Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 208:

Hỉ nộ ai lạc chi vị phát vị chi trung, phát nhi giai trung tiết vị chi hòa.

Nhân tâm duy nguy. Đạo tâm duy vi. Duy tinh duy nhất. Duẫn chấp quyết trung.

Hồng Dịch tay cầm một quyển thư tịch, khẽ đọc thành tiếng, ngữ điệu trầm bổng.

Trên sàn Đào Thần Đại hạm tràn đầy một làn hương thơm thoang thoảng. Ánh nắng ôn hòa chiếu rọi. Gió biển thổi phần phật, mang theo chút hơi lạnh. Từ luồng hơi lạnh ấy, Hồng Dịch dường như cảm nhận được rằng Đại Kiền quốc, cách hải vực này mấy ngàn dặm, chắc hẳn đã bước vào mùa đông, gió rét tràn về.

Dù biển ở phương Nam, trời đông không quá lạnh, nhưng đôi lúc vẫn có những luồng không khí lạnh mạnh mẽ thổi đến.

Hồng Dịch đang ngồi trên một chiếc ghế bành lớn bằng gỗ hồng mộc ở sàn thuyền. Bên cạnh là một chén trà Ngũ Sắc Vân Vụ hương thơm ngào ngạt đang bốc lên, trên đầu gối phủ một tấm đệm lông trắng như tuyết, có vẻ để giữ ấm thân thể.

Thuyền lớn đi trên biển rất ổn định, tựa hồ như đi trên đất bằng, chén trà đặt trên bàn không hề chập chờn chút nào.

Sắc mặt Hồng Dịch hơi tái nhợt. Dáng vẻ ngồi trên ghế của hắn cũng thoáng chút yếu ớt. Hắn khẽ đọc sách, từng câu từng chữ phát ra lưu loát, mang theo khí chất thư sinh văn nhược.

Hình tượng thư sinh yếu ớt này khiến người ta khó lòng liên tưởng đến một tiên thiên cao thủ hay quỷ tiên đạo thuật đã vượt qua bình chướng sinh tử.

Dù thân thể có vẻ yếu ớt, nhưng đôi mắt Hồng Dịch vẫn sáng rực, thể hiện một tinh thần sung mãn, đặc biệt minh mẫn và tỉnh táo.

– Hồng Dịch, đang đọc gì vậy? Hình như không phải là đạo thư, cũng không phải là điển tịch học vấn.

Đợi Hồng Dịch đọc xong một chương, đặt sách lên đầu gối, ánh mắt dõi ra xa xăm trên đại dương, tự mình suy ngẫm, thì Thiện Ngân Sa bước ra từ trong khoang thuyền.

– Ta đang đọc sách của các thánh hiền Nho gia.

Hồng Dịch nhìn Thiện Ngân Sa nhẹ nhàng bước đến, toát lên vẻ thoát tục của một tiên tử, liền không khỏi mỉm cười, hắn khẽ xoay người, hỏi:

– Mấy ngày nay, cô nương nghiên cứu Tiên Đô Ngọc Hoàng, đã lĩnh ngộ được gì chưa?

– Ta vốn chuyên tu Thần Tiêu Đạo Lôi, một loại đạo pháp hoàn toàn mang đặc tính của sấm sét. Bên trong Tiên Đô Ngọc Hoàng có phong ấn một đạo lôi đình chi lực, thần niệm ta tiến vào, đương nhiên thu được không ít lợi ích. Dù vẫn chưa chắc chắn độ kiếp thành công, nhưng so với Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp thì đã tiến bộ hơn hẳn một bậc.

Thiện Ngân Sa cẩn thận quan sát sắc mặt Hồng Dịch, quan tâm nói:

– Thân thể ngươi hình như hơi suy yếu thì phải. Các đạo giả khi tu thành quỷ tiên, thân thể đều trở nên suy yếu như vậy. Đây là do thần hồn tước đoạt một lượng lớn nguyên khí trong cơ thể, khiến họ buộc phải thi giải chuyển thế. Thế nhưng ngươi may mắn có thân thể mạnh mẽ nhờ luyện tập không ngừng, lại lĩnh ngộ cảnh giới vô pháp vô niệm, ngưng luyện được Chân Võ Quyền Ý. Bằng không, chỉ một khoảnh khắc sau khi ngươi tu thành quỷ tiên, nói không chừng thân thể sẽ lập tức bị hủy hoại. Thế nhưng cứ để tình trạng này tiếp diễn thì không ổn chút nào. Ta thấy ngươi nên tập trung nghiên cứu võ học, rèn luyện thân thể đi; ngồi đọc mấy thứ sách vở này làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn muốn trở về thi trạng nguyên sao?

– Cũng không phải như vậy.

Hồng Dịch đặt sách xuống bàn rồi nói:

– Sau khi tu thành quỷ tiên, ta bỗng có cảm ngộ mới mẻ về những thư tịch sách vở này. Cô nương xem này, trong sách có ghi "Nhân tâm duy nguy. Đạo Tâm duy vi. Duy tinh duy nhất. Duẫn chấp quyết trung." Mười sáu chữ này giảng rằng: lòng người hiểm ác, đạo tâm huyền diệu, chỉ có thể giữ được một tia trung dung. Đạo lý này cũng có nét tương đồng với câu "Nhiều lời không bằng giữ vững trung tâm" trong điển tịch Đạo gia. Mỗi khi làm việc, nếu có thể lường trước được hiểm nguy của lòng người, khiến đạo tâm trở nên huyền diệu, chân thành duy nhất, giữ vững trung tâm; thì đó chính là thánh nhân. Điều này so với định tọa trong đạo thuật, đóng chặt tứ khiếu (miệng, tai, mắt, mũi), tiến vào cảnh giới quên mình, tà ma bất xâm, còn cao minh hơn một bậc. Người đọc sách bây giờ, dù cũng cầm điển tịch thánh hiền mà đọc, nhưng lại chỉ nhằm mục đích gõ cửa danh lợi. Thế nhưng họ không hề cầu công danh, mà lại cầu trường sinh, tìm đến hòa thượng đạo sĩ, từ đó luyện tập thổ nạp, dẫn đạo, quan tưởng cùng các loại đạo thuật. Họ không biết rằng đọc sách chính là tu thân, làm theo những đạo lý đó chính là tu thần. Đọc sách chính là chuyên tâm tu luyện tinh hoa đại đạo, cao minh hơn rất nhiều so với những đạo thuật như xuất xác, luyện thần kia.

– Nho môn là đạo tu thân, bao la thâm thúy, quả thật vô cùng huyền diệu. Thế nhưng Nho gia chỉ tu đạo không tu thuật, không thực dụng chút nào, đâm ra bảo thủ. Ngay cả những đại Nho thánh nhân, dù nội tại là thánh, ngoại tại là vương, tà ma chẳng thể xâm nhập; thế nhưng nếu bảo họ vận dụng pháp thuật để tế thế cứu người thì chẳng có chút hữu dụng nào. Đao binh tới, cũng chẳng thể chống cự. Như vậy chẳng khác nào một kẻ học võ chỉ biết cậy sức hiếp người, bản thân lại chẳng có chút võ thuật nào.

Thiện Ngân Sa lắc đầu, nói tiếp:

– Nho môn tu đại đạo, lại nói đạo môn là tiểu thuật. Thế nhưng họ không biết rằng, trên thế giới này, đạo lý muôn hình vạn trạng. Đại đạo thì thường thấy, nhưng tiểu thuật lại gian nan. Ngay cả trăm họ dân đen cũng có vài người hiểu được đạo lý, thế nhưng mấy ai lĩnh hội được tiểu thuật xuất xác, nhật du, dạ du đây? Đạo là gốc, thuật là ngọn. Thiếu một thứ đều không được. Có đạo không có thuật, chỉ là nói suông, chẳng thể phòng thân. Có thuật không có đạo, thì cũng giống như kẻ học võ, lúc đầu không chịu luyện thể lực, chỉ chăm chăm học kỹ xảo chém giết, gốc rễ không vững thì sao có thể đạt được thành tựu.

– Ừ. Không sai. Đạo thuật, đạo thuật. Một lớn một nhỏ, đều phải học tập đầy đủ. Chính vì thế ta phải song tu cả hai thứ này cùng lúc. Điều này hình như không giống quan điểm vốn có của cô nương thì phải.

Hồng Dịch kinh ngạc nhìn Thiện Ngân Sa. Hắn cũng không ngờ Thiện Ngân Sa lại nói ra những đạo lý thâm sâu đến như vậy.

– Đây là những điều mà sư phụ ta trước đây từng nói với ta.

Thiện Ngân Sa khẽ cười, sau đó thu lại nét mặt nghiêm nghị.

– Ngươi mau chóng khôi phục thân thể đi. Nếu không, chuyến đi Mãng Hoang tầm bảo lần này của chúng ta sẽ vô cùng bất lợi. Ngươi giờ đã tu thành quỷ tiên, thần hồn cường đại, hai ta phối hợp thì có thể khiến thân thể bay lên không trung. Tiếc là bây giờ Thiên Tẫn Nguyên Châu đã dùng hết, mà thân thể ngươi lại suy yếu đến mức này, không thể phục dụng nổi các loại bổ dược nữa. Tinh Nguyên Thần Miếu còn có một loại thần liệu pháp thuật, chính là lấy thần hồn lực để tăng cường trị liệu thân thể, hoàn toàn đối nghịch với Trừu Tủy Hóa Nguyên. Nếu có được phương pháp này thì tốt biết mấy.

– Tinh Nguyên Thần Miếu còn có pháp môn lợi hại đến vậy sao?

Hồng Dịch giật mình. Tuy nhiên nghĩ lại cũng đúng, âm dương, hồn phách vốn là một vòng tuần hoàn lớn. Nếu có thể lấy khí huyết thân thể tư dưỡng thần hồn, thì cũng có thể lấy thần hồn bổ sung khí huyết.

Âm dương tuần hoàn, hồn phách tương hỗ, đây mới là chính lý. Nếu không được như vậy thì coi như là chưa viên mãn.

– Nhắc đến đây ta mới nhớ ra, trước đây ta từng đọc qua tiểu thuyết, bút ký, trong đó ghi rằng, quân đội các triều đại trước đây cũng từng giao chiến với quân đội Tây Vực. Trong quân đội Tây Vực có một loại y sư, trên chiến trường, chỉ cần phẩy tay một cái là có thể cầm máu, khiến vết thương khép lại. Chính vì thế, các nước Tây Vực dù binh lực yếu ớt nhưng vẫn có thể cầm cự đến cùng.

Hồng Dịch nói.

– Không sai, đây chính là thần liệu pháp thuật.

Thiện Ngân Sa nói.

– Tiếc là loại pháp thuật này không được truyền ra ngoài. Ta từng đến các nước Tây Vực, bắt mấy tên y sư để ép hỏi pháp quyết, nhưng những người này vô cùng ngang ngạnh, thà chịu tổn thương thần hồn, biến thành kẻ ngây ngốc chứ nhất quyết không chịu nói ra thứ pháp thuật này.

– Quả thật vô cùng đáng tiếc. Tiểu thuật đúng là khó cầu.

Trên khuôn mặt tái nhợt của Hồng Dịch khẽ ửng hồng, sau đó hắn vén tấm đệm lông ra, rồi đứng dậy:

– Tuy nhiên, hai ngày đọc sách qua, ta cũng lĩnh ngộ không ít điều hữu ích cho việc kết hợp đạo thuật lẫn võ học. Thân thể khôi phục lại cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Khi Hồng Dịch đứng dậy, thân thể hắn đột nhiên biến đổi, toát ra một thứ khí thế uy mãnh vô cùng. Thiện Ngân Sa cảm nhận được Chân Võ Quyền Ý dường như đang được ngưng luyện.

Hắn nhẹ nhàng hít thở một hơi thật sâu, sau đó xuất một quyền phá không đánh về phía trước. Tay chân liên tục xuất chiêu, khuỷu tay, đầu gối lợi hại như đao thương, cơ bắp căng như cung dây, da thịt nảy lên như trống trận, thể hiện một ý cảnh liên hoàn không dứt; động tác quyền pháp bền bỉ, ẩn chứa sinh khí vô cùng tận.

Thiện Ngân Sa nhận ra những chiêu pháp này của Hồng Dịch đều là những tư thế trong Long Tượng Pháp Tướng, Ma La Chủy. Thế nhưng trong lúc thi triển, chiêu thức không nhanh cũng không chậm, công thủ cân đối, dường như ẩn chứa một loại đạo lý cân bằng, đồng thời nắm bắt được một thứ căn cơ vô hình của võ thuật.

– Đây chính là sự chuyên chú, là sự trung dung độc đáo bên trong võ thuật, cũng là cội nguồn, mạch sống của thân thể.

Hồng Dịch xoay người vài vòng, thân thể hư nhược dần dần lộ ra sinh cơ, mang theo một thứ đại đạo vô cùng cường hãn.

– Ồ? Ta cảm thấy hình như thần hồn ngươi cũng chuyển động theo những động tác ngươi đang thực hiện. Có cảm nhận được sự tương hỗ, bổ trợ lẫn nhau giữa hồn phách không?

Thiện Ngân Sa kinh ngạc nói.

– Không có. Ta chỉ hơi lĩnh ngộ một chút về đạo lý linh nhục hợp nhất thôi.

Hồng Dịch khẽ mỉm cười. Đánh xong một bộ quyền, sắc tái nhợt trên thân thể hoàn toàn biến mất, hiện ra một thân thể hồng hào, khỏe mạnh.

– Linh nhục hợp nhất trong võ đạo, chính là lấy thần hồn tư dưỡng. Ta dù tu thành quỷ tiên, nhưng vẫn chưa thật sự có thể lấy linh hồn hợp nhất với xác thịt. Thế nhưng vận dụng đạo lý này để luyện quyền, thì cũng khiến thần hồn có chút tư dưỡng bổ sung khí huyết, giúp âm dương tương hỗ đạt được chút hiệu quả. Tuy nhiên, nhiều nhất cũng chỉ có thể tư dưỡng thân thể. So với thần liệu thuật của Tinh Nguyên Thần Miếu thì chênh lệch quá xa.

– Thì ra là như vậy.

Thiện Ngân Sa cũng hiểu ra.

– Vậy thì có thể tạm yên tâm. Hay là cho đội thuyền của ngươi đến Xuất Vân quốc. Ta sẽ tìm một nơi nào đó để an bài cho ngươi một trang viên thật lớn, có thể sắp xếp chỗ ở tốt cho hai ngàn người của ngươi. Sau đó chúng ta có thể yên tâm lên đường, tiến vào Mãng Hoang truy tìm Càn Khôn Bố Đại. Đám người Tất Thấp Hoa chắc chắn sẽ đến đó, chúng ta tìm cơ hội thích hợp để tiêu diệt hắn luôn. Hạm đội của ngươi mục tiêu quá lộ liễu, không thích hợp đi Mãng Hoang đâu.

– Chuyện này đương nhiên rồi. Ta muốn mượn lực lượng của cô nương để cải tạo lại mấy chiến hạm của khâm sai này, sao cho không ai nhận ra được. Nếu không, lỡ trên biển gặp phải các thống lĩnh hải quân khác thì khó ăn nói.

Hồng Dịch đã sớm có dự tính này.

Hắn vốn muốn mua một trang viên ở Thần Phong quốc, thế nhưng Thần Phong quốc lại quá gần Đại Kiền, hơn nữa còn là nước chư hầu của Đại Kiền, nếu có chuyện gì sẽ dễ dàng bị tra xét; thậm chí chỉ cần hoàng đế Đại Kiền ra lệnh, Thần Phong quốc sẽ không chút do dự mà hỗ trợ.

Thế nhưng Xuất Vân quốc lại khác.

Xuất Vân quốc cách Đại Kiền cực kỳ xa, hơn nữa đây là một quốc gia độc lập, Đại Kiền không thể đứng trên đầu quốc gia này. Còn nơi nào tốt hơn đây để an cư lập nghiệp?

Thực ra Hồng Dịch còn muốn tìm một hoang đảo không người, sau đó khai hoang vỡ đất, chỉ huy hai ngàn binh lính này lập nên một tiểu quốc. Thế nhưng suy đi tính lại, hai ngàn người trên hoang đảo, không nhà cửa, buộc phải tự xây nhà, làm ruộng, chăn thả gia súc, luyện dược, nấu muối, vân vân. Cuộc sống như vậy không dễ dàng chút nào, nguyên liệu cũng không đủ, hoàn toàn là cuộc sống ăn lông ở lỗ, chẳng biết đến khi nào mới xây dựng được một cuộc sống ổn định.

Trừ khi có bảo vật như Càn Khôn Bố Đại, bên trong chứa đầy đủ các loại nguyên vật liệu, thì công cuộc khai hoang kiến thiết cuộc sống kia mới có thể tiến hành nhanh chóng. Nếu không, chỉ b��ng vào nguyên liệu trên mười con thuyền này, e rằng không duy trì được một tháng. Ngay cả khi thu xếp được, cũng không có thời gian tu luyện võ kỹ.

Nay đã quen biết Thiện Ngân Sa, thì tốt nhất nên đến Xuất Vân quốc trước để sắp xếp mọi thứ, đây cũng là lựa chọn tốt nhất vào thời điểm hiện tại.

Không cần lo lắng về vấn đề mưu sinh cũng như các loại tài nguyên, tất cả thời gian đều có thể tập trung vào võ kỹ. Nhóm thủ hạ dưới trướng cùng binh lính hàng phục sẽ có thể nhanh chóng tăng cường thực lực bản thân.

Phải biết rằng, sau khi để lại dấu tay trên long kỳ, những binh lính dưới trướng đã hoàn toàn chỉ đi theo một mình Hồng Dịch, chỉ tuân theo mệnh lệnh của hắn.

Sau khi Hồng Dịch quyết định đến Xuất Vân quốc, ngay khi chuẩn bị khởi hành thì trên biển cũng có nhiều hạm đội khác đang cấp tốc phóng đi.

Hoàn cảnh trên biển lúc này rất phức tạp, vượt xa trí tưởng tượng của bất cứ kẻ nào.

Lúc này, tại hải vực cách Xuất Vân quốc chừng ngàn dặm, bỗng nhiên có một hạm đội khổng lồ gồm hơn ba mươi chiếc đại hạm, đang mãnh liệt tiến về phía trước.

Dẫn đầu đội thuyền này là một con thuyền khổng lồ, thậm chí còn lớn hơn nhiều so với Đào Thần Nộ Kình đại hạm. Thân thuyền đỏ tươi như chu sa, trên đó cờ xí phần phật tung bay. Từ xa nhìn lại có thể nhận thấy luồng uy phong sát khí bốc lên từ đại hạm, ngưng tụ thành một khối khí vô hình vô chất mà mắt thường không thể nhìn thấy. Luồng khí cuồn cuộn này khiến cho mọi hung thú, ác giao, ác hồn, u linh trong đại dương không dám tiến gần.

Một cao nhân đạo thuật thông thường cũng có thể nhận ra luồng uy phong sát khí này, lập tức nhận ra đây là một đạo quân tinh nhuệ nhất. Một đội quân chân chính có thể khiến quỷ thần tiên Phật phải khiếp sợ tránh xa. Một đội quân như vậy, trải qua trăm ngàn trận chiến, ngàn vạn người ngưng luyện ý chí thành một khối, thần niệm dũng mãnh tinh thuần, hành động thống nhất tựa như một người.

Con thuyền lớn hơn cả Đào Thần Nộ Kình đại hạm kia hiển nhiên là chủ soái hạm của hơn ba mươi chiếc đại hạm kia, cũng chính là Kỳ Lân hạm của hải quân Đại Kiền. Dù không chắc chắn như Đào Thần Nộ Kình đại hạm, cũng không có được khả năng phòng chống ôn dịch, giảm sức cản của nước giống như chất gỗ đào mộc, lại càng không có đặc tính chống lửa như long cốt đào mộc. Thế nhưng con thuyền này có thân thuyền rất lớn, mang theo khí thế vô cùng cường đại.

Vô số cờ xí treo trên đại hạm đều in hình một con kỳ lân khổng lồ màu đen, dưới gió biển lồng lộng thổi, những con kỳ lân tựa như đang gầm thét sống dậy.

Nhìn thấy những lá cờ này, chỉ cần là người có kiến thức về quân đội Đại Kiền, đều sẽ biết đây chính là đại hạm của vị thống soái trẻ nhất Đại Kiền, đồng thời cũng là vị hầu gia trẻ tuổi nhất trong lịch sử - Vô Địch hầu.

Đại quân dưới trướng Vô Địch hầu được mệnh danh là Kỳ Lân quân.

Hiện giờ, trên Kỳ Lân Đại hạm, đứng dưới mỗi một lá cờ là một chiến sĩ thân mặc giáp trụ, hông đeo đao; những người này đứng yên bất động chẳng khác nào những bức tượng sắt.

Trên đại hạm bốn phía đều treo cờ xí, dưới cờ xí có đến hơn bốn trăm chiến sĩ.

Những chiến sĩ này đứng đây, nhịp hô hấp, nhịp tim của mỗi người đều đồng điệu. Nếu có người nhắm hai mắt lại, nghe nhịp tim của hơn bốn trăm chiến sĩ này, sẽ không cảm giác như đang đứng trước bốn trăm người, mà là một người khổng lồ vĩ đại. Bởi lẽ, nhịp thở và nhịp tim của hơn bốn trăm người này đều như một, dung hợp thành một thể thống nhất.

Không chỉ trên đại hạm chủ soái mới có hiện tượng như vậy, mà trên hơn ba mươi chiếc đại hạm còn lại, tất cả những người trên mỗi đại hạm đều có nhịp thở đồng nhất, tần suất hoàn toàn giống nhau. Ba mươi đại hạm, tựa như ba mươi thiên thần khổng lồ đang lao đi trên biển lớn.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free