Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 166:

Màn đêm buông xuống, không khí có chút u ám.

– Ta! Ta cuối cùng cũng bước chân vào Tiên Thiên!

Trong sân rộng, Trầm Thiết Trụ tay cầm cây gậy sắt thô lớn như miệng chén trà. Trên người hắn cơ bắp, gân thịt kết lại thành khối, nổi cuồn cuộn tựa như rễ cây cổ thụ. Mỗi thớ thịt chuyển động đều ẩn chứa một nguồn sức mạnh khác thường, khiến người ta phải rung động.

Trong tay hắn là một cây đại bổng thuần chất thép. Cây bổng xoay chuyển như một con trăn lớn uốn lượn. Trong lúc đầu gậy vung lên, khí lưu bị xé rách, cây gậy ma sát vào không khí phát ra mùi kim loại khét lẹt.

Viên Ma Phách Sơn! Viên Ma Giảo Hải! Viên Ma Bạt Thụ! Viên Ma Đầu Thần! Viên Ma Lễ Phật! Viên Ma Toái Không!

Viên Ma Hỗn Thần bổng pháp được Trầm Thiết Trụ thi triển. Hô hấp thổ nạp của hắn trầm bổng, dai dẳng như tiếng mãnh thú gầm rống. Không cần nhìn đến bổng pháp, chỉ riêng khí thế ấy thôi cũng đủ khiến người thường sợ vỡ mật.

Một hơi thi triển liền sáu chiêu thức lớn, mặt Trầm Thiết Trụ vẫn hồng hào, không hề đổ một giọt mồ hôi, hơi thở cũng không chút tán loạn, thể hiện rõ tạng phủ của hắn cường đại đến mức nào.

Đây chính là biểu hiện khi chân chính bước vào cảnh giới Tiên Thiên.

Trước kia, hắn dù có thiên phú dị bẩm, là đỉnh cấp võ sư sở hữu khí thế của Tiên Thiên cao thủ. Uy lực và khả năng thực chiến cũng không hề thua kém Tiên Thiên cao thủ. Nhưng dù sao cũng không thể đạt được cảnh giới thông suốt ngũ tạng, hiểu thấu sáu phương.

Giờ đây, trải qua một thời gian dài tu luyện, hắn rốt cục đã thành công đột phá nút thắt quan trọng, chính thức bước vào cảnh giới Tiên Thiên.

Hải!

Một bóng người nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, mang theo kiếm quang, lướt ra từ trong phòng. Kiếm quang lóe lên như chớp, vừa chạm vào cương bổng của Trầm Thiết Trụ đã lập tức liên tiếp công kích, xoay chuyển khắp bốn phương tám hướng. Đâm, chém, gạt, đỡ, áp sát... Các loại chiêu thức không theo một lộ đường lối nào, tùy tâm sở dục.

Keng keng keng, kiếm bổng giao tranh, đốm lửa bay đầy trời như khi kim loại va đập dữ dội.

Trong nháy mắt, trên cây gậy thuần cương của Trầm Thiết Trụ lốm đốm ánh lửa khắp toàn thân, như thể một khối đá mài đang nghiền trên kim loại.

– Tiểu Mục, muội cũng thật sự tiến vào cảnh giới Tiên Thiên rồi. Hay lắm. Mau dừng lại, Trảm Sa kiếm sắc bén, cương bổng của ta chỉ là vật phàm, rất nhanh bị chém đứt.

Trầm Thiết Trụ nói vọng một tiếng, kiếm ảnh liền dừng lại. Người sử kiếm chính là Tiểu Mục, thân mặc trang phục nữ võ sĩ thường dùng, tóc kết thành hai bím trên đầu.

– Hai người cuối cùng đã bước chân vào cảnh giới Tiên Thiên.

Đúng lúc này, Xích Truy Dương cũng từ trong phòng bước ra, mỉm cười nhìn Trầm Thiết Trụ.

– Xích Truy Dương ca ca. Huynh cũng đột phá đến cảnh giới Đại Tông Sư rồi sao?

Tiểu Mục nhìn sắc mặt trắng trẻo của Xích Truy Dương, khí tức toàn thân nội liễm, bên ngoài buông lỏng, hoàn toàn không còn chút dã tính của dân thảo nguyên như trước đây, ngược lại giống như một thư sinh nho nhã.

Sự thay đổi khí tức này là bởi Xích Truy Dương đã thu liễm tất cả lực lượng cuồng dã vào các khớp xương bên trong, ẩn tàng sâu trong cốt tủy.

Theo bản năng, Tiểu Mục hỏi một câu như vậy.

Xích Truy Dương vội vàng hướng về phía Tiểu Mục cung kính khom người xuống:

– Mục cô nương, ta vừa mới chạm tới ngưỡng cửa của Đại Tông Sư. Chỉ mới bắt đầu thu liễm Tinh - Ý - Thần toàn thân vào trong xương tủy mà thôi. Vẫn chưa đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư.

Xích Truy Dương từ trước đến nay luôn hết mực cung kính với Tiểu Mục, tuyệt đối không có chút bất kính nào. Bởi lẽ Tiểu Mục có thể là chuyển thế của Thái sư Vân Mông quốc Vũ Văn Mục.

– Việc có thể thu liễm Tinh - Ý - Thần vào tận xương tủy là đã đột phá bình cảnh rồi, bước vào cảnh giới võ đạo Đại Tông Sư cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ngươi lại tiến trước rồi đấy.

Một người nói, giọng điệu xen lẫn vài phần cảm khái.

– Đám người chúng ta tuy được phục dụng linh dược, tu luyện công pháp, nhưng chỉ tăng được chút ít thể lực, thêm chút sinh cơ mà thôi. Về phương diện lĩnh ngộ võ học thì gặp phải chướng ngại, tầng chướng ngại này khó lòng vượt qua đây.

Lôi Liệt, Sơn Khâu, Văn Phi Yên, Huyết Tích Tử cùng đi ra từ các gian phòng. Ai nấy đều trẻ hơn mười tuổi, lông mày, tóc tai đều sáng bóng, tràn đầy sức sống hơn trước đây.

Thần Đà Sơn Khâu nhìn Xích Truy Dương cả người khí tức nội liễm, thần vận ẩn tàng trong cốt tủy. Mấy người trao đổi ánh mắt, ai cũng cảm thấy bất đắc dĩ, còn một chút gì đó đố kỵ.

Hai ngày bế quan này, Hồng Dịch đã ban tặng linh dược cho bọn họ, mỗi người đều được truyền thụ Long Tượng Pháp Ấn.

Vốn Lôi Liệt, Sơn Khâu, Văn Phi Yên đều là đỉnh cấp cường giả Linh Nhục Hợp Nhất, cách cảnh giới Đại Tông Sư chỉ còn một bước mỏng manh. Võ công so với Xích Truy Dương thì cao cường, thâm hậu hơn rất nhiều.

Nhưng bây giờ Xích Truy Dương lại là người đầu tiên đột phá bình chướng, từ Tiên Thiên tiến đến cảnh giới Đại Tông Sư, vượt lên trước bọn họ. Tâm lý đố kỵ, bất đắc dĩ của bọn họ cũng là điều dễ hiểu.

– Võ đạo đúng là gian nan đây!

Mấy người nhìn nhau. Có được tuyệt thế linh dược là Nguyên Tẫn Thiên Châu, lại có tuyệt thế bí quyết luyện tủy là Long Tượng Pháp Ấn, vậy mà vẫn không thể đột phá được chướng ngại, chưa thể đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư. Có thể nói võ đạo quả thật là gian nan.

Thu liễm khí tức Tiên Thiên, gom Tinh - Ý - Thần, đưa khí nhập cốt tủy. Lĩnh ngộ được sự vi diệu này mới là chân chính bước vào cảnh giới Đại Tông Sư.

Không lĩnh ngộ được điểm này, kể cả là ăn nhiều linh dược hơn nữa thì cũng chỉ có thể cải thiện thể chất, giúp cho gân cốt cường tráng hơn mà thôi.

Ngoại trừ Xích Truy Dương ra, những người còn lại tuy không thể đột phá bình chướng tiến lên Đại Tông Sư nhưng thể lực, công phu của bọn họ cũng được đề cao một tầng.

– Võ đạo gian nan, thần hồn tu luyện càng gian nan hơn! Ta tu luyện tuyệt thế thần thông, thu nạp thần hồn lực của Đào Thần Chi Linh, vậy mà cũng không thể đột phá đến cảnh giới Quỷ Tiên. Thật là đáng tiếc.

Trong lúc mọi người tụ tập ở đây, thì ở bên trong đại sảnh, Hồng Dịch bước ra, khí thế long hổ. Trên người mặc một bộ y phục gấm vừa vặn với cơ thể. Toàn thân không mang một thứ trang sức gì thế nhưng lại lộ ra vẻ cao thâm khó lường. Trong lúc hô hấp thở ra hít vào, tự nhiên toát ra một loại cảm giác khiến cho người ta phải tâm phục khẩu phục.

Vừa ra tới nơi, Hồng Dịch vung tay lên. Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Thần Đà Sơn Khâu liền cảm thấy tâm linh chấn động, một cảm giác khó tả. Thân tâm thoải mái dễ chịu, không còn thấy bị trói buộc, một thứ cảm giác êm dịu không gì tả được.

– Công tử xóa đi cấm chế trong đầu chúng ta?

Ba người chấn động mạnh, kinh ngạc nhìn Hồng Dịch với ánh mắt khó tin.

Quả thật Hồng Dịch đã cho bọn họ linh dược Nguyên Tẫn Thiên Châu, lại truyền Long Tượng Pháp Ấn cho bọn họ. Vốn càng phải khống chế thần hồn bọn họ chặt chẽ hơn nữa. Thế nhưng bây gi��� hắn lại giải cấm chế trong thần hồn của bọn họ, điều này vốn không hợp với lẽ thường.

Ngay lúc Hồng Dịch giơ tay giải cấm chế, bọn họ nhìn nhau một hồi, trong lòng tự hỏi liệu Hồng Dịch có phải vì luyện công mà trở nên hồ đồ hay không.

– Tất nhiên là ta loại bỏ lạc ấn trong đầu các ngươi rồi! Thần niệm của ta lúc nào cũng bị ý niệm của các ngươi quấy nhiễu, khó có thể tập trung toàn bộ tinh thần để đột phá chướng ngại lên Quỷ Tiên, mà tâm linh của các ngươi cũng chưa thông suốt, khó có thể tìm hiểu được sự huyền ảo đột phá đến Đại Tông Sư.

Hồng Dịch cười, chợt khẽ vung tay lên vào không trung, thần niệm phóng thích. Một khối bùn đất trong sân đột nhiên chấn động, bùn vữa ào ào bay lên, ngưng tụ thành hình tượng một pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát.

Một quyền nhắm thẳng vào Lôi Liệt vung tới.

Pho tượng bồ tát bằng bùn đất này cao bằng một người, nhưng toàn thân rắn chắc, cơ bắp da thịt bóng loáng trơn mịn tựa như da người. Sức mạnh của một quyền cũng phi thường cường đại, tạo thành tiếng gi�� rít lao tới.

Rầm!

Lôi Liệt cũng nhanh chóng tung ra một quyền, đối chọi với pho bồ tát này.

Rầm!

Pho bồ tát này bị một kích liền vỡ vụn ra, nhưng toàn bộ đám bùn đất không rơi xuống đất mà bất ngờ trải rộng ra, tạo thành một phiến bùn đất, rồi bám lên thân thể Lôi Liệt, dính chặt vào người, biến thành một người đất nung.

Lôi Liệt bị bùn đất nhét kín mũi miệng, nhất thời không thể hô hấp được, mắt cũng không thể nhìn được. Nhưng hắn có thể trong chớp mắt xác định được vị trí của Hồng Dịch, nhanh chóng lao tới.

Nhưng động tác của hắn hoàn toàn bị bùn đất bao chặt quanh người, mất đi sự nhanh nhẹn thường ngày, hành động có chút vụng về.

Hồng Dịch khẽ động ngón tay, trên đầu ngón tay xuất hiện ngay một ngọn lửa. Sau đó hắn phóng về phía Lôi Liệt, chỉ một luồng gió lướt qua, ngọn lửa liền biến thành một hỏa cầu lớn. Hỏa cầu xoáy tròn xé gió cuốn tới, mọi người đều cảm thấy nhiệt độ đang tăng dần lên.

Lôi Liệt bị bùn đất quấn khắp người lập tức cảm thấy toàn thân nóng bức, hơi thở khó khăn, máu huyết cũng ứ đọng, cơ bắp tê dại, như người sống bị biến thành tượng đất nung. Nhất thời từ trong bụng kêu to một tiếng:

– Dịch thiếu gia đừng làm vậy! Ta biết lợi hại rồi!

Hồng Dịch phất tay một cái, bùn đất đang quấn quanh Lôi Liệt tự động tan rã, toàn bộ rơi xuống đất.

Đồng thời hỏa cầu kia cũng dừng lại, không xoay tròn nữa, phân thành ba ngọn lửa nhỏ, mỗi ngọn lửa lại biến thành một người lửa nhỏ xíu, dung mạo giống hệt Hồng Dịch, toàn thân đỏ rực hỏa diễm.

Ba người lửa nhỏ này đều nhìn về phía ba người Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu, cười cười nói:

– Ba vị. Thấy thế nào?

– Quả nhiên là cảnh giới Phụ Thể đại thành. Bằng vào đạo thuật của công tử, muốn khống chế chúng ta đương nhiên là dễ như trở bàn tay, không cần phải cấm chế tâm linh nữa.

Văn Phi Yên nhìn Hồng Dịch, cười cười một cách tự nhiên.

– Ta đã ban cho các ngươi đủ mọi ân huệ. Vừa cho vô thượng linh dược, truyền vô thượng pháp quyết, sau đó lại giải trừ cấm chế cho các ngươi. Ta tự thấy mình đã làm hết tình hết nghĩa. Lấy nhân nghĩa dùng người, thiên hạ không ai không phục. Lấy vũ lực dùng người, chung quy vẫn là kẻ tầm thường. Bây giờ các ngươi cũng nên biết bản chất của Hồng Dịch ta là thế nào rồi chứ? So với Hòa Thân Vương thì như thế nào?

– Công tử mặc dù không có thân phận và thế lực như Hòa Thân Vương, nhưng thật sự là ân oán rõ ràng, đối đãi với người chân thành. Hơn nữa bây giờ đạo thuật đại thành, sớm muộn cũng sẽ tiến vào cảnh giới Quỷ Tiên trường sinh bất tử, linh hồn bất diệt. Còn Hòa Thân Vương tâm địa độc ác, thủ đoạn xử lý phản đồ vô cùng tàn độc. Chúng ta bây giờ không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi theo công tử mà thôi.

Văn Phi Yên biết Hồng Dịch đang muốn hỏi thứ gì.

– Tốt.

Hồng Dịch chỉ nói một chữ "Tốt" rồi im lặng.

Hắn bây giờ đã thu nạp đủ thần hồn lực. Lực lượng của thần hồn so với trước kia thì lớn mạnh hơn gấp mười lần, luyện đến cảnh giới Phụ Thể đại thành, phân thân hóa niệm. Cũng có đủ thực lực để áp chế thủ hạ, tất nhiên sẽ thu hồi cấm chế tâm linh.

Loại cấm chế tâm linh này có tác dụng ràng buộc ngược lại. Khống chế càng nhiều người càng hao tổn tinh thần. Thần niệm trong đầu lúc nào cũng bị ảnh hưởng, không thể toàn tâm toàn ý tìm hiểu đột phá, và đó là một điều hết sức phiền toái.

– Tốt lắm. Sắc trời đã tối. Mọi người cũng đi nghỉ ngơi đi. Cẩn thận một chút. Ta đã giải trừ cấm chế tâm linh của các ngươi, tâm linh các ngươi bây giờ cũng không vướng mắc gì nữa, khi tu luyện sẽ dễ dàng hơn một chút. Chỉ cần các ngươi tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư, ta còn nửa bước nữa là tiến vào cảnh giới Quỷ Tiên. Mấy người liên thủ, hành động bất ngờ, nhất định sẽ giết chết lão già kia!

Hồng Dịch sau khi thể hiện thần thông của mình xong, ba người lửa nhỏ xíu kia liền tản ra, thần niệm cũng rút về.

Tất cả mọi người gật đầu, tự về phòng của mình.

Hồng Dịch chắp tay sau lưng, đi dạo trong sân một vòng.

Gió đêm vi vu thổi, ngoài tường vây là tiếng bước chân của một đội binh lính tuần tra đi lại.

– Quỷ Tiên. Quỷ Tiên đúng là khó có thể đột phá. Ta luyện đến cảnh giới Phân Thần Hóa Niệm, thực lực tăng cường không chỉ gấp mười lần. Không biết có thể giết chết lão cẩu kia không? Sợ rằng không thể.

Hồng Dịch tự hỏi.

Đúng lúc này, đột nhiên từ một góc tường, một con rết lặng lẽ thò ra. Con rết chợt lóe lên, nhanh như bóng ma của loài độc trùng chuyên ẩn mình hại người, lao về phía Hồng Dịch.

– Sớm đã cảm thấy thần niệm của cao thủ đạo thuật ẩn núp đâu đó!

Tốc độ con ngô công này cực nhanh, chớp mắt đã bay tới trước mắt Hồng Dịch, há miệng định cắn, thân thể đỏ rực, hai cánh mỏng đập liên hồi, trông chẳng khác gì yêu ma trong ác mộng.

Bất thình lình, từ trên người Hồng Dịch phóng ra một tia hồng tuyến, cản lại đòn công kích của con rết này.

Cùng lúc đó, một đạo kiếm quang xanh biếc cuộn xoáy quanh thân thể, tạo thành một quang cầu xanh biếc bao bọc lấy toàn thân Hồng Dịch, mưa gió cũng chẳng thể lọt vào.

Tia hồng tuyến đó chính là Huyết Văn Cương Châm mà từ lâu hắn đã không dùng đến. Còn kiếm quang xanh biếc kia tất nhiên là Đào Thần Kiếm đã mất đi không ít linh tính.

– Huyết Văn Cương Châm?

Con ngô công này thấy sắp sửa vồ tới thân thể Hồng Dịch mà cắn, nhưng không ngờ rằng lại đột nhiên phát sinh biến cố như vậy. Nó liền gầm lên một tiếng, từ trong miệng phát ra tiếng người.

Giọng nói này chính là của Chu Đại Tiên Sinh.

Một luồng thần niệm của Chu Đại Tiên Sinh ám vào người con ngô công này. Thừa lúc bầu trời tối đen lẻn vào, thần không biết quỷ không hay. Binh lính dù phòng thủ nghiêm mật hơn đi chăng nữa cũng không thể chú ý hết được đám rắn rết, chuột bọ.

Phi Thiên Ngô Công mặc dù đao kiếm khó lòng làm bị thương. Nhưng lợi khí như Huyết Văn Cương Châm thì dễ dàng xuyên qua thân thể của nó.

Thân thể của con rết khựng lại giữa không trung, liền lập tức né tránh cương châm. Sau đó lao về phía Hồng Dịch. Thế nhưng kiếm quang xanh biếc đã bay tới, Đào Thần Kiếm cũng là thần kiếm sắc bén như Huyết Văn Cương Châm, có thể chém ngô công làm hai khúc.

Trong khoảng thời gian ngắn, con ngô công này như chó cắn phải nhím, đành chịu trận.

Hồng Dịch trong chớp mắt bắn ra một viên cầu lửa nhỏ bằng hạt đậu, thầm ngưng tụ giữa không trung, rồi bất thình lình bắn về phía ngô công. Ngọn lửa này là Thái Dương Chân Hỏa ngưng kết thành hình, mặc dù là ban đêm, nhưng thần niệm của hắn bây giờ có thể ngưng tụ ánh sáng, tích tụ thành Thái Dương Chân Hỏa.

Phừng!

Viên Thái Dương Chân Hỏa nhỏ bằng hạt đậu này bắn trúng thân thể của ngô công, phụt một tiếng, tuôn ra vô số đốm lửa. Con rết phát ra tiếng kêu thảm thiết, rơi mạnh xuống đất. Từ chỗ rơi xuống, một đạo âm phong từ trên thân thể con rết cuốn lên, định bỏ trốn.

– Muốn chạy?

Hồng Dịch lạnh lùng cười một tiếng. Tay giơ ra chụp một cái.

– Linh Hồn Qua Toàn!

Một cỗ lực hút rất mạnh từ trên tay hắn phóng ra. Cỗ âm phong kia giống như một con cá giãy dụa trong lưới, chỉ chớp mắt liền bị Hồng Dịch hút vào tay, bóp mạnh một cái, vỡ vụn.

Phụt!

Chu Đại Tiên Sinh ở trên ngọn núi xa xôi, sắc mặt tái nhợt giống như bị sét đánh, ho khạc một tiếng.

Thần niệm trong đầu của hắn bị Hồng Dịch nghiền nát, thần h��n bị thương không nhẹ.

Đây là tài sản trí tuệ của truyen.free, nơi những câu chữ luôn được chăm chút kỹ lưỡng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free