Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 139:

- Hừ! Muộn mất rồi!

Hàng ngàn binh mã dừng lại ngoài thành, Đại tướng quân Lý Hoành Thăng vừa trông thấy đội quân của Hồng Dịch chỉnh tề từ trong thành tiến ra, một ý niệm liền thoáng hiện lên trong đầu. Hắn không cảm thấy vui sướng khi nhìn thấy thành đã bị quân tiên phong hạ, mà là một cảm giác tựa như quả tim rơi tõm vào một vực sâu hun hút.

Đại tướng quân Lý Hoành Thăng vốn là người có chiến công vang dội, thân tín của Đại thống lĩnh Đặng Nguyên Thông. Lần này, các quan lại dưới trướng Đặng Nguyên Thông đã căn dặn hắn phải đặc biệt chú ý đến hai công tử Hồng Dịch và Vệ Lôi, bởi rất có thể họ sẽ vì tranh đoạt công lao mà xảy ra va chạm.

Hồng Dịch là người của Ngọc thân vương, còn Vệ Lôi là con của Tổng đốc Nam Châu. Mối quan hệ này có dính líu đến cuộc tranh giành quyền lực giữa Thái tử và Ngọc thân vương. Trường thị phi này, ai cũng không muốn bị cuốn vào, bởi đó là chuyện diệt môn chứ chẳng chơi. Hỏi thử, có ai muốn tự mình chui đầu vào không?

Ngay cả Nguyên soái Nhan Chấn của Tĩnh Hải quân, dù từng có giao tình sinh tử với Ngọc thân vương, nhưng một khi dính dáng đến đại sự cửu tộc, ông cũng chỉ có thể giữ thái độ mập mờ, tránh đắc tội bất cứ bên nào.

Lý Hoành Thăng thân là tướng quân, một nhân vật từng trải và rất có kinh nghiệm, nên khi Đặng Nguyên Thông đã phân phó, lẽ nào hắn dám không coi trọng? Chờ quân tiên phong của Hồng Dịch và Vệ Lôi vừa xuất phát, hắn liền lập tức dẫn đại quân đi sát theo sau.

Thế nhưng dọc đường đi, trong núi rừng có vô số độc trùng, độc xà, khiến không ít binh lính bị cắn chết. Thỉnh thoảng lại có một đội thiết ma vệ của Vân Mông quốc bất thình lình nhảy ra tập kích, lại còn đủ các loại bẫy rập và hải tặc chặn giết, làm cho đại quân của hắn bị chậm mất nửa nhịp.

Đại quân thật vất vả lắm mới tới được trung tâm bình nguyên, nhưng vừa thấy Hồng Dịch suất lĩnh đội quân nghênh ngang tự đắc đi ra, trong lòng Lý Hoành Thăng bỗng thấy lạnh như băng. Một cảm giác lành ít dữ nhiều cuồn cuộn dâng lên trong tim, linh tính mách bảo chuyện lớn không hay đã xảy ra.

- Hồng Dịch! Vệ Lôi đâu?

Nhìn thấy đội ngũ của Hồng Dịch nghênh ngang ra khỏi thành, Lý Hoành Thăng vội nhảy xuống ngựa, không thèm để ý đến thân binh bên cạnh. Hắn chạy hai, ba bước đến trước mặt Hồng Dịch, vung roi ngựa lên hung dữ hỏi.

- Mạt tướng, Chỉ huy sứ Lục Doanh, Hồng Dịch, tham kiến Lý tướng quân!

Hồng Dịch không hề bận tâm đến sự thất thố của vị tướng quân Lý Hoành Thăng, vẫn ung dung bẩm báo.

- Thành đã bị quân ta công phá, thủ lĩnh hải tặc Hoàng Mi và Cam Lâm đã chạy trốn. Chỉ huy sứ Vệ Lôi đến trước ta một bước, sau khi công phá thành liền xông thẳng vào. Khi ta đến nơi, Vệ chỉ huy sứ đã lấy thân hy sinh vì tổ quốc.

- Ngươi nói cái gì? Đôi tai Lý Hoành Thăng như bị ong vò vẽ đốt, hắn một lần nữa gầm lên hỏi:

- Vệ Lôi thế nào rồi?

- Vệ chỉ huy sứ dẫn đầu công phá cửa thành, rồi xông thẳng vào trong đó. Khi ta đến nơi, Vệ chỉ huy sứ đã lấy thân hy sinh cho tổ quốc!

Hồng Dịch một lần nữa từng chữ nặng nề bẩm báo.

- Lấy thân hy sinh cho tổ quốc... Lấy thân hy sinh cho tổ quốc... Đó chẳng phải là chết rồi sao... Đã chết... Đã chết rồi. Vậy phải làm sao bây giờ. Làm sao bây giờ.

Lý Hoành Thăng không còn để ý đến hình tượng hoảng loạn của mình. Bất thình lình, roi ngựa trong tay hắn hung hăng chỉ thẳng vào Hồng Dịch, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm, nén giọng nói:

- Có phải là ngươi tham công mà ngấm ngầm giết chết Vệ Lôi đúng không?

- Lý tướng quân, xin thận trọng trong l��i nói.

Hồng Dịch trên mặt không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, ngữ khí lạnh như băng, chỉ vào Lôi Liệt nói:

- Đây là quản gia thân tín của Vệ chỉ huy sứ, Lôi Liệt tiên sinh. Lúc ta đến chỗ hắn, hắn đang khổ chiến. Ngài có thể hỏi hắn xem, có phải do Vệ chỉ huy sứ tham công làm bừa, lọt vào ổ phục kích của hải tặc mà bị vây giết hay không.

- Hả? Lý Hoành Thăng hoài nghi, nghiêng đầu sang nhìn Lôi Liệt. Lôi Liệt lập tức tiến lên hai bước, nói:

- Công tử nhà ta không chịu nghe lời khuyên bảo của ta, liều lĩnh tiến vào trong thành để lập công. Nhưng chúng ta lại rơi vào ổ mai phục của kẻ địch...

- Lý tướng quân, tất cả tài bảo, vũ khí trong thành chúng ta đã kiểm kê qua một lượt, đặc biệt chờ đại quân đến tiếp thu. Kính mời tướng quân đến xem xét. Nhưng ta hy vọng ngài đừng có những suy đoán vô nghĩa nữa. Bằng không, ta sẽ thượng tấu lên Ngọc thân vương, nhờ người đòi cho ta một cái công đạo.

Ngữ khí Hồng Dịch càng lúc càng lạnh lẽo, ánh mắt gắt gao nhìn thẳng vào Lý Hoành Thăng, sát cơ lộ ra không hề che giấu.

- Vừa r���i là ta lỡ lời.

Lý Hoành Thăng nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Hồng Dịch, trong lòng không khỏi rùng mình.

Dù sao Vệ Lôi đã chết, chắc chắn là do tên này giết. Người này lòng dạ tàn nhẫn, thực lực rất mạnh. Nếu hắn đã nói không giết, ta cũng không dại gì làm lớn chuyện để mọi việc vượt quá tầm kiểm soát.

Nghĩ tới đây, Lý Hoành Thăng xoay người lên ngựa.

- Đi, vào thành.

Mọi việc sau đó đã không còn bất cứ nguy hiểm nào.

Lần này vây quét phiến loạn, sau khi đại quân tiến vào thành, các công tác như kiểm kê tử thi, tài vật, lương thảo được lục tục tiến hành. Hồng Dịch liền lui ra, trở về thiết giáp phi luân thuyền của mình nghỉ ngơi hồi sức, đồng thời kiểm tra lại tài vật thu được trong đợt vây quét phiến loạn này.

Trong lần tiêu diệt phiến loạn này, Hồng Dịch thu được số tài vật ước chừng hơn ba mươi vạn lượng ngân phiếu, cùng với châu báu giá trị hơn mười vạn lượng. Ngoài ra, khôi giáp, cung tên, huyền cương chiến đao cũng được cấp phát mỗi người một bộ, khiến binh lính dưới trướng không khỏi cảm kích Hồng Dịch đến rơi nước mắt.

Mặc dù số tài vật này là một khoản lớn, nhưng thu hoạch lớn nhất của Hồng Dịch vẫn là một quyển Lôi Ngục Đao Kinh, Toái Diệt Thần Đao, và việc thu phục được cao thủ Hoành Luyện Thái Bảo Lôi Liệt. Hơn nữa, hắn còn chiếm được rất nhiều điển tịch võ học, cùng với quyển Đấu Phật Bút Lục do ���n Nguyệt hòa thượng đích thân chấp bút.

Quyển Đấu Phật Bút Lục này tổng cộng ghi lại quãng thời gian hơn trăm năm tu hành của Ấn Nguyệt hòa thượng, cùng hơn ngàn lần giao đấu với yêu tiên và cao thủ các môn phái. Đồng thời, sách còn chú giải, phân tích võ công và tình hình của từng môn phái.

Ngoài ra, điểm có giá trị nhất chính là việc Ấn Nguyệt hòa thượng đã ghi chép lại toàn bộ tính cách, đặc điểm, cũng như tu vi võ công, đạo thuật của tất cả các cao thủ trong thiên hạ.

Ví dụ như trong đó có đoạn nói về Khổng Tước Vương Hạnh Hiên. Ấn Nguyệt hòa thượng ghi lại rằng hắn đã từng trải qua ba lần lôi kiếp, hai lần thi giải. Thần hồn đã luyện được thuần dương khí, nên khi xuất thủ, ý niệm vừa động, tay vừa giương lên, lập tức Ngũ Hành Kiếm Cương đầy trời. Hơn nữa, hắn còn có thể luyện kim khí làm bình phong hộ thân, ý niệm vừa chuyển liền có thể biến nguyên thần thành kim qua thiết mã. Đạo thuật luyện thần hồn thành binh khí này có thể nói là pháp môn thần thông nhất tuyệt, khiến hắn trở thành kẻ đứng đầu trong bát đại yêu tiên.

Còn như Kim Chu pháp vương, cho tới bây giờ hắn chưa từng giao phong chính diện với bất kỳ ai. Cho dù gặp phải một nhân vật nhỏ bé, hắn cũng muốn đánh lén, một kích không thành liền lập tức bỏ chạy. Trong bát đại yêu tiên, đây là nhân vật khó chơi nhất.

Đoạn giới thiệu về Kim Chu Pháp Vương cũng khiến Hồng Dịch dở khóc dở cười. Hắn không thể ngờ thiên hạ lại có loại nhân vật như vậy. Nếu gặp phải kẻ lợi hại, người ta đánh lén cũng không ai nói gì, nhưng ngay cả gặp một tiểu nhân vật cũng không dám chính diện giao phong, chỉ đánh lén sau lưng, thế thì còn gọi gì là yêu tiên?

- Cao thủ thiên hạ thật sự nhiều vô số kể, ta bây giờ mới chỉ coi là một con kiến nho nhỏ mà thôi.

Đây là ý niệm của Hồng Dịch sau khi đọc qua một lượt cuốn Đấu Phật Bút Ký.

Trong tu luyện đạo thuật, từ cảnh giới Quỷ Tiên trở lên còn có chín lần lôi kiếp. Qua mỗi một tầng, thuần dương khí của thần hồn ngưng tụ nhiều thêm một phần, đạo thuật cũng được đề cao một tầng, cho đến khi chín lần quy về một mối, âm khí của th���n hồn được luyện đến tận cùng, lĩnh ngộ được sự xoay chuyển của vũ trụ mới trở thành Dương Thần. Ngay cả sau khi trở thành Dương Thần, vẫn chưa thể siêu thoát đến miền cực lạc. Phía trên cảnh giới đó vẫn là một màn hư vô mờ mịt.

Trong mấy ngày Hồng Dịch kiểm kê lại đợt thu hoạch vừa rồi, một phong văn thư báo công về việc trừ phiến loạn cũng bắt đầu được gửi từ đại doanh của Tĩnh Hải Quân. Thông qua khoái mã, văn thư này đến binh bộ ở Ngọc Kinh để bẩm báo, cuối cùng từ binh bộ chuyển tới Nội các. Các đại thần Nội các sau khi cùng nhau xét duyệt, chọn lọc những tin tức trọng yếu mới trình lên cho Hoàng đế xem.

Cùng lúc đó, Tổng đốc bảy tỉnh Nam Châu Vệ Thái Thương cũng nhận được tin tức Vệ Lôi vì tham công làm bừa nên đã hy sinh vì đất nước.

Phủ Tổng đốc bảy tỉnh Nam Châu tọa lạc tại vùng phồn hoa nhất tỉnh Hoa Dương thuộc Nam Châu. Đối diện với hồ Long Thước là một loạt nhà cửa cao lớn, tường vây sơn hồng, diện tích hơn năm trăm mẫu (1 mẫu = 3600 mét vuông). Trong các ngõ ngách, góc tường, cả ngày lẫn đêm đều có quân sĩ tuần tra, thay phiên nhau canh gác. Ngoài ra, còn có một đội quân thân mặc thiết giáp, đầu đội thiết khôi, nghiêm ngặt tuần tra khắp nơi.

Tổng đốc bảy tỉnh Nam Châu Vệ Thái Thương đã giữ chức tổng đốc ở phương Nam được ba mươi năm, khống chế toàn bộ quân chính, dân chính của bảy tỉnh trong tay. Dân gian trong lòng đều thầm gọi vị Vệ Thái Thương này là Trấn Nam Vương.

Làm tổng đốc suốt ba mươi năm, là quan viên cao nhất, Vệ Thái Thương còn có gốc rễ sâu xa hơn nhiều so với các thế lực khác ở phương Nam. Vệ gia là đại gia tộc đệ nhất ở Nam Châu, thậm chí còn sâu hơn Triệu gia một bậc.

Nhưng lúc này, trong phủ Tổng đốc, Vệ gia từ trên xuống dưới, với hơn hai, ba ngàn gia nô, nha hoàn, thị nữ, người hầu, đều bị bao phủ bởi một bầu không khí khẩn trương, áp lực đè nén. Bởi lẽ, vị Tổng đốc Vệ Thái Thương này tâm tình thật sự không tốt.

Bất luận là ai, khi con trai bảo bối bị giết chết, tâm tình cũng sẽ không thể nào tốt được.

- Tham công làm bừa, tham công làm bừa... Làm sao có thể! Lôi nhi bên cạnh có nhiều cao thủ như vậy, lại còn có cả cao thủ đạo thuật! Ta còn phái cả tử sĩ đi theo, hơn một trăm tử sĩ đều là đỉnh cấp võ sư, một địch mười. Bằng vào lực lượng này, kể cả gặp đại quân vạn người cũng không thể giết chết nó. Chỉ là đi tiêu diệt một đám hải tặc nho nhỏ, tại sao lại bị giết chết! Tra! Xem là ai giở trò! Là ai ngấm ngầm hạ độc thủ! Phải tra ra cho ta là kẻ nào, ta phải tru di cửu tộc của hắn!

Rắc! Chiếc tay ghế cứng rắn làm bằng gỗ tử đàn nạm vàng bị một lão giả bóp nát thành bụi phấn. Lão giả này mặc cẩm y, chòm râu trắng bạc, da dẻ bóng loáng hồng hào như da hài nhi.

Lão đầu này chính là Vệ Thái Thương.

- Lão gia, xin người yên tâm, ta cùng Tôn tiên sinh sẽ đến đại doanh Tĩnh Hải Quân một chuyến, nhất định phải tra ra chân tướng sự việc. Một lão quản gia bên cạnh Vệ Thái Thương khom người xuống, nói.

Trong phủ Ngọc thân vương.

- Hồng Dịch này, ta quả thật đã xem thường hắn rồi! Trong bức thư do chính tay Hầu Khánh Thần viết gửi cho ta, nói rằng trận chiến ở Bạch Vân Trang, là hắn đ�� thi triển đạo thuật, giết chết Triệu Phi Dung! Còn bây giờ, tại trận chiến trên Cự Kình Đảo, hắn chém chết Lục Mi, lập công lớn! Tên Vệ Lôi kia, nhi tử của Vệ Thái Thương, ta dám khẳng định chắc chắn là do hắn hạ thủ.

Ngọc thân vương cầm lấy bản báo cáo của binh bộ, nghiên cứu đi nghiên cứu lại.

- Thế nhưng, trong báo cáo, binh bộ viết rõ ràng là Chỉ huy sứ Hồng Dịch ở Quần Xà Hạp Cốc khổ chiến với Lục Mi, tổn thất thảm trọng, cuối cùng cũng giết được Lục Mi, buộc phải trở về doanh. Trong khi đó, Vệ Lôi một mình một ngựa tiến về phía trước, phá thành mà vào, sau đó rơi vào mai phục của địch. Bọn họ lúc đó căn bản không hề chạm trán với nhau.

Vân Thanh đứng cạnh Ngọc thân vương nói.

Ngọc thân vương lắc đầu nói:

- Triệu Phi Dung là ai? Là truyền nhân kiệt xuất nhất của Đại La phái, một thân võ công, đạo pháp sâu không thể lường được. Hồng Dịch có thể giết chết nàng ta, thì một Lục Mi nho nhỏ có thể cản được hắn sao? Nhưng ta nhận thấy, trước lúc lên đường, võ công của Hồng Dịch cũng không xuất sắc, đạo thuật cũng không thấy chỗ nào là cao minh. Nếu đạo pháp cao, võ công tất nhiên cũng không tệ. Một người cấp bậc võ sĩ thì đạo pháp không thể nào đạt cảnh giới Quỷ Tiên được. Điều này làm ta cảm thấy khó hiểu.

- Chuyện này rất dễ hiểu, sau lưng hắn có người, chắc hẳn là Thái Thượng Đạo.

Vân Thanh mỉm cười nói.

- Bất kể là thế nào, hắn đã thật tâm về dưới trướng của ta, xem ra ta phải gia tăng thêm lực lượng để hắn có thể phát huy thân thủ!

Ngọc thân vương đứng dậy.

- Huyết Tích Tử! Nghe lệnh!

- Dạ!

Ngay sau khi Ngọc thân vương phân phó một tiếng, đột nhiên, một thanh niên mặc y phục đỏ sậm, thân thể cao gầy từ ngoài cửa bước vào.

- Ngươi hãy mang theo chín người trong Huyết Tích Doanh đến đại doanh của Tĩnh Hải quân, sau đó đầu nhập dưới trướng của Hồng Dịch. Trực tiếp nghe theo mệnh lệnh của hắn, vì mệnh lệnh của hắn tức là mệnh lệnh của ta.

Bản văn này thuộc sở hữu của truyen.free, kính mong quý bạn đọc không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free