(Đã dịch) Dương Thần - Chương 231:
Bộ dạng đến mức này mà còn không chịu chết sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng bản thân là một thần linh bất tử ư! Máu Tà Thần! Không thể để ngươi mở ra được! Đến!
Ở giữa không trung, một đạo sấm sét khổng lồ bất ngờ xuất hiện, giáng thẳng vào phần lớn thần hồn của thánh giả Đồ Nguyên, khiến những thần hồn này bạo tán khắp nơi, không thể ngưng tụ lại thành hình. Trong lúc đó, Hồng Dịch không hề chần chừ, mà nhanh chóng đưa ra những phản ứng tốt nhất có thể.
Đầu tiên, hắn mạnh mẽ trấn áp thần hồn mình, khiến thần niệm trở nên ngưng luyện, nhằm tránh những tia sét còn sót lại sau cú đánh vừa rồi làm tổn thương thần hồn.
Việc này phải hết sức cẩn thận.
Uy lực của sấm sét vô cùng mạnh mẽ, vừa rồi, một tia sét to lớn như một con mãng xà khổng lồ, dài đến mười trượng, xé rách hư không giáng thẳng xuống vị trí của thánh giả Đồ Nguyên. Mặc dù Hồng Dịch không đứng trong phạm vi của đạo lôi đình này, thế nhưng tia sét xé toạc hư không mang theo một luồng xung kích cực mạnh, khiến thần hồn hắn bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Nếu không phải hắn tu luyện Quá Khứ kinh, thì cho dù hắn là quỷ tiên, khi tia sét xé gió bay ngang qua, chỉ cần dư chấn trong không khí cũng đủ khiến hắn bị trọng thương.
Thánh giả Đồ Nguyên mặc dù là cao thủ vượt qua một lần lôi kiếp, thế nhưng không tài nào chịu đựng nổi cú đánh sấm sét trực diện như vậy.
Điều này cũng giống như một người bị chém một đao, để lại một vết sẹo trên cơ thể, sau đó vết sẹo này trở nên cứng rắn hơn bình thường. Thế nhưng, sự chai cứng này không có nghĩa là bản thân người đó có khả năng miễn nhiễm với những vết chém của đao kiếm.
Nếu là loại cường giả vượt qua ba lần lôi kiếp như Khổng Tước vương, hay thậm chí là cường giả vượt qua bảy tám lần lôi kiếp như Mộng Thần Cơ, thì may ra mới có thể giữ vững thần hồn không bị tan biến trước đạo sấm sét này, thế nhưng vẫn không cách nào tránh khỏi trọng thương.
Song, thánh giả Đồ Nguyên quả không hổ danh là đại tế tự của một trong sáu đại thánh địa trong thiên hạ, dù thần hồn tản mát, thế nhưng Hồng Dịch cảm nhận được, thần hồn đối phương tán mà không loạn, những tia thần niệm bay lượn có quy luật, dường như sắp ngưng tụ lại một lần nữa.
Thậm chí, còn có một tia thần niệm rất cường đại bay thẳng về phía Pháp Huyết Thần Thảm, bao phủ lấy khối đá thủy tinh lớn bằng nắm tay đang nằm trên tấm thảm.
Chính giữa khối đá thủy tinh lớn bằng nắm tay này phong ấn một giọt máu đỏ tươi.
Đây chính là thứ bảo vật thần bí nhất, mang màu sắc truyền kỳ nhất trong Tinh Nguyên Thần Miếu, là một loại thần dược quý giá không thể tưởng tượng nổi, máu Tà Thần!
Bây giờ, một tia thần niệm của thánh giả Đồ Nguyên bay tới, quấn lấy viên đá thủy tinh chứa giọt máu Tà Thần được phong ấn bên trong, nhằm sử dụng giọt máu đó để khôi phục thần hồn cho mình.
Tất nhiên Hồng Dịch sẽ không để chuyện này xảy ra.
Nếu như thánh giả Đồ Nguyên khôi phục toàn bộ lực lượng, thì dù có Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn, kể cả Tiên Đô Ngọc Hoàng cùng Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa liên thủ thì cũng không phải là đối thủ của lôi kiếp cao thủ này.
Trong khoảnh khắc vung tay lên, một lốc xoáy linh hồn nhỏ từ cơ thể Hồng Dịch xuất hiện, hút lấy tia thần niệm đang bao quanh viên đá thủy tinh chứa giọt máu Tà Thần đó.
Đồng thời, viên đá thủy tinh lớn bằng nắm tay cũng được thần hồn Hồng Dịch bao phủ lấy.
Viên đá thủy tinh chứa máu Tà Thần vừa lọt vào phạm vi thần hồn của mình, Hồng Dịch lập tức cảm nhận được giọt máu này ẩn chứa cả một cỗ ý chí vô cùng mạnh mẽ.
Cỗ ý chí vô danh này dường như ẩn chứa một loại kinh nghiệm tu luyện nào đó.
Cảm nhận được bên trong giọt máu Tà Thần này còn ẩn chứa kinh nghiệm tu luyện, khiến Hồng Dịch bỗng nảy sinh một cảm giác bức bách, không kìm được khát khao mở viên đá thủy tinh này và dung nhập thần hồn của mình vào dòng ý chí đó.
Tuy nhiên suy nghĩ này nhanh chóng bị hắn đè nén.
– Máu Tà Thần dù thần kỳ, mạnh mẽ, những kinh nghiệm vô danh ẩn chứa bên trong cũng đủ khiến bất cứ cao thủ nào hiếu kỳ. Thế nhưng không biết nó có ảnh hưởng đến đạo tâm không nhỉ? Tốt nhất cứ về cùng Ngân Sa tìm hiểu thật kỹ, nhiệm vụ cấp bách hiện tại chính là giết chết thánh giả Đồ Nguyên, hoặc phong ấn hắn, sau đó đoạt lấy Càn Khôn Bố Đại rồi trở về tìm Tinh Nhẫn hòa thượng!
Sau khi nhanh chóng chế ngự thần niệm trong đầu, Hồng Dịch liền cất kỹ viên đá thủy tinh chứa máu Tà Thần.
Cùng lúc đó, chín mũi Vô Cực Tiễn vừa xuyên thủng thân thể thánh giả Đồ Nguyên lần nữa phát ra những tia sáng rực rỡ, thiên địa lại một lần nữa chìm trong hai màu trắng đen của Âm Dương Hỗn Động đại trận.
Đây là kết quả của việc Thiện Ngân Sa toàn lực thôi động Vô Cực Tiễn và Hám Thiên Cung.
Trong lúc Âm Dương Hỗn Động đại trận được toàn lực vận chuyển, từng luồng thần niệm nóng bỏng bị hút mạnh vào Vô Cực Tiễn.
Dễ dàng nhận thấy những tia thần niệm mà thánh giả Đồ Nguyên vừa ngưng tụ, liền lập tức tan rã, rồi bị hút vào Vô Cực Tiễn.
Âm Dương Hỗn Động đại trận của Vô Cực Tiễn có thể thu nạp thần hồn, mặc dù không lợi hại như linh hồn quang đoàn, thế nhưng đối phó với thánh giả Đồ Nguyên trong tình trạng hiện tại thì vẫn có tác dụng.
– Hủy Diệt Minh Vương! Thiêu đốt thần hồn!
Hồng Dịch cũng không dừng lại, thần hồn hóa thành chân thân Hủy Diệt Minh Vương, con mắt thứ ba trên mi tâm mở ra, từ đó bắn ra những ngọn lửa dữ dội, không ngừng đánh tan những tia thần niệm đang ngưng tụ trong không trung.
Cùng lúc đó, hắn lại phân một phần thần hồn của mình, nhanh chóng vây quanh Pháp Huyết Thần Thảm, tiến hành tế luyện.
Pháp Huyết Thần Thảm cũng là bảo bối của Tinh Nguyên Thần Miếu, ngoài khả năng bay lượn, còn có lực lượng bảo hộ, tuy nhiên vừa rồi thần hồn của thánh giả Đồ Nguyên bị đ��nh tan trong chớp nhoáng, không kịp vận dụng đạo thuật bảo hộ.
Thần niệm của Hồng Dịch quấn quanh Pháp Huyết Thần Thảm trong khoảng một nén hương, cuối cùng cũng tiêu diệt được linh hồn lạc ấn của thánh giả Đồ Nguyên bên trong, sơ bộ đã hiểu rõ sự lợi hại của pháp bảo này, từ đó có thể phần nào khống chế được nó.
– Pháp Huyết Thần Thảm! Cuộn lại!
Hồng Dịch quát lên một tiếng, chiếc Pháp Huyết Thần Thảm này lập tức cuộn thành một bọc vải lớn, cuốn theo ba đại trưởng lão cùng tông chủ Vũ Ô Đồng của Vu Quỷ Đạo, còn có tàn thi của thánh giả Đồ Nguyên cùng Càn Khôn Bố Đại, cuốn chặt vào bên trong.
Trong lúc tấm thảm này cuộn lại, Hồng Dịch cũng hết sức cẩn trọng tỉ mỉ, không quên kiểm tra sơ qua thân thể của ba đại trưởng lão và tông chủ Vũ Ô Đồng của Vu Quỷ Đạo. Lúc này hắn mới kinh ngạc phát hiện, bốn đại quỷ tiên này đã trở thành cái xác không hồn, chỉ còn một chút tàn hồn lưu lại trong cơ thể, dễ dàng nhận thấy bọn chúng bị thương quá nặng, chẳng khác nào đèn cạn dầu, khó lòng khôi phục.
Đến tình trạng như thế này, ngay cả xuất khiếu cũng không nổi nữa.
Tuy nhiên, vì để chắc chắn, Hồng Dịch vẫn dùng Hắc Ma Ô Nha trận, phong tỏa nốt đám tàn hồn của những kẻ này, khiến cho bọn chúng bị chôn vùi trong bóng tối vô cùng vô tận, không thể cử động, không thể nhìn, không thể nghe, ngay cả tự suy nghĩ cũng không thể.
– Thật đúng là lạc đà gầy yếu còn mạnh hơn cả ngựa, chẳng khác nào con rết trăm chân, đánh mãi không chết!
Sau khi thu lấy Pháp Huyết Thần Thảm cùng Càn Khôn Bố Đại, cuối cùng Hồng Dịch cũng yên tâm, lập tức toàn tâm toàn ý phụ trợ Thiện Ngân Sa luyện hóa và phong ấn thần hồn của thánh giả Đồ Nguyên.
Trong bầu trời, một đoàn nhân ảnh hư ảo vừa ngưng tụ thành hình liền lập tức bị ngọn lửa Hủy Diệt Minh Vương thiêu rụi.
Lần thiêu tán này, một phần thần niệm bị hút vào Âm Dương Hỗn Động đại trận, một phần bị thiêu đốt.
Dần dần, nhân ảnh hư ảo kia càng lúc càng mơ hồ, gần như hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.
Cho đến khi Hồng Dịch chắp hai tay, biến hóa thành một ký hiệu văn tự hủy diệt, mạnh mẽ trấn áp xuống, thì lực lượng cuối cùng của thánh giả Đồ Nguyên hoàn toàn tan biến, không thể ngưng tụ thành hình thể nữa, toàn bộ đều bị thu nạp vào Âm Dương Hỗn Động đại trận.
– Được rồi! Cuối cùng cũng phong ấn thành công tên lôi kiếp cao thủ này!
Hồng Dịch sau khi hoàn tất mọi việc, liền mang theo Pháp Huyết Thần Thảm phóng nhanh xuống cánh rừng rậm rạp phía dưới, vừa lúc nhìn thấy Thiện Ngân Sa đang thu lại Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn, cùng chiếc Chân Thần Oản của thánh giả Đồ Nguyên, đây là một pháp bảo có thể hút thần hồn của con người.
– Cái gì? Thế mà mới chỉ là phong ấn thôi sao? Vẫn chưa thể tiêu diệt hắn sao? Ta vừa khiến thần hồn hắn nổ tan tành, hắn đã hoàn toàn không còn chút thần hồn lực nào nữa, tất cả đều bị thu nạp vào Âm Dương Hỗn Động đại trận rồi! Nói cách khác, chỉ trong chốc lát, toàn bộ ký ức của hắn sẽ bị mài mòn, biến thành thuần túy thần hồn lực! Thứ thần hồn này có thể giúp chúng ta ngưng luyện pháp bảo, hoặc có thể hoàn toàn hấp thu vào cơ thể, khiến thần hồn lực tăng lên đáng kể.
Hồng Dịch nghe thấy Thiện Ngân Sa nói rằng vừa rồi mới chỉ phong ấn được thánh giả Đồ Nguyên, vẫn chưa giết chết hắn, liền kinh hãi vô cùng.
– Muốn cho thần hồn của một lôi kiếp cao thủ hoàn toàn tan biến trong thiên địa không hề dễ dàng như vậy đâu. Lực lượng của chúng ta hiện tại còn chưa đủ, cần thêm thời gian mới có thể luyện hóa được hắn. Còn về việc hấp thu thần hồn lực của hắn, phải vô cùng cẩn trọng, ngàn vạn lần không được bừa bãi hấp thụ, lỡ như đối phương xảo quyệt, bên trong còn một tia thần niệm nhỏ bé không bị tiêu diệt, thì vẫn có thể ký thác vào thần hồn chàng, chờ thời cơ phát tác! Đến lúc chàng độ lôi kiếp, bất ngờ xông ra giở trò! Cùng chàng đồng quy vu tận!
Trong lúc nói chuyện, đôi lông mi Thiện Ngân Sa nhướng lên, thể hiện sự hưng phấn không thể che giấu.
Tất nhiên, không có lý do gì khiến nàng không thể hưng phấn.
Thu hoạch lần này thật sự vượt xa tưởng tượng.
Đến giờ phút này, không chỉ thành công tranh đoạt Càn Khôn Bố Đại, mà ngay cả Pháp Huyết Thần Thảm, thậm chí một giọt máu Tà Thần cũng chiếm được, hơn nữa bên trong Càn Khôn Bố Đại còn không biết có những thứ gì khác.
Tuy đang chìm trong hưng phấn, nàng vẫn không lơ là cảnh giác. Đồng thời, nàng liền phân ra rất nhiều tia thần niệm, hoặc bay lên trời, hoặc bay sát mặt đất, phóng đi khắp bốn phương tám hướng trong chu vi mấy chục dặm để quan sát.
Trong tình huống hiện nay, càng phải cẩn thận hơn rất nhiều.
Huống chi, thuần dương lực của Càn Khôn Bố Đại rất đặc biệt, thực sự có thể khiến nhiều người cảm ứng được.
Cho đến bây giờ, Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa còn chưa học được phương pháp ẩn giấu thuần dương lực.
– Chúng ta mau chóng quay về tìm Tinh Nhẫn hòa thượng thôi, để lão che giấu khí tức của Càn Khôn Bố Đại! Nếu không, chúng ta rất có thể sẽ bị kẻ khác tìm thấy!
– Đây là điều tất nhiên rồi! Chúng ta đi thôi!
Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa liếc nhìn nhau, hai người liền nhanh chóng bay thẳng lên không trung, tất nhiên cũng mang Tinh Nhẫn hòa thượng theo cùng.
Chỉ dừng lại một chút trên khu rừng, vù một tiếng, hai người lập tức phóng đi như gió. Chỉ sau khoảng một nén hương, họ đã ra tới biển khơi, rồi rời khỏi lục địa Mãng Hoang rộng lớn mênh mông, hướng về thế giới văn minh mà bay đi.
Mãng Hoang tuy rộng lớn, nhưng lại là một thế giới không có văn hóa, ở trong đó lâu dài, thì ngay cả cao thủ đạo thuật cũng cảm thấy vô cùng khó thích ứng.
..................
– Hả? Vừa rồi rõ ràng còn cảm ứng được tia thuần dương lực, tại sao chớp mắt một cái đã biến mất rồi!
Ngay khi Hồng Dịch, Thiện Ngân Sa và Tinh Nhẫn hòa thượng rời đi được một lúc, thì một luồng âm phong mãnh liệt cuồn cuộn nổi lên, đáp xuống khu rừng nhỏ bên ngoài Thiên Vu Thành.
Đạo âm phong này vừa hạ xuống đất liền hóa thành một lão già mặc áo choàng màu vàng, khuôn mặt mơ hồ khó có thể nhìn rõ, dường như là một ẩn sĩ suốt đời ẩn mình.
Thần niệm của lão già này vừa chấn động, trong lúc lẩm bẩm, phát ra một âm thanh bén nhọn, không ngờ lại giống hệt giọng nói của đại kim chu Kim Huấn Nhi.
– Hả? Có người tới! Thiên Độn Thất Chuyển, thảo mộc phụ linh!
Thần niệm của lão già này mãnh liệt chấn động, đột nhiên dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức nhanh chóng thu nhỏ lại, to��n thân hóa thành một luồng âm phong nhỏ bằng đầu ngón tay cái, bay về phía một bụi cây, rồi dung nhập vào đó.
Bản lĩnh mang thần hồn dung nhập vào cỏ cây đến mức này, không hề để lại chút vết tích nào, quả thực chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy.
Trong nháy mắt khi lão già này mang thần hồn dung nhập vào cỏ cây, ở phía trên bỗng xuất hiện bốn luồng âm phong. Bốn luồng âm phong này hạ xuống mặt đất, không ngờ lại là Nạp Lan Hài, Nạp Lan Yên La, Hạnh Vũ Tiên, và cả Hắc Lang Vương.
– Ban nãy rõ ràng vừa cảm nhận được tia thuần dương lực, tại sao thoáng cái đã biến mất rồi?
Bốn đại cao thủ vừa xuống tới mặt đất, liếc nhìn nhau một cái, đồng thanh nói.
– Hắc hắc hắc hắc!
Trong nháy mắt khi bốn đại cao thủ liếc nhìn nhau, đột nhiên, từ bên trong một bụi cây, một trận âm phong dữ dội đột nhiên tuôn ra. Trận âm phong này phân thành bốn luồng, mỗi luồng đều hiện ra hư ảnh Đại Uy Thiên Long Bồ Tát.
Bốn pho Đại Uy Thiên Long Bồ Tát đột nhiên xuất hiện, tạo thành một cỗ lực lượng khổng lồ vô biên, bao phủ không gian trong phạm vi mấy dặm xung quanh.
Trong lúc thần hồn lực bộc phát dữ dội, toàn bộ cây cối trong phiến rừng này bị thổi nghiêng ngả như đám cỏ dại, một vài cây đại thụ bị nhổ bật tận gốc.
Nếu như Hồng Dịch ở đây thì sẽ cảm nhận được rằng, vị cao thủ này đã chân chính lĩnh ngộ được lực lượng huyền bí nhất, đạt tới cảnh giới cao thâm nhất của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh.
Thần lực vừa bộc phát, âm phong cuồng bạo, toàn bộ cây cối xung quanh bị nhổ bật tận gốc, thứ đạo thuật này có sức mạnh khủng khiếp đến mức nào đây!
– Đại Uy Thiên Long Bồ Tát! Kim Chu Pháp Vương!
Bốn đại cao thủ đạo thuật Vân Mông lập tức cảnh giác, thế nhưng thì đã quá muộn!
Luồng âm phong khổng lồ cùng lực lượng mãnh liệt từ bốn pho Đại Uy Thiên Long Bồ Tát, mang theo khí thế phô thiên cái địa cùng những thân cây đại thụ bị nhổ tận gốc, lao thẳng tới.
Mặc dù bốn đại cao thủ này trong lúc vội vàng thi triển đạo thuật chống cự, thế nhưng không hề nghi ngờ gì nữa, bọn họ chắc chắn sẽ bị một chiêu đánh bại.
– Địa Sát!
Vào giây phút cuối cùng, Hạnh Vũ Tiên coi như phản ứng nhanh nhất, tế xuất Địa Sát kiếm hoàn trong Ngũ Hành Kiếm Sát!
Tinh khí mãnh liệt từ lòng đất mang theo một tầng đất màu vàng hiện ra, bao bọc lấy thân thể bốn người.
Thế nhưng bốn người này vẫn bị đánh bay đi.
Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!
Bốn người bị đánh bay đi, mỗi người đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi! Đòn tập kích bất ngờ vừa rồi đã khiến thần hồn bọn họ bị tổn thương, thậm chí còn ảnh hưởng đến phủ tạng trong cơ thể. Nếu không phải Hạnh Vũ Tiên kịp thời phòng hộ, thì bốn người họ đã bị đánh nát thành đống máu thịt bầy nhầy rồi.
– Tên này lại đến đánh lén! Thủ đoạn ẩn mình thật kinh khủng! Rõ ràng vừa rồi ta đã lục soát một lượt, không hề phát hiện ra bất cứ động tĩnh gì!
Sau khi bị một chiêu tập kích này, bốn người lập tức bay lên không trung, rồi thi triển đạo thuật chuẩn bị ứng chiến.
Thế nhưng khi bọn họ rống lên đầy giận dữ, thì dưới khu rừng, ngoại trừ rất nhiều đại thụ bị nhổ bật tận gốc cùng những đống đất đá bắn tung tóe khắp nơi, không hề có bất cứ dấu hiệu sự sống nào.
Dễ dàng nhận thấy kẻ đánh lén bọn họ đã biến mất không còn tăm hơi.
Bị tập kích bất ngờ, ngay cả kẻ đánh lén là ai cũng không thấy mặt, đối phương lại biến mất không còn tăm hơi, điều này khiến bốn đại cao thủ từ trong nội tâm dâng lên cảm giác uất ức vô cùng.
– Nhất định là Kim Chu Pháp Vương cướp đi Càn Khôn Bố Đại! Nếu không, vừa nãy, khi chúng ta vừa đến đây, hắn đã không lập tức biến mất như vậy, hơn nữa còn tập kích chúng ta!
Hắc Lang Vương Tất Thấp Hoa khôi phục sắc mặt, đôi mắt lóe ra một tia lục quang.
– Không sai! Nhưng nếu như Càn Khôn Bố Đại rơi vào tay của hắn, hắn lại còn biết cách che giấu khí tức của chiếc túi. Như vậy trong thiên hạ không ai có thể tìm ra được. Bản lĩnh ẩn mình của tên này, trong thiên hạ không ai có thể vượt qua hắn! Nếu như hắn quyết tâm trốn tránh thì ngay cả phụ thân cũng không tài nào tìm ra được!
– Không hay, có người tới!
Nạp Lan Yên La đột nhiên quát lên.
Đúng lúc này, từ giữa không trung, một vết nứt không gian bỗng nhiên hiện ra. Năm đại quỷ tiên của triều đình Đại Kiền thoáng chốc liền bay ra ngoài, vừa nhìn thấy bốn người kia, không nói nhiều lời, lập tức công kích, đủ loại pháp bảo, đạo thuật không biết từ đâu bắn phá mãnh liệt tới!
– Đi!
Hắc Lang Vương quát lên, bốn người lập tức nối đuôi nhau bay lên, bỏ chạy về phía xa.
Đây là chiến tranh!
Bốn đại cao thủ của Vân Mông Quốc bị Kim Chu Pháp Vương tập kích gây thương tích, rồi bị truy sát phải bỏ chạy.
Trong khi đó hạm đội ba trăm chiến thuyền của họ lại bị Vô Địch Hầu suất lĩnh hạm đội chặn đánh, một trận đã đánh tan, bắt sống hai vạn tù binh, chiếm đoạt vô số tài vật, ngay cả đại hạm trấn quốc Mộng Thần Hiệu cũng bị bắt sống.
Hạm đội của Vân Mông đế quốc bị thiệt hại hơn phân nửa, khả năng tung hoành trên biển bị giảm đi rất nhiều.
Mấy chục ngày sau, tại Ngọc Kinh Thành liên tiếp nhận được một loạt tấu chương của Vô Địch Hầu, toàn triều chấn động!
Truyen.free xin gửi gắm bản dịch này đến quý độc giả, hi vọng mang lại những trải nghiệm truyện thú vị và mượt mà nhất.