Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 216:

Ngân Sa, nàng không sao chứ? Cú đánh vừa rồi có làm nàng bị thương không?

Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa vừa hạ xuống mặt đất, Hồng Dịch liền quan sát xung quanh. Hắn phát hiện rừng cây này khá rậm rạp, lá khô phủ dày đặc trên mặt đất, tỏa ra mùi thối rữa. Vô số rắn rết, côn trùng, kiến chuột, rùa, bọ cạp, muỗi, đỉa... lúc nhúc ẩn mình trong đám lá mục. Hơn nữa, tán lá cây dày đặc che kín cả bầu trời, khiến ánh mặt trời cũng khó lòng lọt xuống.

Đây là một nơi ẩm thấp, tối tăm, mục nát nhất hắn từng thấy, tỏa ra từng đợt sương mù ngũ sắc, chỉ hít phải một chút liền khiến đầu óc choáng váng.

Hồng Dịch biết chúng đều là chướng khí kịch độc.

Người thường chỉ cần hít phải một chút liền lập tức trúng độc bỏ mạng.

Rừng rậm ở Mãng Hoang, so với rừng nhiệt đới ở phương nam Đại Kiền thì hiểm ác và đáng sợ hơn rất nhiều. Rừng nguyên thủy phương nam ít ra cũng không có thứ chướng khí ngũ sắc dày đặc như vậy.

Đối với vùng đất Mãng Hoang này, Hồng Dịch cảm giác rằng, người có võ công cao cường đến mấy, một khi đặt chân vào cũng sẽ bị vô số độc trùng quấy phá, chướng khí khắp nơi ăn mòn thân thể. Đây căn bản không phải là nơi con người có thể sinh sống.

Tuy rằng nơi đây nguy hiểm đến cực điểm, thế nhưng Mãng Hoang lại có vô số bảo vật trân quý: nào là dược liệu, bảo thạch, mỏ vàng bạc quý hiếm, nào là kỳ trân dị thú, khiến ai nấy cũng muốn liều mình tìm kiếm.

Nếu nơi này không hiểm ác đáng sợ như vậy thì thương nhân và quân đội Đại Kiền đã sớm đổ xô đến khai thác rồi.

Mặc dù khắp nơi là chướng khí kịch độc, thế nhưng Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa võ công cao cường, thân thể rèn luyện qua Điện Quang Diệu Thể Thuật, lại dùng Nguyên Tẫn Thiên Châu bồi bổ, thì dù ăn cả cân thạch tín e rằng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tính mạng, cùng lắm chỉ đau dạ dày hay bệnh nặng một thời gian thôi.

Ngoài ra, chướng khí kịch độc cũng không thể tiếp cận hai người, nên chẳng có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa, xung quanh hai người còn có một tầng thần mộc khí bao phủ, ngăn chặn mọi loại độc trùng, rắn rết đến gần.

Đây chính là tác dụng của pháp bảo Thần Mộc Ban Chỉ.

- Toái Hỏa!

Sau khi quan sát cảnh vật xung quanh một lúc, thần niệm của Hồng Dịch khẽ động, đưa tay vẽ vài vòng, một hỏa cầu lớn bằng miệng bát liền ngưng tụ trên không. Nó nhanh chóng thu nhỏ lại thành một điểm rồi vỡ vụn, bắn ra trăm ngàn đốm lửa nhỏ về bốn phía.

Trong chốc lát, vô số độc trùng, rắn rết bị những đốm lửa này bắn trúng, lập tức bị thiêu thành tro bụi, không kịp phát ra bất cứ âm thanh nào.

Trong phạm vi mười trượng quanh hai người, độc trùng đã bị quét sạch không còn một bóng.

Chiêu thức Khống Chế Hỏa Thuật ấy của Hồng Dịch vô cùng tinh diệu. Những đốm lửa sau khi bắn ra, lập tức tìm kiếm các độc trùng có dấu hiệu sinh mạng. Sau khi thiêu rụi chúng thành tro bụi, chúng liền tắt ngấm, hoàn toàn không bén mảng đến lá khô trên mặt đất.

- Hồng Dịch, pháp thuật của chàng ngày càng tinh diệu, khả năng khống chế hỏa thuật quả thật tinh thâm!

Thiện Ngân Sa bỗng nhiên khen một câu.

- Nàng không sao chứ?

Hồng Dịch nhìn qua sắc mặt của Thiện Ngân Sa một chút, nhận thấy khuôn mặt nàng không hề tái nhợt, chỉ có mi tâm xuất hiện một điểm đỏ tươi, tựa như nốt son của mỹ nhân. Đó chính là tác dụng của việc dùng Tinh Nguyên Thượng Thai để tu dưỡng thần hồn.

Hiện giờ, Thiện Ngân Sa dùng Nguyên Tẫn Thiên Châu để luyện thành võ thánh, sau đó lại luyện qua Điện Quang Diệu Thể Thuật. Tuy võ lực vẫn chưa bằng võ thánh linh nhục hợp nhất, nhưng thân thể khí huyết cường đại không tưởng tượng nổi đã mang lại nhiều lợi ích lớn cho việc tu dưỡng thần hồn.

- Ta không sao cả. Chỉ là vừa rồi Phá Hư Thần trong Huyền Thiên Huyết Quái đại trận khiến thần hồn ta có chút tổn thương nhỏ! Giờ cũng đã phục hồi khá nhiều rồi.

Thiện Ngân Sa nói.

- Tiếc là nàng vẫn chưa bắt tay vào luyện tập Quá Khứ Kinh, bằng không thì không thứ gì có thể làm tổn thương nàng được.

Hồng Dịch lắc đầu.

- Kinh nghĩa của Quá Khứ Kinh và Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp của ta hoàn toàn khác biệt. Ta tu luyện đạo thuật của Thần Tiêu Đạo đã bén rễ sâu, Thần Tiêu đạo tôn đã tồn tại sâu trong lòng, hòa làm một thể với âm thần. Giờ muốn tu luyện đạo thuật của chàng cũng không phải điều dễ dàng.

Thiện Ngân Sa cũng thở dài nói.

Hồng Dịch không nói gì, im lặng ngẫm nghĩ trong lòng.

Đạo thuật càng cao thâm, việc thay đổi sang đạo thuật khác càng trở nên vô cùng khó khăn.

Điều này cũng giống như ép một đại gia trường phái Lý học phải học theo trường phái Tâm học vậy. Học phái khác biệt, về tư tưởng khó có thể dung hòa. Chuyện này không thể so sánh với võ công. Về cơ bản, võ công chỉ là các động tác vận động đơn thuần, còn khi xảy ra xung đột về đạo lý thì không thể dễ dàng cải biến được.

Thậm chí ngay cả võ công cũng có những chỗ tương hỗ hoặc xung đột lẫn nhau, Hổ Ma Luyện Cốt Quyền và Điệp Vũ Quyền Pháp là hai ví dụ điển hình.

Tất nhiên, nếu Thiện Ngân Sa có ba đến năm hay tám đến mười năm, nàng hoàn toàn có khả năng dung hợp Quá Khứ Kinh và Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp một cách hoàn mỹ, khiến pháp lực tăng vọt, đạt tới cảnh giới như Khổng Tước Vương, thậm chí còn lợi hại hơn nhiều, trở thành nhân vật đệ nhất trong Bát Đại Yêu Tiên thiên hạ.

Thế nhưng hiện tại lại không thể được.

Nếu cứ miễn cưỡng luyện tập, thần niệm xung đột, tư tưởng phân liệt, e rằng pháp lực không những không tăng lên mà trái lại còn sinh ra tâm chướng, thậm chí có thể thoái lui khỏi cảnh giới quỷ tiên.

Cao thủ đạo thuật không giống như cao thủ võ thuật. Cao thủ võ công lúc luyện thành, cho dù là mất đi ký ức thì vẫn có thể mạnh mẽ như ban đầu. Thế nhưng cao thủ đạo thuật nếu có một ngày sinh ra tâm chướng, thì thần hồn sẽ bị suy yếu, thậm chí chẳng khác gì người thường.

Luyện thành quỷ tiên phải trải qua trăm ngàn nguy hiểm gian nan, trải qua muôn vạn kiếp số. Thế nhưng một quỷ tiên muốn thoái lui thành người thường, chỉ cần một tâm chướng liền lập tức rớt xuống phàm trần.

Dưới thiên đạo, tu luyện tâm tính để cầu sự vĩnh hằng, không được phép dao động dù chỉ nửa điểm! Chỉ cần một chút dao động, lập tức sẽ rớt xuống phàm trần.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cho đạo thuật gian nan hơn võ công rất nhiều.

Mẫu thân của Hồng Dịch chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này.

Cũng vì nguyên nhân như vậy mà Hồng Dịch không học Lôi Pháp của Thần Tiêu Đạo. Muốn dung hợp hai đường lối tư tưởng lý luận khác nhau thì cần phải có một thời gian dài để thay đổi. Đây không phải là chuyện có thể làm trong một hai năm, càng không phải là chuyện một sớm một chiều mà thành công được.

Hiện giờ đạo thuật của Hồng Dịch ngoài Quá Khứ Kinh còn có cả Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh. Hai môn đạo thuật này đều là thiền công của Phật môn, đồng thời cũng là đạo thuật của Đại Thiện Tự, cùng mang kinh nghĩa của một môn phái, vì thế có thể tu luyện được và còn hỗ trợ lẫn nhau.

- Huyền Thiên Huyết Quái vừa rồi rốt cuộc là thứ gì vậy? Ta cảm nhận được bên trong đại trận đó còn ẩn chứa một lực lượng khổng lồ, đủ để tiêu diệt quỷ tiên. Hơn nữa ở trung tâm của Huyết Quái dường như còn có một pho tượng ma thần na ná với Hủy Diệt Minh Vương của ta. Phải chăng đó là Phá Hư Thần của Huyền Thiên Quán sao?

Hồng Dịch nhân lúc này liền hướng về Thiện Ngân Sa lãnh giáo thêm một số tri thức, kinh nghiệm về đạo thuật.

Thiện Ngân Sa tu luyện suốt ba trăm năm, tri thức, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Hiện giờ vừa là thầy tốt vừa là bạn hiền của Hồng Dịch. Đừng tưởng Hồng Dịch bây giờ đã tu thành quỷ tiên là ghê gớm, thế nhưng những việc trong giới đạo thuật hắn lại biết quá ít, ngay cả mảnh Tiên Đô Ngọc Hoàng kia cũng không nhìn ra lai lịch nữa là.

Nếu không phải là Thiện Ngân Sa phát hiện ra, thì thứ thánh vương pháp bảo như Tiên Đô Ngọc Hoàng kia, dưới con mắt hắn, chẳng khác nào món đồ cổ tầm thường.

- Huyền Thiên Huyết Quái đại trận là một môn trận pháp của Huyền Thiên Quán. Đại trận này tụ tập huyết khí của vạn người, cùng với oan hồn lệ phách, một khi ngưng tụ lại sẽ trở thành huyết quái ma đầu, biến hóa khôn lường, có khả năng vây khốn thần hồn. Ở trung tâm huyết quái có một đạo Phá Hư Thần Phù dùng để trấn áp, có khả năng mượn được lực lượng huyết quái, hiển hóa thành hình thể của Phá Hư Thần!

- Thực sự có Phá Hư Thần trong vũ trụ đại thiên thế giới này sao? Nhưng chắc hẳn chỉ có thể hủy diệt nhân tâm của con người thôi, phải không?

Hồng Dịch hỏi.

- Hiện giờ không phải là lúc để nghiên cứu học thuật.

Thiện Ngân Sa duỗi ngón tay ra, khẽ chấm vào lòng bàn tay Hồng Dịch. Cảm giác ngứa ngáy tê dại ở lòng bàn tay khiến Hồng Dịch bỗng nổi lên một xung động muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia.

- Vừa rồi ta mới ở trong Phá Hư Thần Phù liền cảm nhận được một tia khí tức của Huyền Thiên Quán Chủ! Tấm thần phù này khẳng định là đích thân hắn vẽ nên. Kẻ này e rằng đã phụ trợ Hắc Lang Vương đối phó với ta! Nếu đã vậy thì cần phải cẩn thận hơn rất nhiều.

- Huyền Thiên Quán Chủ à? Không biết người đứng đầu của một đại thánh địa đạo thuật cao thâm đến đâu?

Hồng Dịch hỏi.

- Ta cũng chưa từng thấy hắn, cũng chưa giao thủ với hắn lần nào. Tuy nhiên, năm đó nghe nói Khổng Tước Vương từng giao thủ với hắn một lần, và cuối cùng Thiên Xà Vương cùng hắn kết thành đạo lữ.

Thiện Ngân Sa nói.

- Thì ra là tình địch. Thế nhưng ta dám khẳng định Huyền Thiên Quán Chủ giành phần thắng, nếu không đã chẳng giành được sự cảm mến của Thiên Xà Vương.

Hồng Dịch nghe xong chuyện bí mật của những tuyệt đại cao thủ này, liền cười hắc hắc hai tiếng, thầm nghĩ trong lòng.

- Trong tương lai, nếu giải quyết xong hết mọi việc, nhân lúc rảnh rỗi ta cũng sẽ viết một quyển bút ký, ghi lại chuyện tình của các tuyệt đại cao thủ này, truyền lại cho thiên hạ xem, nghĩ cho cùng cũng không tệ.

Bỗng nhiên Hồng Dịch khẽ động trong lòng, nghi hoặc nói:

- Nếu Khổng Tước Vương và Huyền Thiên Quán Chủ là tình địch, vì sao lại cùng liên thủ truy sát Mộng Thần Cơ, chẳng lẽ bọn họ không sợ trong lúc nguy hiểm sẽ bị đối phương trở mặt hay sao?

- Cừu hận của hai người bọn họ đã sớm hóa giải rồi. Người hóa giải cho bọn họ là Vũ Văn Mục. Vũ Văn Mục là đệ đệ của Huyền Thiên Quán Chủ, năm đó là Vân Mông Thái Sư, quyền cao chức trọng, pháp lực thông thiên. Thế nhưng trong trận đấu pháp với Mộng Thần Cơ, hắn đã bị đánh cho thê thảm, hiện giờ tàn hồn của hắn cũng không biết lưu lạc nơi nào. Có một lần Vũ Văn Mục cứu Khổng Tước Vương một mạng, vì vậy ân oán thù cừu giữa họ được xóa bỏ.

- Thì ra là như vậy.

Hồng Dịch gật đầu, sau đó ánh mắt chợt lóe lên:

- Truy binh tới rồi!

Đúng lúc này, ba luồng âm phong mạnh mẽ từ trên bầu trời lao xuống dữ dội, rồi tản ra trên ngọn cây, sau đó thân thể ba người bỗng nhiên hiện ra.

Ba người này chính là ba vị Chỉ Huy Sứ của Ngục Tự Doanh: Âu Dương Sơn, Vũ Văn Đồ, Mộ Dung Hổ.

Ba người này đều là cao thủ đạo thuật, liên thủ dùng âm phong tương trợ nhau bay tới đây.

- Ngân Sa Vương, một Quỷ Tiên chân nhân tung hoành tứ hải, thần thông quảng đại, thiên hạ ai cũng biết tiếng, không ngờ cũng có ngày rơi vào tay những tiểu bối như chúng ta! Ha ha ha ha! Tư vị của Phá Hư Thần Phù trong Huyền Thiên Huyết Quái có dễ chịu không?

Ba người kia vừa đáp xuống tán cây, liền chậm rãi hạ xuống đất. Trên tay đều cầm vũ khí, thân mặc áo giáp, có treo thêm túi gấm. Xung quanh thân thể họ là một tầng huyết vụ nhàn nhạt, xem ra cũng là một loại pháp bảo phòng hộ.

- Hừm, một kẻ là cao thủ phụ thể đại thành, có thể phân thần hóa niệm; một kẻ khác là cao thủ phụ thể nhưng không thể hóa niệm; còn lại là một cao thủ hiện hình đỉnh cấp. Các ngươi đích thực là nhân vật hạng nhất một phương, thần hồn lực cũng không tồi. Tuy nhiên, chỉ có vậy mà cũng dám tới đây truy sát chúng ta sao?

Hồng Dịch chậm rãi nhìn ba người đang hạ xuống. Chỉ liếc mắt một cái, hắn liền nhận ra trong ba người đó, một kẻ là cao thủ phụ thể đại thành có khả năng phân thần hóa niệm; một kẻ khác là cao thủ phụ thể nhưng không thể phân hóa thần niệm; còn lại là một cao thủ hiện hình đỉnh cấp.

Tuy nhiên, ba người này đều có chung một đặc điểm, đó chính là thần hồn lực vô cùng cường đại, cường đại hơn nhiều so với những người tu luyện cùng đẳng cấp. Tuy không cường đại thái quá như Hạnh Vũ Tiên, nữ nhi của Khổng Tước Vương, thế nhưng ngay cả người tu luyện đạo thuật cùng cảnh giới cũng không phải là đối thủ của bọn họ.

- Ngươi là ai?

Ba người vừa hạ xuống, phát hiện ra Hồng Dịch, ngạc nhiên một lúc rồi quét ánh mắt qua thân thể của Hồng Dịch, lộ ra bộ dáng như muốn ăn sống nuốt tươi hắn.

- Khôn hồn thì hãy lăn ra đây, quỳ xuống đất cầu xin, chúng ta còn có thể tha cho ngươi một mạng! Ấy! Thanh bảo đao kia ẩn chứa sát khí thật dữ dội!

Âu Dương Sơn vung tay lên, một tia khí tức huyết quang nhàn nhạt bắn thẳng về phía Hồng Dịch.

- Lại không nhìn ra tu vi của ta sao? Cũng tốt, người trong thiên hạ đều cho rằng ta tu luyện võ công, như vậy thân phận Quỷ Tiên của ta cũng không dễ bị bại lộ.

Hồng Dịch lắc đầu, thở dài trong lòng.

Hắn dùng cảnh giới vô pháp vô niệm lĩnh ngộ ra chân võ quyền ý, chỉ cần người có nhãn lực cao minh liền cho rằng hắn tu luyện võ công, tuyệt đối không hề tu luyện đạo thuật.

Toái Diệt Đại Đao vung lên, thân đao chấn động, ngay lập tức chấn nát đạo huyết quang đang lao tới.

Ngay sau đó, Hồng Dịch bất thình lình lao tới, khoảng cách ba mươi bộ chỉ một nhún chân đã vượt qua, một đao bổ thẳng xuống. Dưới thân pháp thần tốc của hắn, những bụi cây hay lá úa trên mặt đất lại không hề lay động chút nào.

Đao ảnh đầy trời ầm ầm bổ về phía ba cao thủ đạo thuật.

Hồng Dịch vừa động thủ liền phô diễn võ công cường đại, dùng tốc độ nhanh đến mức sấm đánh không kịp bưng tai lao tới, phát động tấn công không hề có dấu hiệu báo trước.

Đối phó với ba người này, Hồng Dịch cũng không thi triển đạo thuật, bởi lẽ thần niệm vừa khẽ động, âm khí lập tức biến đổi khiến đối phương cảm ứng được. Hơn nữa, việc ngưng kết đạo thuật, quan tưởng, đều chậm hơn mất nửa nhịp.

Nếu như thi triển đạo thuật, trên người đối phương lại có pháp bảo trấn hồn quy thần gì đó, thì không chắc sẽ phát huy tác dụng tốt.

Thậm chí còn có cả loại pháp bảo có khả năng cảm ứng được thần niệm của đối phương mà tự phát động bảo hộ cho chủ nhân.

Hai bên cách nhau không xa, tốc độ của đạo thuật còn lâu mới theo kịp sự thần tốc của võ công. Tuy rằng thi triển đạo thuật có thể dễ dàng đánh bại vài người, nhưng lại không thể phản ứng linh hoạt như võ công.

- Phi kiếm!

Hồng Dịch vừa khẽ động, Âu Dương Sơn, kẻ có đạo thuật cao cường nhất, liền cảm nhận được ngay. Vừa thấy ánh đao phô thiên cái địa mang theo sát khí cuồn cuộn lao tới, trong thần niệm của hắn loáng thoáng cảm nhận được một pho tượng đại thần quy xà đang ào ạt phóng đến. Hắn không kịp nghĩ ngợi gì, theo bản năng liền lập tức điều khiển phi kiếm bay lên, trong nháy mắt kiếm ảnh bao phủ đầy trời.

Trong phạm vi kiếm quang bao phủ, toàn bộ cành cây đều bị cắt nát vụn.

Thế nhưng kiếm quang của phi kiếm vừa lóe ra liền lập tức bị ánh đao bao phủ, chẳng khác nào một ngọn lửa vừa bùng cháy đã bị một chậu nước tạt mạnh vào, tắt ngúm.

Keng keng keng!

Vài âm thanh vang lên, phi kiếm vỡ vụn, máu tươi bắn tung tóe, tay cụt chân đứt văng ra khắp nơi.

Huyết quang hộ thân của ba đại cao thủ đạo thuật dưới một đao của Hồng Dịch liền tan biến, phi kiếm cũng bị chém nát, thân thể bị chặt làm mấy đoạn.

Một đao của Hồng Dịch bổ xuống, hai người còn lại không kịp thi triển đạo thuật đã bị phanh thây, sống chết không rõ.

Còn Âu Dương Sơn thì bị trọng thương thê thảm, thân thể tử vong, thế nhưng thần hồn còn thoát ra được, biến thành vô số tia thần niệm theo âm phong tản đi bốn phía.

- Chạy đi đâu?

Hồng Dịch thu đao, tay vươn ra chộp lấy, lập tức một trận lốc xoáy linh hồn xuất hiện.

Hàng loạt âm phong giống như cá trong lưới, kịch liệt giãy giụa, thế nhưng vẫn bị hút mạnh vào trong, không một tia nào có thể thoát.

- Nói, cao thủ trên thuyền của các ngươi hiện giờ đi đâu rồi?

Trong khoảnh khắc Hồng Dịch thi triển Linh Hồn Xoáy Toàn, uy áp cường đại liền tản ra, khiến thần hồn của ba người kia không có thời gian phản kháng. Dưới bản năng cầu sinh, họ liền lập tức nói ra mọi sự tình.

Nếu đấu pháp chậm một chút thôi, những kẻ này một khi trấn áp được tâm thần, nhất định sẽ liều mạng ngọc đá cùng tan, như vậy sẽ không thể hỏi được bất cứ điều gì.

- Thì ra đám người Hắc Lang Vương đã đến trung tâm Thông Thiên Bình Nguyên, Thiên Tuyệt Sơn! Đây có lẽ là nơi ẩn náu của Tinh Nhẫn Hòa Thượng.

.........

Phực!

Trong Mãng Hoang, tại Thiên Tuyệt Sơn có vài người đang đứng sóng đôi với nhau. Trong đó có Hạnh Vũ Tiên, ngoài ra, trong đoàn người còn có một kẻ khiến người khác chú ý: một nam tử thân hình cao lớn, toàn thân mặc đấu bồng đen nhánh, trên tay cầm chiếc búa hai lưỡi cực lớn, diện mạo không rõ lắm.

Xung quanh thân thể nam tử mặc đấu bồng, tay cầm búa lớn này vốn có ba con hạc giấy bay lượn. Thế nhưng, chúng bỗng nhiên rơi xuống, nổ tung thành bụi phấn.

- Hai vị Đường Chủ, Vũ Tiên, trên thuyền xảy ra chuyện rồi, ba vị Chỉ Huy Sứ của Ngục Tự Doanh đều bỏ mình, thần hồn câu diệt rồi!

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free