(Đã dịch) Dương Thần - Chương 123:
Bịch! Bịch! Bịch!
Từng tiếng côn gỗ quật mạnh vào da thịt, xen lẫn tiếng kêu la thảm thiết và những tiếng rống giận dữ dội, khiến cả trong lẫn ngoài doanh trại đều kinh động. Người quen thuộc quy củ trong quân đội chỉ cần nghe qua đã nhận ra ngay đây là đòn quân côn giáng xuống mông.
Mỗi một binh lính trong lục doanh hôm ấy đều kinh hãi đến vỡ mật, tay cầm ��ao thương đứng chết lặng. Bắp chân tê dại đến mức bị chuột rút cũng chẳng dám nhúc nhích. Chẳng ai ngờ vị chỉ huy sứ đại nhân trẻ tuổi kia lại có khí thế uy phong lẫm liệt đến thế.
Năm vị đô đầu võ quan vốn thường ngày uy phong lẫm liệt, đi lại ưỡn ngực đầy tự tin, ngay cả tạ đá tám mươi cân (50 kg) cũng dễ dàng đùa nghịch trong tay. Không ngờ hôm nay lại bị tùy tùng của vị chỉ huy sứ đại nhân kia xông tới, tựa như chim ưng vồ gà con, túm đầu lôi xềnh xệch ra giữa quảng trường doanh trại của lục doanh. Sau đó, bọn chúng bị đè xuống, tụt quần, và bị những cây mộc côn to tướng quật cho gào khóc thảm thiết như heo bị chọc tiết.
— Sau khi tra hỏi mới hay, năm tên đô úy này hôm qua đã nhận mỗi người năm trăm lượng bạc, với yêu cầu phải làm giảm uy phong của vị chỉ huy sứ mới nhậm chức.
Trong doanh trướng, Hồng Dịch ngồi sau chiếc bàn lớn, lắng nghe Xích Truy Dương báo cáo tình hình sau khi thẩm vấn năm tên kia.
— Vậy sao? Quả nhiên trong quân đội có kẻ giở trò. Mỗi người năm trăm lượng, năm tên là thành hai ngàn năm trăm lượng. Bỏ ra ngần ấy tiền chỉ để làm giảm uy phong, không cho ta chỉ huy quân đội. Đúng là một con số không hề nhỏ.
Hồng Dịch trầm ngâm cắn môi.
— Có tra ra được kẻ nào đứng sau không?
— Cái này thì không tra ra được. Nhưng bọn chúng khai rằng, số tiền đó do các thương nhân vận chuyển lương thực, cá thịt chuyển cho.
Xích Truy Dương dùng ngón tay thon dài nắm lấy thanh Loa Văn cương đao. Thân mặc bộ Ngân Sa giáp màu xám bạc, hắn toát ra khí thế lẫm liệt, chẳng khác nào một vị phong lưu đao khách, đến vô ảnh, đi vô tung. Gần đây, võ công hắn đột phá vượt bậc, khí chất cũng theo đó mà biến đổi. Khí chất ngỗ ngược, ngang tàng của vùng thảo nguyên Vân Mông cũng dần thu liễm, thay vào đó là khí chất thư sinh của Đại Kiền.
— Trong Tĩnh Hải Quân, hơn nửa số thương nhân cung cấp rau thịt tươi sống đều thuộc cửa hàng Thái Xương. Mà đứng sau đám thương nhân Thái Xương đó chính là Đại La phái cùng vài đại thế gia của bảy tỉnh Nam Châu.
— Đại La phái cũng đã vươn tay vào tận trong quân đội sao? E rằng cần phải cẩn trọng gấp đôi.
Hồng Dịch đứng dậy.
— Đi, chúng ta ra trường huấn luyện nói chuyện. Một doanh năm trăm người này, ta cần nhanh chóng trui rèn họ thành một khối sắt thép cứng rắn, nếu không, khi ra trận đánh giặc sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Nhờ tin tức từ Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt, hắn biết được trong vòng một tháng tới, Tĩnh Hải Quân rất có thể sẽ thúc toàn quân tiêu diệt căn cứ của hơn mười đạo hải tặc tại Hải Loan.
Hải Loan là vùng biển bí ẩn nhất trên Nam Hải, diện tích lên tới mấy ngàn dặm, rộng lớn hơn cả một tỉnh của Đại Kiền. Bên trong có vô số đảo lớn nhỏ san sát như sao trên trời, hải lưu mãnh liệt, địa hình phức tạp, hơn nữa còn thường xuyên sinh ra sương mù và gió lớn.
Chính vì điều kiện khắc nghiệt đó mà Hải Loan trở thành nơi lý tưởng cho vô số hải tặc hung ác ẩn náu.
Đáng sợ hơn nữa, theo truyền thuyết, những nơi thâm sâu trong Hải Loan, giữa những vùng nước xoáy giữa các hải đảo, còn ẩn chứa loài hải thú hung mãnh, thậm chí là cả yêu vật. Nhưng những vùng đất bí mật ấy cũng cất giấu tiên dược trong truyền thuyết, và cả động phủ của thượng cổ tiên nhân từng tu đạo.
Tóm lại, nơi này chứa đựng vô số truyền thuyết về thần tiên, yêu quái, hải tặc, quái thú, tiên dược... Có thể nói, đây là một vùng biển vô cùng thần bí.
Quan trọng hơn cả, Hải Loan cách biển Nam Hải không xa, đi thuyền theo đường biển chỉ mất hai đến ba ngày là tới. Hải tặc ẩn náu nơi đó cũng dễ dàng tiến vào đất liền cướp bóc.
Cướp bóc xong, chúng lại lên thuyền trở về Hải Loan ẩn mình. Dù cho cả ngàn vạn đại quân cũng khó lòng làm gì được chúng.
Tối qua, Hồng Dịch đã xem sơ qua tấm hải đồ bí mật của hội thương nhân Ngân Châu. Tấm hải đồ ghi chép rất tỉ mỉ. Địa hình Hải Loan vô cùng phức tạp, đừng nói mười vạn Tĩnh Hải Quân tiến vào, mà ngay cả trăm vạn đại quân cũng khó phát huy tác dụng gì.
Trên quảng trường luyện binh của lục doanh. Đội ngũ mấy trăm người trong doanh trại đều đã tập trung đông đủ. Dù đội ngũ đứng có vẻ nghiêm chỉnh, nhưng Hồng Dịch vừa nhìn qua liền nhíu mày.
Đám binh lính này đứng nghiêng ngả, đội hình xiêu v��o chẳng khác gì những con giun, mặt mũi xanh xao, trung khí bất túc, cùng lắm chỉ khá hơn chút ít so với tráng hán bình thường mà thôi.
Hồng Dịch vốn quen nhìn thấy tinh binh, giờ đây nhìn đám ô hợp chi chúng này (một lũ ô hợp), trong lòng không khỏi dâng lên bốn chữ đó.
— Tổng cộng có bao nhiêu người? Có đến đông đủ tất cả không?
Hồng Dịch tay đè Trảm Sa kiếm, đi tới điểm binh. Ánh mắt hắn quét ngang qua, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ cảm khái.
Đây chính là binh lính, thủ hạ của ta sao? Hắn thầm nghĩ, một năm trước mình còn ở phủ Võ Ôn Hầu, không một xu dính túi, bên người chẳng có lấy một kẻ hầu. Vậy mà giờ đây, trong người mang tuyệt kỹ, tiền có mười vạn lượng, bên cạnh có tiên thiên cao thủ, võ sư, võ sĩ. Hơn nữa, đường đường chính chính làm một chỉ huy sứ, thống lĩnh mấy trăm người. Nhưng dù sao, những thứ này so với Triệu gia, Hầu phủ thì vẫn chưa đáng nhắc tới. Ta còn phải cố gắng khuếch trương thế lực hơn nữa, tăng cường thực lực bản thân! Để một ngày nào đó, bằng vào thế đứng hùng bá sừng sững, đ���i diện với Hồng Huyền Cơ, Triệu gia, đòi lại công đạo cho mẫu thân!
Hồng Dịch bước đi hai bước, mới trấn trụ được tâm thần.
— Báo cáo! Tổng cộng ba trăm ba mươi sáu người, binh mã lục doanh, toàn quân đã đến đông đủ!
Khi Hồng Dịch còn đang bước đi và suy nghĩ, một ngũ trưởng tiểu binh đã bước lên. Hắn liếc nhìn năm tên đ�� úy bị đánh đến ngất đang nằm thoi thóp trên tấm ván gỗ giữa võ trường. Rồi hắn lại nhìn ba huynh đệ Hắc Diêu Tử, Bạch Vân ngũ lão đứng cạnh Hồng Dịch, ai nấy khôi giáp chỉnh tề, khuôn mặt tựa hung thần ác sát. Tên ngũ trưởng này lập tức không do dự, mạnh dạn tiến lên phía trước bẩm báo.
— Một doanh binh mã ít nhất cũng phải năm trăm người, tại sao chỉ có ba trăm ba mươi sáu người? Vậy mà còn nói là đã đến đông đủ là sao?
Ánh mắt Hồng Dịch sắc lạnh quét ngang qua, khiến những binh lính đang đứng đều phát lạnh trong lòng.
— Báo cáo! Số liệu còn lại đều là ngạch trống.
Tên ngũ trưởng tiểu binh này cố lấy hết dũng khí nói.
— Ngạch trống?
Hồng Dịch vừa nghe những lời này, ngẫm nghĩ một chút rồi cũng hiểu ra.
Thì ra, một doanh binh lính biên chế năm trăm người, quân lương binh bộ phải dựa theo số lượng năm trăm người mà phát xuống. Nhưng trên thực tế, trong doanh không hề đủ năm trăm người. Những ngạch quân lương dư thừa được báo là ngạch trống, và những khoản ngạch trống này thường bị quan quân độc chi���m.
Tình trạng như vậy là một tệ nạn tồn tại trong quân đội suốt nhiều triều đại, căn bản không có cách nào loại bỏ.
Hồng Dịch từng đọc qua bút ký, biết rằng một số đại tướng quân tiền triều, dù thủ hạ chỉ có bảy, tám vạn người, nhưng danh sách gửi cho triều đình đều báo là mười vạn người. Mỗi vị độc chiếm hai vạn ngạch trống.
Quân đội Đại Kiền có đến mấy trăm vạn binh lính, không biết có bao nhiêu ngạch trống kiểu này...
Đây là lần đầu Hồng Dịch mang binh, cuối cùng hắn cũng hiểu rõ hơn một vài sự tình.
— Ngươi tên gì?
Hồng Dịch nhìn tên ngũ trưởng tiểu binh này. Hắn mặc bộ giáp da trâu đã ngả màu vàng cũ kỹ, bên hông mang cây đao thép tôi luyện. Dù trang bị tệ hại nhưng hắn có trung khí sung túc, cơ bắp rắn chắc cường tráng, hơn nữa nét mặt bình tĩnh, thản nhiên bất biến. Quả là một nhân tài đáng kể.
— Bẩm chỉ huy sứ đại nhân, thuộc hạ tên Dương Anh Minh, từ nhỏ đã luyện võ.
Dương Anh Minh, tên ngũ trưởng tiểu binh này, dõng dạc hét lớn, báo ra lý lịch của mình.
— Thuộc hạ luyện Đấu Quyền Thập Tam Thế. Khảo hạch tại Giảng Võ đường trong quân đội đã đạt cấp bậc võ sĩ!
— Hả? Ngươi đã khảo hạch tại Giảng Võ đường trong quân đội đạt cấp bậc võ sĩ thì ít ra cũng phải là một đô đầu chứ? Tại sao vẫn chỉ là ngũ trưởng?
Hồng Dịch ngẩng đầu lên nhìn.
— Năm vị đô đầu kia đều là thân tín của chỉ huy sứ tiền nhiệm Uông đại nhân, thuộc hạ không thể trèo cao được.
Dương Anh Minh trả lời đúng mực.
— À.
Hồng Dịch gật đầu.
— Xem ra ngươi cũng có lòng. Ta mới đến nhậm chức, nhưng ngươi đã biết đứng trước mặt ta nói vài câu lấy lòng. Được, ta cho ngươi một cơ hội: nói rõ tình hình lục doanh, cả nội tình bên trong. Nếu nói tốt, ta sẽ cho ngươi làm đô đầu.
Quan viên mới nhậm chức, chắc chắn sẽ có kẻ vuốt râu nịnh hót, có người muốn thể hiện để được ban thưởng, có người mong muốn được đề bạt cất nhắc, cũng có kẻ muốn ngầm ngáng chân hãm hại.
Đường làm quan muốn thuận lợi ắt phải trải qua đủ loại chuyện. Hồng Dịch vừa nhìn dáng vẻ của tên tiểu binh này liền biết ngay hắn có bản lĩnh, tuy nhiên bản thân vẫn có thể áp chế được. Đây chính là thời cơ tốt để hắn phát triển thế lực cho mình.
— Đại nhân minh giám.
Dương Anh Minh ngẩng đầu, kinh ngạc liếc nhìn Hồng Dịch. Trong lòng hắn không ngờ vị chỉ huy sứ trẻ tuổi này lại có cái nhìn thấu đáo, thông suốt đến vậy.
— Lục doanh chúng ta không phải là quân tinh nhuệ của Tĩnh Hải Quân, chỉ được coi là binh mã hạng hai. Có ba mươi chiếc thuyền nhỏ, mỗi thuyền hai mươi người chèo. Cứ ba ngày thao luyện một lần, bảy ngày mới được ăn thịt một bữa...
Dương Anh Minh nói lướt rất nhanh, chỉ dăm ba câu đã trình bày rõ ràng tất cả tình huống của lục doanh.
Hồng Dịch hỏi hắn một số tình huống trong Tĩnh Hải Quân, Dương Anh Minh đều trả lời rõ ràng. Từ đó, Hồng Dịch cũng biết thêm không ít sự tình trong Tĩnh Hải Quân.
— Tốt!
Sau khi hỏi xong, Hồng Dịch chỉ vào hắn nói:
— Bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là đô đầu, chỉ huy một trăm người trong lục doanh.
Sau đó, Hồng Dịch vung tay lên:
— Mang lên đây!
Dưới ánh mắt của đông ��ảo binh lính, Trầm Thiết Trụ chỉ huy mấy tên thân binh khiêng một chiếc rương đồng khổng lồ đặt xuống đất. Vừa mở ra, bạc trắng lấp lánh, khiến hơn ba trăm binh lính trên quảng trường hoa hết cả mắt.
— Trời, là ngân đĩnh thật kìa!
— Đây đều là ngọc kinh tiễn, văn ngân tinh khiết. Hai đồng này đổi được ba đồng tiền của Nam phương chúng ta.
.................................
— Các ngươi nghe kỹ đây! Ta đến từ Ngọc Kinh, vào Tĩnh Hải Quân để lập quân công, thăng quan tiến chức. Các ngươi ở dưới trướng của ta, ngày đêm thao luyện, anh dũng giết địch, tất nhiên sẽ không thiếu chỗ tốt! Tiền bạc, ta có rất nhiều. Hôm nay ta lập ra quy định: cho dù các ngươi có chết trận, việc gia đình của các ngươi ta sẽ chu toàn hết.
Hồng Dịch cầm một thỏi bạc lên ném vào rương, những thỏi bạc trong rương chạm vào nhau phát ra âm thanh lách cách thanh thúy, khích lệ binh lính trong võ trường, khiến ai nấy cũng đỏ bừng mặt mũi.
— Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi mỗi ngày thao luyện ba lần, mỗi ngày đều được ăn cá thịt! Ăn no, ăn ngon!
Hồng Dịch vừa dứt lời, hơn ba trăm binh lính đứng phía dưới lập tức hoan hô ầm ĩ. Phải biết rằng, chỉ những binh mã hạng nhất trong Tĩnh Hải Quân và binh lính cốt cán mới có thể ăn cá thịt hằng ngày. Còn như binh lính lục doanh này, ba ngày thao luyện một lần, bảy ngày mới được ăn thịt một bữa. Nếu không được thường xuyên ăn cá thịt mà luyện tập liên hồi, thân thể chắc chắn sẽ sinh bệnh.
Hồng Dịch giơ tay lên, những binh lính này lập tức im lặng, ánh mắt dõi theo cánh tay hắn.
— Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa (1).
Hồng Dịch bước đi hai bước.
— Ta đây tuy vừa nhận chức Chỉ huy sứ, tất nhiên cũng muốn đốt lên ba ngọn lửa thật sáng. Thế nhưng, năm tên đô đầu này lại dám nhận tiền của kẻ khác, gây khó khăn cho ta. Ta liền cho bọn chúng biết tay! Từ nay về sau, ai dám gây khó dễ cho ta, không nghe lệnh ta, ta sẽ lấy mạng kẻ đó!
Lời nói đằng đằng sát khí từ miệng Hồng Dịch thốt ra khiến ba trăm ba mươi sáu binh lính đều phát lạnh trong lòng.
— Mang số bạc này phát xuống! Ban thưởng cho bọn họ! Mỗi người hai khối ngân tệ! Hãy nh��t vào túi tiền của các ngươi!
Hồng Dịch phất tay, chỉ vào Dương Anh Minh rồi nói:
— Dạ!
Dương Anh Minh nắm chặt thiết đao, lớn tiếng đáp.
Nhìn thấy bạc thật sự được phân phát, những binh lính này lập tức dương cao người lên, khí thế tăng đến cực điểm.
Hồng Dịch nhân lúc khí thế quân binh đang dâng cao liền quát lớn:
— Những thứ này chỉ là chút lòng thành! Chờ các ngươi thao luyện thật tốt, lập công, giết địch, khi đó bảo đao, khôi giáp, vàng bạc ban thưởng cũng sẽ không thiếu! Ta không tiếc tiền, các ngươi không tiếc mạng!
— Vì đại nhân mà dốc sức phục vụ, quyết không tiếc tính mạng!
Dương Anh Minh dẫn đầu gầm lên một tiếng, theo sau là tiếng gầm của binh lính trong doanh, mọi người đều ưỡn ngực đứng thẳng tắp đầy khí thế.
— Thiết Trụ, sau này ngươi sẽ là đô đầu, cùng bọn họ thao luyện võ công. Còn năm người lão Trương, các ngươi quản lý sổ sách, trông coi hậu cần, hàng ngày cử người chuẩn bị thịt cá, rau dưa cho binh lính.
Hồng Dịch vừa trở về doanh trướng, liền bổ nhiệm đô đầu mới, loại bỏ năm tên đô đầu cũ, sau đó viết báo cáo quân tình gửi lên quân đội.
Mọi việc thu xếp ổn thỏa xong thì trời cũng đã về khuya.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Hồng Dịch đi về phía ngọn núi sau doanh trại. Phóng tầm mắt ra xa, hắn thấy vầng trăng sáng đang dần nhô lên trên mặt biển, tỏa ánh sáng bàng bạc rực rỡ khắp cả một vùng biển. Khung cảnh nên thơ, đẹp không tả xiết.
— Hồng huynh, không ngờ huynh cũng có phương pháp khích lệ, huấn luyện binh lính hay đến vậy!
Thấy Hồng Dịch ra bờ biển ngắm trăng, Xích Truy Dương đi theo phía sau, trong tay cầm Quán Hồng cung, nhắm thẳng về phía mặt trăng đang nhô lên trên biển, giả vờ bắn tên. Khí tức thở ra tựa như hơi thở ngư long.
— Ta từ nhỏ có đọc qua một chút yếu lược luyện binh trong bút ký, cẩn thận nghiền ngẫm, không ngờ cũng có một ngày dùng đến.
Hồng Dịch nhìn mặt trăng, thản nhiên cười một tiếng. Hắn khoanh chân ngồi xuống tảng nham thạch trên bờ núi, nhìn từng cơn sóng lớn dưới chân vỗ mạnh vào vách núi, im lặng đến xuất thần.
Lục doanh của Tĩnh Hải Quân nằm trên một bờ biển trải dài suốt mười dặm.
— Xích huynh, bảo vệ ta! Ta sẽ cho âm thần xuất xác, xuống nước thám thính một chút.
— Đạo thuật thật sự là thần thông biến hóa. Nhưng giờ đây ta tu luyện võ công, linh nhục có xu hướng hợp nhất, nên cũng không thích hợp để tu luyện đạo thuật.
Xích Truy Dương thấy Hồng Dịch vừa ngồi xuống, trên đầu hắn đã nổi lên một trận âm phong. Âm phong dưới ánh trăng ngưng tụ thành một hình người ánh sáng rất nhỏ, bay vụt ra ngoài biển. Trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng đâu, hắn trong lòng không khỏi thầm than trước sự thần diệu của đạo thuật.
Rào!
— Âm thần tiến vào nước quả nhiên chịu lực cản rất lớn!
Hồng Dịch vừa bay vào trong nước biển đã cảm thấy sức ép từ xung quanh lên thần hồn. Cả người giống như chìm vào keo dính, di chuyển có chút khó khăn.
Nhưng may mắn thay, âm thần xuống nước tuy hành động hơi khó khăn, nhưng không phải hô hấp như thể xác.
Trong nước dù đen thẫm, nhưng âm thần vốn không sợ bóng tối, càng tối ngược lại càng nhìn rõ.
Nước biển bốn phía trong suốt tựa thủy tinh. Cá bơi lội, rong rêu, tôm hùm, cua biển, các loại sò ốc và vô số loài thủy sinh vật lượn lờ trôi nổi trong nước, tạo nên cảnh sắc tuyệt đẹp, đẹp gấp mười, gấp trăm lần so với bất cứ cảnh vật nào trên đất liền.
— Thật là mỹ lệ, đúng là thủy tinh cung mà...
Hồng Dịch vận lực thần hồn, dần dần tiến sâu về phía trước. Nhìn thấy cảnh sắc dưới đáy biển, hắn trong lòng thầm than một câu.
Ước chừng du ngoạn hơn mười dặm dưới đáy biển, đã cách rất xa bờ, cảnh sắc càng lúc càng mỹ lệ. Hồng Dịch thậm chí nhìn rõ cảnh vật suốt mấy dặm dưới đáy biển: nào là quần thể san hô đủ mọi màu sắc, nào là những chiếc thuyền chìm, hài cốt, rồi cả đồ gốm sứ, thậm chí cả đao kiếm đã bị rỉ sét.
Hắn biết đó là những thuyền bè bị sóng gió đánh chìm từ nhiều năm trước.
Càng xuống sâu, áp lực càng lớn. Âm thần dần dần bị nước biển ép chặt, rất khó có thể tiến sâu hơn nữa.
Hồng Dịch cũng không thèm quan tâm, trong lòng liền niệm:
— Đại Uy Thiên Long Bồ Tát.
Vị Đại Uy Thiên Long Bồ Tát này vốn là bản thể của sức mạnh. Sau khi tu luyện, thần hồn sẽ có sức mạnh lớn vô cùng. Không giống tôn tượng Phật A Di Đà hay Quá Khứ Kinh, vốn chỉ giúp giữ vững thần hồn, khiến thần hồn bất diệt, bản tính không bị u mê, nhưng lại không có quá nhiều ưu điểm về lực lượng thần hồn.
Sau khi vận khởi Đại Uy Thiên Long Bồ Tát quan tưởng, tôn Bồ Tát tràn đầy sức mạnh liền hiện lên trong thần niệm. Hồng Dịch nhất thời cảm nhận được sức mạnh cường đại vô cùng, giơ tay rạch đôi nước, tiếp tục tiến tới.
Bỗng nhiên, tiếng địch (sáo trúc) văng vẳng vang lên, không biết từ nơi nào truyền tới, tiến thẳng vào thần niệm của hắn.
Chú thích:
(1) Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa:
Điển cố: Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, thời ba nước phân tranh, khi Gia Cát Lượng làm quân sư cho Lưu Bị. Trong một đoạn thời gian ngắn đã liên tục ba lần dùng hỏa công đánh chiếm quân Tào Tháo. Lần đầu là hỏa thiêu sườn núi Bác Vọng Pha, khiến 10 vạn tinh binh do Hạ Hầu Đôn thống lĩnh chết cháy không biết bao nhiêu mà kể. Lần thứ hai là ở Tân Dã, dùng hỏa công, Tào Nhân bỏ chạy trối chết, 10 vạn đại quân đều bị diệt. Lần thứ ba là hỏa thiêu Xích Bích, trăm vạn tào binh thảm bại, cuối cùng bỏ chạy cùng Tào Tháo chỉ còn đúng 27 người. Khi ấy, mọi người gọi ba trận hỏa thiêu này là "Gia Cát Lượng thượng nhâm tam bả hỏa". Truyền lại về sau thành câu cửa miệng là "Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa".
Tục ngữ nói Tân quan thượng nhâm tam hỏa ý nói là quan viên mới nhận chức, ban đầu có chút quyền hành, trước tiên phải thực hiên hai, ba việc có ích cho dân chúng. Hàm ý rằng sau này có làm được chuyện tốt cho dân chúng hay không thì không biết trước được, nhưng trước mắt cứ cho dân chúng thấy được lợi ích đã. "Ba bàn hỏa" ở đây là so sánh với ba lợi ích đầu tiên, giống như đốt lên ba đống lửa để người khác chú ý, vừa có thanh vừa có sắc. Đây cũng là việc mà các huyện lệnh từ thời xưa thường làm, lâu dần thành câu tục ngữ cửa miệng.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.