(Đã dịch) Dương Thần - Chương 126:
Ngươi muốn biết đạo pháp ta tu luyện sao? Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết ư?
Bỗng nhiên, Tu La vương giãy giụa mạnh trong lưới điện, những tầng tầng lớp lớp xiềng xích bằng lôi điện bắt đầu rạn nứt! Thân thể Tu La vương chợt biến đổi.
Pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát, một chân cưỡi kim long, một chân đạp bạch tượng, uy nghi hiện ra. Cơ bắp to��n thân căng phồng, một quyền mãnh liệt vung lên, một tiếng "ầm ầm" vang vọng, phá tan không gian đang vây quanh thần hồn Hồng Dịch.
Một luồng sức mạnh khổng lồ vô cùng vô tận, cùng cảm giác bức bách dồn ép, ập thẳng về phía Thiện Ngân Sa, buộc thần hồn nàng ta phải bỏ chạy ra ngoài.
– Thảo nào ngươi có thể phá vỡ sự phong tỏa của Thủy Ma Lợi Trảo. Thì ra ngươi tu luyện chính là Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán. Chẳng lẽ ngươi là đệ tử của hắn? Không thể nào! Kể cả tu luyện Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán cũng không thể ngưng tụ thần hồn đã tản mát lại thành hình như vậy được! Nhưng nếu đúng là tên Kim Chu kia thì thật sự là phiền phức lớn rồi đây!
Thấy nắm đấm khổng lồ của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát bổ xuống chấn nát cả hư không, Thiện Ngân Sa khanh khách cười một tiếng, vung tay lên. Bỗng chốc, một âm thần khổng lồ hiện hình, trong tay cầm một cây chùy điện cực lớn, sau lưng vươn ra hai chiếc cánh thật dài, miệng giống như mỏ chim.
– Lôi Công Cự Linh!
Xẹt xẹt xẹt xẹt!
Pho tượng đại thần Lôi Công Cự Linh này vừa ��ược Thiện Ngân Sa gọi ra, trong tay cầm điện chùy, mãnh liệt bổ xuống.
Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!
Lôi điện tinh quang lóe lên chói lòa ngang trời, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ không gian bên trong thân thần kiếm. Tiếp đó, một cỗ lực lượng bạo phá vô thượng kèm theo tiếng sấm khổng lồ chấn động trời đất nổi dậy, lập tức lao xuống đánh tan huyễn tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát do Hồng Dịch biến thành.
Khi lôi điện tan biến, Lôi Công Cự Linh đại thần biến mất, và Đại Uy Thiên Long Bồ Tát cũng tiêu tan theo.
Hình ảnh Hồng Dịch hóa thành tan thành mây khói, tựa như từ trước đến giờ chưa hề tồn tại trên thế gian.
– Nếu là chính Kim Chu Pháp Vương thi triển Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán thì chưa chắc ta đã phá được pháp thuật của hắn, nhưng đạo pháp võ công của ngươi còn quá nông cạn, cho dù ở trong thân kiếm, cũng không làm được gì ta cả! Nếu không phải ta còn phải quyết chiến với một người nữa, không muốn hao phí lực lượng, thì đã sớm giết chết ngươi rồi, làm gì có chuyện để ngươi giở nhiều trò như vậy?
Thiện Ngân Sa nhướng mày, hướng về khoảng không phía sau thân kiếm nói.
– Như thị ngã văn, thế tôn, phật chi phẫn nộ, viết Minh Vương, Minh Vương xuất thế, vi mạt pháp chi thì, hủy diệt nhất thiết, phá phôi sở hữu...
Trong lúc Thiện Ngân Sa tự lẩm bẩm, một đoạn kinh văn cổ quái từ hư không hiện lên. Tiếp đó, một Ma thần tám tay, toàn thân kim sắc, giữa trán có một con mắt vàng rực, từ trong hư vô phá vỡ không gian mà xuất hiện.
Thiện Ngân Sa bỗng cảm nhận được một lực lượng vô cùng vô tận, một cơn nộ hỏa có thể hủy diệt cả đại thiên thế giới này.
Tiếp đó, con mắt ở giữa trán của tôn Ma Thần ấy hướng về phía Thiện Ngân Sa, mở trừng trừng.
– Không hay rồi! Hủy Diệt Minh Vương! Là Hủy Diệt Minh Vương! Đạo pháp ngươi tu luyện là gì? Rốt cuộc ngươi tu luyện cái gì?
Thiện Ngân Sa giật mình. Cùng lúc này, con mắt thứ ba của Ma Thần mở ra, thân thể dựng thẳng lên, lôi điện lượn quanh người xẹt xẹt, rồi lao ra khỏi thân kiếm.
– Phẫn nộ của Phật, trời long đất lở, giữa hư vô vạn vật, không có chỗ để ẩn náu!
Từ tôn Ma Thần này phát ra âm thanh vang rền đất trời, một trong tám cánh tay lao về phía Thiện Ngân Sa. Ngay lập tức, xung quanh thân thể Thiện Ngân Sa xuất hiện vô số Hồng Liên hỏa diễm, chúng đan vào nhau kết thành một thế giới lưới lửa, bao bọc Thiện Ngân Sa ở trong đó.
– Thiên Lôi Địa Động, Ngũ Lôi Chính Pháp, phá cho ta!
Thiện Ngân Sa bị lưới lửa Hồng Liên vây quanh nhưng y phục của nàng không hề bén lửa chút nào, hoàng y trên người nàng vẫn nhẹ nhàng phiêu dật.
Mặc dù là thần hồn, y phục cũng là biến ảo mà thành. Duy trì hình thức mỹ lệ cũng tốn không ít tinh lực, dễ sinh tạp niệm. Ấy vậy mà dưới hỏa diễm của Hủy Diệt Minh Vương, y phục của Thiện Ngân Sa lại không hề bị hủy hoại, điều này cho thấy đạo thuật của nàng thâm sâu khôn lường.
Nàng khẽ kêu lên một tiếng.
Trong nháy mắt, pho tượng đại thần Lôi Công Cự Linh ban nãy lại lần nữa hiện ra, bổ liên tiếp ba chùy xuống. Lôi điện tinh quang lập lòe, trực tiếp phá vỡ một lỗ nhỏ trên tấm lưới lửa do Hồng Liên hỏa diễm kết thành. Chớp lấy cơ hội này, thần hồn Thiện Ngân Sa l��p tức phóng vọt ra ngoài.
Nhưng pho cự thần Lôi Công Cự Linh kia, bị vây trong lưới lửa, liền lãnh trọn hỏa diễm từ con mắt thứ ba của Hủy Diệt Minh Vương bắn tới, lập tức tan thành mây khói, hóa thành hư vô.
– Trong tình cảnh này mà nàng ta vẫn thoát thân được sao? Đạo thuật của Thiện Ngân Sa này quả thực thông thiên triệt địa.
Thiện Ngân Sa vừa bay đi, Hủy Diệt Minh Vương vẫn còn lúc ẩn lúc hiện. Thần niệm trong đầu Hồng Dịch bỗng trở nên vô lực yếu ớt. Thiện Ngân Sa đã vội vàng phá vỡ ràng buộc, thoát khỏi thân kiếm ngay khi Hủy Diệt Minh Vương cùng hỏa diễm diệt thế xuất hiện.
Mượn lực lượng của Tru Tà thân kiếm, Hồng Dịch quan tưởng ra Hủy Diệt Minh Vương, thi triển chiêu 'phá hư thần'. Đây chính là sát chiêu cường đại và mãnh liệt nhất của hắn, cũng là biện pháp cuối cùng. Thế nhưng Thiện Ngân Sa không ngờ dưới một chiêu lợi hại đến vậy vẫn có thể ung dung thoát thân, không hề chịu chút thương tổn nào!
Điều này quả thật ngoài dự đoán của Hồng Dịch!
Thần thông, đạo thuật của đối phương quả thật vượt trội gấp đôi so với Triệu Phi Dung.
– Thiện Ngân Sa này rốt cuộc là ai? Sao lại có thể lợi hại đến mức này? Thật đáng sợ! Thiên hạ lại có nữ tử lợi hại đến vậy!
Hồng Dịch khiếp sợ trong lòng, liền thả lỏng thần niệm.
Sự thần thông quảng đại của Thiện Ngân Sa này để lại trong lòng hắn ấn tượng vô cùng sâu sắc! Ngẫm nghĩ lại, lúc hắn thi triển chiêu pháp cuối cùng, đáng lẽ ra có thể khiến nàng trọng thương, nhưng không ngờ kết quả lại như vậy.
Ngày đó, Triệu Phi Dung lợi hại đến vậy, thần thông quảng đại đến vậy, thế mà vẫn bị trọng thương dưới mục quang của Hủy Diệt Minh Vương. Điều kinh khủng hơn chính là, ngày đó tu vi của Hồng Dịch mới chỉ ở cảnh giới âm thần khu vật, còn hiện tại đã đạt tới cảnh giới hiện hình. Cảnh giới thực sự đã tăng lên một bậc, lại dung hợp với linh thần của Tru Tà thân kiếm, khiến lực lượng của Hủy Diệt Minh Vương lúc này càng khủng khiếp hơn rất nhiều so với trước. Vậy mà, Thiện Ngân Sa kia lại dùng cứng chọi cứng, phá vỡ vòng phong tỏa mà thoát thân ra ngoài!
– Vừa rồi, nàng đối phó với ta hình như còn chưa dốc hết toàn lực!
Ngay khi Hồng Dịch còn đang khiếp sợ, thần niệm buông lỏng, liền nghe thấy thanh âm Thiện Ngân Sa vang lên trong đầu:
– Phá hồn tiễn? Kim Chu? Quả nhiên là tên Kim Chu Pháp Vương kia giở trò! Xem ra tên Kim Chu Pháp Vương kia, từ khi trộm được Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán, vẫn còn tr��m được thêm nhiều thứ lợi hại khác ở Đại Thiện Tự. Kim Cốc Thần! Nguyên Tẫn Thiên Châu này tạm thời để lại chỗ ngươi, chờ ta quyết đấu xong sẽ đến lấy! Ta sẽ ghi nhớ điều này!
Sưu! Hồng Dịch trở về thân thể, mở mắt, vẫn nghe thấy giọng nói Thiện Ngân Sa văng vẳng bên tai. Nhưng nhìn ra ngoài xa chỉ thấy một vùng biển yên bình trải rộng, vầng trăng vẫn treo lơ lửng trên cao, gió biển nhẹ nhàng thổi, không hề có bất cứ động tĩnh nào. Dường như nữ tử lợi hại vừa nãy chỉ là một giấc ảo mộng!
Xích Truy Dương đầu đầy mồ hôi, dây cung Quán Hồng vẫn rung lên không ngừng, hiển nhiên vừa mới bắn ra một mũi tên.
Còn có Tiểu Mục và đại kim chu xuất hiện bên cạnh. Trên vách đá còn có một tấm lưới lớn màu vàng, hiển nhiên là do đại kim chu mới phun ra.
– Chuyện gì vậy?
– Vừa rồi, thanh Tru Tà của huynh rung lên kịch liệt giữa không trung, từ trong thân kiếm vang lên những tiếng sấm động trời. Tiếp đó, một hoàng y thiếu nữ cưỡi bạch ngưu lao ra. Ta lập tức bắn nàng ta một tiễn, nhưng nàng ta liền dùng tay bắt lấy, trông nh�� đang cầm một nồi nước nóng trong tay. Sau đó, đại kim chu phun tơ về phía nàng ta, thấy vậy, nàng ta liền bỏ đi.
Xích Truy Dương nói, ngữ khí tuy bình tĩnh nhưng vẫn để lộ ra vẻ khiếp sợ.
– Đi rồi sao? Đi là tốt rồi!
Hồng Dịch thở ra một hơi thật dài, thần hồn lại xuất xác thêm lần nữa, lao vào trong biển, cuối cùng cũng tìm được mũi phá hồn tiễn. Khi cầm lên, hắn liền phát hiện oán khí vô cùng vô tận trên thân tiễn đã hoàn toàn tiêu tán. Bây giờ nó chỉ còn là một cây cốt tiễn bình thường, không còn năng lực tiêu diệt thần hồn nữa.
– Mũi phá hồn tiễn này vừa bị nàng ta tóm lấy đã bị phế đi! Thiện Ngân Sa này rốt cuộc là ai? Ta hôm nay đụng phải tảng đá lớn rồi!
Hồng Dịch nhìn cây phá hồn tiễn đã bị phế này, tim đập thình thịch không ngừng, cố gắng đè nén sự sợ hãi mãnh liệt trong lòng, cẩn thận suy ngẫm.
– Tiểu Mục, đại kim chu, tại sao hai người lại ra đây?
– Muội thu xếp xong xuôi mọi việc liền ra đây tìm Dịch ca ca.
Tiểu Mục ngồi xổm xuống, lấy tay vỗ vỗ lên đầu đại kim chu.
– Nàng ta làm ầm lên đòi tới đây.
– Không được vỗ vào đầu ta!
Đại kim chu giương nanh múa vuốt, thò hai chiếc răng nanh màu lam nhạt ra ngoài, hù dọa Tiểu Mục, nhưng cũng không cắn thật.
– Kim Cốc Thần là ai?
Hồng Dịch chợt hỏi, hắn vừa rồi nghe Thiện Ngân Sa đột nhiên hô tên một người.
– Kim Cốc Thần là tên của gia gia ta.
Cái đầu lớn của đại kim chu lắc lắc, nói:
– Tên của ta là Kim Huấn Nhi, nữ nhân lợi hại vừa rồi nhìn thấy ta kết lưới, nhất định tưởng rằng gia gia ta đang ẩn nấp gần đây để tập kích. Gia gia ta nổi tiếng về khoản tập kích đánh lén. Đặc biệt là chiếm tiện nghi của kẻ khác, đánh cho người ta phát sầu muộn luôn. Trong thiên hạ, không ai không kiêng kỵ khi nhắc đến tên của gia gia ta.
– Trong bát đại yêu tiên lại có kiểu cao thủ như vậy sao?
Hồng Dịch nghe xong, đầu cũng muốn nổ tung như cái đấu. Hắn không nghĩ tới Kim Chu Pháp Vương này lại nổi danh về tài đánh lén.
– Cùng là yêu tiên sao lại có sự khác biệt lớn như vậy.
Hồng Dịch nhớ lại vẻ tiêu sái của Bạch Tử Nhạc, nhớ lại vẻ phong vận thướt tha yểu điệu của Nguyên Phi, trong lòng bỗng hiện lên hình ảnh một lão đầu mặc kim bào, dáng vẻ hèn mọn âm trầm, không khỏi lắc đầu.
– May mắn thật. Thiện Ngân Sa vừa mới nhìn thấy đại kim chu xuất hiện, liền cho rằng Kim Chu Pháp Vương đang ẩn nấp gần đây, vì thế vội vàng rút lui. Lần này đúng là đại kim chu đã giúp ta một việc lớn!
Hồng Dịch sau khi tính toán cẩn thận đợt giao thủ vừa rồi với Thiện Ngân Sa, càng ngẫm càng thấy nữ tử này thật lợi hại. Chỉ sợ trình độ của nàng ta ngang với cấp bậc tông chủ của các đạo phái lớn trong thiên hạ.
– Xích Truy Dương, huynh đã từng nghe nói trong thiên hạ có cao thủ nào tên là Thiện Ngân Sa chưa?
– Thiện Ngân Sa? Có cao thủ như vậy sao? Hình như ta chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ.
Xích Truy Dương suy nghĩ vòng vo một hồi rồi lắc đầu.
– Được rồi, chúng ta trở về thôi.
Hồng Dịch nhìn ra ngoài khơi, ánh trăng chiếu xuống, mặt biển sáng lấp lánh như tấm gương lớn. Nhưng hiện giờ hắn không còn cảm nhận được chút mỹ lệ nào, ngược lại trong lòng còn cảm thấy hơi phát lạnh, liền xoay người nói một câu rồi bước xuống núi.
...
Liên tiếp nửa tháng sau đó, Hồng Dịch ban ngày luyện võ công, ban đêm tu đạo. Thời gian nghỉ ngơi, sinh hoạt mỗi ngày của hắn đều rút ngắn chỉ còn một canh giờ! Toàn bộ thời gian còn lại đều dồn vào việc tu luyện.
Tu luyện, tu luyện, tu luyện nữa!
Trong thời gian nửa tháng, toàn bộ tâm thần của hắn đều đắm chìm trong võ công, đạo pháp. Toàn tâm toàn ý tu luyện, loại bỏ mọi tạp niệm.
Trong quá trình tu luyện, Hồng Dịch cảm nhận được, tâm của mình cũng giống như viên Nguyên Tẫn Thiên Châu, càng luyện càng trở nên minh mẫn sáng rõ, thần niệm trong đầu càng ngày càng trở nên kiên định, vững vàng, cứng rắn như khối kim cương.
– Bảo Nguyệt Quang Vương.
Hậu viện quân doanh yên tĩnh không một bóng người qua lại. Dưới ánh mặt trời chói chang, Hồng Dịch đang ngồi trên một chiếc chiếu trúc sạch sẽ. Thần hồn hắn lại một lần nữa xuất xác, ngưng tụ Bảo Nguyệt Quang Vương Thân.
Vô số ánh nắng từ trên trời chiếu xuống, toàn bộ đều hội tụ xung quanh thần hồn hắn. Tiếp đó, âm thần Hồng Dịch càng lúc càng sáng rực lên, sáng hơn không biết bao nhiêu lần so với thân hình bằng ngọc lưu ly trước đây!
Loại đạo pháp này là ngưng tụ ánh sáng mặt trời, giống như một viên ngọc trong suốt hội tụ ánh sáng mặt trời để đốt cháy bó củi.
Âm thần từ từ ngưng tụ ánh nắng, càng ngày càng chói mắt, nhiệt độ trong sân cũng tăng dần lên. Lá cây trong sân cũng dần ngả sang màu vàng như thể bị lửa thiêu, chiếu trúc dưới chân cũng phát ra những tiếng kèn kẹt rồi nứt vỡ, thậm chí còn bốc lên mùi cháy khét.
Rầm! Khi âm thần ngưng tụ ánh sáng mặt trời càng lúc càng nhiều, nhiệt độ tăng lên càng lúc càng cao, Hồng Dịch cảm nhận thấy âm thần của mình đã đạt tới cực hạn. Đồng thời hắn cũng hiểu được, nếu âm thần miễn cưỡng ngưng tụ thêm nữa thì có khả năng sẽ bị thiêu đốt thành mây khói, vì thế hắn lập tức ngừng lại.
Trong nháy mắt, thần niệm hắn tán ra, những tia nắng được ngưng tụ cũng tản dần, hóa thành một luồng gió nóng bỏng thổi phần phật khắp sân.
– Cũng khá nhanh để tiến đến giai đoạn ngưng tụ Bảo Nhật Quang Vương Thân! Chỉ khi đạt tới hiện hình đại thành mới có thể làm được như vậy! Bảo Nhật Quang Vương Thân vừa thành, toàn thân ngưng tụ hỏa diễm bốc cao, gặp bất cứ âm thần nào, chỉ cần lao tới, lập tức sẽ khiến đối phương biến thành khói bụi. Nếu như đạt cảnh giới cao hơn, luyện thành Đại Nhật Kim Thân, thì ngay cả phi kiếm cũng có khả năng bị đốt chảy thành nước.
Hồng Dịch nhớ lại trong Kinh Quá Khứ có ghi rằng, tiếp theo của Bảo Nguyệt Quang Vương Thân chính là Bảo Nhật Quang Vương Thân. Có thực lực ngưng tụ ánh sáng mặt trời, thu liễm hỏa diễm, có thể đốt cháy cây cối. Thậm chí một cây đại thụ, chỉ cần lao tới, trong nháy mắt cũng bị đốt cháy thành than. Còn cảnh giới cao hơn chính là Đại Nhật Kim Thân, thậm chí có thể đốt chảy sắt thép. Truyền thuyết kể rằng, Quỷ Tiên sau khi trải qua lôi kiếp, Đại Nhật Kim Thân hóa thành Phật Hỏa, rơi xuống mặt đất, mặt đất liền hóa thành bùn, cát đá bị đốt nhẹ qua cũng biến thành nham thạch.
Loại uy lực này, không có bất cứ thứ gì có thể kháng cự nổi.
Pháp lực của Thiện Ngân Sa vô cùng cường đại, khiến Hồng Dịch cảm thấy cực kỳ kích thích. Hắn biết rằng đạo thuật hiện tại của mình còn quá yếu ớt, cho dù mượn được lực lượng của Tru Tà thân kiếm, nhưng một khi gặp phải cao thủ chân chính, hắn vẫn phải chịu nhiều thiệt thòi, buộc phải dựa vào thực lực bản thân mà tiến lên.
Tản đi ánh sáng mặt trời, thần hồn trở về xác. Hồng Dịch cảm thấy đau nhức khắp cơ thể. Y phục tơ lụa trên người trở nên nhăn nheo, bong ra từng lớp một, biến thành màu tro xám. Rõ ràng bộ y phục tơ lụa này vừa bị hỏa diễm nhật quang thiêu nóng, mất đi sự kiên cố.
Còn thân thể hắn cảm thấy đau đớn chính là do bị tổn thương bởi sức nóng của hỏa diễm.
– Xem ra sau này luyện công phải cẩn thận hơn một chút rồi. Nếu vì tu luyện thần hồn mà đốt cháy thân thể thì chẳng phải biến thành trò cười sao.
Hồng Dịch tự chế giễu mình một tiếng. Thân thể là khối máu thịt, không thể so sánh với thần hồn, tất nhiên không thể chịu nổi sức nóng của hỏa diễm thiêu đốt.
Đúng lúc này, từ căn phòng bên cạnh truyền đến một mùi hương hấp dẫn, giống như mùi mật ong thượng hạng. Vừa ngửi đã thấy tâm thần sảng khoái, gân cốt toàn thân thư thái. Thân thể vốn đang đau nhức sau luyện công, cỗ hương khí này vừa lan tới lập tức khiến thân thể hắn cảm thấy dễ chịu hẳn.
– Tiểu Mục đang nấu Nguyên Tẫn Thiên Châu sao?
Hồng Dịch đi vào trong phòng, liền nhìn thấy một bếp lò đồng rất lớn. Phía trên là nồi nước sôi sùng sục, bên trong đang đun những hạt ngọc trai. Chất nước trong nồi giờ đã biến thành màu hổ phách, trông giống như được hòa tan từ vàng nguyên chất vậy.
Tuyệt tác văn chương này được chuyển ngữ và lưu giữ nguyên vẹn tại truyen.free.