Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 196:

Vô Địch Hầu này tuyên bố muốn cạnh tranh công lao với ta đây!

Hồng Dịch trong lòng cũng biết mấy kẻ cưỡi Ô Ma mã kia chẳng khác nào tai họa giáng xuống đầu mình.

Một quỷ tiên, khi lực lượng và thần hồn không ngừng lớn mạnh đến cực hạn, sẽ chẳng khác nào những cây đại thụ vươn cao chót vót, đến một ngày trời trở gió sẽ nhất định thu hút thiên lôi.

Cho nên, cao thủ quỷ tiên không bao giờ đợi đến khi thần hồn của mình lớn mạnh đến cực điểm. Bọn họ chủ động bay vào tầng mây, đứng ở rìa tầng lôi điện rồi độ lôi kiếp.

Dù sao, tự mình độ lôi kiếp thì có thể nắm chắc hơn phần nào.

Nếu như chờ sấm sét giáng thẳng vào người thì không có gì bảo đảm cả. Sấm sét mang theo lực lượng khổng lồ, có thể nghiền nát tất cả mọi thứ. Hơn nữa, lúc sấm sét đánh xuống, chỉ trong chớp mắt, thân thể lập tức bị thiêu rụi, hồn phách bị phá hủy.

Quỷ tiên nếu như thực sự để lôi điện đánh thẳng vào hồn phách của mình thì chết là cái chắc.

Nhưng hiện giờ Thiện Ngân Sa thực lực tăng lên rất nhiều. Hồng Dịch nhờ cậy vào lực lượng của nàng, hơn nữa còn đang ở trên biển nên rất có ưu thế. Trong lòng hắn nắm chắc bảy, tám phần sẽ đánh chết Lang vương Tất Thấp Hoa.

Huống chi, sau khi bán được đám nô lệ này hắn có thể mua được những con thuyền chắc chắn hơn ở Thần Phong quốc, mở rộng hạm đội, thuê được những chiến sĩ cường hãn, khuếch trương lực lượng của mình.

Hắn vốn tin chắc công lao diệt trừ Lang vương Tất Thấp Hoa sẽ thuộc về mình.

Ai dè giữa đường lại mọc ra một Vô Địch Hầu muốn cướp đoạt công lao này.

Đối với Vô Địch Hầu này, Hồng Dịch đã sớm nghe danh. Mặc dù người này còn kém vị thiên tài hai mươi tuổi làm thừa tướng thời thượng cổ, nhưng hắn đã sớm thành lập phủ nha, thống lĩnh binh quyền một phương, lại được hoàng thượng sủng ái cực độ. Trong triều tuy cũng có lời ra tiếng vào nhưng công lao của hắn rành rành hiển hiện, hơn nữa chuyện thiếu niên phong hầu cũng là có tiền lệ, danh tiếng hiển hách thì ban thưởng công huân chức tước cũng chẳng đáng kể gì.

Nhất là Vô Địch Hầu này cũng không phải xuất thân từ danh môn, nghe nói là sinh ra trong một gia đình bình dân, không có bất cứ sự hỗ trợ nào cả. Mấy năm tham gia vào quân đội lập công liền được phong hầu lập phủ, thủ hạ cao thủ dưới trướng như mây, thâm sâu khó lường, kiêu ngạo không kém những danh môn vọng tộc tồn tại mấy trăm năm.

Đây quả thực là vai chính trong bút ký truyền kỳ và dã sử triều đình.

Mặc dù không hề biết chút gì về thực lực của Vô Địch Hầu, nhưng Hồng Dịch hiểu rằng người này nhất định vô cùng lợi hại.

Nếu gặp trên biển, cho dù mình giết chết Tất Thấp Hoa thì công lao này cũng không đến phiên mình được hưởng, chỉ có thể làm nền cho kẻ khác mà thôi. Người ta viết một báo cáo lên triều đình, vậy triều đình tin ai?

Hồng Dịch mặc dù biết đại cục, thế nhưng hắn cũng không muốn đem tính mạng ra đánh cược, không muốn đem tính mạng ra để tăng thêm hào quang cho kẻ khác.

– Nếu Vô Địch Hầu phái người ra biển, như vậy sẽ ngăn cản việc giết Hắc Lang vương, chuyện này rất phiền toái, ta phải nghĩ cách đối phó mới được.

Hồng Dịch thấy bảy kỵ sĩ kia vừa ăn uống vừa nói chuyện phiếm, trong lòng dần dần chìm vào trầm tư.

– Lần này Hầu gia phái chúng ta đến Thần Phong quốc mua cán đào mộc tiễn để luyện chế Diệt Hồn tiễn, công tác lần này tuyệt đối không được xảy ra sai sót.

Một kỵ sĩ sau khi ăn cá uống rượu một lúc lâu, mùi rượu dần dần tản ra xung quanh, thế nhưng giọng nói vẫn chấn động trong một phạm vi rộng, thể hiện năng lực khống chế rất mạnh.

– Không cần vội vàng, thời gian vẫn còn dư dả. Lần này chúng ta có thể ở lại Thần Phong quốc nửa tháng nữa. Hầu gia lần này cho chúng ta mang không ít ngựa cũng như nô lệ tù binh, người đã xin ý chỉ bán đám nô lệ này tại Thần Phong quốc lấy quân phí, hoàng thượng cũng đã cho phép rồi. Chúng ta phải mặc cả thật tốt, tranh thủ vì Hầu gia kiếm được thật nhiều tiền. Hầu gia nói, tốt nhất là dùng nô lệ để đổi lấy Nộ Kình đại hạm của bọn họ.

Một kỵ sĩ khác nâng chén rượu hoa đào hơi đỏ lên, một hơi cạn sạch, ợ một tiếng, rồi chậm rãi nói.

Kỵ sĩ này ít nhất đã uống mười cân rượu, nhưng tay cực kỳ trầm ổn không run rẩy chút nào, trong lúc nói chuyện vành tai khẽ nhúc nhích, ánh mắt giống như thiểm điện thỉnh thoảng quét qua tửu quán, phản ứng của tất cả mọi người đều bị hắn thu hết vào trong mắt.

Hồng Dịch biết những kẻ này thảo luận cơ mật trong tửu quán nhưng cũng không hề lơ là hay đắc ý, đây là sự cảnh giác được rèn giũa kỹ càng.

Trong tửu quán nói chuyện cơ mật một cách không kiêng kỵ, không sợ người khác nghe thấy, đây chính là biểu hiện của sự tự tin tột độ vào bản thân. Không trải qua trăm ngàn đắng cay khổ luyện, không trải qua ngàn vạn trận chiến, không có lòng tin vô địch, thì tuyệt đối không thể làm được như vậy.

Ngay cả một tiểu binh có kinh nghiệm cũng không làm được như vậy.

May mắn là đạo thuật của bản thân cao thâm, không cần dùng tai vẫn có thể nghe rõ, nếu không chắc chắn sẽ bị bọn họ phát hiện ra.

Những kẻ này so với Liệt Kình tử sĩ của Tĩnh Hải Quân thì thông minh hơn nhiều, có thể nói là cường đại hơn rất nhiều. Nói cách khác, Liệt Kình tử sĩ chỉ biết nghe lệnh giết người, cùng lắm cũng chỉ là "tử sĩ" mà thôi.

Trong khi đó những kẻ này, mỗi một người đều là một đại tướng có tài, có suy nghĩ độc lập!

Chính bởi vì như vậy, thành tựu của những kẻ này, bất kể là về phương diện võ công hay phương diện cầm quân đều vượt rất xa so với Liệt Kình tử sĩ.

Võ công không phải cứ liều chết luyện tập là được. Đầu óc cơ trí, tự tin cường đại, tinh thần cứng rắn, đó mới chính là mấu chốt đạt được thành tựu trong võ công.

Những điều này Hồng Dịch đều thấy rõ ở những kỵ sĩ kia.

Bảy tên kỵ sĩ này vừa đi vào tửu quán uống rượu, nói chuyện. Hồng Dịch liếc nhanh đánh giá thầm trong lòng, sau đó đưa ra một kết luận, những người này mặc dù đều là tiên thiên đỉnh cấp, nhưng nếu như thực sự giao chiến thì chỉ e rằng Văn Phi Yên, Sơn Khâu, Lôi Liệt, Trầm Thiết Trụ, Huyết Tích Tử sẽ không có cơ hội chiến thắng.

Mặc dù các cao thủ dưới trướng hắn có thực lực mạnh, nhưng đối đầu với bảy kỵ sĩ này, e rằng vẫn khó mà chiến thắng được.

Trên người họ toát ra khí thế tung hoành vô địch.

Loại khí thế này phải là từ chém giết oanh liệt trong chiến trường, trải qua trăm ngàn trận chiến, giống như phượng hoàng tắm lửa sống lại thì mới có thể có được một niềm tin tất thắng như thế này.

Đây là một loại niềm tin đã khắc sâu vào trong xương tủy bọn họ, cho dù là Xích Truy Dương cũng không có được.

Hồng Dịch đã đọc qua rất nhiều truyền kỳ về các đại tướng được ghi lại trong sử sách. Trước đây có một đại tướng quân có phong hiệu là Chiến Thần Hầu, sau lại được phong làm Hiển Thánh Vương, vị tướng quân này từng nói: khiến cho những đối thủ cường đại, những đội quân vô địch từng bước một bị nghiền nát dưới vó ngựa trùng điệp của ngươi, dần dần từ trong xương tủy của ngươi sẽ sinh ra một loại niềm tin tất thắng.

Quân đội có được loại niềm tin này thì chính là một binh đoàn vô địch.

Nhìn bảy tên kỵ sĩ này cười nói uống rượu, Hồng Dịch phảng phất thấy được đội quân phía sau bọn họ, đó tuyệt đối là một đội quân hùng mạnh vô địch, có thể thống soái một đội quân hùng mạnh vô địch này tuyệt đối không thể là nhân vật tầm thường.

Đối địch với một đội quân như vậy, đối địch với một thống soái như vậy, tuyệt đối là một điều kinh khủng.

Hồng Dịch lúc này mới phần nào hiểu ra, tại sao hoàng đế lại để một thanh niên trẻ tuổi như Vô Địch Hầu trấn thủ Thanh Sát khẩu, yết hầu của quốc gia mà không sợ lời bàn ra nói vào. Nếu là hoàng đế, nhìn thấy một đạo quân như thế này thì chắc chắn cũng cảm thấy yên tâm, không lo bị địch nhân xâm phạm.

– Xem ra trước mắt còn có rất nhiều việc cần làm. Muốn được phong hầu, phong tước, được triều đình trọng dụng, tuyệt đối không phải là chỉ nhờ việc lôi kéo cao thủ, hay lập vài công lớn là đủ.

Bỗng nhiên Hồng Dịch phát hiện ra mình còn thua kém rất xa.

Chỉ dựa vào đám thủ hạ hiện giờ của mình, cho dù giết chết Tất Thấp Hoa, sau khi hoàng đế biết cũng tuyệt đối sẽ không thực sự trọng dụng hay tin nhiệm mình một cách chân chính.

Bởi lẽ, đội ngũ của bản thân thiếu đi một khí chất, một khí thế khiến cho hoàng thượng có thể tin tưởng được.

Lòng Hồng Dịch bỗng chùng xuống, hắn phát hiện ra đội ngũ của mình chẳng khác nào một đám ô hợp.

– Hồng Dịch, có phải những người kia có niềm tin tất thắng khắc sâu vào xương tủy khiến cho ngươi nhận ra mình cần phải làm rất nhiều thứ không? Ta cảm thấy sự tự tin của ngươi giảm đi rất nhiều, giống như đang nản lòng vậy.

Đúng lúc này, Thiện Ngân Sa mở miệng nói.

– Hả?

Hồng Dịch cũng không nghĩ tới Thiện Ngân Sa lại am hiểu mình đến thế, vừa nhìn qua đã biết được tâm tình của mình.

– Hồng Dịch, thật ra ngươi cũng không cần phải làm như vậy. Ngươi sau khi đạt tới cảnh giới quỷ tiên, vượt qua lôi kiếp, ngươi sẽ nhận ra những thứ này chẳng khác nào phù du, như một giấc mộng phù hoa. Giống như Mộng Thần Cơ, tuân theo đạo của Thái Thượng, giám sát hoàng quyền, không ai trong thiên hạ có thể kháng cự. Dùng ý chí bản thân đại diện cho ý chí trời xanh, đó mới chân chính là vô địch giữa thế gian.

Thiện Ngân Sa nhìn ánh mắt của Hồng Dịch, chậm rãi nói.

– Đạt được cảnh giới ấy còn rất xa xôi, bây giờ vẫn phải nắm chắc những thứ trong tay.

Hồng Dịch cười cười.

– Nộ Kình đại hạm của Thần Phong quốc được làm từ gỗ của bích đào đại thụ trải qua hàng trăm năm bị sét đánh, sau đó được ngâm qua một loại tinh chất đặc biệt mà thành. Loại tinh chất đặc biệt này được luyện chế từ hỗn hợp keo cá, bột xương cá voi. Dùng chất liệu này quét lên rồi ngâm tẩm khiến cho gỗ trở nên cứng rắn như sắt thép, hơn nữa còn có thể chống lửa, khi tiến vào nước còn giảm rất nhiều lực ma sát, tốc độ rất nhanh, so với Thiết Giáp Phi Luân Đại Hạm của Ngân Thương tổng hội thì không kém chút nào. Loại thuyền này Hầu gia từ lâu đã muốn có được, đáng tiếc thứ này quá quý giá. Lạc Ph�� Thiên của Đào Thần đạo nói rằng phải cần mười nô lệ là tiên thiên cao thủ, hơn một trăm võ sư mới bằng lòng đổi lấy một chiếc. Hắn cho là tiên thiên cao thủ là rau cải sao? Muốn bao nhiêu được bấy nhiêu ư? Chúng ta khổ luyện bao nhiêu năm mới có thể tiến vào cảnh giới tiên thiên, ngay cả võ sư cũng khó đạt tới trình độ ấy mà.

Một kỵ sĩ sau khi uống rượu, ánh mắt lóe lên.

– Nộ Kình đại hạm, chế tạo rất khó khăn, mười mấy năm mới chế tạo được một chiếc, nếu thực sự bán ra, giá cả cũng lên tới ba trăm vạn lượng bạc, muốn mua cũng khó có được một chiếc. Ba trăm vạn lượng ngang với chi phí lương thảo cho hai mươi vạn binh sĩ trong đại quân của chúng ta đấy. Người ta yêu cầu đổi lấy bằng mười tiên thiên cao thủ, một trăm võ sư cũng không phải là vô lý. Thị trường nô lệ ở hải ngoại hiện giờ, một tiên thiên cao thủ ít nhất cũng giá trị tới hai mươi vạn lượng bạc ròng đấy.

Một kỵ sĩ khác cười nói.

– Trong đám nô lệ tù binh của chúng ta dường như cũng có một tiên thiên cao thủ, không đủ để đổi lấy thuy���n, võ sư cũng không nhiều. May mà lần này có bảy thớt Ô Ma Kỳ Lân mã, cũng đủ để trao đổi. Đáng tiếc những thớt Ô Ma Kỳ Lân mã này chính là thần vật, trên người toát ra khí chất uy nghiêm tự nhiên của kỳ lân, của rồng, những quỷ vật thông thường không thể tới gần được. Nếu như chúng ta được trang bị những thớt ngựa này, trong lúc xâm nhập sâu vào thảo nguyên thì cũng không sợ những thứ pháp thuật vớ vẩn kia nữa.

Lại có một kỵ sĩ khác thở dài, dường như đang tiếc nuối khi phải mang những thớt Ô Ma Kỳ Lân mã này bán đi.

– Không cần những loại ngựa này, sát khí trên người chúng ta cũng đủ để chống lại đám quỷ vật âm hồn rồi.

Vị thủ lĩnh kỵ sĩ ngồi ở ghế đầu nói. Thủ lĩnh kỵ sĩ này trán vuông, mũi cao thẳng tắp, bàn tay dày rộng, dường như trong đó ẩn chứa một cỗ lực lượng vô cùng vô tận. Chén rượu trong tay vững vàng như thể đang nắm chuôi kiếm, từng động tác đều có thể phối hợp chặt chẽ, ứng phó mọi hướng, tư thế sẵn sàng phòng ngự lẫn công kích bất cứ lúc nào.

– Lần này tới đây, các ngươi không cần quá khẩn trương, cứ thả lỏng một chút, cũng có thể tìm nữ nhân tiêu khiển. Lần này Hầu gia nếu có thể chặn giết được Tất Thấp Hoa thì tuyệt đối sẽ là một trận đại chiến có một không hai, chúng ta được phép thả lỏng tinh thần. Hầu gia căn dặn rằng, đại chiến càng cấp bách, chúng ta càng phải thả lỏng, trong lúc sinh tử, ung dung tự tại, đó mới thực sự là cao thủ.

Vị thủ lĩnh này tinh tế nói. Sau khi nói xong, sáu người còn lại cũng thả lỏng người ra.

– Được tìm nữ nhân sao? Nghe nói nữ nhân của Thần Phong quốc cũng rất quyến rũ đấy, vừa đúng lúc đang muốn dùng sự ôn nhu của các nàng để trung hòa sát ý của chúng ta trước khi lâm chiến, tiến vào cảnh giới "sinh tử chi gian, nhàn đình tín bộ" (trong lúc sinh tử, ung dung dạo chơi) như Hầu gia nói.

Đám kỵ sĩ nhìn nhau cười hắc hắc.

Cùng lúc đó ánh mắt của sáu kẻ này càn rỡ quét ngang qua tửu quán, thậm chí là cả trên đường.

Nữ tử ở Thần Phong quốc so với Đại Kiền thì phóng khoáng hơn rất nhiều. Ở trên đường lớn xuất hiện rất nhiều nữ tử, người nào cũng mặc một bộ áo tơ lụa hoa lệ trên người, tay cầm ô giấy dầu, bọn họ đi dọc trên đường lớn mang theo một loại phong tình đặc biệt.

– Đều là một đám dung tục.

Sáu kỵ sĩ kia lướt nhìn một lượt rồi đột nhiên nhìn về phía Thiện Ngân Sa đang ngồi cùng Hồng Dịch, đánh giá một cái:

– Nữ tử này khí chất không tệ!

– Hừ!

Hồng Dịch nhìn thấy ánh mắt càn rỡ của đám người này, trong lòng vô cùng không vui.

– Hồng Dịch, mấy người này cũng không tệ, tinh khí thần sung mãn. Ta muốn rút âm hồn huyết phách của bọn họ để tế luyện Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn, gia tăng thêm uy lực cho bọn chúng!

Đúng lúc Hồng Dịch đang không vui, chuẩn bị thủ đoạn đối phó thì Thiện Ngân Sa khúc khích cười:

– Tinh khí hồn phách của bảy kẻ này, sau khi ngưng tụ thành một khối, thu vào Vô Cực Tiễn, trải qua tế luyện thì uy lực sẽ tăng cường rất nhiều đấy.

Bản quyền dịch thuật và hiệu đính của truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi rõ nguồn khi sao chép hoặc trích dẫn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free