(Đã dịch) Dương Thần - Chương 228:
Đúng là tìm nát gót giày không thấy! Lão cẩu Ngô đại quản gia không ngờ lại ở đây! Thảo nào hắn không đi truy sát ta, chắc hẳn đã nhận được tin tức quan trọng, phải đến Mãng Hoang để cướp đoạt bảo vật, nên mới không có thời gian truy sát ta! Được lắm, triều đình đối với lần tranh đoạt bảo vật này quả thực quá coi trọng, lại còn ẩn giấu đến hai Võ Thánh trong Tạo Hóa hồ lô, bất ngờ tập kích. Không biết món pháp bảo của Thần Ưng Vương là thứ gì nhỉ? Mà lại có thể phát ra, bao trùm cả bầu trời, khiến ngay cả cao thủ đạo thuật cũng không thể bay lên được?
Hồng Dịch nhìn toàn cảnh, thầm nghĩ.
Lần này lão cẩu Ngô đại quản gia kia chắc chắn sẽ phải bỏ mạng.
Ngày đó Hồng Dịch không phải là đối thủ của hắn, bây giờ thực lực của Hồng Dịch tăng lên rất nhiều, đã đường đường là một Quỷ Tiên, một tuyệt đỉnh cao thủ. Vừa nhìn thấy cừu nhân trước đây, hai mắt liền vằn đỏ, hận không thể lập tức lao xuống giết chết.
– Đó là Linh Ngôn Phật Châu của Thần Ưng Vương, là pháp bảo được luyện chế từ xá lợi của các Võ Thánh cao tăng, uy lực vô cùng mãnh liệt. Một khi sử dụng, có thể phát ra ánh sáng rực rỡ, vây hãm quỷ thần. Bây giờ Thần Ưng Vương thả pháp bảo này ra, bao phủ phía trên là để ngăn chặn các trưởng lão của Vu Quỷ đạo bỏ trốn. Món pháp bảo này cực kỳ tốn lực điều khiển, hơn nữa khi sử dụng, thần hồn và ý niệm tiêu hao rất lớn, không dễ dàng vận dụng chút nào.
– Ồ? Đây lại là một món pháp bảo luyện thành từ hài cốt con người sao?
Hồng Dịch biết, cao thủ cấp Võ Thánh sau khi chết, hỏa táng thân xác, thì xương cốt của họ vẫn không hề thay đổi, dù có thiêu đốt thế nào cũng cứng như kim cương, lung linh tỏa sáng tựa châu ngọc, đó chính là tinh hoa hài cốt, cũng là nguyên liệu tốt nhất để cao thủ đạo thuật luyện chế pháp khí.
Loại pháp bảo uy lực khổng lồ này cực kỳ khó luyện chế.
– Kia chẳng phải là Thánh Thủ Thiên Đao Vệ Thái Thương sao? Hắn là hậu duệ của Đao Thánh Công Dương Ngu. Vệ Liên Thành mà chúng ta bắt được trên biển chính là con thứ hai của hắn. Người này quả nhiên đã luyện Chân Võ Thánh Thể đến cảnh giới đại thành, đao pháp sắc bén vô cùng! Đáng tiếc trên tay hắn không có một thanh đao tốt, bằng không năm đầu thi hoàng kia khó lòng là đối thủ của hắn.
Thiện Ngân Sa sau khi nhìn rõ đám người ở bên dưới, đôi chân mày liền nhướng lên.
– Ấy? Lão đầu kia là ai? Lại là một Võ Thánh! Vệ Thái Thương là Võ Thánh thì cũng không có gì kỳ quái, nhưng tại sao ở đây lại xuất hiện thêm một Võ Thánh nữa? Không ngờ Võ Thánh trong thiên hạ đã nhiều đến mức này.
Thiện Ngân Sa nói, với chút kinh hãi.
Nàng dễ dàng nhận ra, Ngô đại quản gia cũng là một cao thủ Võ Thánh đáng sợ, Linh Nhục Hợp Nhất.
Hai đại cao thủ này, phối hợp với món pháp bảo Linh Ngôn Phật Châu của Thần Ưng Vương, thì quả thật vô cùng đáng sợ.
– Lão cẩu này cũng không phải là một Võ Thánh vô danh đâu! Hắn ta là một nhân vật khá quan trọng đấy!
Hồng Dịch nghe Thiện Ngân Sa kinh hãi thốt lên như vậy, liền lạnh lùng cười, nói:
– Hắn họ Ngô, là thủ hạ thân cận nhất của Hồng Huyền Cơ, đồng thời cũng là đại quản gia của Vũ Ôn Hầu phủ. Ngày đó, hắn vâng lệnh Hồng Huyền Cơ, xông thẳng vào đại doanh Tĩnh Hải quân, định phế võ công, bắt ta về phủ. Hãy xem hôm nay, ai sẽ phế võ công của ai!
– Ồ? Kẻ này lại có lai lịch như vậy ư! Võ công của hắn dường như vừa giống công phu Thái Thượng đạo, vừa như Chư Thiên Sinh Tử Luân! Quả thực vô cùng cao siêu! Đặc biệt là hai cây Thần Tinh Lượng Thiên Xích hắn đang cầm trên tay. Đó chính là binh khí của Bách Trượng Thiên Vương, sát thần diệt quỷ, uy lực phi phàm. Thế nhưng chúng ta liên thủ cũng có thể giết được hắn!
Thiện Ngân Sa khúc khích cười.
– Ngân Sa, nàng không cần phải ra tay, đây là chuyện của ta! Ta muốn tự tay đánh bại hắn, để hắn nếm trải sự lợi hại của Dịch thiếu gia ta. Còn nữa, sau khi ��ánh bại hắn, ta còn muốn phế đi võ công của hắn, tống vào ngục như tên ác nô Triệu Hàn, để hắn biết rõ hậu quả của việc tôi tớ coi thường chủ nhân!
Trong giọng nói của Hồng Dịch pha lẫn sự sắc bén.
– Tất nhiên ta sẽ không để cho hắn chết dễ dàng như vậy!
– Chàng không cho ta ra tay thì ta sẽ không ra tay đâu!
Thiện Ngân Sa nhẹ nhàng nói:
– Tuy nhiên, Hồng Dịch, chàng muốn ra tay ngay bây giờ ư? Trừ phi phá được Linh Ngôn Phật Châu kia, nếu không khó lòng tiến vào được!
– Không cần vội. Tiêu Ảm Nhiên, Trương Bá Hằng cùng các đạo sĩ của Phương Tiên đạo và Chính Nhất đạo còn chưa lộ diện, có thể là đang truy sát Nạp Lan Hài, Nạp Lan Yên La, ngoài ra bên trong Tạo Hóa hồ lô rất có thể còn ẩn chứa những cao thủ khác. Bây giờ chúng ta cứ theo dõi tình hình đã.
Hồng Dịch dù cực kỳ muốn giết chết Ngô đại quản gia, thế nhưng đầu óc vẫn hết sức tỉnh táo, tuyệt đối không vì sự tức giận nhất thời mà làm hỏng đại sự.
– Vũ Ô Đồng, các ngươi đã bị ánh sáng của Linh Ngôn Phật Châu bao vây, không cách nào thoát đi đư��c, chẳng lẽ còn mơ tưởng có thể thoát thân ư? Biết điều thì mau thu hồi thi hoàng, giao Càn Khôn Bố Đại ra, như vậy may ra còn giữ được tính mạng! Các ngươi đều là cao thủ cấp Quỷ Tiên, đầu nhập vào hoàng triều Đại Kiền ta thì sẽ được phong công ban tước, chúng ta sẽ không bạc đãi các ngươi đâu!
Vệ Thái Thương hét lên một tiếng thật to, thanh đao trên tay mãnh liệt quét ngang, khi ánh đao bay lượn, không khí bốn phía xung quanh gợn sóng, tựa như một đao của hắn có thể bổ xuống khiến không khí hóa thành sóng nước.
Đao pháp đến trình độ này quả thật vô cùng thần kỳ.
Rầm rầm rầm rầm, rầm rầm rầm rầm!
Mấy chục nhát đao ào ào chém vào thân thể đám thi hoàng, bắn ra vô số đốm lửa nhỏ. Đám thi hoàng này rít lên đau đớn, thế nhưng lưỡi đao cũng bị thân thể cứng rắn của chúng bật ngược trở lại.
Lực chấn động trên thân đao của Vệ Thái Thương quả thực có thể bổ đôi một ngọn núi, từng nhát đao đều mang theo cự lực ngàn cân.
Hiện giờ bao vây hắn, tổng cộng có năm thi hoàng!
Còn vây quanh Ngô đại quản gia cũng có năm thi hoàng.
Lúc này đôi Thần Tinh Lượng Thiên Xích của Ngô đại quản gia vung lên như thiểm điện, mỗi một thước đánh vào thân thể đám thi hoàng đều khiến chúng quằn quại, văng xa mười mấy trượng, tuy nhiên chúng chỉ gào rít một tiếng rồi lập tức bay ngược trở lại.
Ba đại trưởng lão của Vu Quỷ đạo, mỗi người có ba thi hoàng, còn tông chủ Vũ Ô Đồng có tổng cộng năm thi hoàng. Tính ra, tổng cộng có mười bốn thi hoàng.
Mười bốn thi hoàng này, thể lực mạnh mẽ, đao thương bất nhập, Võ Thánh cũng khó lòng đánh chết được, còn có thể phun nội đan, phát nổ tứ tán. Chỉ cần không gặp khắc tinh, e rằng cả thiên quân vạn mã cũng khó địch nổi chúng!
Tuy nhiên đám thi hoàng này rõ ràng không phải là đối thủ của Võ Thánh.
Hai Đại Võ Thánh ngăn cản mười thi hoàng, bốn thi hoàng còn lại thì bị một đám cao thủ võ đạo vây quanh.
Những cao thủ võ đạo này đều mặc khôi giáp tử kim, trên khôi giáp khắc hình mãng xà, tựa rồng mà không phải rồng, tựa giao long nhưng cũng không phải giao long.
Những cao thủ võ đạo toàn thân khôi giáp tử kim này, trong tay cầm trường thương, ai nấy đều tinh hãn đáng sợ! Hồng Dịch vừa nhìn đã cảm thấy kinh hãi vô cùng. Nếu xét về võ lực, bản thân hắn chưa chắc đã có thể đơn thương độc mã đánh thắng một người trong đám cao thủ kia.
Võ công hiện giờ của Hồng Dịch, dù còn chưa bước vào cảnh giới Đại Tông Sư, thế nhưng lực chiến đấu vô cùng mạnh mẽ, ngay cả loại cao thủ sơ cấp Đại Tông Sư như Xích Truy Dương cũng không phải đối thủ của hắn.
Thế nhưng đám võ sĩ trước mắt này, ai nấy đều đạt tới trình độ trung cấp Đại Tông Sư, hơn nữa còn là cao thủ võ đạo đạt đến Linh Nhục Hợp Nhất.
Phía trước ước chừng có đến mười tám người.
– Đây chính là Càn Khôn Long Vệ sao?
Hồng Dịch chợt nhớ lại lời của Vệ Liên Thành, hoàng gia có một đội cấm vệ bí mật, trấn thủ hoàng lăng, âm thầm bảo vệ hoàng đế, từ trước đến nay chưa từng lộ diện. Đội cấm vệ bí mật đó chính là Càn Khôn Long Vệ.
– Tuy nhiên điều này cũng chẳng có gì kỳ lạ. Cao thủ Đại Tông Sư trong thiên hạ dù ít ỏi, nhưng cũng không quý hiếm như Võ Thánh. Triều đình là thế lực lớn nhất trong thiên hạ, nắm giữ trăm triệu bách tính, cùng tất cả đạo môn trong thiên hạ, thực lực mạnh hơn Đại La phái gấp trăm lần cũng chẳng có gì kỳ quái! Những bộ khôi giáp kia của đám Càn Khôn Long Vệ không biết được chế tạo từ vật liệu gì, trông vô cùng chắc chắn. Trường thương trong tay bọn họ cũng dường như đều là thần binh lợi khí.
Hồng Dịch sau khi nhìn thấy Càn Khôn Long Vệ, ban đầu thì kinh hãi, về sau cũng không còn cảm thấy kỳ quái nữa.
Mười tám Càn Khôn Long Vệ này hiện giờ đang ngăn cản sự tấn công của bốn thi hoàng, khi trường thương lóe lên, khắp nơi vang vọng những âm thanh tựa tiếng ma kêu quỷ khóc, thể hiện thực lực chân chính của cao thủ Đại Tông Sư.
Hồng Dịch hoài nghi rằng mười tám Càn Khôn Long Vệ vũ trang đầy đủ này, thực sự có thể tung hoành ngang dọc chiến trường, đánh thẳng vào đại bản doanh của địch nhân! Dù sao họ cũng là những tồn tại đạt tới cấp bậc Đại Tông Sư.
Những người này nếu bước chân vào giang hồ, thì đều có thể khai tông lập phái, thu nhận môn đồ. Thậm chí nếu được vài văn nhân thổi phồng, e rằng danh tiếng được lưu truyền mấy trăm năm cũng chẳng phải chuyện khó.
Vậy mà bây giờ, bọn họ chẳng qua chỉ là những binh lính ẩn mình kín đáo, không muốn để người đời biết đến.
Trường thương của những Càn Khôn Long Vệ này lóe lên lấp lánh, bố thành thế trận, vây khốn bốn thi hoàng bên trong, dường như họ không hạ sát thủ, mà chỉ muốn tiêu hao thể lực của chúng, sau đó bắt sống.
Dù sao thi hoàng quá mức lợi hại, sức mạnh vô cùng lớn, đao thương bất nhập, lại là thứ ma quái có thể bay lượn trên trời, nếu thu phục được, dùng trong quân sự, thì quả thực sẽ là một kỳ binh sở hướng vô địch, đánh đâu thắng đó.
Hồng Dịch biết, lần này đến Mãng Hoang, Vô Địch Hầu dùng Tạo Hóa hồ lô thu thập không ít thiên thi.
Vu Quỷ đạo, lúc đầu có đến mấy trăm thiên thi, nếu toàn bộ bị thu phục, thì quả thật cỗ sức mạnh này quá đỗi cường đại, so với đội kỵ binh Thiết Phù Đồ của Vân Mông quốc thì mạnh mẽ hơn rất nhiều.
– Triều đình lần này hao phí lực lượng lớn đến vậy, đến Mãng Hoang đoạt bảo, ta xem ra chỉ cần bắt hết được đám thi hoàng và thiên thi này cũng đủ tạo thành một đại quân có thể bay lượn trên không trung. Đây có thể nói là một đội quân chưa từng có từ cổ chí kim. Triều đình quả thật có tầm nhìn thật sâu xa. Nếu có được một đại quân có thể bay trên trời, hơn nữa lại có Càn Khôn Bố Đại, thì việc tấn công tiêu diệt các quốc gia như Vân Mông, Hỏa La, Nguyên Đột..., thành lập một hoàng triều có lãnh thổ rộng lớn chưa từng có từ trước đến nay, e rằng cũng chẳng thành vấn đề. Thật đáng tiếc, Vu Quỷ đạo tồn tại từ thời thượng cổ, truyền thừa tại Mãng Hoang suốt mấy trăm năm, tích trữ vô số thiên thi mà cứ thế để triều đình chiếm tiện nghi.
Hồng Dịch nhìn trận chiến bên dưới, suy nghĩ một lát liền nhận ra dã tâm khổng lồ của triều đình.
– Nếu như thật sự đánh tan Vân Mông, chiếm lĩnh thảo nguyên, đánh tan Hỏa La, chiếm Tây Vực, thì Đại Kiền không biết sẽ cường thịnh đến mức nào? Công lao của Kiền Đế trong sử sách e rằng chỉ có thượng cổ Thánh Hoàng mới có thể sánh ngang, thậm chí có thể vượt qua cả thượng cổ Thánh Hoàng.
– Cẩn thận, bên kia có người tới!
Thiện Ngân Sa đột nhiên nói.
Hắn nhận thấy một luồng âm phong từ chân trời bay đến, trong luồng âm phong còn có một đám mây ánh sáng đỏ như máu. Đám mây này bay tới với tốc độ cực nhanh, kéo theo một vệt dài trên bầu trời.
– Bên trong âm phong có thuần dương lực sao?
Hồng Dịch giật mình. Hắn cảm giác rõ ràng rằng, đám mây ánh sáng đỏ như máu bên trong luồng âm phong kia, dường như được bao phủ bởi một cỗ thuần dương lực nồng đậm, mang đến cảm giác tựa như một cây đại thụ bị sét đánh.
– Chúng ta mau chóng tránh đi thôi, đây là lôi kiếp cao thủ! Hơn nữa đám mây máu kia chính là Huyết Thiên Quang Độn Pháp, đạo thuật cao nhất của Tinh Nguyên Thần miếu! Kẻ này nhất định là Thánh giả Đồ Nguyên, đại tế tự của Tinh Nguyên Thần miếu, đến Mãng Hoang để truy sát Mộng Thần Cơ.
Cuối cùng, chỉ có Thiện Ngân Sa với kinh nghiệm phong phú, vừa nhìn thấy đám mây ánh sáng đỏ rực như máu kia, lập tức kéo Hồng Dịch, hai người lập tức hạ xuống một ngọn núi nhỏ bên dưới, ẩn mình vào rừng rậm.
– Lôi kiếp cao thủ! Thánh giả Đồ Nguyên kia so với Khổng Tước Vương thì ai lợi hại hơn?
Hồng Dịch khiếp sợ nói.
Lôi kiếp cao thủ không thể coi thường, mỗi người đều có thể tung hoành thiên địa.
Vô địch, ngẫm lại, một nhân vật mà ngay cả thiên lôi cũng chẳng thể làm gì được thì trong thiên hạ này còn ai có thể đụng đến hắn?
Sấm sét là đại biểu cho ý chí của trời cao. Dân gian vẫn thường cho rằng, khi một người làm nhiều việc ác, thiên lôi sẽ đánh hắn, đây là do lão thiên gia không vừa mắt với hành vi của hắn, muốn đánh chết hắn. Thế nhưng lôi kiếp cao thủ lại là những nhân vật mà ngay cả lão thiên gia đánh cũng không chết, không thể làm gì được hắn.
– Tất nhiên là Khổng Tước Vương lợi hại hơn! Hừ! Tên Thánh giả Đồ Nguyên này, cũng chỉ là nhân vật vượt qua một lần lôi kiếp mà thôi, sao có thể sánh ngang với Khổng Tước Vương được! Hắn chẳng qua chỉ là một Đại Tế Tự, cũng không phải nhân vật thâm sâu khó lường như Giáo Hoàng của Tinh Nguyên Thần miếu. Một nhân vật lợi hại như Khổng Tước Vương thì cũng chỉ có Giáo Hoàng của Tinh Nguyên Thần miếu mới có thể sánh ngang được. Tuy nhiên Thánh giả Đồ Nguyên cũng được coi là một trong những cao thủ tuyệt đỉnh của Tinh Nguyên Thần miếu. Bên trong Tinh Nguyên Thần miếu, những kẻ có thể đứng ngang với hắn cũng chỉ có ba đến năm người.
Ánh mắt của Thiện Ngân Sa lóe lên, trong lúc nói chuyện, trong lòng tính toán, không biết đang tính toán điều gì.
– Thánh giả Đồ Nguyên sao? Càn Khôn Bố Đại không khéo sẽ rơi vào tay Thánh giả Đồ Nguyên mất. Hay là chúng ta lập tức đuổi theo hắn, nhất cử giết chết hắn, đoạt lấy Càn Khôn Bố Đại!
Nghe được lời này, Hồng Dịch đột nhiên nói:
– Bằng vào những pháp bảo hiện có trong tay chúng ta, hơn nữa lại có lực lượng của ta và nàng, tuy rằng không thể giết chết Khổng Tước Vương, nhưng giết chết Thánh giả Đồ Nguyên này thì rất có hy vọng! Hơn nữa trước mắt cứ để hắn cướp lấy Càn Khôn Bố Đại, nhất định sẽ gặp phải phản kích, khi đó ch���c chắn hắn sẽ bị trọng thương!
– Giết Thánh giả Đồ Nguyên?
Thiện Ngân Sa sau khi nghe xong kế hoạch của Hồng Dịch, ánh mắt cũng lóe sáng.
– Nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất! Lỡ đâu trong lúc chúng ta một kích giết chết Thánh giả Đồ Nguyên lại xuất hiện một cao thủ khác thì sao?
– Cứ như thường lệ, ta sẽ lên trước giao đấu với Thánh giả Đồ Nguyên, nàng ở phía sau chờ thời cơ, bất thình lình ra tay! Lỡ có chuyện gì xảy ra, ta bằng đạo thuật của mình có thể thoát thân được! Nàng cũng không cần phải lộ diện!
Hồng Dịch vung tay lên, quyết định như vậy.
Nhìn thấy Hồng Dịch tính toán cặn kẽ như vậy, Thiện Ngân Sa cũng gật đầu đồng ý.
– Bọn họ động thủ rồi! Được lắm! Quả nhiên ẩn mình thật kỹ! Không ngờ lại có hai Đại Quỷ Tiên!
Trong khi Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa trò chuyện, từ trong luồng âm phong kia, đám mây ánh sáng đỏ như máu phóng lên phía trên trận chiến giữa Vu Quỷ đạo và triều đình Đại Kiền. Đột nhiên, đám người của triều đình Đại Kiền bộc phát ra một lực chiến đấu mạnh mẽ chưa từng có.
Rầm!
Tạo Hóa hồ lô trên người Thần Ưng Vương chợt lóe lên!
Bên trong hồ lô, âm phong nổi lên dữ dội. Hai đại cao thủ cấp Quỷ Tiên là Tiêu Ảm Nhiên, Trương Bá Hằng cùng bảy đạo sĩ đều từ trong Tạo Hóa hồ lô bước ra. Trong tay bọn họ phát ra đủ loại ánh sáng rực rỡ, đồng loạt phóng lên bầu trời.
Không chỉ vậy! Ngoài hai đại Quỷ Tiên này, bên trong Tạo Hóa hồ lô còn xuất hiện thêm một thiếu nữ và một mỹ phụ.
Thiếu nữ và mỹ phụ này vừa ra tay, một chuỗi lôi cầu tựa ánh trăng liên tiếp hiện ra, phóng thẳng lên, oanh kích về phía đám mây ánh sáng đỏ như máu.
– Thái Âm Thần Lôi trong Thái Âm Thái Sinh Thần Chương của Dao Trì phái?
Thiện Ngân Sa nói.
– Đây chính là Tông chủ Dao Trì phái, Dao Thanh Tuệ cùng Dao Nguyệt Đình!
Trong nháy mắt, Hồng Dịch liền nhận ra hai cao thủ này là một cặp mẹ con, nhất định đây chính là Tông chủ Dao Trì phái và nữ nhi của bà ta.
Hồng Dịch đã sớm biết được tin tức, lần này Dao Trì phái ra biển, mang theo tám chiếc thiết giáp Phi Luân Đại Hạm, nhưng không ngờ họ cũng h��nh động theo lệnh của triều đình.
Hai mẹ con này cùng với Dao Nguyệt Như mà hắn từng gặp qua, quả thực giống nhau y như đúc.
Lúc đó Hồng Dịch vì cứu hai tỷ muội Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt mà giao đấu với Dao Nguyệt Như một trận, nhưng cũng không bắt được đối phương. Đối với nữ tử có hai cặp đồng tử này, trực giác của hắn vẫn mách bảo nàng ta rất lợi hại.
– Nghe nói Dao Thanh Tuệ của Dao Trì phái năm xưa cũng có quan hệ mập mờ với Hồng Huyền Cơ. Không biết Dao Nguyệt Đình, Dao Nguyệt Như có cùng quan hệ huyết thống với ta không nhỉ?
Hồng Dịch bỗng nhiên nghĩ thầm.
– Ba Đại Võ Thánh, năm Đại Quỷ Tiên! Lần này triều đình Đại Kiền vì tranh đoạt Càn Khôn Bố Đại mà xuất ra lực lượng hùng hậu đến thế!
Thiện Ngân Sa đánh giá chiến lực của Đại Kiền, trong lòng cũng cảm thấy chấn động.
Vô Địch Hầu, Ngô đại quản gia, Vệ Thái Thương đều là Võ Thánh. Tiêu Ảm Nhiên, Trương Bá Hằng, Thần Ưng Vương, Dao Nguyệt Đình, Dao Thanh Tuệ đều là Quỷ Tiên.
Ba Đại Võ Thánh, năm Đại Quỷ Tiên, đây là cỗ lực lượng cường đại đến mức nào!
Rầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sau đó đủ loại ánh sáng đồng loạt phóng đến đám mây huyết sắc trên bầu trời, trong đó còn kèm theo ba tiếng gầm cực to của Ngô đại quản gia và Vệ Thái Thương.
Đồng thời, hai Đại Võ Thánh này còn mang vũ khí thấm đẫm máu tươi của bản thân, rồi vung lên ném thẳng vào đám mây đỏ như máu kia.
*** Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ cẩn thận.