Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 164:

Một chiếc chén gốm sứ Cảnh Châu Vũ Điểm vỡ tan tành trên mặt đất.

Đồ gốm sứ Cảnh Châu Vũ Điểm cực kỳ tinh xảo và đẹp đẽ, kỹ thuật nung chế phức tạp vô cùng. Cứ mười lò thì có tới chín lò thất bại, cho dù có một lò thành công thì cũng phải tiêu tốn vô số sinh mạng để hiến tế lò nung. Loại đồ sứ này, ngay cả trong hoàng cung cũng là vật phẩm trân quý, đem bán ở các quốc gia hải ngoại lại càng là vật phẩm đặc trưng, tượng trưng cho hoàng thất.

Đến cả mảnh vụn của gốm Cảnh Châu Vũ Điểm cũng có giá trị ngang với hoàng kim.

Nhưng thứ đồ gốm tinh xảo đẹp đẽ đó, dưới cơn phẫn nộ của Nhan Chấn cũng hóa thành bột mịn.

– Cái lão già đó! Quá ư là ức hiếp người! Quá đáng!

Đại soái Tĩnh Hải Quân nổi giận lôi đình, đi lại không ngừng trong đại doanh. Dưới bước chân của hắn, thiết giáp đen bóng cọ sát với mặt đất vang lên những tiếng soàn soạt.

Tất cả thân vệ, quân sư, quan văn nhìn thấy Nhan Chấn nổi giận đến vậy, trong lòng đều cảm thấy rét run, lông tóc dựng đứng, như thể tai họa sắp ập đến.

Nhan Chấn không có lý do gì mà không nổi giận. Lực lượng chiến đấu tinh nhuệ nhất của Tĩnh Hải Quân, Huyết Sa vệ, đã tổn thất tới bốn mươi chín tên! Trên chiến trường, lực lượng này đều là những cao thủ có thể một mình địch lại mười mấy người, đặc biệt là đầu lĩnh Huyết Sa vệ, lại là một tiên thiên cao thủ!

Tiên thiên cao thủ! Loại cao thủ như vậy, dù là trong quân đội Đại Kiền hay quân đội các nước như Vân Mông, Nguyên Đột, Hỏa La, chỉ cần có chút trung thành là lập tức được thăng chức làm tướng quân, thống lĩnh một ngàn binh mã!

Tiên thiên cao thủ có thể lực dẻo dai, sức bền vô cùng mạnh mẽ, có thể so sánh với một thớt chiến mã cực phẩm, rất thích hợp cho các chiến dịch tập kích, xuất kỳ binh, phá trận, đánh lén, mai phục hay ám sát chủ soái. Họ là lực lượng chiến đấu nòng cốt, những sát thủ lợi hại của quân đội.

Năm đó, năm trăm Kim Thân La Hán của Đại Thiện Tự, tất cả đều là tiên thiên cao thủ, có thể xem là bậc phò tá thiên hạ! Nói cách khác, chỉ cần thiên hạ đại loạn, lúc quần hào khởi nghĩa, phương nào có được năm trăm tăng binh của Đại Thiện Tự ủng hộ, thì phương đó có khả năng lớn nhất đoạt được thiên hạ.

Có thể nói, mỗi một tiên thiên cao thủ đều là lực lượng mà quân đội, phú hộ, quý tộc muốn chiêu mộ. Còn về đại tông sư, đỉnh cấp đại tông sư thì cực kỳ hiếm hoi, là nhân vật có thể tự mình khai tông lập phái, muốn chiêu mộ họ thì phải hao phí cực lớn.

Bây giờ tổn thất một vị đầu lĩnh Huyết Sa vệ là tiên thiên cao thủ, Nhan Chấn trong lòng đau đớn như cắt da cắt thịt.

Nếu nói tổn thất của vị đầu lĩnh Huyết Sa vệ này đau như cắt da cắt thịt, thì cái chết của năm tên Liệt Kình tử sĩ khiến Nhan Chấn đau đớn khủng khiếp hơn nhiều. Không còn là cảm giác bị đao cứa thịt nữa, mà là như thể bị chặt đứt cả cánh tay phải từ vai.

Liệt Kình tử sĩ không phải là binh lính Tĩnh Hải Quân, mà là hộ vệ, là tư binh của riêng Nhan Chấn! Chính là những nô bộc cực kỳ trung thành mà Nhan gia hắn đã trải qua vô vàn gian khó mới bồi dưỡng nên được.

Có thể nói, nếu Nhan Chấn cho dù không còn là đại soái của Tĩnh Hải Quân nữa, Huyết Sa vệ cũng không cần theo hắn. Nhưng Liệt Kình tử sĩ luôn đi theo hắn, hơn nữa con cháu của những tử sĩ này cũng sẽ tiếp tục theo hắn, thậm chí là theo con hắn, đây hoàn toàn là lực lượng của Nhan gia.

Huống chi, lực chiến đấu của Liệt Kình tử sĩ so với Huyết Sa vệ thì cao hơn gấp mấy lần.

Thủ hạ của Nhan Chấn hiện giờ cũng chỉ có mười tám tên Liệt Kình tử sĩ. Thoáng chốc đã mất đi năm người, so với việc đào bới mộ tổ của Nhan gia thì còn đau đớn hơn nhiều.

– Lão Đoạn! Sao ngươi không ngăn cản!

Nhan Chấn phẫn nộ ngút trời, liên tiếp đi hơn ba mươi vòng mới dừng lại. Trong ánh mắt hắn bùng lên lửa giận, nhìn vẻ mặt chán nản của Đoạn đại tiên sinh.

– Không phải là ta không ngăn cản... Mà là võ lực của lão già đó quá mạnh! E rằng, e rằng đã đạt tới cấp bậc Võ Thánh rồi! Ta vốn không phải là đối thủ của lão ta! Đạo thuật đối với lão ta không hề có một chút tác dụng nào.

Đoạn đại tiên sinh xiết chặt quạt xếp trong tay, nhớ lại sự việc mà lòng vẫn còn sợ hãi.

– Võ Thánh, Võ Thánh! Làm sao có chuyện đó được! Làm sao một Võ Thánh lại chịu làm nô bộc! Hắn là Võ Thánh. Tùy tiện cũng có thể có một tước vị! Một mình có thể thành lập một gia tộc, làm sao có thể làm nô phó cho kẻ khác! Tại sao phải làm nô phó cho người khác chứ! Chẳng lẽ hắn mang họ Nô hay sao!

Hai chữ Võ Thánh này giống như một gáo nước lạnh buốt như băng, dội thẳng vào cơn phẫn nộ của Nhan Chấn, dập tắt không ít lửa giận của hắn.

– Đại soái, có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp năng lực của Vũ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ? Một Võ Thánh, tất nhiên không thể làm nô phó cho kẻ khác, nhưng cũng phải xem vị chủ nhân kia là ai... Hồng Huyền Cơ hai mươi năm trước cũng đã đột phá cảnh giới Võ Thánh, dung hợp võ công của Đại Thiện Tự và Thái Thượng Đạo, sáng tạo ra Chư Thiên Sinh Tử Luân... Bản thân là chúng thần chư thiên, xoay chuyển bánh xe sinh tử... Hai mươi năm qua, hắn không ra tay với bất kỳ ai, chỉ chuyên tâm xử lý triều chính, phò trợ hoàng thượng, quyền cao chức trọng. Ai nấy đều cho rằng hắn đã xao nhãng việc luyện võ, vẫn dừng lại ở cảnh giới Võ Thánh như xưa, nhưng bây giờ xem ra, chỉ sợ hắn... chỉ sợ hắn... đã...

Đoạn đại tiên sinh nói xong câu cuối, cổ họng nghẹn lại, giọng run run, mãi không dám thốt ra suy đoán trong lòng. Như thể điều ông sắp nói ra là một lời nguyền, khiến ông sợ hãi nếu nói thành lời sẽ bị ứng nghiệm.

Thịch!

Nhan Chấn nghe phân tích của Đoạn đại tiên sinh, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, đứng ngây như phỗng, hoàn toàn mất đi vẻ uy nghiêm của một đại soái Tĩnh Hải Quân.

Trong cổ họng hắn vang lên một tiếng nuốt khan thật lớn.

Mãi một lúc lâu sau, Nhan Chấn mới cất tiếng. Giọng hắn khô khốc, khàn khàn, đến nỗi chính hắn cũng giật mình.

– Nhân Tiên...

Dùng hết sức bình sinh, Nhan Chấn mới thốt lên hai chữ cuối cùng.

Hai người nhìn nhau, như hai con chuột bị dọa đến chết khiếp. Ngoài đại sảnh, gió biển gào thét, từng đợt lá cây bị cuốn bay cuồn cuộn vào trong, phảng phất như tiền giấy cúng viếng người chết.

– Thực lực của lão già đó quá mạnh mẽ. Tất cả chúng ta liên hợp lại cũng chỉ đành trơ mắt nhìn hắn đồ sát. Ba đại tiên sinh ở kinh thành Ngô, Chu, Lam... Xem ra, ngay cả Chu đại tiên sinh của Hòa Thân Vương cùng Lam đại tiên sinh của Thái tử liên thủ lại, e rằng cũng không phải đối thủ của lão ta!

Không nói đến chuyện trong đại doanh của Tĩnh Hải Quân, nơi Nhan Chấn cùng Đoạn đại tiên sinh kinh hãi đến mức mặt không còn chút máu vì suy đoán của chính mình. Ở trong đệ ngũ quân doanh cách đó vài trăm dặm, Hồng Dịch đã triệu tập tất cả thân tín của mình, tất cả mọi người tề tựu đông đủ, thương nghị cách đối phó với Ngô đại quản gia.

Lúc này, hắn ở chính giữa quân doanh, xung quanh được bố trí dày đặc binh lính tinh nhuệ, ba lớp trong ba lớp ngoài, binh lính ẩn hiện, đến giọt nước cũng khó lọt.

Hắn huy động toàn bộ hai ngàn rưỡi binh mã tiến vào trạng thái cảnh giác cao độ, tựa sao vây nguyệt, vây xung quanh doanh trướng của hắn, chỉ cần có chút biến động, lập tức toàn bộ nhân mã sẽ xông lên vây công!

Mặc dù đối mặt với Ngô đại quản gia thì vẫn khó có thể bảo đảm an toàn được. Bằng vào lực lượng của lão, hoàn toàn có thể lấy thủ cấp thượng tướng giữa vạn quân.

Nhưng Hồng Dịch biết, đối phương tuyệt đối không dám giết chết một lượng lớn binh lính. Nếu không, hành động như vậy chính là tạo phản, ngay cả khi Hồng Huyền Cơ muốn che giấu, nhưng cũng sẽ trở thành điểm yếu để kẻ thù nắm thóp.

Sau khi được triệu tập tới, lão tiên thiên tuyệt đỉnh cao thủ Thần Đà Sơn Khâu với thân hình uy mãnh, cao lớn lại là người đầu tiên nói chuyện.

Chân bị thương của hắn hiện giờ đã hoàn toàn bình phục. Cho dù có Nguyên Tẫn Thiên Châu trợ giúp, nhưng Hồng Dịch vẫn không truyền Long Tượng Pháp Ấn cho hắn nên hắn vẫn dừng lại ở cảnh giới tiên thiên đỉnh cấp, khó có thể đột phá đến cảnh giới đại tông sư.

Đại tông sư cũng không phải là dễ dàng đột phá, nhất là người đã hình thành nền tảng võ công.

Võ công của Lôi Liệt, Văn Phi Yên hay Sơn Khâu đều đã định hình, khó có thể đột phá rào cản. Không như Xích Truy Dương, Hồng Dịch, võ công còn chưa định hình nên vẫn có thể đột phá. Vì vậy, dù có linh dược, pháp quyết thì bọn họ cũng khó mà đột phá được.

– Cái lão già đó đúng là xuất quỷ nhập thần, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu. Cho dù thần hồn ta có tu luyện đến cảnh giới Quỷ Tiên đi chăng nữa, e rằng vẫn không phải đối thủ của lão ta! Cùng lắm chỉ có thêm cơ hội để thoát thân mà thôi. Bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ truyền thụ toàn bộ Long Tượng Pháp Ấn cho các ngươi, các ngươi phải toàn lực đột phá, tăng cường thực lực.

– Hơn nữa, bây giờ chúng ta đều phải tu luyện cùng nhau, cùng ở chung một phòng, chiếu cố lẫn nhau. Ba lớp trong, ba lớp ngoài, cung thủ, nỏ thủ, đao phủ, thương binh, cứ năm trăm người một tổ, ngày đêm thay phiên nhau hộ vệ! Bắt đầu từ hôm nay, toàn quân đề phòng, chúng ta toàn lực đột phá.

Ánh mắt Hồng Dịch đảo qua xung quanh, sắc bén và kiên quyết như sắt thép.

Tất cả mọi người bị ánh mắt mãnh liệt của hắn mà giật mình trong lòng.

Ngay cả Tiểu Mục vốn hiểu hắn cũng chưa bao giờ thấy ánh mắt tàn nhẫn và quyết đoán đến nhường này.

Hồng Dịch bây giờ bằng bất cứ giá nào cũng phải tăng cường thực lực của mình.

Dù Ngô đại quản gia chưa bị giết chết, nhưng việc hắn có được Âm Dương Đào Thần Kiếm tuyệt đối sẽ đến tai Hồng Huyền Cơ, muốn giấu cũng không còn cách nào nữa. Mà ngay cả lúc giao thủ với Ngô đại quản gia, đối phương khi thấy thanh kiếm này đã sợ hãi than lên, nói rằng có thể tình phụ tử với Hồng Huyền Cơ sẽ tan biến.

Hồng Dịch trong lòng sợ rằng Hồng Huyền Cơ sau khi biết chuyện mình giết Triệu Phi Dung thì lập tức đích thân đến lấy mạng mình.

Một Ngô đại quản gia đã lợi hại như vậy, huống chi đích thân Vũ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ giá lâm.

Hồng Dịch bố trí xong mọi việc cũng không nói nhiều lời.

Bảy đại tiên thiên cao thủ bên cạnh hắn cùng với Kim Chu đều mang theo binh khí tùy thân cũng như Nguyên Tẫn Thiên Châu và các loại linh dược của Đại Thiện Tự, tất cả đều tập trung ở chính giữa doanh trướng.

Hồng Dịch, Xích Truy Dương, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ, Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu, thậm chí là Huyết Tích Tử cũng tập trung ở doanh trướng chủ soái. Bốn phía đều có vách tường lớn bao quanh, bên ngoài là tầng tầng lớp lớp binh lính tinh nhuệ canh gác, đến một giọt nước cũng khó lọt.

Trên tiễn tháp tường vây, ngạnh nỗ thủ bố trí dày đặc.

– Ta đã dùng bồ câu gửi thư cho vương gia! Đáng tiếc, từ Tĩnh Hải Quân này đến Ngọc Kinh, đường đi đến sáu, bảy ngàn dặm, mất ít nhất năm ngày. Nhưng chỉ cần vương gia nhận được bức thư này, lập tức sẽ phái cao thủ đến đây.

Huyết Tích Tử lúc này cũng bị bầu không khí căng thẳng nơi đây lây nhiễm, hơn nữa đêm hôm trước đã chứng kiến bản lĩnh võ công cao cường của Ngô đại quản gia khiến hắn kinh sợ, bây giờ cũng tích cực suy nghĩ đối sách.

– Cho dù vương gia có điều động cao thủ, e rằng cũng không thể đến đây nhanh như vậy.

Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, rồi hắn nói.

– Vương gia điều động cao thủ đạo thuật, thần hồn dạ du ngàn dặm, nhật du tám trăm.

Huyết Tích Tử cẩn thận nói.

– Vậy thì tốt! Các ngươi hộ pháp giúp ta, ta phải tiến vào Đào Thần Kiếm, hấp thu lực lượng đào thần chi linh, khiến thần hồn lớn mạnh. Nếu ta có thể ngưng luyện đến cảnh giới phụ thể đại thành, dùng thần niệm vận chuyển đạo thuật thì khả năng chiến thắng sẽ tăng gấp mười lần!

Hồng Dịch cũng không hỏi nhiều, cũng không muốn nghe lực lượng ẩn giấu của Ngọc Thân Vương.

Trong lúc nói chuyện, thần hồn hắn liền tiến vào Đào Thần Kiếm, một luồng lốc xoáy khổng lồ lờ mờ tỏa ra.

– Có chuyện gì thế này? Đại doanh của đệ ngũ quân Tĩnh Hải Quân sao lại phòng thủ nghiêm ngặt đến thế?

Một lúc sau, ở trên một ngọn núi nhỏ cách quân doanh hơn mười dặm, bỗng xuất hiện một tú sĩ phong lưu, tay cầm sáo ngọc. Chính là Chu đại tiên sinh của Hòa Thân Vương phủ.

– Nhưng cũng không quan trọng, chỉ là vài toán binh mã, chỉ là đám gà chó rệu rã mà thôi.

Chu đại tiên sinh rung nhẹ cây sáo ngọc trong tay, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh nhạt.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với lòng trân trọng từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free