(Đã dịch) Dương Thần - Chương 222:
Máu tươi đầm đìa trên lưỡi cự phủ nhắm thẳng vào lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch, mang theo một luồng khí dương cương nồng nặc đến mức khiến người ta phải ngạt thở. Loại khí dương cương gay mũi này có thể hun chết người phàm, thậm chí cách xa ngàn bước, bất cứ thần hồn nào cũng phải chao đảo, run rẩy bần bật.
Không cần nói cũng biết đây chính là máu của võ thánh, là khí huyết võ đạo có thể đánh trọng thương quỷ tiên, tiêu diệt thần hồn, là khắc tinh của âm hồn.
Chiếc cự phủ hai lưỡi này không phải là pháp khí do thần hồn điều khiển, mà là do một cỗ lực lượng khổng lồ phá không ném tới.
Người ném vẫn còn đứng ở bên ngoài, cách nơi này chừng hai ba trăm bước.
Cầm một chiếc cự phủ nặng mấy trăm cân, ném vượt qua khoảng cách hai ba trăm bước, loại sức mạnh này quả thực không cách nào hình dung được, tựa như sức mạnh của cả một con voi khổng lồ dồn vào thân người để thi triển ra một uy lực cường đại đến thế.
Người ném phủ là một nam tử thân mặc áo choàng đen kịt, vóc người cường tráng, diện mạo không rõ.
Trang phục như vậy, chỉ có thể là một người: một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, Hắc Lang vương, hiện giờ là nguyên soái kỵ binh Thiết Phù Đồ của Vân Mông quốc, Tất Thấp Hoa.
Và chiếc cự phủ được ném ra chính là Mạt Nhật thần phủ của hắn.
Cùng lúc chiếc cự phủ mãnh liệt lao tới, còn có năm đạo kiếm sát cũng bay đến, oanh kích lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch. Không cần phải nói cũng biết, đây chính là vô hình kiếm hoàn cương sát do đích thân Khổng Tước vương luyện chế.
Khổng Tước vương Hạnh Hiên lấy pháp lực tuyệt cao của quỷ tiên đã độ qua ba lần lôi kiếp, bằng vào tài năng thông thiên triệt địa, để luyện thành kiếm hoàn sát khí, thực sự có thể khiến cho một người mới sơ tu đạo thuật cũng có thể dùng để giết chết một quỷ tiên đã vượt qua lôi kiếp.
Huống chi, nữ nhi của hắn là Hạnh Vũ Tiên lại có lực lượng thần hồn ngang với quỷ tiên, đạt tới cảnh giới phụ thể đại thành, có thể phân thần hóa niệm, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá bình chướng sinh tử.
Đạo thuật của Hạnh Vũ Tiên tinh thuần hơn hẳn so với tông chủ Khí Hồn môn Đoạn đại tiên sinh Đoạn Thiên Nhai hay Chu đại tiên sinh.
Thực ra, cho dù Hạnh Vũ Tiên có được Ngũ Hành Kiếm Sát nhưng lực chiến đấu vẫn chưa thể sánh bằng quỷ tiên đã độ kiếp.
Không giống như Nạp Lan Hài, Nạp Lan Yên La, bọn họ có được Hoàng Tuyền Pháp Trượng, Vô Thường kiếm với uy lực cực lớn. Thế nhưng bọn họ còn chưa vượt qua lôi kiếp, cơ bản không thể khống chế tốt, không phát huy được uy lực chân chính của hai kiện pháp bảo này.
Cùng lúc Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa ném Mạt Nhật thần phủ tới, Hạnh Vũ Tiên bên cạnh cũng tung ra Ngũ Hành Kiếm Sát. Một lớp giáp vàng nhạt bao phủ lấy thân thể nàng, khiến nàng vạn tà bất xâm, trăm pháp không thể phá được.
Chớ xem thường lớp giáp vàng nhạt này. Đây chính là địa sát trong Ngũ Hành Kiếm Sát, ngay cả võ thánh cũng khó lòng phá vỡ trong một đòn, chứ đừng nói đến đạo thuật của quỷ tiên.
Mạt Nhật đại phủ mang theo khí huyết của võ thánh cùng với Ngũ Hành Kiếm Sát đồng thời oanh kích vào lốc xoáy linh hồn khổng lồ của Hồng Dịch, khiến vòng lốc xoáy này khẽ rung lên.
Sự chấn động này khiến hai đại đường chủ Nạp Lan Hài, Nạp Lan Yên La có được một khoảnh khắc thở phào.
Vừa thở được một hơi, hai đại đường chủ liền lập tức mở miệng, vội vàng trấn áp thần hồn, đồng thời thi triển đạo thuật.
Nạp Lan Hài cầm trong tay Hoàng Tuyền pháp trượng, rồi mãnh liệt vung lên, n��m vào trong không trung.
Viên cầu thủy tinh ở đỉnh pháp trượng liền tức khắc phóng ra một loạt những tia sáng vàng rực, tiếp đó những tia sáng vàng rực rỡ này hợp thành một vòng tròn ánh sáng giống như một bánh xe, rồi kịch liệt xoáy tròn, cắt phá lốc xoáy linh hồn.
– Hoàng Tuyền Kim Luân!
Môn đạo thuật này cũng là một loại đạo thuật có lực công kích rất mạnh, phân tách thần hồn. Thần hồn bị tách rời ra sẽ khó lòng hội tụ lại một chỗ. Cho dù miễn cưỡng trở về thân thể cũng sẽ khiến đầu óc đau đớn như muốn vỡ ra, thống khổ chẳng khác nào búa bổ.
Nói một cách đơn giản, nếu thần hồn bị Hoàng Tuyền Kim Luân này cắt đứt, không những sẽ khiến lực lượng giảm đi mà còn gặp phải nguy hiểm do tinh thần bị phân liệt.
Ngay cả cao thủ quỷ tiên cũng không phải là ngoại lệ.
Đây là một môn đạo thuật cực kỳ lợi hại.
Trong khi đó, Nạp Lan Yên La thu hai tay về, âm phong thần hồn ngưng tụ trở lại. Một làn sương mù màu đen dày đặc được ngưng tụ lại thành một quả cầu nhỏ. Phía trên khối cầu này dường như có những tia sét đen lóe lên, quả nhiên đạo thuật này lại giống như Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp của Thiện Ngân Sa, cũng là loại đạo thuật mô phỏng lôi đình.
Đây chính là lôi pháp Phá Hư Thần Lôi của Huyền Thiên quán Phá Hư đường, không phải loại lôi bên ngoài như thuốc nổ, mà chính là tâm lôi, pháp lôi.
Vô Thường kiếm của Nạp Lan Yên La cùng Phá Hư Thần Lôi cũng bị hút vào trong lốc xoáy linh hồn. Bây giờ nàng ta cũng chỉ có thể vận dụng đạo thuật của bản thân để phản kích Hồng Dịch.
Hoàng Tuyền Kim Luân, Phá Hư Thần Lôi, hai loại đạo thuật này công kích mãnh liệt vào lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch. Nhất thời, lốc xoáy linh hồn lại rung chuyển một lần nữa, khiến thần hồn của hai người Nạp Lan Hài và Nạp Lan Yên La cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Vừa rồi bọn họ bị lốc xoáy linh hồn trấn áp, thần niệm ào ào cuốn vào bên trong, không cách nào thi triển được bất cứ đạo thuật nào. Bây giờ mới có cơ hội thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi có được thời gian trì hoãn, đạo thuật của hai đại đường chủ này lập tức liên tục thi triển.
Từng đạo Hoàng Tuyền Kim Luân, Phá Hư Thần Lôi mãnh liệt công kích, như mưa như bão trút xuống lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch.
Vừa rồi nếu không có hai đại cao thủ Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa, Hạnh Vũ Tiên đến cứu viện, thì hai vị quỷ tiên tu vi cao thâm này có lẽ đã bại dưới tay tên Kim Chu pháp vương do Hồng Dịch giả mạo này rồi.
Tuy nhiên, nếu như chuyện hôm nay truyền ra ngoài, e rằng chẳng ai tin nổi.
Hồng Dịch, một kẻ vô danh tiểu tốt, lại suýt nữa giết chết hai đại đường chủ cao thủ tiếng tăm lẫy lừng của Huyền Thiên quán.
Ngay cả Kim Chu pháp vương đích thân ra tay một đòn giết chết hai vị đại đường chủ này thì cũng không ai dám tin là sự thật rồi.
Tuy nhiên thực lực hiện giờ của Hồng Dịch còn vượt trên cả Kim Chu pháp vương.
– Hai vị đường chủ không sao chứ?
Sau khi xuất ra Ngũ Hành Kiếm Sát, Hạnh Vũ Tiên bay về phía trước, thân pháp cực nhanh, vũ kỹ thậm chí còn không hề thua kém Triệu Phi Dung, tuyệt đối đã vững vàng bước vào cảnh giới đại tông sư. Con gái của Khổng Tước vương này, đạo vũ song tu, nhất định cũng đã đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh, chỉ còn một bước nhỏ nữa là có thể đột phá đến cảnh giới quỷ tiên, võ thánh.
Tuy nhiên thành tựu như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên, ai bảo nàng có một người cha phi phàm như vậy?
Nhìn thấy Nạp Lan Hài, Nạp Lan Yên La từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, không bị thương nặng, lại c��n không ngừng phát ra các loại pháp thuật, cuối cùng Hạnh Vũ Tiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Phải biết rằng hai người này vốn đang lơ lửng trên không trung, đều phải dựa vào lực thần hồn mới đứng vững được, một khi thần hồn không còn, hai người lập tức ngã từ không trung xuống, dù không chết cũng gãy xương.
Quỷ tiên cho dù lợi hại đến mấy cũng có thể bị ngã chết.
– Tại sao lại đến thêm hai cao thủ nữa nhỉ? Cho dù ta có ba đầu sáu tay cũng khó lòng đối phó được với bốn cao thủ hợp sức tấn công.
Rầm rầm rầm!
Ngũ Hành Kiếm Sát, Mạt Nhật thần phủ, Hoàng Tuyền Kim Luân, Phá Hư Thần Lôi liên tục công kích vào lốc xoáy linh hồn.
Lực lượng của bốn đại cao thủ, cộng thêm máu tươi của võ thánh và đủ loại bảo vật khiến cho Hồng Dịch cuối cùng không thể trụ vững, lốc xoáy linh hồn cũng ngừng quay, liền lập tức tản ra, vô số âm phong, thần niệm nổ tung, bắn tứ tung.
Lốc xoáy linh hồn sau khi biến mất, không trung trở nên trống rỗng, trên mặt đất chỉ còn một hố sâu hoắm cùng những ngôi nhà, tường thành đổ nát do ngọc phù Phá Hư vừa nãy phát nổ gây ra.
Chuôi Mạt Nhật thần phủ của Hắc Lang vương phóng ra ban nãy, cùng với Vô Thường kiếm lại biến mất tăm, không biết trôi dạt về đâu.
– Hắn chết chưa?
Lốc xoáy linh hồn vừa tan rã, sau khi âm phong thần niệm nổ tung, Nạp Lan Hài vội vàng hỏi.
– Chết tiệt, hắn quả thực là con gián đánh mãi không chết! Chúng ta liên thủ như vậy mà cũng không giết chết được hắn! Hắn vẫn còn cuỗm mất Vô Thường kiếm của ta và Mạt Nhật thần phủ của Tất huynh bỏ trốn rồi!
Nạp Lan Yên La bỗng nhiên nhảy lên, ngón tay nhanh chóng kết pháp quyết, thúc giục thần niệm, dường như là muốn thu hồi Vô Thường thần kiếm, thế nhưng lại không có chút động tĩnh nào.
Nàng ta tức giận đến cực điểm, thậm chí không hề để ý đến thân phận quỷ tiên, buột miệng chửi thề một câu bằng tiếng Vân Mông!
Khiến nàng ta tức giận đến mức này, có thể thấy Hồng Dịch thực sự đã chọc giận nàng ta quá mức, thậm chí còn khiến đạo tâm của nàng ta dao động.
– Hắn cuỗm Mạt Nhật thần phủ của ta chạy trốn, nhiễm máu tươi của ta, mà dường như vẫn không gây tổn hại cho hắn!
Tất Thấp Hoa mặc áo choàng đen bỗng nhiên quát lớn lên một tiếng.
– Huyết khí dương cương của huynh thì ích gì. Vừa rồi ta mới dùng phá hư thần phù mà cũng không nổ chết hắn được đây này! Đồ khốn!
Nạp Lan Yên La lại buột miệng thêm vài câu chửi rủa bằng tiếng Vân Mông. Dù không màng thân phận quỷ tiên, nàng ta đường đường là Thần Nguyệt công chúa của Vân Mông quốc, mà lại mắng chửi mất hết thể diện như vậy, truyền ra e rằng thiên hạ chẳng ai dám tin là thật.
– Cái gì?
Trên khuôn mặt tựa tiên tử của Hạnh Vũ Tiên cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.
Nhìn chiếc hố khổng lồ, đống nhà cửa, tường thành đổ nát bên dưới, nàng ta thốt lên một tiếng.
– Phá Hư ngọc phù cũng không nổ chết được hắn sao? Hắn vẫn hung hãn như vậy sao? Đến lúc cuối bốn người chúng ta hợp sức tấn công, hắn mới bỏ chạy. Trước khi rời đi mà còn dám cướp pháp bảo của chúng ta sao? Tại sao tên Kim Chu pháp vương này lại trở nên lợi hại đến như vậy?
Hạnh Vũ Tiên nói.
– Ta xem cái con nh���n chết tiệt này đâu còn là nhện nữa, mà là một con gián đánh mãi không chết.
Nạp Lan Yên La lại buột miệng chửi thêm một câu, sau đó sắc mặt cũng dần trấn định lại, dường như đã trút hết oán khí và phẫn nộ trong lòng, giờ đây đạo tâm đã khôi phục, lời nói cũng trở nên trịnh trọng hơn:
– Thế nhưng con nhện này ảo tưởng muốn cướp mất Vô Thường kiếm của ta, đó đúng là sai lầm chết người. Bản tính của hắn vốn tham lam, từ trước đến giờ vẫn không thay đổi. Trên thân của Vô Thường kiếm có ba mươi ba đạo thần chú hủy diệt, lại được gia trì thần lực chân chính của Đại Phá Hư thần. Nếu như hắn liều lĩnh đụng vào thần chú, chạm vào chỗ hiểm yếu thì phân thân của Đại Phá Hư thần sẽ tức khắc giáng lâm vào trong thân kiếm, thao túng thần kiếm để tru diệt hắn. Hơn nữa, bất cứ lúc nào hắn cũng phải dùng đạo thuật để trấn áp thần kiếm, đề phòng thần niệm của ta huy động thu hồi.
– Không sai, trên Mạt Nhật đại phủ của ta cũng gia trì bảy mươi hai đạo thần niệm, trải qua sự rèn luyện máu huyết của ta nhiều năm, sớm đã liên thông với thân tâm của ta. Cho dù hắn có cuỗm được thì cũng vô dụng. Bây giờ chắc hẳn hắn đang vận dụng thần hồn để mạnh mẽ trấn áp. Hừ, con nhện này, đầu óc hắn chắc chắn có vấn đề, dám cướp pháp khí của chúng ta, hắn không biết rằng việc này sẽ tự tiết lộ vị trí của hắn cho chúng ta sao? Từ nay về sau, nhất cử nhất động của hắn đều nằm trong sự cảm ứng của chúng ta. Hắn đến nơi nào, chúng ta chỉ cần dựa vào cảm ứng từ pháp khí là lập tức có thể tìm ra được.
Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa nói.
– Hắn ra khỏi thành rồi!
Nạp Lan Yên La vừa cảm ứng được một chút, liền nói ngay.
– Chúng ta ra thành truy sát hắn đi!
– Không cần thiết. Binh khí của chúng ta hắn không sử dụng được, còn phải lãng phí thần hồn trấn áp, đây quả thực là một hành động ngu xuẩn. Hiện giờ Vô Địch hầu cùng Tinh Nhẫn hòa thượng đang giao thủ, từ trung tâm cuộc chiến của hai đại võ thánh này, trong vòng bán kính ba trăm bước, tinh khí ngút trời. Thần hồn của ta mặc dù có thể tiến đến gần được thế nhưng cũng vô cùng khó khăn, bất cứ đạo thuật nào cũng khó thi triển. Thần hồn tiến đến gần chỉ sợ rằng một cú đấm đơn giản của họ cũng đủ đánh tan nát.
Hắc Lang vương Tất Thấp Hoa nói.
Cùng lúc đó ánh mắt của bốn người nhìn về phía trung tâm của Thiên Vu thành cách đó bảy, tám dặm. Ở nơi đó có hai đạo tinh khí vô hình, tựa như khói sói xuyên thẳng trời xanh, họ đều hiểu mức độ khủng khiếp của nó.
Các cao thủ đạo thuật này tất nhiên cũng dùng đạo thuật để quan sát khí tượng, đây vốn là điều mắt thường không thể thấy.
Tinh khí và huyết khí của võ thánh, mắt thường không nhìn thấy được. Người thường chỉ có thể cảm nhận huyết khí dương cương hừng hực mà thôi, thế nhưng cao thủ đạo thuật lại có thể "nhìn" được khí tượng hùng vĩ cùng ý quyền võ đạo.
Tất Thấp Hoa mặc dù cũng là võ thánh, thế nhưng hắn lại là một loại quỷ tiên võ thánh, so với võ thánh linh nhục hợp nhất lại hoàn toàn khác biệt.
Loại khác biệt này giống như Oa Ngưu (ốc sên) và Tê Ngưu (tê giác), đều có chữ "Ngưu", thế nhưng lại là hai giống loài hoàn toàn khác nhau.
Vừa rồi, nếu Mạt Nhật thần phủ vừa rồi đã thấm máu tươi của võ thánh linh nhục hợp nhất, ẩn chứa võ đạo quyền ý bên trong, thì thật sự có thể khiến Hồng Dịch bị trọng thương.
– Càn Khôn Bố Đại thật sự nằm trong tay Tinh Nhẫn hòa thượng sao? Còn tông chủ của Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng và ba tên đại trưởng lão thì sao?
Bỗng nhiên Nạp Lan Yên La hỏi.
– Tông chủ của Vu Quỷ đạo Vũ Ô Đồng trúng phải Ly Hỏa Kiếm Hoàn Sát của ta, ta và Tất đại nguyên soái đang định tru diệt hắn thì nghe thấy tiếng nổ mạnh, cùng lúc đó cảm ứng được hai người các ngươi đang gặp nguy hiểm, liền lập tức bay đến đây. Còn Vũ Ô Đồng nhờ Vạn Quỷ Linh Kỳ cùng sự bảo vệ của Thi Hoàng đã tập hợp lại cùng ba đại trưởng lão. Hiện giờ, toàn bộ nhân mã của Vu Quỷ đạo đã bị tiêu diệt, chỉ còn mỗi tên tông chủ và ba đại trưởng lão mà thôi, còn có cả một kẻ khó dây vào là Tinh Nhẫn hòa thượng.
Hạnh Vũ Tiên nói.
– Những kẻ này, hiện giờ đang ở trung tâm của Vạn Quỷ Triều Tông đại trận, cùng Vô Địch Hầu giao đấu.
– Không ngờ rằng Tinh Nhẫn hòa thượng năm đó chỉ là một trong một trăm lẻ tám vị Bồ Tát của Đại Thiện tự, khi ấy chỉ mới là một đại tông sư võ đạo. Nào ngờ hôm nay, trải qua hai mươi năm khổ luyện nếm mật nằm gai ở Mãng Hoang, lại có thể trở thành võ thánh. Không biết hắn so với Tứ đại thiên vương hai mươi năm trước thì ra sao.
Nạp Lan Yên La nói:
– Chúng ta ở đây chờ chúng đánh nhau sống chết, rồi vào hưởng lợi, hay là trực tiếp xông vào? Nên biết rằng tên tiểu tử Vô Địch hầu kia thâm sâu khó lường, nếu như hắn đoạt được Càn Khôn Bố Đại rồi nương vào Tạo Hóa Hồ Lô mà tùy tiện bỏ đi thì chúng ta cũng không đuổi kịp được hắn đâu.
– Không phải lo về chuyện này. Cho dù chúng có đoạt được Càn Khôn Bố Đại thì các cao thủ của Hỏa La quốc, Nguyên Đột quốc đều đã chờ sẵn bên ngoài.
Thiện Ngân Sa ngồi dưới mặt đất, ánh mắt dõi theo luồng tinh khí ngút trời ở phía xa trong Thiên Vu thành cùng làn khói đen bao phủ bên ngoài.
Đột nhiên ánh mắt nàng khẽ chớp, thấy một luồng âm phong bao phủ một thanh kiếm và một chiếc rìu bay đến. Ngay sau đó, luồng âm phong ấy hạ xuống thân thể Hồng Dịch. Hồng Dịch khẽ cử động rồi mở mắt.
– Mạt Nhật phủ! Vô Thường kiếm!
Thiện Ngân Sa nhìn chiếc rìu và thanh kiếm rơi xuống, cả kinh thốt lên.
Truyen.free giữ toàn bộ bản quyền đối với đoạn văn biên tập này.