến đỉnh phong, tiến vào cảnh giới Võ Sư. Nếu sau này muội có thể tiến vào tuyệt đỉnh Tiên Thiên, Đại Tông Sư, Võ Thánh, Nhân Tiên, muội sẽ có thể giúp đỡ, chiếu cố Dịch ca ca nhiều hơn, còn có thể giúp huynh báo thù nữa.
- Ân, về việc gấp gáp hay thong thả khi luyện võ, muội phải tự mình nắm bắt. Hãy đi đi!
Hồng Dịch khẽ cười mà lòng dấy lên cảm giác ấm áp, nhớ về những ngày tháng cùng bầy tiểu hồ ly trong sơn cốc năm xưa.
Sau khi Tiểu Mục trở về phòng, Xích Truy Dương đột nhiên xông vào, hưng phấn nói.
- Hồng huynh, ta hôm nay dùng "Hùng Cân tửu", "Báo thai hoàn", "Thể hồ tô", "Ngọc tủy cao" để rèn luyện thịt, gân, da, xương toàn thân một lần. Quả nhiên xứng danh thần dược trăm năm của Đại Thiền Tự. Cứ đà này, chỉ một tháng, đúng một tháng thôi, ta sẽ luyện tới cả những chi tiết nhỏ nhất mà trước kia không thể chạm tới, luyện thành cảnh giới cao nhất của công phu Ngư Long Cửu Biến: Long lân kim thân!
- Long lân kim thân? Hồng Dịch ngẩng đầu.
- Đúng vậy, là Long lân kim thân. Ý niệm toàn thân chỉ cần tùy ý khẽ động là bắp thịt, màng da quanh thân sẽ chuyển động, tựa như vảy rồng mọc thành giáp, khiến đao kiếm chém tới cũng bị bật văng ra.
Xích Truy Dương giải thích nói.
- Sau khi luyện thành có thể chống đỡ người có võ công như Triệu Phi Dung không?
Hồng Dịch hỏi.
- Điều đó thì không có khả năng. Quyền pháp Triệu Phi Dung đã đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư. Ta, trừ phi linh hồn và thể xác hợp nhất, mới có thể giao phong cùng cao thủ như nàng. May mắn nàng là người tu luyện Đạo thuật nên linh hồn, thể xác không thể hợp nhất. Nhưng nếu hôm đó là cao thủ Đại Tông Sư đã đạt đến cảnh giới linh hồn thể xác hợp nhất thì chúng ta chỉ sợ có chạy đằng trời cũng không thoát.
- Võ công quyền pháp của nàng ta quả là rất lợi hại!!!
Hồng Dịch nhớ lại một đòn thương của đối phương, với uy lực vô cùng của Đào Thần Kiếm và sự linh động, cơ biến của nó, mà lại bị một đòn của nàng xoay vần như chong chóng. Nếu hôm đó không có "Thiên Xà Tiễn" của Xích Truy Dương kiềm chế thì hắn chỉ sợ không có khả năng giết được nàng.
- Xem ra võ thuật mặc dù chưa thể sánh bằng Đạo thuật khu vật, nhưng càng về sau, võ thuật lại càng thâm sâu khôn lường. Không biết liệu những người đạt đến tuyệt đỉnh Tiên Thiên, linh nhục hợp nhất, hồn phách nhất thể, thậm chí là Đại Tông Sư, Võ Thánh thì cuối cùng sẽ lợi hại đến mức nào?
Hồng Dịch rốt cục cũng được nếm trải sự lợi hại của quyền pháp Đại Tông Sư. Đồng thời ngẫm lại Hồng Huyền Cơ, một Võ Thánh đỉnh phong có linh nhục hợp nhất, thậm chí được Quán chủ Huyền Thiên Quán đánh giá là người có hi vọng tấn thăng thành tuyệt thế cường giả Nhân Tiên thì Hồng Dịch càng cảm thấy tình thế thêm phần cam go.
- Triệu Phi Dung đã lợi hại như vậy thì không biết Hồng Huyền Cơ lợi hại đến mức độ nào nữa? E rằng dù ta có thi triển Tru Tà cũng không thể chạm tới nửa sợi lông của hắn mất?
Hồng Dịch trong lòng cẩn thận nghiền ngẫm.
Sau khi chứng kiến quyền pháp Chư Thiên Sinh Tử Luân, Hồng Dịch càng nghĩ càng thấy Hồng Huyền Cơ sâu không lường được.
- Hồng huynh, ta cũng về phòng luyện quyền đây. Huynh cứ suy nghĩ tiếp đi!
Xích Truy Dương thấy tâm tư Hồng Dịch đang suy nghĩ tới việc gì đó nên nói một tiếng rồi rời đi.
- Ân? Sáng mai chúng ta tụ lại ở Hoàng Lương tửu lâu trong thôn trấn để ăn một bữa cơm Hoàng Lương. Cơm Hoàng Lương ở đây còn nổi tiếng tới cả Ngọc Kinh. Đến giờ ta vẫn chưa có dịp nếm thử. Sau khi ăn xong chúng ta sẽ lại tiếp tục lên đường đến phương nam.
Hồng Dịch đáp lại một câu.
- Hay đó! Xích Truy Dương đương nhiên đồng ý, rồi trở về phòng của mình.
Xích Truy Dương đi rồi, Hồng Dịch đứng dậy, ăn một thìa Hổ Cốt Ngọc Tủy cao, đồng thời luyện Điệp Vũ quyền pháp cùng Hổ Ma quyền pháp, hai bộ quyền rất hao tổn tinh thần khi luyện song song. Luyện xong, hắn lập tức quán tưởng Viên Mãn Đại Phật. Ngay tức thời, từ khắp thân thể, từ các khớp xương bùng lên một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng.
Dược lực của Hổ Cốt Ngọc Tủy cao toàn bộ đã được phát huy, lại còn có sự phối hợp của âm dương khi hai bộ quyền cùng luyện nữa.
Hồng Dịch tiến vào trạng thái: Tất cả đều là không!
Đột nhiên, vào khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy toàn thân mình tựa như trở nên trong suốt. Từng khớp xương hiện rõ trước mắt, hai trăm linh sáu khối xương toàn thân, tất cả đều rõ ràng: chỗ yếu ớt, chỗ cứng rắn, chỗ mềm xốp, đủ loại trạng thái khác nhau. Tất cả, từng chút một, đều như dòng nước chảy qua tâm trí hắn.
Hắn cảm nhận mọi khớp xương toàn thân, rõ ràng như thể đang được nắm giữ và xem xét trong lòng bàn tay.
Hồng Dịch biết, mình đang vững vàng tiến vào cảnh giới Luyện Thể, cảnh giới Võ Sư.
Tu vi quyền thuật của hắn đã chân chính trở thành tu vi của một Võ Sư.
Sau khi cảm nhận mình đã bước vào cảnh giới Võ Sư, Hồng Dịch không hề dừng lại mà không ngừng chuyển đổi giữa hai bộ quyền pháp "Điệp – Hổ": một âm một dương, một nhu một cương, một nhẹ một nặng. Hai trạng thái cực đoan luân phiên tuần hoàn, hòa hợp trên thân thể hắn.
Qua hơn mười lần chuyển đổi, Hồng Dịch hoàn toàn tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong. Trong đầu tựa hồ có mà lại như không có bất kỳ ý niệm nào, nhưng thân thể vẫn cứ tiếp tục luyện quyền, như một vòng âm dương đang tuần hoàn.
Luyện rồi lại luyện!
Thần hồn Hồng Dịch lặng lẽ thoát ly khỏi thân thể mà phiêu phù giữa không trung, rồi ngồi xếp bằng lơ lửng ở đó.
Nhưng thân thể hắn lại không hề vì thần hồn thoát xác mà ngừng luyện quyền. Hai bộ quyền pháp "Hổ – Điệp" vẫn tiếp tục được thi triển.
- Đây không phải là cảnh giới phân thần phụ thể. Ta căn bản còn chưa luyện tới bước này. Nhưng chuyện này là sao?
Hồng Dịch thấy tình hình như vậy mà trong lòng sững sờ.
Hóa ra, người tu luyện Đạo thuật cần tu luyện đến cảnh giới Phụ Thể đại thành, Ý niệm hóa khai, Phân thần hóa niệm mới có thể vừa xuất thần hồn, vừa điều khiển được thân thể.
Đó cũng chính là cảnh giới chia Thần hồn của bản thân làm nhiều phần.
Nhưng hiện tại, Đạo thuật của Hồng Dịch mới đạt Khu Vật đại thành, ngay cả Hiện Hình còn chưa tới, chứ nói gì đ��n Phụ Thể đại thành, khiến thần hồn phân ra làm nhiều phần.
Vì vậy, hiện tượng thân thể còn có thể hoạt động như thế này căn bản không có khả năng xuất hiện.
Hơn nữa, Hồng Dịch cảm giác được trong thân thể của mình cũng không có lấy một tia ý niệm. Hiện giờ, tư thái đánh quyền, tấn công, lão hổ vờn bướm kia dường như hoàn toàn là một cỗ quán tính huyền diệu đến cực điểm.
"Vô pháp vô niệm! Mặc dù người có ở trong giấc mộng cũng có thể dựa vào đó để luyện quyền!"
Đúng lúc đó, một đoạn chú giải trên Võ Kinh của Ấn Nguyệt hòa thượng bỗng hiện lên trong lòng Hồng Dịch.
Thì ra thân thể hắn, bất tri bất giác đã tiến vào trạng thái tối cao mà người luyện võ hằng mong ước, trạng thái "Vô pháp vô niệm".
Trạng thái "Vô pháp vô niệm" so với cảnh giới âm dương phối hợp còn thần bí hơn, khó dò hơn nữa.
Bên trong Đại Thiền Tự có một vài tăng nhân một lòng tu võ, tâm vô tạp niệm, luyện võ quanh năm suốt tháng đã tạo thành một loại quán tính. Cho dù là ngủ nhưng thân thể cũng có thể vô thức mà đứng dậy xu��t ra những tư thế luyện quyền mà bản thân vẫn hồn nhiên không hay biết gì. Thân thể lúc đó trở nên vô tri vô giác, như chỉ là một khối hỗn độn. Đó chính là cảnh giới "Vô pháp vô niệm".
Luyện võ dưới trạng thái này thì tu hành võ đạo của thân thể so với những trạng thái khác thì còn tốt hơn vô số lần!
Vô pháp vô niệm!
Bạch Tử Nhạc cũng từng nói qua với Hồng Dịch. Mười lăm tuổi, hắn đã thành tựu Võ Thánh cũng là dựa vào rất nhiều linh dược và cả "Quỳnh tương tửu" để tiến vào trạng thái âm dương phối hợp mà luyện võ, mới có thành tựu như bây giờ. Nhưng mà cái trạng thái "Vô pháp vô niệm" này, hắn trước giờ vẫn chưa từng được tiến vào.
Bạch Tử Nhạc từng ngẫu nhiên cảm thán rằng nếu có thể luyện võ trong trạng thái này quanh năm suốt tháng thì thậm chí còn có thể phá vỡ trói buộc người tu luyện Đạo thuật không thể luyện võ công đến đỉnh phong.
Người tu luyện Đạo thuật, linh nhục không thể hợp nhất, hồn phách lại phân ly nên cao nhất cũng chỉ có thể trở thành một Võ Thánh sơ cấp mà không thể tiếp tục tiến thêm bước nào nữa.
Nhưng mà, nếu người nào có thể luyện võ dưới trạng thái "Vô pháp vô niệm" thì lại có thể phá vỡ cực hạn này!
Bản quyền câu chữ này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc của nó.