(Đã dịch) Dương Thần - Chương 202:
Đại soái, đó là cờ hiệu của đội tuần tra Tĩnh Hải quân.
Trên đài chỉ huy của chiếc Đào Thần Nộ Kình đại hạm khổng lồ, vị chủ soái Phục Ba quân, trong bộ y phục màu nâu nhạt, đã sớm nhìn thấy hạm đội của Hồng Dịch. Lúc này, thủ lĩnh Ngạn doanh đang đứng báo cáo.
Theo luật pháp Đại Kiền, Tử Kim quan chỉ có bá tước, hầu tước, công tước mới được đội. Xích Kim quan dành cho thân vương, quận vương. Thái tử có lúc đội Xích Kim quan, có lúc đội Ngọc quan, còn hoàng thượng đội Cửu Long quan.
Người này đội Tử Kim quan, hiển nhiên chức vị của hắn ít nhất cũng là bá tước.
Đây chính là chủ soái Phục Ba quân, người thống lĩnh đại quân trấn giữ vùng biển phía đông, Nhị Đẳng Dũng bá tước Tiêu Thiên Nghiêu.
– Ta cũng sớm nhìn thấy rồi. Thế nhưng chỉ là đội tuần tra của Tĩnh Hải quân, tại sao lại có đến hai chiếc Nộ Kình đại hạm? Lại còn những chiếc thiết giáp tiểu phi luân kia nữa? Cần phải biết rằng, một chiếc Nộ Kình đại hạm có giá trị liên thành. Lần này, ta được Hầu gia ra lệnh mang tới Thần Phong quốc một ngàn nô lệ Vân Mông cường tráng, bảy thớt Ô Ma Kỳ Lân mã, ba ngàn thanh Ô Cốt cung cùng đủ loại chiến đao, khôi giáp, đấu bồng da sói, mới đổi được một chiếc đại hạm này. Ngay cả toàn bộ quân phí của Tĩnh Hải quân cũng khó lòng mua nổi một chiếc. Vậy tại sao hạm đội kia lại có đến hai chiếc?
Đại soái Phục Ba quân Tiêu Thiên Nghiêu nghi hoặc nói.
– Đại soái, l��n này Tĩnh Hải quân tiêu diệt hải tặc ở Mê Hồn Loan, chắc là chiếm được một số của cải trong đó.
Thủ lĩnh Ngạn doanh La Phong bình tĩnh nhắc nhở một lời.
– Không sai, lần này tiêu diệt cả một quần đảo Mê Hồn Loan rộng lớn, mặc dù Tĩnh Hải quân tổn thất nghiêm trọng, ngay cả Vệ Lôi, con trai của Vệ Thái Thương, khi đi tiên phong lập công cũng đã bỏ mạng. Thế nhưng nghe nói Nhan Chấn đã bỏ túi ít nhất mấy chục vạn lượng hoàng kim.
Tiêu Thiên Nghiêu thở dài nói:
– Truyền lệnh! Thổi kèn hiệu lệnh, giương hồng kỳ! Cho đội thuyền tuần tra của Tĩnh Hải quân áp sát hạm đội của ta! Bản tước sẽ đích thân hỏi chuyện bọn họ!
La Phong sửng sốt.
– Đại soái muốn khống chế bọn họ sao?
– La Phong, ngươi thật có tiền đồ đấy!
Tiêu Thiên Nghiêu mỉm cười nói:
– Ta vừa truyền lệnh, ngươi đã đoán ra ý ta rồi. Lần này chúng ta ra biển là phụng ý chỉ bí mật của Hoàng thượng để làm một chuyện lớn. Nếu giữa đường gặp hải quân của Nhan Chấn mà lại có Đào Thần Nộ Kình đại hạm như vậy, tốt nhất là nên trưng dụng. Chẳng phải lương thực, nước ngọt của chúng ta đang hơi thiếu thốn sao? Có hai chiếc Đào Thần Nộ Kình đại hạm kia có thể chở rất nhiều quân nhu, từ đó dễ dàng hoàn thành ý chỉ của Hoàng thượng.
– Nhưng mà, cứ thế trưng dụng đại hạm của Nhan Chấn thì...
La Phong ngập ngừng nói.
– Hừ! Nhan Chấn mua Đào Thần đại hạm, chi ra mấy trăm vạn lượng bạc mà không báo lên triều đình một tiếng, rõ ràng là lén lút. Chỉ riêng tội này cũng đủ tống hắn vào ngục rồi! Ta chỉ tạm thời trưng dụng một chút để hoàn thành ý chỉ của Hoàng thượng, tất nhiên sẽ không làm quá đáng đâu mà lo.
Tiêu Thiên Nghiêu nói.
– Vậy thì cũng được. À, Đại soái, lần này chúng ta cũng gặp phải một người tâm phúc của Nhan Chấn, là một thiếu niên. Đúng rồi, rất có thể hắn cũng ở trên đội thuyền kia, tiện thể trưng dụng luôn hắn, đưa hắn làm quân tiên phong tấn công hạm đội của Vân Mông quốc.
La Phong bỗng nhiên nói.
Hắn đang nói đến Hồng Dịch, mục đích khi đưa y làm quân tiên phong chính là biến y thành pháo hôi chịu chết.
– Ồ? Đương nhiên là v��y rồi. Theo pháp luật Đại Kiền, hải quân khi gặp chiến sự khẩn cấp, cho dù không thuộc cùng một quân đội, vẫn có thể trưng dụng, khống chế quan viên cấp bậc thấp hơn. Huống hồ lần này ta ra biển, Hầu gia còn đưa cho lệnh bài, long kỳ và một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng. Ta coi như là khâm sai, thay mặt thiên tử hành sự, ngay cả Nhan Chấn đích thân đến đây ta cũng có quyền sai khiến.
Ánh mắt của Tiêu Thiên Nghiêu lóe lên.
.....
– Đáng tiếc, giờ ngươi đã thành Quỷ Tiên, không thể mưu đồ việc lớn, nếu không ta sẽ giúp ngươi một tay rồi.
Bỗng nhiên, Thiện Ngân Sa ngầm thở dài một tiếng.
Trong lòng Hồng Dịch khẽ động, hắn biết Thiện Ngân Sa nói đến việc lớn gì, tất nhiên là việc thiên hạ đại loạn, bắt chước những kiêu hùng quật khởi, tranh đoạt thiên hạ, nắm giữ giang sơn xã tắc.
– Chúng ta là Quỷ Tiên tiêu dao thế ngoại, nắm giữ hoàng quyền để làm gì? Làm hoàng đế cũng chẳng có gì hay ho cả, suốt ngày mệt mỏi rã rời, nghĩ cách quản lý thiên hạ.
Hồng Dịch thuận miệng nói.
Nếu như là trước đây, những lời này của Thiện Ngân Sa chính là đại nghịch bất đạo dưới cái nhìn của kẻ đọc sách. Hồng Dịch ít nhất cũng sẽ cẩn trọng gạt bỏ những lời đó đi. Thế nhưng hiện giờ, trong lòng hắn không cảm thấy điều gì bất thường, ngược lại còn bàn luận một cách chính trực, không chút cố kỵ nào.
– Không phải như vậy đâu. Dân gian nói Lục Phiến Môn thích hợp cho việc tu hành, nhưng thật ra tu hành dưới thế lực của hoàng quyền còn tốt hơn nhiều! Sau này ngươi sẽ hiểu, khi nắm giữ được hoàng quyền, sẽ có được vô vàn tài nguyên, nắm quyền sinh sát trong tay, lại có được danh phận, đại nghĩa trong thiên hạ! Ngươi nhìn triều đình Đại Kiền biên soạn Võ Kinh Đạo Kinh, chỉ cần phán một câu, lập tức vô số điển tịch, bảo vật trong thiên hạ liền được dâng đến, thỏa sức chọn lựa! Chỉ một câu nói, Đại Thiện Tự bị tiêu diệt; một thánh địa tu hành lớn như vậy, chỉ trong nháy mắt hóa thành tro tàn. Dưới con mắt của những người tu luyện đạo thuật như chúng ta, hoàng quyền, triều đình chính là thánh địa tu luyện lớn nhất thiên hạ. Thế nhưng các t��ng chủ đạo gia vẫn khăng khăng không nhìn thấu điểm này, thật đáng cười!
Thiện Ngân Sa hắc hắc cười.
Hoàng quyền, triều đình chính là thánh địa tu luyện lớn nhất thiên hạ!
Một câu nói của Thiện Ngân Sa tựa như một tia chớp lóe lên giữa trời đêm, khiến cho Hồng Dịch hoàn toàn bừng tỉnh.
Hồng Dịch thực sự đã hiểu được lối suy nghĩ của Quỷ Tiên.
Thì ra là như vậy!
Sau khi thoát khỏi trói buộc, thay đổi góc nhìn về vấn đề này, không ngờ có thể thấu triệt thông suốt đến mức này.
– Không sai, hoàng quyền chính là thánh địa tu hành lớn nhất, hơn nữa còn là nơi lòng dân hướng về, là chính thống của thiên hạ. Nắm giữ hoàng quyền, xã tắc cực kỳ có lợi cho tu hành. Cô nương nói không sai, quả đúng là như vậy. Triều đình muốn biên soạn Võ Kinh, Đạo Kinh, lập tức vô số điển tịch tu đạo trong thiên hạ được dâng lên; triều đình muốn tiêu diệt Đại Thiện Tự, lập tức vô số cao thủ đạo thuật trong thiên hạ nổi lên vây công tiêu diệt.
Hồng Dịch ngẫm lại, càng lúc càng nhận ra điều mà Thiện Ngân Sa nói không sai chút nào.
Trong lúc đó, một ý niệm bất chợt hiện lên trong đầu Hồng Dịch:
– Ngân Sa, cô nương nói xem, đương kim Hoàng thượng Đại Kiền hiện giờ có phải là Quỷ Tiên không? Theo lý mà nói, hoàng thất nếu tu luyện điển tịch của Tạo Hóa đạo; bản điển tịch ấy không hề thua kém Thái Thượng Đan Kinh hay ba đại kinh thư của Đại Thiện Tự: Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai. Hơn nữa, Hoàng thượng lại có vô vàn tài nguyên, không thiếu linh dược, bảo vật gì; chỉ cần ra lệnh thì tông chủ Phương Tiên đạo, Chính Nhất đạo cùng các cao nhân trong thiên hạ đều lập tức vào hoàng cung giảng đạo cho hắn. Với những điều kiện như vậy, chắc hẳn Hoàng thượng không thể không thành Quỷ Tiên được chứ? Nhiều triều đại qua, hoàng đế nào cũng muốn tu luyện thuật trường sinh bất tử, sử sách cũng ghi lại rằng, không ít đế vương anh minh thần vũ đều van cầu trường sinh bất tử.
Trong suốt chiều dài lịch sử, trải qua nhiều triều đại, cho dù đế vương có anh minh thần vũ đến đâu đi chăng nữa cũng đều mong được trường sinh bất tử. Một hoàng đế, khi hắn ngồi lên ngai vàng, trong đầu hắn không hướng về ruột thịt thân thích, không hướng về cuộc sống an khang của dân chúng, mà mọi tư tưởng, suy nghĩ của hắn đều hướng về việc làm sao có thể lợi dụng hoàng quyền để bản thân trường sinh bất tử, làm sao có thể trở thành thần tiên.
Hồng Dịch cũng biết một số bí mật của hoàng thất Đ��i Kiền. Hắn không tin rằng khi có được thiên thư của Tạo Hóa đạo và vô số điển tịch võ học, đạo thuật như vậy, hoàng đế lại không tu luyện thành Quỷ Tiên.
Cho dù có Thái Thượng đạo tựa như thanh kiếm sắc bén dí sau lưng, hắn vẫn cố chấp tu luyện. Chuyện này cũng giống như một con tu hú khát nước cháy cổ, thế nhưng khi gặp rượu vẫn gục đầu vào mà uống.
Chẳng lẽ chỉ vì sợ Thái Thượng đạo ám sát mà trơ mắt nhìn những thứ tuyệt thế bảo điển kia bị bỏ phí, không tu luyện sao? Thế này thì còn nhát gan hơn cả kẻ hèn nhát nhất.
Hồng Huyền Cơ... Thái sư... Đại Kiền hoàng thất... Quỷ Tiên... trường sinh bất tử...
Trong lúc đó, Hồng Dịch bỗng như loáng thoáng xâu chuỗi được những sự việc này thành một mối.
– Kiền đế hiện tại ư? Đây không phải là một nhân vật đơn giản, hơn nữa hắn còn có một thần tử trung thành là phụ thân ngươi, đó chính là cánh tay đắc lực của hắn. Chỉ nhìn vào thủ đoạn hô mưa gọi gió của Kiền đế cũng đủ biết hắn là kẻ lợi hại đến nhường nào.
Thiện Ngân Sa nói:
– Tuy nhiên, lợi hại thì sao chứ? Nếu hắn là Quỷ Tiên thì sớm muộn gì cũng bị Mộng Thần Cơ giết chết. Một khi hắn chết, thiên hạ sẽ trở nên đại loạn.
– Là như vậy thật sao? Thật đúng là sự hưng vong của thiên hạ, thần khí xã tắc lại do một người thao túng trong tay. Đáng tiếc kẻ này không phải là Hoàng đế, mà là tông chủ Thái Thượng Đạo. Nhưng ngay cả với bản lĩnh thần thông của Mộng Thần Cơ hiện giờ cũng không dám ám sát Hoàng đế, điều này cho thấy hoàng thất Đại Kiền cũng không yếu ớt như bề ngoài đâu.
Hồng Dịch nói.
Xích Truy Dương đứng bên cạnh nghe đến đây liền đột nhiên đặt ra một nghi vấn:
– Theo lý mà nói, Vân Mông, Hỏa La và một số quốc gia cường đại khác, hoàng đế của những quốc gia đó cũng tu luyện đạo thuật, tại sao Thái Thượng đạo không ám sát bọn họ? Ta biết Quốc chủ Vân Mông quốc chúng ta, từ lúc còn làm thái tử cũng đã bí mật đến Huyền Thiên Quán tu luyện.
– Những quốc gia đó chỉ là những vùng thiếu văn minh, tự nhiên còn thua kém thánh đạo chính thống của Thiên Châu.
Hồng Dịch không chút do dự nói.
Lãnh thổ Đại Kiền, từ xưa đến nay tự xưng là trung tâm trời đất, là nơi bắt nguồn của thánh đạo. Vào thời thượng cổ, nơi này gọi là Thiên Châu, ý muốn nói rằng đây là vùng lục địa từ trên trời rơi xuống nhân gian, chúa tể của vùng lãnh thổ này mới thực sự là Thiên tử, còn các quốc gia khác ở xung quanh chẳng qua chỉ là những bộ lạc nhỏ bé, là những vùng thiếu văn minh mà thôi.
Tuy nhiên, điều này cũng là sự thật, từ xưa tới nay, nơi đây chính là vùng lãnh thổ phồn hoa nhất, tất cả các nền văn minh cũng như đạo thuật đều từ vùng lãnh thổ này mà truyền ra bên ngoài.
– Ồ? Có đội thuyền xuất hiện kìa! Hình như cũng có cả Đào Thần Nộ Kình đại hạm!
Lúc này, ánh mắt tinh tường của Xích Truy Dương đã phát hiện một đội thuyền ở xa xa trên biển. Đội thuyền này đang giương buồm đón gió, lao nhanh như điện về phía bên này.
– Ta còn tưởng là hải tặc. Hiện giờ chúng ta đã tiến vào vùng hải vực sâu trên biển, so với đoạn đường đến Thần Phong quốc thì hải tặc nhiều hơn rất nhiều. Nhưng bọn chúng có Đào Thần đại h��m, vậy chắc không phải hải tặc rồi. Có phải là của Thần Phong quốc không? Hả? Không đúng, là cờ hiệu của Phục Ba quân sao? Lại còn có cả quan hạm của Đại Kiền ta nữa à?
Ánh mắt của Huyết Tích Tử hướng thẳng về phía cờ hiệu đang tung bay oai phong lẫm liệt trên đại hạm.
Đúng lúc này, từ một đại hạm ở phía xa trên biển đột nhiên vang lên tiếng kèn lệnh dữ dội, ba dài hai ngắn. Đây chính là hiệu lệnh triệu tập, đồng thời trên đại hạm kéo lên một lá cờ màu đỏ tung bay phất phới.
– Tướng quân, đây chính là lệnh triệu tập của thượng quan dành cho hạ quan trong hải quân Đại Kiền chúng ta. Kèn lệnh vừa cất lên, tất cả thuyền bè lập tức phải nghe lệnh, cấp tốc áp sát thuyền của thượng quan! Tướng quân, chúng ta dừng thuyền lại hay là đi về bên kia? Nhìn cờ hiệu trên đại hạm kia, chắc là cờ chủ soái của Đông Hải Phục Ba quân. Mặc dù không phải là thượng quan của quân hệ chúng ta, nhưng ở trên biển, khi gặp phải thủy chiến khẩn cấp, theo quân lệnh của Đại Kiền, chúng ta nhất định phải nghe theo sự chỉ huy của bọn họ.
Đúng lúc này, Chỉ huy sứ Lục doanh Dương Anh Minh tiến lên boong thuyền bẩm báo.
– Xem kìa, bọn họ đang đi về phía chúng ta đấy.
Thần niệm của Hồng Dịch đã sớm phát hiện những chiếc thuyền kia thuộc về ai. Tuy nhiên, thần niệm của hắn cũng chỉ hòa vào gió biển, thoáng lướt qua đội thuyền, nghe lỏm vài câu đối thoại của một số người trên đó mà thôi. Bởi lẽ, trong hải quân Đại Kiền, gần như đều có cao thủ đạo thuật đi theo để trợ chiến, phòng ngừa tà thuật, nếu Hồng Dịch vận dụng thần niệm quá mạnh thì rất dễ bị phát hiện.
– Không cần phải áp sát vào, cũng không cần hạ lệnh dừng thuyền lại. Hiện giờ không phải tình huống thủy chiến khẩn cấp, lệnh của bọn họ không thể khống chế được chúng ta!
Hồng Dịch phân phó.
– Chỉ cần hạ thấp tốc độ của thuyền xuống, để bọn họ đi theo phía sau. Lúc này mà bọn họ dám ra vẻ quan lại trước mặt ta ư?
Hiện giờ đối phương không lâm vào tình huống chiến sự khẩn cấp, vậy mà còn phát động kèn lệnh, giương hồng kỳ, triệu tập thuyền bè của đội quân khác áp sát thuyền chủ soái. Điều này rõ ràng cho thấy chế độ quan liêu của Đại Kiền, luôn ra vẻ quan cách.
Nếu là chiến sự khẩn cấp thì Hồng Dịch cũng sẽ nhập vào đội hình, tiến lên giúp một tay. Thế nhưng hiện giờ biển êm gió lặng, quỷ quái cũng không có lấy một mống, thế mà đối phương lại phát lệnh triệu tập mang theo mùi vị hống hách, sai khiến.
Hồng Dịch vừa mới tu luyện thành Quỷ Tiên, đang có khoái ý muốn tung hoành trên biển rộng mênh mông, tất nhiên sẽ không nghe theo lệnh của đối phương mà nhập vào đội hình được.
– Nhưng mà, đại nhân! Phục Ba quân chính là thủ hạ của Vô Địch Hầu, chủ soái của bọn họ cũng là Nhị Đẳng bá tước. Bất luận tước vị hay quan chức đều lớn hơn chúng ta rất nhiều. Tước vị của hắn so với Nhan đại soái của chúng ta còn lớn hơn, nếu không nghe lệnh hắn mà cho đội thuyền áp sát, trong tương lai hắn chỉ cần tham tấu chúng ta một bản thì ngay cả Nhan đại soái cũng khó mà gánh nổi đâu.
– Vô Địch Hầu trong quân đội uy danh lẫy lừng, một tấu chương của hắn cũng ngang với vi���c một tuần phủ tiến cử hiền tài, Hoàng thượng sẽ lập tức ân chuẩn. Đắc tội với hắn không phải là việc sáng suốt đâu.
– Dương Anh Minh, lục doanh của các ngươi kể từ lúc này, trong công văn đã chuyển thành tư binh của ta rồi.
Hồng Dịch nhìn Dương Anh Minh, vui vẻ nói.
Dương Anh Minh nhìn ánh mắt của Hồng Dịch, rồi quay sang nhìn bộ khôi giáp tinh xảo, thanh Loa Văn Cương chiến đao trị giá mấy trăm lượng bạc trên người. Ý niệm trong đầu xoay chuyển một hồi, rồi lập tức đáp lời:
– Công tử, ty chức đã hiểu.
Ngay cả cách xưng hô của Dương Anh Minh cũng lập tức thay đổi. Trước hắn gọi Hồng Dịch là Tướng quân, bây giờ gọi là Công tử, rất rõ ràng hắn đã hiểu được điểm then chốt của vấn đề.
.....
– Đại soái! Bọn họ nghe thấy hiệu lệnh, chẳng những không dừng thuyền áp sát chúng ta, mà ngược lại vẫn như cũ tiến thẳng về phía trước. Quả thực quá lớn gan rồi!
Đúng lúc này một tướng quân đi lên báo cáo tình huống.
– Hả?
Ánh mắt của Tiêu Thiên Nghiêu lóe lên vẻ hung ác. Trong quân đội, điều kiêng kỵ nhất chính là không nghe mệnh lệnh. Tuy nhiên hắn cũng không hành động gì cả, chỉ nói một câu lạnh như băng:
– Treo Long kỳ Hoàng thượng ban thưởng lên! Để chúng thấy ta là khâm sai, nếu hắn còn không nghe lệnh tức là miệt thị uy nghiêm của Hoàng thượng, ý đồ mưu phản! Tội danh thế này thì ngay cả Nhan Chấn cũng phải quỳ xuống!
– Các vị tướng quân chuẩn bị. Mang Lôi Hỏa Thiết Pháo Xa của Phương Tiên đạo mà Hoàng thượng ban thưởng cho Hỏa Khí doanh của Hầu gia sẵn sàng chờ lệnh.
Tiêu Thiên Nghiêu khanh khách cười.
Tiếng kèn hiệu lại dồn dập vang lên.
Lúc này, Hồng Dịch thấy trên Đào Thần đại hạm của đối phương, chiếc cờ hiệu màu hồng dần dần được thay thế bằng một chiếc Long kỳ màu vàng!
– Long kỳ!
Dương Anh Minh hét lớn:
– Công tử, bọn họ có thân phận là khâm sai! Thay mặt thiên tử hành sự, chúng ta nếu không nghênh đón thì chính là mắc phải tội đại bất kính!
Long kỳ được treo lên, tình huống trở nên hoàn toàn khác. Ngay cả Vương gia nhìn thấy cũng phải quỳ xuống.
Ngọn Long kỳ khổng lồ màu vàng bay phần phật trên nóc thuyền của đối phương, thậm chí thấp thoáng tản ra áp lực cực lớn, thể hiện một thứ quyền uy chí cao vô thượng. Tất cả quân nhân, thủy thủ trên đội thuyền của Hồng Dịch đều ngừng tay lại nhìn.
Cho dù là người lợi hại đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần là con dân của Đại Kiền, khi nhìn thấy Long kỳ của Hoàng đế cũng phải dập đầu ba cái.
Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, mong độc giả đón đọc tại trang chính thức để ủng hộ dịch giả.