Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 205:

Quỷ tiên thì đã sao? Trừ phi ngươi vượt qua lôi kiếp, nếu không thì cũng sẽ trở thành vong hồn dưới kiếm của ta mà thôi. Trong thiên hạ, mấy ai là cao thủ vượt qua được lôi kiếp đây? Ta thấy, Hồng Dịch ngươi tuyệt đối không nằm trong số đó.

Ngay khi thần hồn Hồng Dịch, tay cầm cây cương xoa khổng lồ, bay vút lên không trung, cúi đầu nhìn thanh phi kiếm màu tím lơ lửng bên dưới, thì giọng nói nhu hòa ban nãy lại cất lên.

Ngay sau giọng nói ấy, một người trẻ tuổi vận trang phục đạo sĩ lấp lánh ánh sao bạc xuất hiện ở cửa khoang thuyền, trên đầu cài một cây ngọc trâm.

Dù là đạo sĩ, nhưng trang phục lại toát lên vẻ cao quý hiếm thấy.

Trên ngón tay thon dài của đạo sĩ trẻ tuổi còn đeo một chiếc nhẫn ngọc đen như mực. Hắn vừa bước ra, khóe miệng khẽ mỉm cười, nhưng khi ánh mắt chạm đến Hồng Dịch đang lơ lửng trên không trung, hàng lông mày chợt nhíu lại. Ngón trỏ vươn ra khẽ vẫy vài cái, tỏ vẻ dường như không hề coi Hồng Dịch ra gì.

- Hả? Ngươi là ai? Hồng Dịch nhìn vị đạo sĩ trẻ tuổi đầy vẻ cao quý đó mà hỏi.

- Ta là ai ư? Ngươi cũng không cần thiết phải biết, nhưng nếu ngươi đã tu hành thành quỷ tiên, coi như cũng là một nhân vật hạng nhất trong giới tu hành, có tư cách biết tên ta. Ta là Tiêu Thiểu Nam của Phương Tiên đạo, được hoàng thượng hạ chiếu sắc phong làm Thiểu Dương chân nhân, ban thưởng tử kim như ý, lam điền ngọc đái, ngân lũ đạo y; trong thế tục mang tước vị tam đẳng bá tước, là chỉ huy sứ Thần Kiếm doanh dưới trướng Vô Địch hầu. Ngươi là một kẻ yêu nhân, tập sát khâm sai, lại còn giết chết mười tám vị kiếm thủ của Thần Kiếm doanh. Tội lớn ngập trời! Lưới trời tuy thưa mà khó lọt! Cho dù ngươi tu thành quỷ tiên cũng khó thoát khỏi sự trừng phạt của trời cao! Chẳng lẽ ngươi cho rằng mình còn có thể trốn thoát được sao?

Giọng nói của Tiêu Thiểu Nam lúc đầu còn nhẹ nhàng, nhưng càng về sau càng trở nên sắc bén, nghiêm khắc và dữ dội.

- Trời cao trừng phạt ư? Ta là quân tử phòng thân, chính các ngươi lấn hiếp người quá đáng mới khiến ta buộc phải ra tay sát nhân. Các ngươi đã phạm vào điều cấm kỵ của ta, ta ra tay tự vệ, sao có thể khiến trời cao trừng phạt được?

Hồng Dịch cười nhạt hai tiếng. Trong lúc đối đáp, hắn cũng thầm đánh giá thực lực của Tiêu Thiểu Nam, vị Thiểu Dương chân nhân được triều đình sắc phong, chỉ huy sứ Thần Kiếm doanh dưới trướng Vô Địch Hầu, thuộc Phương Tiên đạo.

Hồng Dịch không phải đứng đó nói nhảm, mà là tranh thủ quan sát, đánh giá thực lực, để xem đối phương còn có pháp bảo nào khác hay không.

Cần phải biết, nếu đối phương còn pháp bảo tương tự Bạo Viêm Thần Phù kiếm, hắn nhất định phải hết sức cẩn trọng.

- Ý chỉ của hoàng thượng chính là thiên ý. Ngươi chỉ là một quỷ tiên, mà dám không tuân theo hoàng ý, tập sát khâm sai, thế khác nào nghịch lại thiên ý? Đại họa đã giáng xuống đầu mà ngươi còn không hay biết sao? Cho dù hôm nay miễn cưỡng thoát được một mạng, nhưng mai sau, trong lúc độ lôi kiếp, ngươi nghĩ mình có thể thoát được thiên phạt sao? Chống lại thiên ý, lôi kiếp có thể đánh cho ngươi hồn phi phách tán!

Tiêu Thiểu Nam lạnh lùng thốt lên.

- Ta chỉ nghe nói rằng thiên ý chính là dân ý, chưa từng nghe câu thiên ý là hoàng ý cả. Ta, thứ nhất không lạm sát lê dân bách tính. Thứ hai không bắt người cướp của. Thứ ba không chủ động giết người. Cho dù là thiên ý cũng không liên can gì đến ta. Huống chi lôi kiếp chính là sự chuyển đổi sinh tử âm dương, có chút gì liên quan đến thiên ý? Ngươi là kẻ hèn mọn đi theo tiểu đạo, quỷ tiên còn chưa tu luyện thành, chỉ dựa vào vài món pháp bảo mà cũng dám ngông cuồng lý giải thiên ý, bóp méo đại đạo sao? Những kẻ như ngươi ngay cả thiên ý cũng làm cho rối loạn, dám nói hoàng ý đại diện cho thiên ý, mê hoặc dân chúng, đầu độc lê dân thiên hạ, nô dịch tinh thần của bọn họ, khiến cho bọn họ suốt đời suốt kiếp làm nô lệ cho yêu đạo! Những kẻ như thế dù giết một ngàn tên, một vạn tên càng khiến ta yên tâm thoải mái!

Hồng Dịch giơ cao cương xoa giữa không trung, vươn hai tay lên trời, từng chữ từng chữ từ miệng hắn ngạo nghễ vang lên.

- Tiêu Thiểu Nam, một tên yêu đạo như ngươi mà cũng dám phá đạo tâm của ta sao? Học vấn, đạo lý, đại đạo của thượng cổ chân nhân, thượng cổ thánh hiền đều lấy ý niệm của bách tính trong thiên hạ làm thiên ý. Hoàng thượng tuân theo thiên ý, thì hoàng thượng chính là thiên tử, là con của lê dân bách tính trong thiên hạ! Nếu hắn không tuân theo thiên ý, tất phải thoái vị. Một tên yêu đạo như ngươi, lại dám lấy hoàng quyền mà vô sỉ bóp méo đại đạo! Làm chó săn nô dịch tinh thần của lê dân trong thiên hạ! Ngay cả luân thường đạo lý cũng không phân biệt được! Loại người như ngươi vẫn tự xưng là chân nhân sao? Thật khiến cho những người tu đạo như chúng ta cảm thấy mất mặt! Ngươi thực chất chỉ là một tên yêu nhân! Yêu đạo, chó săn! Hôm nay không giết chết những tên yêu đạo như ngươi, ta thực sự không thể yên tâm được!

Hồng Dịch càng nói, âm thanh càng lúc càng lớn, tựa hồ mang theo một cỗ sức mạnh khó mà lý giải.

- Ngươi!

Khuôn mặt Tiêu Thiểu Nam run lên, ý niệm trong đầu run rẩy kịch liệt, như thẹn quá hóa giận, ngay cả thanh phi kiếm màu tím đang lơ lửng trong không trung cũng khẽ rung lên.

- Quả là cao siêu! Hồng Dịch chỉ nói vài câu dò xét hư thực của đối phương mà đã có thể phá tan đạo tâm của hắn, khiến cho thần hồn hắn không thể đạt tới cảnh giới ngưng tụ tối cao, thực lực cũng giảm xuống ba thành. Dưới trạng thái tâm lý như vậy, cho dù có pháp bảo lợi hại hơn đi chăng nữa thì hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Hồng Dịch nữa!

Thiện Ngân Sa ở trên thuyền khẽ than thầm một câu.

Khi nãy, lúc Tiêu Thiểu Nam vừa xuất hiện, tuy tức giận rống lên nhưng không lập tức động thủ. Thực ra, hắn đã nhận thấy Hồng Dịch chính là quỷ tiên, thực lực cường đại, nên muốn dùng miệng lưỡi để phá hủy đạo tâm của Hồng Dịch. Nhưng mới nói được hai ba câu, chẳng những không phá hủy được đạo tâm Hồng Dịch, mà ngược lại khiến thần hồn của chính mình dao động, thần niệm thất thủ, trong nháy mắt thực lực bản thân giảm mất ba phần.

Thực ra, Thiện Ngân Sa cũng không biết Hồng Dịch vốn chính là một cử nhân thủ khoa, rất thông thạo tranh luận, văn chương sách luận đầy bụng, thì Tiêu Thiểu Nam làm sao có thể dùng miệng lưỡi đấu đạo lý với hắn được?

- Tốt, tốt, tốt! Ngươi chửi hay lắm! Trong phút chốc, ánh mắt Tiêu Thiểu Nam chợt lóe lên hàn quang, sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Tinh thần hắn trấn định, trở nên vô cùng ngưng trọng, dễ dàng nhận thấy hắn đã trấn áp được sự thất thủ trong đạo tâm vừa rồi.

Chỉ trong khoảnh khắc đã trấn thủ được thần hồn, từ đó có thể thấy tu vi của hắn cao thâm đến mức nào.

- Muốn ngưng luyện lại đạo tâm, trấn áp thần hồn thì cũng đã quá muộn rồi!

Hồng Dịch làm sao có thể cho hắn cơ hội đó.

Một tiếng gầm dữ dội vang lên, lốc xoáy linh hồn xuất hiện. Một luồng lốc xoáy khổng lồ bao phủ toàn bộ chiếc thuyền.

Vù! Vù! Vù! Tiêu Thiểu Nam cũng rống lên một tiếng thê lương, mãnh liệt thúc giục phi kiếm bay lên, ánh sáng tím lấp lánh dao động, nhưng làm sao có thể điều khiển được nữa? Một luồng thần niệm cường đại trên phi kiếm, dưới lực hút mãnh liệt của lốc xoáy linh hồn, giãy giụa đôi chút, ngay cả cơ hội phát nổ cũng không có, liền bị cuốn thẳng vào trong vòng lốc xoáy.

Cùng lúc đó, từ cơ thể Tiêu Thiểu Nam, vô số luồng âm phong giống như xé rách một chiếc túi da lao ra ngoài, tất cả đều bị hút lên phía trên. Những luồng âm phong này vặn vẹo, méo mó, giãy giụa, tru lên từng hồi, thế nhưng vẫn cứ bị cuốn thẳng vào lốc xoáy linh hồn ở phía trên.

Đây chính là những thần niệm cường đại của Tiêu Thiểu Nam, bị Hồng Dịch hút thẳng ra từ thân thể đang sống của hắn, ngay cả một cơ hội thi triển đạo thuật để phản kháng cũng không có.

Vô vàn thủ đoạn đạo thuật, vạn kiện pháp bảo của Tiêu Thiểu Nam cũng trở nên vô dụng.

Tiêu Thiểu Nam mặc dù không tu luyện đến cảnh giới Quỷ Tiên, thế nhưng cũng là một đại cao thủ phân thần hóa niệm! Thần hồn lực của hắn cũng rất cường đại. Tuy không khiến người ta sợ hãi như Hạnh Vũ Tiên, nữ nhi của Khổng Tước vương, thế nhưng so với Chu đại tiên sinh, Đoạn đại tiên sinh thì còn mạnh hơn rất nhiều.

Tình huống như vậy cũng không khiến Hồng Dịch ngạc nhiên lắm. Phương Tiên đạo là một môn phái lớn như vậy, truyền thừa hàng trăm nghìn năm, nhất định sẽ có rất nhiều bí pháp tăng cường thần hồn lực. Thiên hạ cũng không phải chỉ có duy nhất phương pháp hấp thu đào thần chi linh để tăng cường lực lượng thần hồn.

Huống chi đạo thuật của Phương Tiên đạo chính là quan tưởng Nguyên Dương Đạo Tôn. Đây là loại ý cảnh thuở khai thiên lập địa, vốn nổi danh bởi lực lượng cường đại.

Tiêu Thiểu Nam mặc dù đạo hạnh không cao, thế nhưng thần hồn lực lại quá cường đại, trên tay pháp bảo vừa nhiều lại uy lực cường đại, rất phiền toái.

Giống như Hạnh Vũ Tiên, trong tay có Ngũ Hành Kiếm Hoàn, thần hồn lại cường đại, ngay cả quỷ tiên gặp phải nàng ta cũng phải chịu nhiều thiệt thòi, thậm chí nếu không cẩn thận cũng có thể chết trong tay nàng ta.

Cho dù muốn bắt sống nàng ta, Hồng Dịch nhiều nhất cũng chỉ nắm chắc sáu thành.

Vì thế, nếu như Tiêu Thiểu Nam một khi phát động các loại đạo thuật và hỏa dược thần lôi của Phương Tiên đạo, Hồng Dịch cũng sẽ gặp không ít khó khăn.

Thế nhưng bây giờ thì ổn thỏa rồi, hoàn toàn có thể ra tay tiêu diệt hắn, không lưu lại bất cứ hậu họa nào.

- Hồng Dịch! Ngươi dám giết ta! Phương Tiên đạo sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!

Ở chính giữa lốc xoáy linh hồn có rất nhiều luồng âm phong đang bị kéo mạnh tới, cuối cùng những luồng âm phong này hội tụ lại, loáng thoáng hiện ra khuôn mặt của Tiêu Thiểu Nam. Lúc này khuôn mặt hắn dữ tợn vô cùng, trong đó lại mang theo oán hận, pha lẫn van xin tha mạng rồi lại biến thành cao ngạo, cuối cùng hắn phát ra một câu trớ chú cường liệt!

- Nếu như những kẻ của Phương Tiên đạo cũng giống như ngươi, cho rằng hoàng quyền là thiên ý, còn trợ giúp hoàng quyền nô dịch dân chúng trong thiên hạ, ta có giết sạch bọn chúng cũng không vấn đề gì cả.

Ý niệm của Hồng Dịch lạnh lùng phóng ra, truyền vào trong vòng lốc xoáy. Trong nháy mắt nghiền nát thần niệm của Tiêu Thiểu Nam.

Phịch! Tất cả thần niệm bị nghiền nát, thân thể Tiêu Thiểu Nam ngã phịch xuống sàn thuyền, hơi thở cũng biến mất, rất rõ ràng đã hồn phi phách tán.

Thanh phi kiếm lấp lánh tử quang kia cũng rơi xuống sàn thuyền.

Sau khi dùng linh hồn hoàn toàn tiêu diệt Tiêu Thiểu Nam, thần hồn của Hồng Dịch ngưng tụ lại thành hình, vẫn là một thân ảnh ánh sáng, tay cầm cương xoa, sau đó hạ xuống thân thuyền.

- Tiêu Thiên Nghiêu, ngươi còn chưa chịu ra sao? Chẳng lẽ để cho đám binh lính thủ hạ của ngươi chịu chết sao?

Hồng Dịch nhấc cương xoa chỉ vào trong khoang thuyền, vung tay quét ngang. Một tia sáng từ thanh cương xoa bắn vào ánh mắt của những binh lính xung quanh, lập tức bọn họ ngã xuống sàn thuyền, bất tỉnh nhân sự.

Đây chính là Hắc Ma Ô Nha Trận dùng để trấn áp thần hồn.

- Hồng Dịch, ngươi quả nhiên lợi hại. Một cao thủ đạo thuật như Tiêu Thiểu Nam lại chỉ bằng vài câu nói và một chiêu xuất thủ đã bị ngươi tiêu diệt thần hồn. Thế nhưng những lời vừa rồi của ngươi thật quá mức đại nghịch bất đạo! Phụ thân ngươi là Hồng Huyền Cơ đã dạy cho ngươi những điều này sao? Ngươi từ nhỏ đã mất dạy vô học như thế này sao? Với tính cách và cách nói năng như ngươi mà có thể sống đến bây giờ, quả thực là cả một kỳ tích đấy!

Tiêu Thiên Nghiêu đầu đội tử kim quan, tay cầm một thanh phương thiên họa kích khổng lồ, vừa bình tĩnh nói vừa bước từ trong khoang thuyền ra.

- Hồng Dịch ta không cần bất luận kẻ nào dạy bảo. Thuở nhỏ đọc sách, tuân theo thượng cổ thánh đạo, chẳng qua khi đó lực lượng còn yếu kém, không thể nào nói ra thành lời những đạo lý này. Hiện giờ ta đã tu luyện thành quỷ tiên, vượt qua luân hồi, tự nhiên có đủ lực lượng để bảo vệ thánh đạo.

Hồng Dịch nhìn đại soái của Phục Ba quân, trên khuôn mặt thần hồn của hắn, hình thành từ Bảo Nguyệt Quang Vương thân, không hề lay động.

Hắc Ma Ô Nha trận không hề có bất cứ tác dụng gì với vị đại soái này.

Khuôn mặt Tiêu Thiên Nghiêu góc cạnh như đao tạc, nét mặt cứng rắn, vừa nhìn qua đã biết đây là một võ đạo cao thủ có tinh thần cực kỳ kiên cường. Thanh phương thiên họa kích khổng lồ trên tay hắn, toàn thân đỏ sẫm, lưỡi kích sắc bén như nanh sói, ánh sáng lạnh buốt lượn lờ trông giống như có vô số oan hồn đang quấn quanh.

Hồng Dịch thấp thoáng cảm nhận được từ thanh họa kích kia tỏa ra một loại võ đạo quyền ý bám lấy, giống y như Toái Diệt đao, có thể trảm sát thần hồn.

Tuy nhiên, loại quyền ý, sát khí này dường như còn kịch liệt hơn nhiều so với sát khí trên Toái Diệt đao.

- Kích tốt!

Hồng Dịch quát lên một tiếng.

- Đúng, là kích tốt. Thanh kích này tên là Bát Hoang! Hầu gia đã tự mình bắt mười tám tên đại tông sư võ đạo của Vân Mông quốc, trong lúc nấu kim loại rèn thanh kích này, thậm chí đã quăng mười tám cao thủ đó vào lò lửa, dùng máu tươi tế luyện nên thứ vũ khí này! Có thể nói, thanh kích đã mang năm phần của huyết văn cương! Vốn dĩ, Hầu gia chuẩn bị thứ vũ khí này để đối phó với Mạt Nhật thần phủ của Tất Thấp Hoa, bổn soái hiện giờ ra biển chỉ là tạm thời mượn thôi.

- Hồng Dịch! Không biết thân thể quỷ tiên của ngươi có thể đỡ được một kích này của ta không?

- Tiêu Thiên Nghiêu, ngươi thực sự muốn chết lắm sao?

Hồng Dịch vung cương xoa.

- Chết hay không, ngươi nắm giữ được sao? Đỡ đây! Bát Hoang Liệt Thần!

Trong lúc đang nói chuyện, không một chút dấu hiệu báo trước, Tiêu Thiên Nghiêu bất thình lình phát động công kích. Hai người vốn cách nhau hai mươi bước, thế nhưng Tiêu Thiên Nghiêu vừa rống lên một tiếng, chân điểm xuống sàn thuyền, lướt theo gió phóng thẳng tới chỗ Hồng Dịch, cơ bắp xương cốt vận chuyển đến cực hạn.

Thế lao đến kết hợp với tiếng gầm cực lớn khiến cho không khí xung quanh vang lên ông ông ông ông, khí thế uy mãnh tựa như nghiêng trời lở đất.

Nhất là tiếng rống của hắn phát ra một luồng sóng âm mãnh liệt, mang theo khí thế ngạo thị thiên hạ, chấn động đất trời. Cùng lúc đó, phương thiên họa kích vùn vụt lao đến, trông tựa như một thanh thượng cổ thần binh phá vỡ hư không, chém thẳng xuống thần hồn của Hồng Dịch.

Nhóm người Chu đại tiên sinh, Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh đang ở trên thuyền cách đó hai ba dặm cũng thấy rõ ràng một chiêu uy mãnh này của Tiêu Thiên Nghiêu. Bọn họ cảm thấy linh hồn run lên cầm cập, dưới sự uy mãnh của một chiêu này, thần niệm bên trong cũng không dám xuất ra khỏi xác.

Đây chính là uy thế của võ đạo, một khi bộc phát liền mang theo một cỗ lực lượng cực kỳ chấn động.

- A Dịch cẩn thận!

Đại Kim Chu thét lên chói tai.

Thiện Ngân Sa thì nhíu mày lại. Nàng đã nhìn ra từ trong một kích của Tiêu Thiên Nghiêu, toàn bộ ý chí, tinh thần, khí huyết dương cương của hắn đều được ngưng luyện. Thấp thoáng trong vùng không gian xung quanh thân thể hắn hiện lên một hình ảnh ngưng trọng tựa như núi cao sông lớn, vô cùng mãnh liệt.

Đây hoàn toàn là cảm ứng về phương diện tinh thần.

- Đây là loại võ công quyền ý gì vậy? Thiện Ngân Sa lúc này cũng không nhìn ra một chiêu của Tiêu Thiên Nghiêu thuộc loại võ công gì, loại quyền ý ngưng tụ của hắn là thứ gì. Nhưng không hề nghi ngờ chút nào, quyền ý mãnh liệt của một chiêu này mang theo tính sát thương cực lớn, nếu quả thực bị đánh trúng thì cho dù bằng tu vi của nàng, thần hồn cũng sẽ bị thương tổn không ít.

Rầm! Thần hồn của Hồng Dịch vung ác niệm xoa của Dạ Xoa Vương lên, ngang ngạnh đỡ lại một kích này.

- Tiêu Thiên Nghiêu! Ngươi cho rằng mình là võ thánh sao! Sau khi ngăn lại thanh phương thiên họa kích này, toàn thân Hồng Dịch tinh quang sáng rực lên! Trong lúc đó, bỗng nhiên cương xoa xoay tròn, thứ hắn dùng chính là thuần túy võ công. Một tia điện chớp thô lớn từ dưới chân hắn quấn quanh toàn thân, sau đó lan tỏa khắp cây cương xoa đang xoắn lấy kích của Tiêu Thiên Nghiêu.

Tiếp đó Hồng Dịch nhấc thanh cương xoa lên, lay động hai bên trái phải, vừa như đao vừa như lưỡi liềm, bỗng chốc một hình ảnh Chân Vũ Cự Thần Quy Xà thấp thoáng hiện lên.

- Âm Dương Luyện Ngục! Hồng Dịch dùng thần hồn thi triển võ kỹ. Đầu tiên, hắn dùng Lôi Tật Hồ Quang xoắn lấy thanh Bát Hoang kích, sau đó lập tức xuất ra một chiêu Âm Dương Luyện Ngục có lực sát thương cường đại trong Lôi Ngục Đao Kinh.

Thần hồn lực của Hồng Dịch rất cường đại. Sau khi ngưng tụ thành Bảo Nguyệt Quang Vương thân, nó còn cứng rắn hơn rất nhiều so với thân thể. Khi thi triển võ kỹ, mặc dù không có khí huyết dương cương giống như thân thể, thế nhưng thần hồn của hắn đã dung hợp với Chân Võ Quyền Ý, thậm chí còn có thể dùng cương xoa thi triển Lôi Ngục Đao Kinh.

Phụt! Máu tươi bắn tung tóe! Thanh cương xoa khổng lồ ghim thẳng vào khôi giáp của Tiêu Thiên Nghiêu, sau đó từ thân cương xoa, một ngọn lửa mãnh liệt bốc lên.

- Không thể nào! Thần hồn của ngươi tại sao lại cứng rắn đến như vậy! Trong đó lại còn ẩn tàng cả Chân Võ Quyền Ý nữa! Thần hồn làm sao có thể dung hợp với Quyền Ý được? Ngươi rốt cuộc là tu luyện loại đạo thuật gì vậy! Bát Hoang kích thậm chí có thể gây thương tổn cho quỷ tiên, tại sao lại không mảy may gây ra thương tích gì cho ngươi vậy?

Tiêu Thiên Nghiêu bị cương xoa đâm thẳng vào người, đứng tại chỗ rống lên. Thế nhưng hắn chưa kịp dứt lời, ngọn lửa đã hừng hực bốc lên mãnh liệt, thiêu đốt cả thân thể hắn thành tro bụi, chỉ còn duy nhất thanh Bát Hoang thần kích lẳng lặng nằm trên sàn thuyền.

Truyen.free giữ mọi bản quyền đối với phiên bản chuyển ngữ thuần Việt này, thể hiện sự tâm huyết và nỗ lực không ngừng nghỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free