(Đã dịch) Dương Thần - Chương 170:
Đúng là vậy. Cảnh giới linh nhục hợp nhất trong võ đạo chính là khi tinh, ý, thần hòa hợp làm một với thân thể, khiến tu vi tăng nhanh, tai thính mắt sáng, tâm trí vững vàng, tinh thần vận chuyển tuần hoàn không ngừng. Đây chính là lấy âm lực của thần hồn bồi bổ cho dương lực của huyết phách. Nhưng về tu luyện đạo thuật, từ trước đến nay ta chưa từng nghe qua phương pháp nào lấy huyết phách dương cương bổ sung cho âm lực của thần hồn.
Hồng Dịch vừa đi vừa suy nghĩ.
Âm dương dù sao cũng là một vòng tuần hoàn trong sinh mệnh con người, liên miên không dứt. Nếu linh nhục hợp nhất là lấy âm bổ dương, thì ắt hẳn sẽ có cách lấy dương bổ âm. Lý luận đạo thuật này đã hé lộ mối quan hệ vi diệu giữa thân thể và linh hồn con người. Tinh Nguyên Thần Miếu xứng đáng là một trong sáu đại thánh địa, quả thật xứng đáng với danh xưng "thánh".
Linh hồn và thân thể con người rốt cuộc có mối liên hệ vi diệu nào?
Đây là một vấn đề nan giải của các đại gia trong giới đạo thuật, học thuật, y thuật, thậm chí là của các học giả lớn qua nhiều thời đại. Dù có nhiều học thuyết khác nhau, nhưng chưa từng có học thuyết nào giải thích cụ thể về vấn đề này.
Nhưng dù sao Hồng Dịch cũng đã đọc rất nhiều kinh điển, giờ đây lại vừa chạm tới bình chướng Quỷ Tiên. Hắn tu cả võ lẫn đạo, nhờ sự lĩnh ngộ sâu sắc về thân thể và kinh nghiệm thực tế khi tìm kiếm phương pháp tu luyện thần hồn, nên hắn đã lĩnh hội được khá sâu sắc ý nghĩa đoạn kinh văn của Tinh Nguyên Thần Miếu này.
Quỷ Tiên đoạt xá chuyển sinh chính là liên quan đến mối liên kết giữa linh hồn và thân thể con người.
Hồn và phách của một người vốn phải âm dương điều hòa, hỗ trợ, dung hợp với nhau. Một khi thay đổi thân thể khác, khí huyết của thân thể mới sẽ khiến thần hồn bị tổn thương, tuyệt đối không thể dễ dàng đoạt xá thành công.
Bây giờ Hồng Dịch mặc dù tu luyện đến cảnh giới phụ thể, có thể xuất thần hồn bay ra, bám vào một người nào đó, khống chế hành động của họ. Nhưng đó chỉ là hành động, cử chỉ, tuyệt đối không phải đoạt xá.
Ngược lại, sau khi phụ thể, khí huyết thân thể của đối phương và thần hồn của mình nếu không tương thích, hỗ trợ lẫn nhau, thì chỉ sau một thời gian ma sát, nguyên khí của người bị phụ thể sẽ bị khô kiệt, cuối cùng sẽ dẫn đến tử vong.
Rất nhiều tiểu thuyết, bút ký có ghi lại rằng, những người sau khi bị yêu ma phụ thể đều bệnh nặng một thời gian rồi tử vong, nguyên nhân chính là ở chỗ đó.
Quan trọng hơn chính là nếu hồn phách không thể điều hòa, thì không thể tu luyện được.
Nếu như thân thể của Hồng Dịch bây giờ bị tiêu diệt, thần hồn phụ thể lên một người khác, đúng là có thể tồn tại được một thời gian ngắn, nhưng bất luận thế nào cũng không thể tiếp tục tu luyện được. Dù cho võ công tu luyện có cao thâm đến mấy, thân thể cũng sẽ ngày càng suy yếu, thần hồn cũng bị huyết phách xâm nhập, ngày càng hao mòn, cuối cùng là biến mất.
Nhưng Quỷ Tiên đoạt xá lại hoàn toàn khác biệt.
Sau khi đạt tới cảnh giới Quỷ Tiên đoạt xá, hiểu được mối quan hệ vi diệu giữa thân thể và linh hồn, khám phá được sự chuyển hóa sinh tử thì khi thay đổi thân thể, hồn phách cũng sẽ dần dung hòa, trở thành một phần của thân thể mới, có thể tiếp tục tu luyện, âm dương bổ trợ lẫn nhau, tuyệt đối không có hiện tượng âm dương triệt tiêu.
Đây mới là sự khác biệt chân chính giữa phụ thể và đoạt xá.
Hồng Dịch đọc thoáng qua lý luận đạo thuật và pháp quyết của Tinh Nguyên Thần Miếu, nhận thấy những thứ này sẽ giúp hắn rất nhiều trong việc đột phá bình chướng Quỷ Tiên.
Bây giờ hắn đã tu luyện đến cảnh giới phụ thể đại thành, lực lượng thần hồn lớn mạnh, nhưng xét cho cùng, đó cũng chỉ là nhờ việc hấp thu linh khí của đào thần. Còn về kinh nghiệm tu hành chân chính nhằm đột phá bình chướng thì hắn tuyệt đối không bằng vị Chu đại tiên sinh đang bị bắt giữ trước mặt kia.
Chậc! Đúng là đang buồn ngủ thì có người tự mang gối đến! Quả nhiên là trong họa có phúc, trong phúc có họa. Mới vừa rồi Ngô đại quản gia đến truy bắt, gây tổn thất thảm trọng. Rồi ngay lập tức lại đưa đến một vị Chu đại tiên sinh để ta bắt lại, ép hỏi pháp quyết!
Tuy trong lòng nôn nóng, nóng lòng muốn giật lấy xem xét cặn kẽ ngay lập tức, không thể đợi Chu đại tiên sinh viết xong, nhưng Hồng Dịch không hề biểu hiện ngoài mặt. Hắn sau một hồi nhìn ra ngoài, liền trở lại ghế ngồi sau quân án, dùng ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn, thể hiện vẻ mặt kiên nhẫn đợi chờ.
Các cao thủ xung quanh đều bất động, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chu đại tiên sinh.
Rất hiển nhiên, những cao thủ này đều nghĩ tới một chén canh chia phần.
Tinh Nguyên Thần Miếu là một trong lục đại thánh địa trong thiên hạ, bất kể là võ công hay đạo pháp đều không cần phải bàn cãi nhiều.
Có thể học được một chút ít thôi cũng là vô cùng có lợi cho mình rồi. Ai lại không muốn tăng cường thực lực bản thân?
Bất kể thời loạn hay thời thịnh, lực lượng đều là yếu tố quan trọng nhất.
Chu đại tiên sinh vẫn tiếp tục viết bí lục, đến tận canh tư thì cũng đã viết được một lượng giấy lớn, ngoài ra còn có họa đồ, tổng hợp lại thành một bản bí sách khá dày.
Tổng cộng có hai môn bí tịch, một môn đạo thuật, một môn vũ kỹ. Đạo thuật là Trừu Tủy Hóa Nguyên Đại Pháp, vũ kỹ là Ma La Thần Chủy.
Hồng Dịch xem lướt qua, liền phát hiện ra Trừu Tủy Hóa Nguyên Đại Pháp này là phương pháp hy sinh tinh huyết của bản thân để làm lớn mạnh thần hồn, thậm chí còn đề cập đến các huyệt đạo trong não bộ của con người, vô cùng vi diệu và tinh thâm, tuyệt đối không thể tu luyện thành công chỉ trong thoáng chốc.
Phải biết rằng, huyệt khiếu của con người đều ẩn kín trong cơ thể, rất nhỏ bé, khó phân biệt được. Không đạt tới cảnh giới Võ Thánh, tuyệt đối không cách nào phát hiện ra huyệt khiếu để tu luyện. Đến cảnh giới Nhân Tiên chính là mở ra huyệt khiếu trong cơ thể con người, giống như mở ra cánh cửa thiên đường, giải phóng sức mạnh của chư thần.
Tương truyền rằng thân thể con người chính là bầu trời. Các loại huyệt khiếu tựa như tinh tú, trăng sao trên trời. Trong mỗi một huyệt khiếu có một vị thần linh ẩn náu, một khi mở ra huyệt khiếu là có thể giải phóng vị thần đó, có được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.
Nếu toàn bộ huyệt khiếu trên cơ thể được mở ra thì có thể tập hợp được lực lượng của chư thần, phá nát chân không, tiến vào một cảnh giới mà không ai có thể tưởng tượng ra.
Thần bí như Dương Thần.
Trừu Tủy Hóa Nguyên Đại Pháp này lại đề cập đến huyệt khiếu trên cơ thể con người, tuyệt đối không thể luyện tập lung tung, nếu không nắm rõ chắc chắn, có thể bị nổ tung mà chết.
Nhưng dù sao Hồng Dịch cũng không phải tu luyện pháp môn này, hắn chỉ tìm hiểu lý luận, tìm cách đột phá bình chướng Quỷ Tiên mà thôi. Có được một quyển bí tịch liền vội vàng tu luyện lung tung vốn không phải phong cách của hắn.
Về phần Ma La Thần Chủy, đây chính là một môn quyền thuật. Từ luyện thịt, luyện gân cốt, luyện da, luyện nội tạng, luyện tủy, hoán huyết đều được liệt kê chi tiết.
Ma La nghe nói chính là đại thần hộ pháp của giáo phái Tinh Nguyên Thần Miếu, cũng là một đại ma đầu cực kỳ hung ác, thân đồng da sắt, vũ khí là một cây đại chùy. Bất cứ ai không phục tùng hắn đều bị cây đại chùy này đánh nát thành một đống xương thịt băm vằm.
Bộ Ma La Thần Chủy này cũng là bí tịch có thể giúp đạt tới Võ Thánh giống như Long Tượng Pháp Ấn, cũng là thánh điển võ đạo khiến người trong thiên hạ tranh đoạt đến sứt đầu mẻ trán.
Đáng tiếc không có được vô thượng điển tịch của Tinh Nguyên Thần Miếu là Tinh Huyết Nguyên Khí Tập. Điển tịch này bên trong có bàn luận về Dương Thần, Nhân Tiên. Tiếc là không đến được tay mình. Chu đại tiên sinh này rõ ràng là không có, mà nếu có hắn cũng sẽ không giao cho ta xem.
Hồng Dịch cầm hai điển tịch Trừu Tủy Hóa Nguyên Đại Pháp và Ma La Thần Chủy trên tay, trong lòng thầm than tiếc nuối. Hai cuốn điển tịch này mặc dù khó cầu nhưng đối với hắn mà nói cũng không có mấy tác dụng.
Nhưng trong hai môn điển tịch này, Ma La Thần Chủy tuyệt đối là một thứ đồ giá trị, có thể dùng để trao đổi. Hơn nữa, vũ kỹ bên trong đều là những chiêu thức mãnh liệt, sức sát thương rất lớn, có thể đưa cho Trầm Thiết Trụ tu luyện.
Điển tịch sau khi sao chép xong, Hồng Dịch liền thi triển thần hồn thuật, dùng Dạ Xoa Vương hung hăng đâm vào thần hồn Chu đại tiên sinh, để hắn tiếp tục bị hao tổn, không thể xuất khiếu. Sau đó cho người áp giải vào một căn phòng giam bí mật trong quân doanh, trông coi chặt chẽ.
Bây giờ còn phải lưu Chu đại tiên sinh này một mạng. Nếu không, trong lúc Hồng Dịch tìm hiểu điển tịch xảy ra vướng mắc gì thì còn có thể ép hỏi. Hắn mà chết thì sẽ chẳng còn ai mà hỏi nữa.
Trong lúc Hồng Dịch ép hỏi Chu đại tiên sinh pháp quyết để tìm hiểu, Ngô đại quản gia lại xuất hiện trong phủ tuần phủ ở Nam Châu, Thủy Dương tỉnh.
Lúc này, trong phủ tuần phủ Thủy Dương tỉnh, Hồng Khang sau khi giải quyết hết mọi chuyện, hiện đang ngồi trong luyện võ trường, nhìn hai tiểu nam hài chừng tám, chín tuổi đang luyện võ. Hai tiểu nam hài này tuy còn nhỏ nhưng v��c người dong dỏng cao, ánh mắt cực kỳ lanh lợi, hoàn toàn khác biệt so với những nam sinh cùng luyện võ.
Hồng Khang thân mặc một y phục võ sĩ trắng như tuyết, hai chòm râu trên mép khiến hắn càng thêm già dặn, lão luyện, tạo thành một khí thế uy nghiêm.
Các ngươi sao lại tiến bộ chậm như vậy? Từ lúc ba tuổi ta đã bắt đầu cho các ngươi dùng linh dược để tắm rửa, còn cho y sư xoa bóp làm mềm dẻo thân thể, lại được học vũ kỹ thượng thừa. Đến bây giờ đã được năm, sáu năm rồi mà vẫn không thể đột phá Tiên Thiên là sao? Tư chất như thế còn kém hơn cả heo. Nếu ta có được điều kiện như vậy thì đã sớm tu luyện đến Tiên Thiên rồi.
Luật pháp Đại Kiền, mười lăm tuổi là trưởng thành. Nếu sau khi trưởng thành, các ngươi vẫn không đột phá được Tiên Thiên, thì ta sẽ tống cổ ra khỏi phủ.
Ngô đại tiên sinh. Ngài sao lại đến đây?
Nhìn thấy Ngô đại quản gia đi vào phủ, Hồng Khang vội vàng đứng lên.
Khang thiếu gia. Lão nô ra mắt thiếu gia.
Ngô quản gia sắc mặt không chút biến đổi, khom người hành lễ.
Mau! Dâng trà thơm.
Hồng Khang vội vàng phân phó nha hoàn và thủ hạ, đồng thời mời Ngô đại quản gia vào trong phòng khách. Mặc dù Ngô đại quản gia là nô bộc, nhưng trong Hồng phủ, bất cứ người khôn khéo nào cũng biết Ngô đại quản gia này là tâm phúc lớn nhất của Hồng Huyền Cơ.
Ngô đại tiên sinh, ngài lần này đến Nam Châu là phụng lệnh của phụ thân đưa Hồng Chiếu đến đây rèn luyện, đúng không? Nhưng Hồng Chiếu có đáng để Ngô đại tiên sinh phải tự thân đưa đi thế này sao?
Hồng Khang bưng một chén trà đưa cho Ngô đại quản gia.
Phân phó của Hầu gia là muốn lão nô đưa Dịch thiếu gia về, không để cậu ấy ở bên ngoài làm mưa làm gió nữa, nếu không sau này khó lòng thu thập được.
Ngô đại quản gia tiếp lấy chén trà rồi nói.
Hồng Dịch? Đấy không phải kẻ rác rưởi không cha không mẹ đó sao? Muốn lôi hắn ta trở về làm gì? Phụ thân chẳng lẽ còn có thể chứa chấp hắn ta sao?
Hồng Khang vừa nghe thấy vậy, trong ánh mắt khẽ hiện lên tia khinh thường.
Hắn làm gì có tiền đồ? Đơn giản chỉ là đầu phục dưới trướng Ngọc Thân vương, có nhiều hộ vệ hơn một chút thôi, luyện được một vài công phu vặt vãnh mà thôi. Phụ thân chỉ cần phân phó một tiếng, ta lập tức đến Tĩnh Hải Quân nói với Nhan Chấn một tiếng thôi, trực tiếp áp giải hắn về phủ là được. Sao phải phiền đến Ngô đại tiên sinh tự mình xuất thủ?
Lão nô cũng tự mình xuất thủ rồi.
Ngô đại quản gia trên mặt vẫn không lộ chút biểu tình gì, không buồn không vui, cứ như đang kể một chuyện không hề liên quan đến mình vậy:
Nhưng, lão nô cũng không bắt được Dịch thiếu gia. Đạo thuật của Dịch thiếu gia rất tinh thâm, đã đến cảnh giới phụ thể, hơn nữa còn tu luyện một môn đạo thuật phi thường thần thông, trong tay lại có Âm Dương Đào Thần Kiếm. Phi Dung cô nương là do cậu ấy giết.
Cái gì!
Hồng Khang đứng bật dậy! Ấm chén trên bàn đều bị hất xuống đất. Hắn nhìn Ngô đại quản gia giống như nhìn thấy quỷ, mãi một lúc lâu sau mới nói:
Chuyện này có thật không?
Là thật.
Chuyện này không phải chuyện nhỏ. Phải báo cho phụ thân!
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, mọi quyền đều được bảo hộ.