Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 182:

- Đây là pháp bảo gì vậy? Thật là lợi hại!

Lúc Ôn Lượng dùng Hám Thiên Cung bắn Vô Cực Tiễn ra, Hồng Dịch cũng cảm nhận rõ ràng sự khác thường.

Khi chín mũi tên lao băng băng trên mặt biển, Hồng Dịch cảm giác đất trời đột nhiên như mất đi mọi màu sắc, chỉ còn duy nhất hai màu trắng đen. Tiếng gào rít của gió càng làm rung chuyển tâm thần con người. Ngay cả thần niệm mạnh mẽ của Hồng Dịch cũng bắt đầu rục rịch chao đảo, gần như bị hút về phía thân tiễn.

Ảo ảnh hai màu trắng đen lại càng khiến tâm thần con người mê loạn. Hai màu sắc này xoay tròn với tốc độ cực nhanh rồi lại cực chậm, trời đất ngả nghiêng. Tất cả vạn vật mang hai màu trắng đen biến chuyển thành hai đạo âm dương biến dạng, cuộn vào nhau, ở chính giữa hình thành một điểm, khiến cho tâm linh và thần niệm của con người đều bị hút vào điểm ấy.

- Vô cực sinh thái cực! Âm dương thành lưỡng nghi! Pháp bảo đến bực này, quả thật là lợi hại! May mà thần hồn ta trấn định vô cùng, tu luyện Quá Khứ Kinh, nếu không chỉ sợ tất cả thần niệm trong đầu cũng bị hút sạch vào đó! Mũi tên này không phải vũ khí thông thường, mà là pháp khí!

Thần niệm trong đầu Hồng Dịch đột ngột vận khởi Quá Khứ Kinh để trấn áp linh hồn, không để ảo ảnh của không gian hai màu trắng đen đang vặn vẹo xoáy tròn kia mê hoặc. Lúc này hắn mới nhìn thấy toàn bộ diễn biến những mũi tên đó được bắn ra.

Chín cây Vô Cực Tiễn sau khi bắn ra, không ngừng gào rít. Cá mập ngoài khơi không ngừng nổi lềnh bềnh trên mặt biển, lật ngửa bụng trắng hếu. Mà mỗi khi một con cá mập bị chết, thế lao đi của chín cây Vô Cực Tiễn càng lúc càng mạnh, hơn nữa chín mũi tên này càng ngày càng linh hoạt, thậm chí còn giống như phi kiếm, uốn lên lượn xuống, phóng đi vùn vụt trên mặt biển, tạo ra vô số hư ảnh, trông như hàng vạn mũi tên cùng lúc được bắn ra.

Những mũi tên này giống như những sinh vật sống, trong lúc bay lượn không ngừng thu gặt sinh mạng.

Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch nhìn thấy thứ cung tiễn như vậy.

- Thì ra... thì ra cung tiễn này có thể hấp thu thần hồn của người lẫn thú, dùng để gia tăng sức mạnh cho bản thân! Giết chết càng nhiều sinh linh, hấp thu thần hồn càng nhiều, thế tiễn càng mãnh liệt và linh hoạt! Thật lợi hại, thật lợi hại! Một cung cửu tiễn, chẳng phải có thể đối đầu với đại quân vạn người sao! Trên đời này sao lại có thứ pháp khí như vậy! Quả thực là một thần khí nghịch thiên!

Hồng Dịch cũng nhìn ra, khi thân tiễn xẹt qua, mỗi một con cá mập sau khi bị giết chết, linh hồn của nó tự động bay về phía thân mũi tên, làm tăng thêm động lực cho nó. Lực lượng linh hồn của mỗi con cá mập cũng đủ giúp mũi tên bay thêm một lúc lâu. Cho nên mũi tên sau khi được bắn ra, chỉ cần giết chết sinh linh là có thể bay vĩnh viễn!

Thần khí như vậy thì lợi hại đến mức nào đây?

Hồng Dịch không tưởng tượng ra, nếu một quốc gia có được thần khí như vậy, lúc hai quân đội giao tranh, mũi tên được bắn ra, chỉ cần giết được người thì mũi tên sẽ không ngừng lao tới. Giết thêm được một người, hút thêm một linh hồn, lại tiếp tục tích lũy sức mạnh, dùng chiến dưỡng chiến, như vậy tiêu diệt cả một đội quân cũng dễ như trở bàn tay vậy.

Nhất là thần hồn của con người so với thần hồn của động vật thì mạnh mẽ gấp vô số lần. Chính vì thế mà người tu luyện đạo thuật dễ dàng hơn động vật gấp mười, gấp trăm lần. Do vậy nếu mũi tên này giết người xong, sau khi hút hồn phách của kẻ đó, sức mạnh thu được so với bây giờ sẽ mạnh gấp mười lần!

Bây giờ những mũi tên kia cùng lắm mới chỉ giết cá mập mà thôi.

- Hồng Dịch, ngươi cẩn thận! Đây là đệ nhất chí bảo trong Hám Thiên Thất Bảo của Đào Thần Đạo! Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn! Thứ bảo vật này được nhiều đời tông chủ Đào Thần Đạo vận dụng Âm Dương Hỗn Động gia trì vào, có thể thu nạp thần hồn của người và thú để tăng sức mạnh cho mũi tên, trong đó còn chứa vô thượng mê thần thuật! Năm đó tông chủ Đào Thần Đạo chính bằng vào một cung cửu tiễn này mà trợ giúp thủy quân Thần Phong quốc, ngăn chặn cuộc tiến công của ba mươi vạn đại quân thủy sư Vân Mông quốc.

Ngay khi Hồng Dịch còn đang hoài nghi, giọng nói của Thiện Ngân Sa truyền đến tâm trí hắn để giải thích.

- Thì ra đây là bảo vật đứng đầu trong Hám Thiên Thất Bảo của Đào Thần Đạo! Thảo nào lợi hại đến thế! Hám Thiên, Hám Thiên! Bảo vật này quả thực có thể làm rung chuyển cả bầu trời! Ngay cả đạo sĩ có phi kiếm, ngự kiếm để ngăn cản Vô Cực Tiễn, thì vẫn cứ bị Âm Dương Hỗn Động mê thần thuật làm rung chuyển thần hồn, từ đó dễ dàng trúng một kích mà vỡ tan.

- Thảo nào, thảo nào quốc lực của Thần Phong quốc dù yếu kém vậy mà năm đó lại có thể ngăn chặn được đại quân thủy sư Vân Mông quốc tiến vào. Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn này, quả thực quá lợi hại!

Hồng Dịch khiếp sợ trong lòng.

Vô Cực Tiễn sau khi bắn ra, thế tiễn mạnh mẽ, giết được càng nhiều người, sức mạnh mũi tên càng lớn, hơn nữa trên thân tiễn còn có mê thần thuật vô cùng lợi hại, ngay cả quỷ tiên cũng khó có thể ngăn cản được. Dù là cao thủ võ hay đạo, cũng khó mà là đối thủ của cặp cung tiễn này.

Hồng Dịch đã hiểu tại sao thứ bảo bối này lại đứng đầu trong Hám Thiên Thất Bảo.

- Ha ha! Hồng Dịch, Đại La phái vì truy sát ngươi mà lại để một kẻ miệng còn hôi sữa nắm giữ bảo bối này. Nhưng lại vừa đúng lúc dâng cơ hội để ta đoạt lấy Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn! Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa, ngươi nhất định phải chết! Ta đã có bảo bối này, lẽ nào còn không giết được ngươi sao?

Ý niệm của Thiện Ngân Sa dao động kịch liệt, truyền đến tâm trí Hồng Dịch, hắn lập tức hiểu ra, vị yêu tiên này nhất định phải cướp được bảo vật ấy.

Thứ bảo bối này đúng là quá đỗi lợi hại! Trong thiên hạ, không ai nhìn thấy mà không nảy sinh ý niệm cướp đoạt.

Rầm!

Ngay sau khi Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn xuất hiện, chín mũi tên gào rít lao đi vùn vụt, tạo ra ���o ảnh mê hoặc bầy cá mập. Tiếp đó, hồn phách của cá mập bị hút vào thân tiễn. Trên biển đều là hàng đàn cá mập nổi lềnh bềnh, sóng gió do bầy cá mang tới cũng dần dần tĩnh lặng. Thiện Ngân Sa rốt cuộc cũng xuất thủ.

Một cỗ âm phong từ phía xa cuồn cuộn lướt đến.

Đây chính là Thiện Ngân Sa đem toàn bộ thần hồn của mình xuất ra, nhanh chóng bay đến.

Cảm giác được một cỗ thần niệm khổng lồ gấp mấy lần so với mình đang phá không lao đến, mang theo một trận âm phong cuồn cuộn đầy khí thế, trong đầu Hồng Dịch bỗng nhiên hiện lên một câu thơ "Trường phong kỷ vạn lý, xuy độ, xuy đô" (Gió lớn lướt vạn dặm, thổi, thổi, thổi.)

- Tình thế trước mắt như vậy mà còn thơ với ca.

Hồng Dịch thầm mắng mình một câu. Thần niệm vừa xuất ra, hắn lập tức nhìn thấy vô số âm phong tiến vào trong nước biển. Tiếp đó mặt biển dâng lên cao, trong nháy mắt ngưng kết thành một chiếc lưới nước dày đặc, bao phủ chín cây Vô Cực Tiễn vào bên trong. Mặc cho Vô Cực Tiễn tả xung hữu đột đến mấy cũng không thể thoát ra.

- Chiêu thức này của Thiện Ngân Sa đã thi triển đến chín thành thực lực. Hoàng hôn hôm qua, lúc nàng giao đấu với ta chỉ vận dụng chưa đến một nửa sức mạnh! Nếu nàng ta sử dụng toàn lực thì ta thực sự không phải là đối thủ!

Hồng Dịch lúc này mới chính thức thấy rõ thủ đoạn và thực lực của một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, Thiện Ngân Sa.

- Ngự nước thành lưới sao? Thế này mà cũng muốn vây khốn Vô Cực Tiễn sao? Phá cho ta!

Ôn Lượng đang cầm cung đứng trên thuyền, nhìn thấy bầy cá mập vừa rút lui thì bất thình lình một lưới nước bay lên, vây chín mũi tên vào trong đó. Hắn rống lên một tiếng, một tay kéo căng dây cung, rồi mãnh liệt bắn ra.

Ong ong ong!

Dây của Hám Thiên Cung chấn động kịch liệt, phát ra một loạt âm thanh xé tim xé phổi vang vọng trời đất. Ánh hồng quang từ mắt hai đầu thú càng lúc càng rực đỏ, đồng thời từ trong hàm răng nanh của chúng cũng rít lên từng hồi, tựa như tiếng gào khóc của vô số oan hồn.

Hám Thiên Cung biến hóa, Vô Cực Tiễn như cảm ứng được, cũng đột nhiên biến hóa. Sức mạnh của thân tiễn bỗng nhiên mãnh liệt gấp mười lần, tựa như thần long vẫy đuôi, không khí chấn động, trong nháy mắt xé nát lưới nước, vọt ra ngoài!

Hơn nữa, những phù chú lớn nhỏ trên thân tiễn đồng loạt chấn động, sau đó nổ tung. Trên thân tiễn xuất hiện vô số đốm lửa nhỏ, vừa sinh vừa diệt, rồi lại vừa diệt vừa sinh, trông như pháo hoa.

Tâm thần của Hồng Dịch một lần nữa chao đảo. Hắn vội vàng trấn định tâm thần, mới có thể phá trừ được âm dương huyễn cảnh do Hám Thiên Cung bộc phát ra.

- Mũi tên này không ngờ lại có thể sử dụng đạo thuật ngưng tụ tinh quang nhật nguyệt thành hỏa diễm.

Hồng Dịch vừa nhìn đã nhận ra, thân tiễn vừa rung động kịch liệt đã phát ra những đốm lửa. Những đốm lửa này không phải là hỏa dược, thứ lửa này do tinh quang nhật nguyệt ngưng tụ mà thành.

Những đốm lửa này thực sự có thể gây tổn thương cực lớn cho thần hồn, có thể phá tan những đạo thuật lợi hại.

- Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn lợi hại như thế này không khỏi quá đỗi biến thái sao? Không biết Thiện Ngân Sa đối phó thế nào đây?

Nhìn Thiện Ngân Sa đối phó với Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn, Hồng Dịch quyết định không tham gia mà lẳng lặng quan sát xem thực lực của Thiện Ngân Sa lợi hại đến đâu.

Ngay sau khi vô số đốm lửa nhỏ bộc phát ra từ thân tiễn, chín cây tiễn lướt trên mặt biển. Những đốm lửa trên thân tiễn rơi xuống lập tức khiến nước biển sôi sùng sục, biến thành làn hơi nước bốc lên trời. Đàn cá mập chỉ cần hơi chạm phải thứ lửa này, trên thân thể liền xuất hiện một lỗ thủng cháy xém. Có thể thấy sức mạnh của những đốm lửa này, cho dù không thể nung chảy sắt thép nhưng cũng không kém là mấy. Bản thân Hồng Dịch cũng thường xuyên chơi với lửa, nên hắn hiểu sâu sắc sự lợi hại của chúng.

- Thần niệm của ta nhất quyết không thể để những đốm lửa này chạm đến. Một khi để chúng bám vào, e rằng thần niệm sẽ bị trọng thương, khi đó sẽ dễ dàng bị mê thần thuật của Âm Dương Hỗn Động hút vào, bản thân e rằng sẽ bị tiêu diệt trong chớp mắt.

Kể từ khi Vô Cực Tiễn bộc phát vô số đốm lửa nhỏ, thần niệm của Hồng Dịch hóa thành một luồng âm phong nhỏ xíu, rồi phóng lên trời.

- Thần Tiêu thủy lôi, Lôi Thần Cự Linh!

Đúng lúc này, mặt biển đột nhiên chấn động. Một bức tường nước khổng lồ bỗng nhiên dâng lên cao, tạo thành một pho tượng thần linh thân người mặt chim, cao gần mười trượng, sau lưng có hai cánh, trong tay cầm cây búa cực lớn!

Mặc dù thần linh này hoàn toàn là do nước ngưng tụ mà thành, nhưng vô cùng linh hoạt, toàn thân lóe lên chớp điện tựa như những con rắn nước, quả thực là Lôi Thần Cự Linh bước xuống nhân gian.

Lôi Thần Cự Linh vừa ngưng tụ thành hình, cây búa lớn trên tay liền giơ lên, rồi mãnh liệt đập xuống.

Rào rào!

Một con sóng khổng lồ, uốn lượn gấp khúc thành hình tia chớp, được ngưng tụ lại, mãnh liệt đập mạnh vào chín cây Vô Cực Tiễn.

Rầm rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa nữa lại vang lên. Chín cây Vô Cực Tiễn bị sóng nước hình tia chớp đánh trúng, hai luồng lực lượng va chạm dữ dội, từ thân tiễn phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, tốc độ phi hành dường như chậm đi rất nhiều.

- Cửu tiễn hợp nhất!

Ôn Lượng cầm Hám Thiên Cung trên tay bị đợt va chạm này chấn động toàn thân, nhưng hắn lập tức vững vàng hai chân trên sàn thuyền, xoay lưng, kéo căng dây cung, nhất thời Hám Thiên Cung phát ra một loạt âm thanh "ong ong ong" kịch liệt.

Dường như cảm ứng được Hám Thiên Cung, chín cây Vô Cực Tiễn lại một lần nữa bộc phát uy lực. Trong chớp mắt chín cây tiễn ngưng tụ thành một cụm, hình thành một mũi tên to như bắp chân. Chín đầu mũi tên không ngừng xoay tròn mãnh liệt, giống hệt một mũi khoan, sau đó lao vùn vụt về phía Lôi Thần Cự Linh.

Chín cây tiễn này bó chặt vào nhau rồi cấp tốc xoáy tròn. Khí lưu ở đầu thân tiễn bị xoắn lại thành một vòng lốc xoáy rõ rệt bằng mắt thường, đồng thời, ở trong vòng lốc xoáy đó, vô số đốm lửa nhỏ bộc phát càng lúc càng kịch liệt.

Uy thế của chín tiễn hợp nhất này khiến Hồng Dịch cũng cảm thấy nếu thần hồn mình bị khoan thủng thì e rằng khó có thể bảo toàn.

Đây là một mũi tên thực sự có khả năng bắn chết được quỷ tiên. Bất kể là thân thể hay thần hồn, chỉ cần trúng một mũi tên này là chết.

- Tinh khí thần của ngươi sao có thể phát huy được uy lực thực sự của Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn. Nếu là đích thân Lạc Thiên Nguyệt sử dụng thì bổn vương cũng chỉ còn cách tạm thời tránh đi! Ngươi nghĩ mình là ai chứ? Chỉ bằng vào một kiện pháp bảo này mà đã có thể chống lại ta sao, có thể chống lại Ngân Sa Vương trong thiên hạ bát đại yêu tiên sao?

Âm thanh của Thiện Ngân Sa từ miệng Lôi Thần Cự Linh cao gần mười trượng truyền ra, trong đó pha chút châm chọc.

Lôi Thần Cự Linh do nước biển ngưng tụ thành lại bổ xuống một búa nữa, mãnh liệt đập xuống mặt biển. Một con sóng hình tia chớp được ngưng luyện thành, tinh quang lóe lên, sức mạnh cường đại gấp mười lần lúc nãy. Con sóng tựa như tia chớp lóe lên bổ mạnh xuống đầu mũi khoan do chín cây Vô Cực Tiễn kết hợp lại. Đợt va chạm lần này lại không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào như dự tính.

Nhưng chín cây tiễn này lập tức bị tách ra, không thể ngưng tụ lại thành một.

- Mặc dù không phải thực sự là thiểm điện, nhưng bất luận là hình dáng hay uy thế, ý chí và lực sinh tử ẩn chứa trong đó cũng không hề kém cạnh! Thần hồn ngự nước mà có thể phát ra tinh túy của lôi điện đến mức độ này, đạo thuật của Thiện Ngân Sa quả thật đúng là đáng sợ.

Thiện Ngân Sa ngưng tụ Lôi Thần Cự Linh, phát ra đạo thuật thiểm điện. Đây cũng không phải là thiểm điện thật sự, mà thuần túy chỉ là sóng nước.

Nhưng âm thanh, ánh sáng, màu sắc do con sóng này ngưng tụ thành, bên trong còn thấp thoáng sức mạnh xoay chuyển sinh tử. Sức mạnh này chỉ được hình thành trong khoảnh khắc sét đánh. Có thể nói thực sự đã mô phỏng được uy thế của sấm chớp, mang theo bốn, năm phần tinh túy của sấm sét chân chính.

- Đây chính là Lôi Pháp của Thần Tiêu Đạo sao? Xem ra Thần Tiêu Đạo rất am hiểu về sấm sét. Thật đúng là vượt xa phạm trù của một đạo môn, khó trách Thiện Ngân Sa lại sốt sắng với lôi kiếp đến vậy, nàng quả thật có hy vọng vượt qua.

Ngay trong khoảnh khắc hai bên giao đấu, Hồng Dịch cũng hiểu sâu hơn một chút về đạo thuật Ngũ Lôi Pháp của Thiện Ngân Sa.

- Tiểu tử, Hám Thiên Cung trong tay ngươi quả thực phí của trời, phải vào tay ta mới có thể phát huy uy lực chân chính!

Lôi Thần Cự Linh vừa gầm gừ, vừa bổ xuống một búa nữa. Một luồng nước hình tia chớp mãnh liệt lao thẳng đến Hám Thiên Cung trên tay Ôn Lượng.

- Hừ! Yêu nghiệt, ngươi dám!

Hoàng trưởng lão chợt quát lên! Thân hình đột nhiên bất động, thanh phi kiếm ngọc bên cạnh liền xuất ra một đạo ngọc quang ảo ảnh, chặn lại gợn nước hình tia chớp này.

- Tu vi của người này là hiện hình đại thành, nhưng còn chưa đạt tới phụ thể! Ta cũng có thể dễ dàng tiêu diệt bà ta, không ngờ bà ta còn dám động thủ với Thiện Ngân Sa?

Hồng Dịch vừa nhìn bà lão có giọng the thé này đang điều khiển ngọc kiếm bay lên, hắn liền biết đạo thuật của lão bà này cùng lắm cũng chỉ đến cảnh giới hiện hình đại thành. Trong giới tu đạo thì cũng có thể coi là cao thủ, có thể dễ dàng chiến thắng tám đến mười cao thủ võ đạo Tiên Thiên. Thế nhưng so với Ngân Sa Vương thì chẳng khác nào một con kiến hôi mà thôi.

Quả nhiên.

Bồng!

Thanh ngọc kiếm kia vừa va chạm đã bị chém nát bấy, thần hồn của lão bà ấy bị đánh tan, mắt thấy sắp hồn phi phách tán.

Đúng lúc này, từ một Đại La Thần Tướng, một cỗ âm phong đột nhiên thổi lên phần phật, vung tay một cái, đem đoàn khí lưu vây thành một khối, bảo vệ thần hồn Hoàng trưởng lão. Sau đó ngưng tụ lại mãnh liệt, thần hồn Hoàng trưởng lão liền khôi phục.

Tiếp đó cỗ âm phong này kịch liệt khuếch tán!

Cả đất trời đột nhiên biến hóa!

Tất cả màu sắc đều biến mất, một ngôi sao khổng lồ tròn vành vạnh hiện ra, kéo theo một vòng xoáy ngân hà phía sau phủ xuống khắp mặt biển.

- Lốc xoáy Âm Dương Tinh Thần?

Thần niệm trong đầu Hồng Dịch chấn động. Ở Ngô Uyên tỉnh, khi Triệu Phi Dung cản đường chặn giết mình cũng đã sử dụng chiêu thức này.

Nhưng chiêu thức hiện giờ còn lợi hại hơn Triệu Phi Dung gấp mười lần.

- Yến Chân Tông, ngươi lại nhập vào một tiên thiên cao thủ, ẩn nấp trong đó ư? Ngươi tự cho là có thể đối phó được ta sao?

Thanh âm của Thiện Ngân Sa lại vang lên.

- Đây là trượng phu của Tông chủ Đại La phái, Yến Chân Tông. Hồng Dịch, ngươi phải thật cẩn thận.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free