Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 220:

Chân vũ pháp thể? Kim Cốc Thần, tại sao ngươi lại có chân vũ pháp thể? Thứ này thuộc về võ đạo, chứ đâu phải đạo thuật hiển hình!

Ý niệm kinh ngạc của Nạp Lan Yên La truyền đến.

- Hừ! Bớt lải nhải đi. Phá!

Hồng Dịch quát to một tiếng. Thần hồn của hắn vừa hóa thành chân vũ pháp thể, lập tức thi triển một chiêu Âm Dương Luyện Ngục hung mãnh. Một tay bổ xuống, một tay câu qua, thủ pháp tinh diệu, ngay lập tức vây khốn thanh Vô Thường kiếm đang đâm thẳng vào vị trí trọng yếu của linh hồn hắn.

Mặc dù dùng thần hồn để thi triển ba đại sát chiêu trong Lôi Ngục Đao Kinh, nhưng đó chẳng qua chỉ là bắt chước hình thức bên ngoài, không thể hiện được tinh túy của võ đạo.

Tuy nhiên, trong thần hồn của Hồng Dịch, nhờ cảnh giới vô pháp vô niệm, lại dung hợp được một tia chân vũ quyền ý. Giờ đây thần hồn ngưng tụ, thi triển quyền thuật mô phỏng Lôi Ngục Đao Kinh, mang theo một tia ý cảnh võ đạo chân chính.

Với một đòn này, một tay hắn bổ xuống, một tay áp sát tiến tới. Toàn thân Hồng Dịch lúc này chẳng khác nào một võ đạo đại tông sư đang thi triển quyền thuật, vươn tay bắt phi kiếm, chém giết quỷ thần.

Ông ông ông... Ông ông ông... Thanh Vô Thường kiếm đen nhánh, lấp lánh những phù văn trắng hình hoa quỳnh, bị đôi tay thực thể do thần hồn của Hồng Dịch biến hóa mà ra bắt lấy. Thanh kiếm lập tức dừng lại, sau đó chấn động không ngừng, muốn giãy giụa thoát ra ngoài.

Hai tay Hồng Dịch đang nắm lấy lưỡi kiếm, cảm giác chẳng khác nào tay không nắm một khối sắt nóng chảy. Từ thân Vô Thường kiếm truyền đến một luồng ý niệm đau nhói như kim châm, khiến thần hồn hắn run lên cầm cập, nảy sinh cảm giác muốn vứt ngay thanh kiếm này đi.

Ngay khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được trên thân kiếm ẩn chứa một loại ý chí phá diệt cực kỳ cường đại, gần giống Hủy Diệt Minh Vương.

Thanh kiếm này chính là sự phá hư, là thần kiếm do đạo thuật của Phá Hư Thần luyện chế, lực sát thương hiển nhiên vô cùng kinh người, thậm chí còn lợi hại hơn Âm Dương Đào Thần Kiếm một bậc.

- Không hổ là một trong mười thần khí của Huyền Thiên Quán. Bên trong ẩn chứa ý chí phá hư, đến quỷ tiên cũng khó lòng tiếp cận. Nhưng tiếc thay, ta lại có thể tiếp xúc được loại ý chí này. Ta sẽ cướp thanh thần kiếm này của ngươi, rồi hủy diệt thần niệm trong thân kiếm này cho ngươi xem!

Sau khi bắt được Vô Thường kiếm, Hồng Dịch gắt gao trấn áp ý chí phá diệt đang tỏa ra mãnh liệt trên thân kiếm, quyết không buông tay. Cùng lúc đó, thần niệm của hắn đột nhiên quấn lấy thân kiếm, thậm chí còn tiến vào không gian bên trong nó.

Rõ ràng, thanh Vô Thường kiếm này cũng là một loại thiên tài địa bảo được chế luyện, có thể ẩn giấu thần niệm bên trong mà không hề hiển lộ ra ngoài.

Nếu không, vừa rồi khi bắt được thanh kiếm này, Hồng Dịch đã có thể đánh nát thần niệm bám trên thân kiếm rồi.

Lúc này Hồng Dịch đã vận chuyển Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, thần hồn lực không thể coi thường.

- Hả? Thanh thần kiếm này sao lại giống một thanh kiếm tự phong bế kinh mạch thế nhỉ? Thần niệm của ta không cách nào tiến vào được?

Ngay khi Hồng Dịch tóm lấy thanh Vô Thường kiếm, chuẩn bị cho thần hồn tiến vào trong thân kiếm, tiêu diệt tia thần niệm bên trong, đoạt lấy thanh thần kiếm này, thì trong lúc thần niệm quấn quanh thân kiếm, hắn lại không tìm thấy lối vào.

Trên thân kiếm dường như có một loại lực lượng thần bí, ẩn giấu toàn bộ kinh mạch, khiến cho thần niệm của người ngoài không cách nào tiến vào bên trong được.

Điều này cũng giống như một tòa thành đóng kín cửa, khiến bọn trộm cướp chỉ còn cách đứng bên ngoài nhìn vào.

Loại lực lượng trên thân kiếm này khiến Hồng Dịch trong một thời gian ngắn cũng đành bó tay không biết làm sao.

- Kim Cốc Thần! Ngươi thật đần độn, lại muốn đoạt Vô Thường kiếm? Ngươi không biết trên thân Vô Thường kiếm có ba mươi ba đạo phá diệt thần chú sao? Ngươi nghĩ mình là nhân vật đã vượt qua mấy lần lôi kiếp rồi chắc?

Một giọng cười giễu cợt truyền ra từ trong làn sương mù dày đặc.

- Phá Hư Thần Phù!

Theo giọng cười đó là một phiến ngọc trong suốt lấp lánh, bên trên khắc đầy phù văn. Từ thân ngọc tản ra mùi hỏa dược nồng nặc, loại hỏa dược óng ánh sắc màu. Không ngờ đó lại là Tử Lôi Hỏa Dược Thần Phù của Phương Tiên Đạo.

Quan trọng hơn, đạo phù này không phải bùa giấy, cũng không phải bùa kim loại, mà là ngọc chất. Chất ngọc nhẵn nhụi, kiên cố; muốn thẩm thấu hỏa dược vào đó khó khăn hơn rất nhiều so với việc thẩm thấu qua sắt thép như Bạo Viêm Thần Phù Kiếm.

Vì thế, uy lực của nó cường đại hơn Bạo Viêm Thần Phù Kiếm rất nhiều.

Rầm! Nhân lúc Hồng Dịch đang nắm Vô Thường kiếm, trong nháy mắt, ngọc phù bay tới, đánh thẳng lên thần hồn của hắn, rồi phát nổ dữ dội.

Một đám mây hình nấm màu vỏ quýt, bao phủ chu vi ước chừng một mảnh ruộng, mãnh liệt bốc lên. Làn sương dày đặc xung quanh cùng vô số oan hồn, linh thể, ác quỷ mất đi nhân tính cũng bị tan thành mây khói.

Mây tan, mặt trời ló rạng, làn sương mù dày đặc cũng tiêu tán. Khắp chu vi bốn, năm trăm dặm trên mặt đất, tính cả trên không trung, lộ ra một vùng không gian sạch bóng.

Trên con đường trong Thiên Vu Thành, xuất hiện một cái hố sâu như một tòa nhà, có thể chôn đủ ba, bốn trăm người.

Nhà cửa bốn phía xung quanh cũng bị phá hủy, một mảng tường thành kiên cố cũng bị nổ nát bấy thành những mảnh đá vụn lớn nhỏ.

Không cần phải nói cũng biết, đây chính là uy lực của đạo ngọc phù vừa rồi.

Thần hồn Hồng Dịch đứng ở trung tâm vụ nổ cũng biến mất không dấu vết.

- Yên La! Sao ngươi lại dùng Phá Hư Ngọc Phù do đích thân Quán chủ luyện chế ra như vậy? Đạo phá hư thần phù này vốn dùng để đối phó với Vô Địch Hầu cơ mà! Thứ này chúng ta luyện chế không nổi đâu.

Sau vụ nổ, trên bầu trời khoáng đãng, một luồng âm phong hiện lên, trong nháy mắt bao bọc hai người, một nam một nữ. Người nam chính là Hắc Ma Đường chủ Nạp Lan Hài, người nữ là Phá Hư Đường chủ Nạp Lan Yên La.

Một người tay cầm Hoàng Tuyền Pháp Trượng, một người tay cầm Vô Thường Thần Kiếm. Cả hai đều dõi mắt về vị trí Hồng Dịch vừa bị nổ tan tành.

- Tên Kim Chu Pháp Vương Kim Cốc Thần này đúng là vua đánh lén. Chỉ cần lơ là một chút thôi, lập tức sẽ bị hắn tập kích. Lần này ta đã sớm đề phòng hắn đánh lén. Tuy nhiên, không biết tên này từ đâu lại tu luyện thành một thân đạo thuật kỳ quái đến vậy. Không ngờ lại có thể học trộm được chân vũ quyền ý của Đao Thánh Công Dương Ngu, dung nhập vào thần hồn. Nếu không phải trên thân Vô Thường Thần Kiếm này có ba mươi ba đạo phá thần thần chú, thì không những không diệt được thần hồn hắn, mà còn suýt nữa bị hắn cướp mất.

Nạp Lan Yên La vung vẩy thanh Vô Thường Kiếm trong tay, lắc đầu nói.

- Ta sử dụng Phá Hư Thần Phù tính ra cũng không uổng phí. Bằng không, tên này cứ ẩn mình khắp nơi, rồi bất ngờ tập kích, quấy nhiễu công việc của chúng ta. Hiện giờ, Hạnh Vũ Tiên đã dùng Ngũ Hành Kiếm Sát vây khốn Tông chủ Vu Quỷ Đạo Vũ Ô Đồng. Thi hoàng của tên này rất lợi hại, lại luyện chế được Vạn Quỷ Lệnh Kỳ, rất khó đối phó.

- Một kích của Phá Hư Thần Phù, ngay cả ta và ngươi cũng bị đánh cho hồn phi phách tán. Cẩn thận không thừa đâu, ta sẽ dùng Hoàng Tuyền Pháp Trượng này luyện hóa những tia thần niệm còn sót lại của hắn, khiến hắn thực sự tiêu tán. Hôm nay chúng ta xuất động, tiêu diệt được một quỷ tiên, đây cũng là một việc trọng đại. Tên này dám mượn gió bẻ măng, lá gan thật sự quá lớn!

Trong lúc hai vị Đường chủ nói chuyện, Hắc Ma Đường chủ Nạp Lan Hài đã sớm bắt đầu hành động.

- Hoàng Tuyền Hắc Ma Luyện Thần Võng!

Hoàng Tuyền Pháp Trượng trên tay Nạp Lan Hài múa lên mãnh liệt.

Cùng lúc đó, viên ngọc thủy tinh ở đầu Hoàng Tuyền Pháp Trượng bỗng nhiên nổi lên từng phiến tơ máu đen đỏ xen lẫn. Trong nháy mắt, chúng phân bố dày đặc bên trong viên ngọc, sau đó co lại thành một phiến hình vuông. Những sợi tơ máu này đan xen trông hệt như một chiếc lưới lớn, mãnh liệt áp sát vào nhau. Bên trong tấm lưới khổng lồ này, một hư ảnh pho tượng Hắc Thiên Ma Thần dao động mạnh.

Ý cảnh của pho tượng Hắc Thiên Ma Thần này còn gian xảo, hung ác hơn nhiều so với pho tượng Hắc Thiên Ma Thần mà Mộ Dung Yến vẽ ra. Dường như trên thân thể của ma thần này tập trung toàn bộ sự dối trá, quỷ quyệt, gian xảo, hung ác, tàn nhẫn của đại thiên thế giới.

- Huyết khí của ta trợ giúp thần uy của Hắc Thiên. Luyện hóa thần hồn!

Ngay khi chiêu thức phô thiên cái địa này vừa xuất động, Nạp Lan Hài dùng tay cầm dài của Hoàng Tuyền Pháp Trượng vung lên một cái. Phụt! Một tia máu từ tay còn lại của hắn bắn ra, phun thẳng vào viên ngọc thủy tinh ở đầu Hoàng Tuyền Pháp Trượng.

Trong nháy mắt, viên ngọc thủy tinh to bằng nắm tay này lập tức nhuốm đầy máu tươi. Thế nhưng không một giọt nào chảy xuống, mà tham lam hấp thu toàn bộ. Trong phút chốc, toàn bộ máu tươi đã bị hấp thụ hoàn toàn.

Sau khi hấp thu máu xong, viên tinh cầu này trở nên như một vật sống, run lên một cách thỏa mãn. Màn lưới màu huyết hồng kia càng lúc càng rõ ràng, còn pho tượng Hắc Thiên Ma Thần cũng càng ngày càng trở nên chân thật. Vừa nhìn qua liền khiến người ta cảm nhận thấy đủ loại ý niệm cực đoan như lừa dối, quỷ quyệt, gian trá, tà ác, tàn nhẫn tập trung trên thân thể tôn ma thần này, như muốn nghiền nát sự tồn tại của bản thân giữa đại thiên thế giới. Trông chẳng khác nào ma thần này đang muốn chen chân vào đại thiên thế giới này vậy.

Bất luận là người cường đại đến mức nào, khi nhìn thấy tình cảnh như vậy, cũng sẽ kinh sợ đến vỡ mật, không thể kiềm chế được bản thân.

- Nạp Lan Hài, ta đã dùng Phá Hư Thần Phù nổ nát thần hồn của Kim Cốc Thần. Cho dù hắn có thể ngưng tụ lại một lần nữa thì nguyên khí cũng tổn thương nặng nề. Chỉ cần hơi luyện hóa một chút cũng đủ khiến hắn bị câu diệt. Tại sao ngươi lại không tiếc hao phí huyết khí, nuôi dưỡng Hoàng Tuyền Châu, dẫn động chân thân pháp tượng của Hắc Thiên Ma Thần? Nên biết rằng, qua nhiều đời, Hắc Thiên Ma Thần được vô số người tín ngưỡng, hương hỏa cầu nguyện, đã sớm ngưng tụ thành thực thể chân hình, bị phong ấn trong một tiểu thiên thế giới nào đó, không thể thoát ra được. Viên Hoàng Tuyền Châu này chính là cầu nối thông với ma th��n. Nếu dùng huyết khí nuôi dưỡng quá nhiều, khiến cho lực lượng của ma thần tiết ra ngoài quá lớn thì thân thể sẽ bị phản phệ. Mời thần ra thì dễ dàng nhưng đưa thần về thì rất khó. Hơn nữa, quan trọng hơn chính là tên gia hỏa Vô Địch Hầu kia đang bị vây trong Vạn Quỷ Triều Tông Đại Trận, bị ba đại trưởng lão cùng chín con thi hoàng của Vu Quỷ Đạo vây khốn. Tuy nhiên, cũng không thể vây khốn bọn chúng được bao lâu, sớm muộn gì chúng cũng phá trận thoát ra. Đến khi bọn chúng giết chết đám trưởng lão của Vu Quỷ Đạo, chúng ta sẽ lâm vào một trận khổ chiến. Ngươi cứ hao phí huyết khí, tinh thần như vậy hình như không đáng lắm.

Nạp Lan Yên La nhìn thấy Nạp Lan Hài thi triển Hoàng Tuyền Hắc Ma Luyện Thần Võng, lấy tinh huyết dương khí nuôi dưỡng Hoàng Tuyền Châu, câu thông với Hắc Thiên Ma Thần, không khỏi nhíu mày nói.

- Kim Chu Pháp Vương không bị nổ tan. Cẩn thận!

Đúng lúc này, Nạp Lan Hài bỗng nhiên huýt sáo một tiếng.

- Sao có thể như vậy được?!

Đáp lại là một âm thanh đầy khiếp sợ của Nạp Lan Yên La. Bên trong màn lưới khổng lồ của Hoàng Tuyền Pháp Trượng, thần hồn của Hồng Dịch bỗng nhiên lại hiện ra. Sau đó, nó ngưng luyện thành một khối, vẫn là pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát, một chân cưỡi rồng, một chân đạp tượng.

- Lão phu có thần hồn bất tử, các ngươi có thể làm gì được đây?! Ha ha ha ha ha! Hai người các ngươi hôm nay quả thực muốn chết rồi!

Hồng Dịch phát ra âm thanh bén nhọn giống như Kim Chu Pháp Vương.

- Tấm Phá Hư Thần Phù này uy lực cường đại, so với Bạo Viêm Thần Phù Kiếm còn mạnh gấp ba đến năm lần. Nếu ta thật sự là Kim Chu Pháp Vương, e rằng đã chết rồi.

Mặc dù Hồng Dịch bắt chước Kim Chu Pháp Vương phát ra một trận cuồng tiếu, nhưng trong lòng lại cẩn thận suy xét một lượt.

Vụ nổ vừa rồi, quả thật suýt chút nữa đã đánh tan thần hồn của hắn.

Tuy nhiên, hiện giờ hắn đã đạt tới cảnh giới quỷ tiên, Quá Khứ Kinh luyện gần đến đại thành.

Ngày đó, chỉ là lạc ấn linh hồn của một quỷ tiên như Yến Chân Tông mà đã kiên cường đến thế, huống chi là hắn!

- Kim Chu Pháp Vương! Kể cả ngươi có thần hồn bất tử, thì hôm nay ngươi nhất định phải chết!

Nạp Lan Hài vừa nói vừa huýt lên một tiếng. Hoàng Tuyền Hắc Ma Luyện Thần Võng bao vây thật chặt thần hồn của Hồng Dịch rồi nhanh chóng co lại.

Cùng lúc đó, Nạp Lan Yên La cũng thu Vô Thường Kiếm trong tay vào vỏ, sau đó mở miệng lẩm nhẩm niệm chú, rồi thổi ra một hơi. Vô số luồng âm phong từ trong thân thể nàng xông ra ngoài, tạo thành từng cụm kinh văn đen nhánh, rồi xòe ra khắp không trung.

Bên trong đám kinh văn đen nhánh này cũng bao hàm một luồng ý chí hủy diệt.

Rất rõ ràng, ả ta không muốn nói nhiều với Hồng Dịch. Nói động thủ là lập tức động thủ. Phối hợp với đạo pháp của Nạp Lan Hài, muốn ngay lập tức đánh nát thần hồn của tên "Kim Chu Pháp Vương" này.

Hồng Dịch chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm. Hoàng Tuyền Hắc Ma Luyện Thần Võng giăng đầy trời bỗng nhiên co lại, bao vây bất cứ tia thần niệm nào của hắn. Nhất là ở trung tâm tấm lưới xuất hiện một pho tượng Hắc Thiên Ma Thần, khuôn mặt dữ tợn, thân hình khổng lồ, cười gằn độc ác, đang ép xuống phía hắn.

Trong tấm lưới này, thần niệm không cách nào phân tán ra ngoài, muốn chạy trốn cũng không thoát được.

Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng không hề muốn bỏ chạy. Trong lòng âm thầm cười hắc hắc một tiếng, rồi ngước đầu nhìn về phía Hắc Thiên Ma Thần đang ép xuống, lặng lẽ bảo vệ tâm thần. Cùng lúc đó, bất thình lình hắn vận chuyển Huyền Âm Nhiếp Hồn Trảm Quỷ.

Thân hình Đại Uy Thiên Long Bồ Tát đột nhiên nổ tan. Sau đó được thay thế bằng năm đại âm ma ngũ sắc là Nguyên Âm, Thiểu Âm, Thái Âm, Chân Âm, Huyền Âm. Tiếp theo, ngũ sắc âm ma này liền ầm ầm vỡ vụn, một vòng lốc xoáy linh hồn khổng lồ lập tức xuất hiện bên trong Hoàng Tuyền Hắc Ma Võng.

Đây chính là lốc xoáy linh hồn mà Hồng Dịch toàn lực thi triển sau khi luyện thành quỷ tiên.

Năm đó, khi giao đấu với Ngô Đại Quản Gia, Hồng Dịch toàn lực thi triển Linh Hồn Quả Toàn là nhờ vào lực lượng của Đào Thần Kiếm. Lực lượng khi đó gần như vượt qua lực lượng của quỷ tiên đã vượt qua một lần lôi kiếp.

Bây giờ Hồng Dịch đã đạt tới cảnh giới quỷ tiên, vận dụng Linh Hồn Quả Toàn, uy lực nhỉnh hơn nhiều.

Thứ công pháp vô bổ của Huyền Âm thời thượng cổ, trong tay Hồng Dịch lại hoàn toàn thể hiện ra phong thái chân chính của nó. Với Quá Khứ Kinh, hắn hoàn toàn không sợ thần hồn bị hao tổn. Đối với việc vận dụng Linh Hồn Quả Toàn mà nói, đã thực sự bộc phát toàn bộ uy lực rồi.

Vù!

Vòng lốc xoáy linh hồn khổng lồ kia bao phủ tấm lưới Hoàng Tuyền Hắc Ma. Pho tượng Hắc Thiên Ma Thần kia lại không chống đỡ nổi lực hút mãnh liệt của lốc xoáy. Vù một cái, nó liền bị hút vào trong vòng xoáy dữ dội, mắt thấy sẽ bị nghiền nát thành mảnh vụn.

- Ngươi dám nuốt phân thân của ta? Ta sẽ nhớ kỹ linh hồn của ngươi!

Ngay tại khoảnh khắc Hồng Dịch nghiền nát phân thân của Hắc Thiên Ma Thần, một tia thần niệm khổng lồ đột nhiên phủ xuống trung tâm vòng lốc xoáy. Luồng thần niệm này so với phân thân của Khổng Tước Vương còn mạnh hơn, lớn hơn rất nhiều.

- Đây thực sự là phân thân của Hắc Thiên Ma Thần sao? Tên ma thần này không biết được bao nhiêu hương hỏa cung phụng rồi nhỉ? Xem ra đã từ trong hư vô mà hình thành thực thể, không biết tồn tại ở nơi nào. Nhưng ta phải sợ ngươi sao? Thần ngoại ma, chịu chết đi!

Thần phật vốn không tồn tại. Nhiều người tin tưởng, cúng bái sẽ ngưng tụ thành chân thần. Đạo lý này Hồng Dịch đã sớm biết. Xem ra tên Hắc Thiên Ma Thần này cũng không phải là thứ có thể quan tưởng ra được, mà chân chính là phân thân của ma thần.

Tuy nhiên, kể cả là ma thần chân chính thì cũng chỉ là một tà thần mà thôi. Hồng Dịch bị tia thần niệm cường đại của tên Hắc Thiên Ma Thần này khẽ khiêu khích liền nổi giận đùng đùng. Mượn cỗ lửa giận này, Hồng Dịch lập tức nghiền nát phân thân của ma thần. Sau đó, lốc xoáy linh hồn liền ngừng xoay tròn rồi biến mất. Lửa giận hóa thành chân thân của Hủy Diệt Minh Vương.

Hủy Diệt Minh Vương vừa hiển thân, con mắt ở mi tâm liền mở ra. Từng ngọn lửa giống như hoa sen bắn ra bốn phía. Hoàng Tuyền Hắc Ma Võng lập tức bị phá tan tành.

Mọi bản quyền đối với những câu chữ này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free