Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 20:

Hôm nay tạm dừng tại đây. Tuần sau tại hạ bận ôn thi, có lẽ cuối tuần sau mới tiếp tục được. Thân ái!

Mấy chương đầu do mới dịch nên còn nhiều sạn. Sau khi thi xong, mình sẽ chỉnh sửa lại. Nếu có vị huynh đài nào văn phong tốt có thể giúp mình biên tập thì càng hay. Xin đa tạ trước!

“Thích khách đã bị bản hầu giết chết, tất cả lui xuống đi, không cần quá ồn ào để tránh kinh động gia quyến. Thu thập thi thể rồi chôn cất. Kính Nỗ Vệ, Mạch Đao Vệ, các ngươi cũng lui xuống cả đi.”

Những ánh đuốc lập lòe chiếu lên khuôn mặt bình thường của Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ.

Trên mặt đất vẫn còn hai đạo sĩ bị trường kiếm xuyên thủng qua ngực.

Phía sau Hồng Huyền Cơ là một hàng đao thủ đứng thẳng, trường đao đã tuốt vỏ, thân mặc trọng giáp nhưng vẫn thở đều như không, tựa như chỉ khoác vũ y mỏng, toát ra khí thế lẫm liệt, bưu hãn.

Đây là hộ vệ tinh nhuệ trong Hầu phủ, “Mạch Đao Vệ”!

Trong tay bọn họ là trường đao tinh luyện từ tinh cương, tất cả đều rộng bằng bốn ngón tay, dài xấp xỉ bằng chiều cao một người. Mỗi người đứng đó đều toát lên vẻ hung hãn, tựa hồ có thể chém cả người lẫn ngựa làm đôi.

Đó là đặc điểm riêng biệt của “Mạch Đao”. Khi còn trẻ, Hồng Huyền Cơ từng dẫn dắt “Mạch Đao Binh”, chỉ với tám trăm bộ binh mà phá tan vòng vây của một ngàn kỵ binh tinh nhuệ áo đen của Đế quốc Vân Mông, tạo nên huyền thoại “Bộ phá Kỵ” (dùng bộ binh đánh bại kỵ binh).

Mà hiện tại, Mạch Đao Vệ trong phủ tuy chỉ có ba mươi người, nhưng mỗi người đều là tinh nhuệ được tuyển chọn từ “Mạch Đao Binh”, là thân binh tùy thân của Hồng Huyền Cơ.

Bất kỳ võ sư nào trong Mạch Đao Vệ đều có thể tay không địch lại hơn mười quân nhân.

Huống hồ khi họ đã khoác giáp trụ toàn thân, cầm trong tay “Mạch Đao”?

Đó đều là những võ sư chiến sĩ kinh qua thi sơn huyết hải, ngàn quân chọn một, quỷ thần không thể tới gần!

Điều đáng sợ hơn nữa là, bốn phía còn rải rác ba mươi, bốn mươi hộ vệ cầm trong tay Kính Nỗ (cung nỏ mạnh) đã lên dây cung, cảnh giác nhìn bốn phía, sẵn sàng nhắm bắn bất cứ lúc nào.

Đây là “Kính Nỗ Vệ” của Hầu phủ!

Trong tay bọn họ là nỗ cơ màu đỏ sậm, trên thân nỏ còn có vạch ngắm. Dây cung được kéo căng đến cực hạn, tràn đầy lực lượng, chỉ cần sơ sẩy một chút, người ta đã có cảm giác mũi tên sẽ xuyên thủng cơ thể ngay lập tức!

Đây là “Thần Tí Nỗ” do Đại Kiền vương triều đặc chế, với lực căng ước chừng ba thạch (khoảng ba trăm cân). Cho dù là võ sĩ cũng phải dùng chân mới có thể mở nỏ, đặt tên lên dây cung, nhưng những n�� thủ này lại có thể dễ dàng kéo mở bằng tay!

“Thần Tí Nỗ” trong năm mươi bước có thể bắn thủng thiết giáp!

Ba mươi, bốn mươi cây nỏ đồng loạt bắn ra chính xác, cho dù là cao thủ võ học cũng đều phải nuốt hận đương trường.

Mạch Đao Vệ hoành đao bảo vệ bốn phía, Kính Nỗ Vệ đã lên dây cung, tên lắp sẵn, bố trí cảnh giới khắp bốn phía. Hồng Huyền Cơ đứng ngay tại chỗ, trong ánh lửa chiếu rọi, hắn mặc cẩm y hoa phục, đội mũ tử kim, giống như một võ học cự nhân vĩnh viễn không thể bị đánh bại.

“Dập đuốc đi! Không cần kinh động tới người nhà! Mang tử thi đi chôn cất!” Sau khi nghe Hồng Huyền Cơ ra lệnh, một đầu lĩnh Mạch Đao Vệ giơ tay ra hiệu.

Xoảng!

Chỉ một tiếng động, ba mươi thanh đao đã đồng loạt vào vỏ, đều tăm tắp đến đáng sợ.

Đuốc đồng thời được dập tắt, chỉ còn lại những đốm tàn lửa.

“Hầu gia, mạt tướng tới muộn, xin Hầu gia trách phạt!”

Đầu lĩnh Mạch Đao Vệ bước tới, đứng trước mặt Hồng Huyền Cơ, sau đó quỳ một gối xuống.

Hắn không quỳ hẳn xuống được, bởi vì áo giáp nặng nề trên người khiến hắn không thể hành đại lễ. Bộ “Lãnh Cương Trọng Giáp” của Đại Kiền vương triều, được rèn từ lãnh thiết, nặng tới một trăm hai mươi cân. Chỉ có đại tướng võ nghệ cao cường mới có thể sau khi mặc vào vẫn đi lại tự nhiên.

“Ta vừa giao thủ với thích khách được hai chiêu, các ngươi đã áo giáp khoác, binh khí cầm trong tay mà đến. Tốc độ này so với khi còn trong quân đội còn nhanh hơn ba hơi thở, ta sao có thể trách phạt các ngươi chứ.”

Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ nói xong, hạ tay xuống ra hiệu, “Cởi áo giáp, quay về ngủ đi.”

“Nhưng mà, Hầu gia, sự an toàn của ngài....”

“Thiên hạ này có thể giết được ta, trừ thần tiên tu thành Dương Thần, hoặc là Nhân Tiên võ đạo đạt đến cực hạn. Đáng tiếc hai loại người này, thiên hạ vẫn chưa xuất hiện........”

Hồng Huyền Cơ ngẩng đầu nhìn trời, “Bạch Tử Nhạc, ngươi nếu muốn tới tìm ta giao thủ, thì đừng khiến ta thất vọng.”

Nhìn bộ hạ rời khỏi, Hồng Huyền Cơ nhớ lại cảm giác về du hồn vừa rồi: “Du hồn kia đã bị ta đánh trọng thương thần hồn. Cho dù thoát được thì cũng chẳng còn gì, thần hồn e rằng đã bị thương quá nặng, không thể phục hồi được nữa, chưa đầy mười ngày sẽ như đèn cạn dầu mà tắt.”

........................................................................................................................

Du hồn Hồng Dịch nhanh chóng thoát ra ngoài, hoảng sợ bỏ chạy thục mạng.

May mắn hắn là du hồn, vô hình vô chất, có thể xuyên tường nhập vật, không gặp bất cứ trở ngại nào. Nếu không, cứ đâm đầu đi như vậy, e rằng đã sớm đầu rơi máu chảy.

Chạy thẳng đến tiểu viện của mình ở góc tây bắc Hầu phủ, thần hồn liền nhập thể. Hồng Dịch vẫn còn hoảng sợ khôn nguôi, cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, đầu óc uể oải, tựa như buồn ngủ rũ.

Đó là một loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

“Kẻ sĩ phải giữ thái độ ung dung bình tĩnh, gặp chuyện không vội vã. Cho dù đao phủ kề đao lên cổ thì tim vẫn không đập loạn, lông mày không nhíu. Đó là cảnh giới tu tâm dưỡng tính, định thần. Xem ra ta còn lâu lắm mới đạt tới được cảnh giới đó.”

Suốt cả buổi, Hồng Dịch một chút cũng không thể định thần được. Cảm giác r���t mệt mỏi, nhưng lại không ngủ được nên cũng không thể nghỉ ngơi.

Đầu có cảm giác muốn nổ tung.

“Đây là bị thương tới thần hồn....”

Hồng Dịch biết mình vừa rồi du hồn đến phủ đệ do quá khiếp sợ, hơn nữa trên đường du hồn bỏ chạy điên cuồng đã khiến thần hồn bị tổn thương.

Đại hỉ (quá vui), đại bi (quá đau thương), đại khủng (quá sợ hãi), đại cụ (quá lo lắng), đại kinh (quá giật mình), đại chấn (quá chấn động) đều cực kỳ hao tổn tinh thần. Điểm này, không chỉ người tu luyện mà ngay cả người đọc sách cũng biết.

Có thư sinh, ngẫu nhiên nhìn thấy một nữ tử đẹp tuyệt vời, sau khi trở về thì bỏ bê ăn uống, cả ngày ảo tưởng, sau mười ngày nửa tháng càng trở nên gầy yếu tiều tụy, cuối cùng bệnh nặng mà chết, cũng là do thần hồn bị tổn thương.

Sau khi thần hồn bị tổn thương, tinh thần và thể lực đều cực kỳ mệt mỏi, chỉ là không thể ổn định trở lại, cũng không thể nghỉ ngơi tốt được. Mất ngủ triền miên, hay quên, tâm phiền ý loạn.

Hồng Dịch tinh thần không sao tập trung nổi, cũng chẳng thể bình tĩnh, càng đừng nói là khôi phục đến trạng thái tâm tĩnh như mặt nước hồ thu.

Đốt một nén đàn hương để định thần, Hồng Dịch lại rửa tay, sau đó mài mực để định thần, viết chữ “Tĩnh”.

Nhưng mà lúc này, phương pháp này lại bất ngờ mất tác dụng.

Không thể tịnh tâm, khiến nét chữ trở nên xiêu vẹo, nét bút rời rạc, lởm chởm. Kỹ thuật thư pháp hoàn toàn biến mất.

“Tâm không thể tịnh, chữ ‘Tĩnh’ tự nhiên không thể viết tốt. Hình dáng của chữ này đã cho thấy lòng ta đang rối bời... Không biết phụ thân có phát hiện ra ta, hay có tìm thấy dấu vết ta để lại không?” Hồng Dịch nhìn chữ trên bàn, rồi trong lúc bấn loạn, cuộn tờ giấy lại.

“Không ngủ được, tinh thần cũng chẳng yên tĩnh lại. Tình trạng tổn thương tinh thần thế này sẽ khiến hồn phách ly tán. E rằng chưa đầy mười ngày, ta sẽ như đèn cạn dầu mà tắt.” Hồng Dịch cười khổ.

“Ừm, hay là đọc chút Di Đà Kinh xem sao.”

Hồng Dịch lấy từ trong người ra “Di Đà Kinh”, trải rộng trên giường, dưới ánh sáng hắt vào từ bên ngoài mà chiêm ngưỡng.

Lần này hắn cũng không phải đọc nội dung kinh văn, mà là thuần túy chiêm ngưỡng chữ viết và bức họa ở giữa quyển kinh từ góc độ thư họa.

“Những chữ này cho dù là đại thư pháp Vương Khải Chi đương thời cũng sợ rằng không viết ra được. Nếu ta có nét chữ như vậy, khi thi khoa cử không cần phải làm kinh nghĩa, chỉ cần viết ra cũng đủ đỗ đạt cao rồi. Thần vận của Di Đà Đại Phật cũng là thiên hạ vô song. Cho dù là Họa Thánh Kiền Đạo Tử, người nổi tiếng vẽ các nhân vật tôn giáo, cũng tuyệt đối không thể vẽ ra được......”

Họa Thánh Kiền Đạo Tử là họa sĩ có thành tựu cao nhất tại Đại Kiền vương triều, am hiểu nhất về việc vẽ các nhân vật tôn giáo. Ông từng được vô số đạo quán, Phật tự thỉnh đến vẽ thần tiên đồ. Mỗi bức tranh đều có giá trị vạn kim.

“Sở dĩ Di Đà Kinh là vô thượng kinh thư, không phải vì pháp quyết nó cao thâm đến mức nào. Đường tu hành cũng chẳng có bất cứ lối tắt nào. Pháp quyết dù cao minh đến mấy, cũng không thể tu một lần mà thành Dương Thần. Mà điểm tôn quý của bộ kinh này chính là thư pháp và thần vận trong họa nghệ của nó...... Chữ viết, tranh vẽ, bao hàm tinh túy thuần khiết nhất của Phật giáo. Ta tuy rằng không thờ Phật, nhưng không thể không nảy sinh lòng kính ngưỡng đối với họa nghệ và thần vận bậc này.....”

Đột nhiên, trong khoảnh khắc đó, Hồng Dịch trong lòng nảy sinh một tia minh ngộ.

Hắn chỉ dùng ánh mắt thuần túy để thưởng thức thư pháp và họa nghệ.

Tia minh ngộ vừa hiện, tôn Di Đà Đại Phật ấy liền khắc sâu vào trong tâm trí hắn.

Rầm!

Ở nơi sâu thẳm trong linh hồn Hồng Dịch, giống như đột nhiên xuất hiện thêm một tôn Phật, lơ lửng trong hư không.

Tượng Quá Khứ Phật này lại mang dung mạo kiếp trước của hắn. Tâm tư Hồng Dịch bỗng chốc trở nên vô cùng an bình, cảm thấy hư không vô tận, trời đất bao la, mặc sức hắn ngao du.

Hồng Dịch tâm thần vô cùng điềm tĩnh, không còn cảm giác thần hồn bị hao tổn. Thần hồn vô cùng ấm áp, thoải mái như được tắm mình trong suối nước nóng.

Hắn ngả đầu xuống, chìm vào giấc ngủ, một đêm vô mộng.

Vừa tỉnh lại trời đã sáng rõ.

“Ngủ thật ngon, cứ như vừa đặt lưng xuống là trời đã sáng vậy.”

Hồng Dịch sáng sớm thức dậy, vươn vai, hít thở một hơi, cảm thấy tinh thần sảng khoái. Mở miệng thở ra một hơi, lại không hề có chút mùi hôi miệng nào.

Cảm giác thần hồn bị tổn thương khiến hắn hoảng sợ không ngừng đêm qua, sự mệt mỏi cùng với việc không tài nào chợp mắt được đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là sự tin tưởng và thỏa mãn tột độ.

Hồng Dịch biết, mọi tổn thương thần hồn đều đã hồi phục hoàn toàn.

Tu hành “Di Đà Kinh”, không nằm ở pháp quyết tinh thâm ra sao, mà công hiệu lớn nhất chính là bức họa trong kinh sách. Sau khi lĩnh ngộ được thần vận, tưởng tượng ra Phật này nhập vào tâm trí, có thể trấn áp mọi nỗi sợ hãi, tiêu trừ ưu phiền. Nó nhanh chóng chữa trị cho thần hồn bị hao tổn.

Người tu luyện, thần hồn xuất khiếu, khó tránh khỏi các loại tổn thương khác nhau. Mà tưởng tượng ra bức tượng Phật trong Di Đà Kinh, có thể bằng tốc độ nhanh nhất, chữa trị cho thần hồn.

Rất giống như người luyện võ khó tránh khỏi thương gân động cốt. “Thương gân động cốt một trăm ngày” phải tu dưỡng một trăm ngày mới tốt, nhưng nếu có linh đan diệu dược, vết thương ở gân ngày hôm trước, chỉ cần đắp thuốc, ngày hôm sau đã lành. Tốc độ tiến bộ của người luyện võ đó sẽ nhanh đến mức nào? Họ sẽ trở nên cường đại ra sao?

Tôn Phật trong “Di Đà Kinh”, một đỉnh cao của họa đạo, khi được tưởng tượng và tồn tại như một ý niệm trong thần hồn, hiệu quả của nó giống như linh đan diệu dược! Mang diệu dụng an thần vô thượng.

Trong một đêm, thần hồn tổn thương của Hồng Dịch đã hồi phục hoàn toàn.

Tình trạng như vậy, ngay cả Hồng Huyền Cơ cũng không thể đoán trước được.

Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong quý độc giả hãy đọc và ủng hộ tại nguồn chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free