(Đã dịch) Dương Thần - Chương 235:
Chỉ vừa chạm nhẹ một phần ba giọt máu Tà Thần vào mi tâm, Hồng Dịch lập tức cảm thấy mi tâm dựng lên kịch liệt. Huyệt khiếu Tinh Nguyên Thượng Thai dường như rung chuyển dữ dội, toát ra một cảm giác tựa như gặp phải cơn mưa rào sau hạn hán kéo dài.
Hồng Dịch biết, giọt máu Tà Thần này chính là dược liệu quý giá nhất của Tinh Nguyên Thần Miếu. Mặc dù không có công hiệu cướp đoạt tạo hóa đất trời như Thiên Nguyên Thần Đan của Thái Thượng Đạo – thứ có thể giúp thể xác một cao thủ đạo thuật luyện hóa tới cảnh giới Nhân Tiên sau khi phục dụng – nhưng nó vẫn có thể tăng cường thể lực đáng kể, ngưng luyện tinh thần, giúp thần hồn tinh thuần hơn, trấn áp tâm ma cùng vô số lợi ích khác.
Tác dụng của máu Tà Thần còn vượt xa hơn hẳn Nguyên Tẫn Thiên Châu.
Hiện giờ, Hồng Dịch đang dùng phương pháp tu luyện Tinh Nguyên Thượng Thai để dung hợp giọt máu Tà Thần này.
Đây là đạo thuật chính tông của Tinh Nguyên Thần Miếu, dùng nó để luyện hóa máu Tà Thần lúc này quả thực là thích hợp nhất.
Chàng gom tất cả thần niệm của mình lại, ngưng tụ thành hình dáng một hài nhi bên trong huyệt khiếu Tinh Nguyên Thượng Thai nơi mi tâm.
Hài nhi không ngừng hô hấp, biến huyệt khiếu Tinh Nguyên Thượng Thai ở mi tâm thành cơ thể người mẹ.
Tiếp đó, thần hồn mang hình hài nhi nơi mi tâm lại biến đổi, hóa thành hình dạng Quá Khứ Di Đà Đại Phật.
Trong lúc biến đổi, giọt máu Tà Thần kia cũng tiến thẳng vào thần hồn của chàng. Nhất thời, cảnh tượng đột ngột thay đổi. Một luồng ý chí khổng lồ, cương trực, phủ kín trời đất, tràn ngập vũ trụ, trực tiếp dội thẳng vào thần hồn và ý niệm của Hồng Dịch.
Thoáng chốc, bên trong thần hồn Hồng Dịch bỗng xuất hiện vô số hình ảnh.
Những cảnh tượng này đều là những mảnh ký ức ngắn ngủi, thế nhưng hiện lên vô cùng sống động, như thể bản thân đang lạc vào một thế giới kỳ lạ nào đó.
Trong lúc hoảng hốt, Hồng Dịch đột nhiên như thể quay trở về một thời đại vô danh từ thuở viễn cổ. Chàng đứng tại một nơi không rõ, hóa thành một pho tượng thần linh không tên tuổi.
Pho tượng thần linh này chính là một đại hán cao lớn, toàn thân vạm vỡ, tay cầm một cây chùy lớn. Trên cây chùy lớn ấy, dường như chạm trổ hình một đầu người.
- Cây chùy này không phải là Ma La Thần Chùy hay sao?
Bỗng nhiên, Hồng Dịch phát hiện ra, cây chùy lớn trong tay vị thần linh đại hán mà mình hóa thân thành, có nét tương đồng với Ma La Thần Chùy mà chàng trước đây từng ép hỏi Chùy Pháp từ Chu đại tiên sinh.
- Đây chính là Tà Thần sao? Trong máu Tà Thần lại ẩn chứa luồng ý chí này sao? Hấp thu luồng ý chí này có thể đạt tới Quỷ Tiên, đột phá sinh tử bình chướng sao?
Hồng Dịch biết, trong thần hồn của bản thân, cái cảnh mình lạc vào thế giới kỳ lạ, vị thần linh mà mình hóa thân thành, chính là Tà Thần.
Đây chính là giọt máu của Tà Thần mà người sáng lập Tinh Nguyên Thần Miếu đã chém giết năm xưa. Bên trong giọt máu này bao hàm một luồng ý chí tinh thuần của Tà Thần.
- Nơi này là chiến trường.
Sau khi biết tất cả những điều này, Hồng Dịch không còn cảm thấy kỳ lạ chút nào nữa, chàng toàn tâm toàn ý dung hợp giọt máu Tà Thần vào trong thần hồn của bản thân, cảm thụ luồng ý chí tinh thuần kia.
Trong luồng ý chí ấy, một khung cảnh chiến trường rộng lớn hiện ra trước mắt Hồng Dịch.
Ở trên chiến trường đó, vô số binh mã, trường thương, loan đao, cung nỏ đang vây quanh chàng. Bốn phương tám hướng đều là chiến xa, kỵ binh, bộ binh, xạ thủ!
Đây là một mảng sa mạc rộng lớn mịt mù không thấy bờ bến, quân đội đang bao vây chàng có đến mấy vạn, thậm chí mười mấy vạn người! Đưa mắt nhìn qua đều thấy đâu đâu cũng là người, san sát như bầy kiến.
Trên bề mặt sa mạc, khắp nơi đều là thi thể, máu tươi nhuộm đỏ cát vàng.
- Đây là một vị đại tướng cái thế thần dũng lâm vào cảnh đường cùng!
Trong nháy mắt, Hồng Dịch cảm nhận được sự bi tráng cùng luồng ý chí bất khuất của một đại tướng thống lĩnh hùng binh khi lâm vào cảnh cùng đường, không còn lối thoát.
Vị thần linh này bị hàng ngàn, hàng vạn đại quân bao vây tứ phía, lên trời không có lối, xuống đất không có cửa, liên tục gầm lên, vung cây cự chùy trong tay, điên cuồng tàn sát khắp chốn!
Những tấm khiên tinh cương chắc chắn, dưới một chùy của hắn đều tan nát, kể cả những chiến xa khổng lồ cũng văng đi chẳng khác nào lá cây mỗi khi hắn vung chùy lên.
Hắn lao tới, gầm lên, tạo thành một làn sóng máu lấy hắn làm trung tâm cuồn cuộn lan ra bốn phía. Tiếp đó, cung tiễn dày đặc chi chít như bầy châu chấu bắn thẳng về phía hắn, xuyên thủng khôi giáp, nhưng lại bị da thịt hắn k���p chặt. Cả người hắn rung lên một cái, lập tức khiến tất cả cung tiễn này bắn ngược trở lại, máu trên người không hề chảy ra một giọt nào.
- Thật là lợi hại! Người này chắc hẳn là Nhân Tiên rồi! Thậm chí không phải loại Nhân Tiên sơ cấp thông thường!
Hồng Dịch cảm thấy bản thân đã dung hợp với vị thần linh này làm một thể, đối mặt với thiên quân vạn mã, tung hoành tàn sát, cảm thấy thống khoái tột cùng. Cảm thụ được vũ lực cường đại của vị thần linh này, trong lòng chàng dâng lên sự rung động dữ dội.
Người này quá mức cường đại, chỉ gầm to một tiếng, lập tức khiến toàn bộ binh lính trong chu vi hơn mười trượng mắt mũi trào máu, tim gan vỡ nát. Đồng thời khiến chiến mã ở xa xa nằm rạp xuống đất, không dám nhúc nhích.
Đúng lúc này, đội quân bỗng nhiên cuồn cuộn tản ra. Ở trung tâm đại quân, một chiến xa toàn thân lấp lánh sắc vàng, dường như được chế tạo từ vàng nguyên chất, tiến ra. Trên chiến xa có một chiếc hoàng kim bảo tọa.
Trên chiếc hoàng kim bảo tọa này, có một người đang ngồi. Người này mặc trường bào rộng lớn, đầu đội hoàng quan, tay cầm quyền trượng, tỏa ra khí chất đế vương cực kỳ nguy hiểm.
Vừa thấy vị hoàng giả này, từ sâu thẳm bản năng, Hồng Dịch bỗng cảm thấy sự khiếp sợ vô cùng, linh hồn như run lên cầm cập. Đồng thời, chàng còn cảm nhận được một áp lực cực kỳ cường đại, không thể kháng cự được.
Loại áp lực kinh khủng như vậy giống như thiên ý, bất luận là ai cũng đều không thể phản kháng.
Ngay cả Hồng Dịch cũng chỉ có thể giữ chắc Quá Khứ Kinh, bảo hộ thần hồn mà bất động, chứ đừng nói đến phản kháng.
- Đây là đoạn ngắn về chiến trường thời viễn cổ, cũng là ký ức ẩn chứa bên trong máu Tà Thần. Như vậy thì vị hoàng giả kia là ai? Sao lại có áp lực cường đại đến như vậy, so với Cửu Hỏa Viêm Long của Mộng Thần Cơ thì mạnh mẽ hơn rất nhiều! Mặc dù chỉ là một đoạn ký ức ngắn ngủi, thế nhưng ta vẫn có thể nhận ra, vị hoàng giả này lại đại biểu cho thiên ý chân chính! Chẳng lẽ, chẳng lẽ, đây chính là Dương Thần sao?
Hồng Dịch dung hợp giọt máu Tà Thần, dùng tinh thần để cảm thụ đoạn ký ức ẩn chứa trong đó. Từ sâu thẳm nội tâm, chàng liền sinh ra sự rung động mãnh liệt chưa từng có trước đây.
Ông ông ông!
Bên trong ký ức này, vị hoàng giả kia vừa xuất hiện, đã giơ quyền trượng trong tay lên, chỉ về phía vị thần linh mà mình hóa thân thành.
Rầm!
Đột nhiên, vị thần linh này cảm thấy không thể nhúc nhích, toàn thân bị trói buộc chặt.
Vị hoàng giả kia không ngừng cất giọng nói lên một thứ ngôn ngữ mà Hồng Dịch không thể hiểu nổi, dường như muốn hàng phục vị thần linh này. Thế nhưng vị thần linh này lại gầm lên một tiếng, dốc sức giãy dụa.
Từ trong sự phản kháng mãnh liệt này, Hồng Dịch cảm nhận được một luồng ý chí dữ dội sinh ra, gần như có thực chất.
Luồng ý chí này chính là "Vĩnh viễn không khuất phục!"
Trong không gian liên tiếp vang lên năm tiếng.
Phụt, phụt, phụt, phụt, phụt!
Những âm thanh này từ nơi xa xăm truyền ra mang theo năm luồng lực lượng cường đại phá nát hư không mà vọt tới, đập thẳng vào đầu, hai tay và hai chân của vị thần linh kia! Nhất thời, thân thể chàng bị xé phanh ra.
Vị thần linh này lập tức bị cắt thành năm khối.
Thế nhưng luồng ý chí vĩnh viễn không khuất phục dường như vẫn tồn tại mãi trong đất trời.
- Đúng là một khúc chiến ca bi tráng! Hóa ra là như vậy! Hóa ra là như vậy! Vị thần linh này, xem ra là một chiến thần thời viễn cổ, bị hoàng giả đánh bại. Thế nhưng luồng ý chí vĩnh viễn không khuất phục được lưu lại trong máu huyết của bản thân. Vị hoàng giả kia sau khi thu thập lại, hủy đi tất cả tạp chất, chỉ để lại luồng ý chí tinh thuần nhất. Khi dung hợp vào thần hồn của người tu luyện, bằng vào chút ý chí này, người tu luyện có thể hy vọng đột phá sinh tử bình chướng, đạt tới cảnh giới Quỷ Tiên!
Cuối cùng, Hồng Dịch cũng hiểu được, tại sao một giọt máu Tà Thần lại có thể khiến người tu luyện đạo thuật đột phá đến cảnh giới Quỷ Tiên!
Trong giọt máu Tà Thần này bao hàm một luồng ý chí tinh thuần, vĩnh viễn không chịu khuất phục của chiến thần thời thượng cổ.
Chiến thần thời thượng cổ, đấu với trời, đấu với đất, không khuất ph���c trước bất cứ sự tồn tại nào. Mặc dù bị tiêu diệt, thế nhưng ý chí vẫn tồn tại. Luồng ý chí mạnh mẽ này, nếu như người tu luyện dung nạp được, tất nhiên có thể đột phá sinh tử bình chướng, tiến vào cảnh giới Quỷ Tiên!
- Đó cũng là một vị chiến thần thời thượng cổ. Pho tượng ma thần trong Chiến Thần Ma Kinh của Vu Quỷ Đạo cũng là một vị chiến thần thời thượng cổ. Hai vị thần này tuy rằng là hai người khác nhau, thế nhưng đều có một điểm chung, đó chính là luồng ý chí bất khuất, vĩnh viễn không chịu khuất phục.
Từ cổ chí kim đến nay, trong dòng chảy lịch sử, nhân vật có thể được xưng là "chiến thần", mặc dù không nhiều, thế nhưng cũng không phải là duy nhất một người. Những nhân vật như vậy cũng giống như thánh nhân trong Nho đạo, năm trăm năm mới xuất hiện một lần.
Bằng vào luồng ý chí tinh thần bất khuất này của họ, phụ trợ thần hồn của người tu luyện, tất nhiên có thể đột phá tấm màn che chắn để đạt tới cảnh giới Quỷ Tiên.
Mang luồng ý chí tinh thuần bất khuất này dung hợp vào trong thần hồn của bản thân, Hồng Dịch dường như cảm nhận thấy thần hồn lực của mình trở nên vô cùng vững vàng, bản tâm chân như của chàng ngưng kết lại, tu vi gần như tăng lên một bậc đáng kể!
Chỉ hơi vận chuyển thần hồn một chút, quán tưởng Ngũ Đại Ma Thần, không ngờ lại vô cùng dễ dàng, không chút trở ngại nào.
Nếu lúc trước, mỗi khi Hồng Dịch vận chuyển Ngũ Đại Ma Thần đều phải dốc toàn bộ lực lượng để trấn áp tâm ma, thì bây giờ chỉ cần dùng một nửa lực lượng là có thể trấn áp được rồi.
Từ đó có thể thấy được, thần hồn lực của chàng thực sự đã tăng lên gấp đôi!
Lực lượng của máu Tà Thần, bên trong bao hàm luồng ý chí bất khuất của chiến thần. Đây là thứ tốt nhất giúp đạo tâm vững chắc, bản tính kiên định. Vạn vật trong đất trời, bất cứ sinh linh nào, một khi hấp thụ loại ý chí này đều sẽ đạt được thành tựu phi phàm.
- Thần hồn lực tăng cường, để ta xem thân thể biến hóa ra sao? Lực lượng của giọt máu Tà Thần này, đối với thân thể cũng có công dụng rất lớn!
Sau khi hấp thụ luồng ý chí bên trong máu Tà Thần, Hồng Dịch cảm thấy đạo tâm trở nên vững chắc, bản tính kiên định, tất cả đạo thuật trở nên tinh thông, chỉ sợ bây giờ lập tức đi độ lôi kiếp cũng không thành vấn đề.
Trong lúc tâm tình hưng phấn, Hồng Dịch vận chuyển thần niệm, tản ra toàn thân, xem xét tình hình bên trong cơ thể.
Thần niệm vừa tản đi, Hồng Dịch liền cảm nhận được thân thể của mình dường như trở nên cường tráng vô cùng. Trong lúc hô hấp, cả người có cảm giác nhẹ nhõm như muốn bay bổng lên. Đồng thời, khi chàng vừa hơi chút suy nghĩ đến quyền pháp, lập tức liền cảm thấy tất cả các chiêu thức dường như vọt lên cánh tay của mình, chỉ cần khẽ động một cái, những chiêu thức quyền pháp ấy lập tức như miệng cống đổ ra sông lớn, mãnh liệt phóng thích, khơi thông dòng nước.
Quyền ý vừa thu liễm lại, lực lượng toàn thân Hồng Dịch dường như thu liễm thành từng khối, có cảm giác như bó chặt lại thành một quả trứng. Cùng lúc đó, Hồng Dịch hơi dùng lực một chút, cả người liền chấn động mạnh, cảm giác gân cốt xương tủy tràn ngập sức mạnh.
- Đúng là thần kỳ. Quyền ý nội liễm, lực tràn cốt tủy, đây chính là cảnh giới Đại Tông Sư! Đây còn chưa phải là một giọt máu Tà Thần trọn vẹn, ngay cả nửa giọt cũng không tới, vậy mà đã có những biến hóa như vậy rồi! Khó trách thánh giả Đồ Nguyên này, bằng vào đạo thuật của một lần lôi kiếp mà cũng dám đuổi giết Mộng Thần Cơ đã vượt qua bảy tám lần lôi kiếp.
Hồng Dịch vừa vận lực thử thân thể một lần, cảm thấy mừng rỡ vô cùng.
Bởi lẽ chàng đã vận lực được vào tận cốt tủy, chấn động xương cốt từ bên trong, đây chính là điều mà chỉ có cảnh giới Đại Tông Sư mới làm được. Từ nay, chàng đã có thể bắt đầu luyện tủy rồi.
- Hồng Dịch! Không nên thử nghiệm võ đạo. Hiệu quả của giọt máu Tà Thần đối với thân thể, cũng giống như Địa Nguyên Linh Đan trong Thái Thượng Đan Kinh của Thái Thượng Đạo. Chàng sau khi phục dụng những thứ này, tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Chúng ta nhanh chóng luyện hóa thần hồn của Thánh giả Đồ Nguyên đi.
Thiện Ngân Sa cũng dung hợp xong giọt máu Tà Thần, vừa nhìn thấy Hồng Dịch đứng dậy, múa may chân tay, rung lắc thân thể, liền biết được chàng đã bước chân vào cảnh giới Đại Tông Sư.
- Địa Nguyên Linh Đan?
Hồng Dịch dừng tay lại, rồi hỏi.
- Trong Thái Thượng Đan Kinh của Thái Thượng Đạo có ba loại thần dược. Thứ nhất tất nhiên là Thiên Nguyên Thần Đan. Thứ hai là Địa Nguyên Linh Đan. Thứ ba chính là Nhân Nguyên Đại Đan.
Tinh Nhẫn Hòa thượng nói.
Trong lúc Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa luyện công, Tinh Nhẫn Hòa thượng tất nhiên là người đứng bên cạnh hộ pháp để bảo vệ.
Vị Hòa thượng Võ Thánh này, bây giờ đã xem Hồng Dịch giống như Phương Trượng của Đại Thiện Tự. Mặc dù Hồng Dịch đã khẳng định rằng, bản thân chàng sẽ không xây dựng lại Đại Thiện Tự, thế nhưng Tinh Nhẫn Hòa thượng cũng không quá coi trọng việc này, tất cả đều theo duyên phận mà thôi.
- Mang Vạn Quỷ Lệnh Kỳ này tế luyện đi! Trên tấm Vạn Quỷ Lệnh Kỳ này có rất nhiều oan hồn, ma đầu, có thể thu nạp vào bên trong Hám Thiên Cung, biến chúng thành lực lượng để thôi động Âm Dương Hỗn Độn Đại Trận. Có được luồng lực lượng này thì có thể triệt để luyện hóa hoàn toàn thần hồn của Thánh giả Đồ Nguyên đấy.
Bỗng nhiên Tinh Nhẫn Hòa thượng đưa ra một đề nghị.
- Hả? Ý hay! Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa cũng không nhịn được, cùng kêu lên một tiếng "hay!"
Vạn Quỷ Lệnh Kỳ của Tông chủ Vu Quỷ Đạo, bây giờ đã nằm trong tay của Hồng Dịch. Bên trên tấm lệnh kỳ này tồn tại rất nhiều oan hồn, ma đầu, quỷ vật, đồng thời cũng ẩn chứa rất nhiều sự thần kỳ.
Song, thứ bảo vật này, cứ cách vài ngày lại phải dùng một lượng lớn máu người để nuôi dưỡng. Hồng Dịch cũng không thể học Vu Quỷ Đạo giết người để nuôi dưỡng thứ pháp bảo này.
Giải quyết theo phương án của Tinh Nhẫn Hòa thượng quả thực là biện pháp hay nhất.
Vạn Quỷ Lệnh Kỳ đen nhánh trôi lơ lửng giữa không trung. Hồng Dịch cầm Hám Thiên Cung trong tay, mãnh liệt bắn ra, chín mũi Vô Cực Tiễn liên tiếp dựng ngược lên, xuyên thủng mặt trên của tấm lệnh kỳ này.
Vù vù vù vù!
Vạn Quỷ Lệnh Kỳ thoáng chốc bị xuyên thủng!
Vô cùng vô tận hắc khí xông ra. Những luồng hắc khí này ùng ục ùng ục phun ra như suối liền lập tức bị Vô Cực Tiễn hút vào.
- Âm Dương Hỗn Độn! Vận chuyển!
Thần niệm của Thiện Ngân Sa phân tán ra, thôi động thần hồn lực. Sau khi hấp thụ giọt máu Tà Thần, thần hồn của nàng cường đại hơn rất nhiều. Hồng Dịch cũng cảm nhận thấy thần hồn của nàng lúc này so với Thánh giả Đồ Nguyên không chênh lệch là mấy. Tuy nhiên, bởi vì còn chưa vượt qua lôi kiếp, cho nên cũng chưa có thứ dương phong giống như Thánh giả Đồ Nguyên.
- A! A!
Thiện Ngân Sa vừa toàn lực vận chuyển Âm Dương Hỗn Độn Đại Trận, bên trong Vô Cực Tiễn lập tức truyền đến những tiếng kêu gào dữ dội. Những âm thanh gào rít này lúc đầu dữ dội như hổ gầm, về sau càng lúc càng trở nên thê lương hơn.
Trên thân Vô Cực Tiễn cũng không ngừng run lên từng hồi.
Ông Ông Ông!
Không khí xung quanh cũng bị chấn động mãnh liệt.
Rất dễ có thể nhận thấy, bên trong thân tiễn, một tia ký ức cuối cùng của Thánh giả Đồ Nguyên, dưới sự khống chế khổng lồ từ thần hồn đang tạo nên sự kháng cự cuối cùng.
- Thánh giả Đồ Nguyên này đúng thật là lợi hại. Đến tận lúc này vẫn còn lại một tia ký ức, ương ngạnh không chịu chết! Chẳng lẽ đến lúc này còn muốn tìm một đường sống sao?
Hồng Dịch nhìn sinh mệnh lực dai dẳng của Thánh giả Đồ Nguyên, liền cảm th���y không chênh lệch với mình là mấy. Trong lòng thầm than một tiếng trước sự cường đại của một cao thủ lôi kiếp.
Trong lúc thân tiễn đang rung lên dữ dội, thậm chí Hồng Dịch còn nhìn thấy một bóng người giống y như đúc Thánh giả Đồ Nguyên, đang từ trên thân tiễn trôi ra ngoài.
Thế nhưng cái bóng này không có khí thế cường đại như Thánh giả Đồ Nguyên trước đây, vừa nhìn qua liền cảm thấy thần trí rất mơ hồ, không còn rõ ràng.
Hồng Dịch biết, với thương thế nặng như vậy, lại bị Âm Dương Hỗn Độn Đại Trận luyện hóa như vậy, ký ức của Thánh giả Đồ Nguyên gần như bị tiêu trừ hoàn toàn.
- Hồng Dịch, giúp ta một tay nào, dùng Linh Hồn Qua Toàn nghiền nát thần hồn của hắn!
- Được!
Hồng Dịch cũng không chút chậm trễ, trong lúc vung tay lên, Ngũ Đại Ma Thần liền hiện ra, vỡ nát, một vòng lốc xoáy linh hồn khổng lồ phủ xuống tàn hồn của Thánh giả Đồ Nguyên.
Rầm!
Tàn hồn này lập tức bị nghiền nát, sau đó lại bị kéo vào bên trong Vô Cực Tiễn.
Tiếp theo, một luồng thần hồn lực tinh thuần từ trên thân tiễn thoát ra ngoài, từ từ quấn quanh lấy thân thể Đại Kim Chu!
Luồng thần hồn lực này chính là lực lượng tinh thuần nhất sau khi luyện hóa toàn bộ ký ức của Thánh giả Đồ Nguyên.
Sau khi hấp thụ được luồng lực lượng này, thần hồn lực của Đại Kim Chu so với Hạnh Vũ Tiên còn lớn mạnh hơn gấp mấy lần! Bởi lẽ Hạnh Vũ Tiên chẳng qua là luyện hóa một Quỷ Tiên, còn bây giờ luyện hóa chính là cao thủ lôi kiếp!
- Một chiêu Linh Hồn Qua Toàn thật hay! Hồng Dịch, thí chủ quả thật là thiên tài tu luyện đạo thuật. Không ngờ lại có thể mang vô thượng điển tịch của Đại Thiện Tự ta dung hợp với bí pháp Huyền Âm. Hai thứ đạo thuật này kết hợp lại, tạo thành một vòng lốc xoáy linh hồn. Có thể nói gần như sánh với Chân Không Đại Thủ Ấn, thứ công kích thần hồn cường đại nhất của Đại Thiện Tự ta.
Tinh Nhẫn Hòa thượng nhìn Linh Hồn Qua Toàn của Hồng Dịch, cảm thán mà kêu lên.
- Chân Không Đại Thủ Ấn?
Hồng Dịch hỏi.
- Chân Không Đại Thủ Ấn, nghiền nát tất cả, chính là thứ đạo thuật công kích được ghi lại trong Vị Lai Vô Sinh Kinh của Đại Thiện Tự chúng ta. Đây là thứ đạo thuật phải tụ tập hương hỏa tín ngưỡng, sau khi ngưng tụ thành thân ngoại chi thân, mới có thể thi triển được. Tuy nhiên đó cũng chỉ là truyền thuyết, bởi lẽ Đại Thiện Tự chúng ta, suốt mấy trăm năm nay không có ai tu luyện Vị Lai Vô Sinh Kinh cả.
- Không ai tu luyện Vị Lai Vô Sinh Kinh sao? Quá Khứ Kinh thì chỉ có Phương Trượng mới có thể tu luyện. Vậy các đại sư trong Đại Thiện Tự đều tu luyện Hiện Thế Như Lai Kinh sao?
- Hiện Thế Như Lai Kinh, chỉ có một mình Ấn Nguyệt sư thúc tu luyện, người bình thường sao có thể tu luyện nổi?
Tinh Nhẫn Hòa thượng chắp hai tay lại trước ngực, nói.
- Có vô thượng bí tịch lại không tu luyện, Đại Thiện Tự không bị diệt mới là lạ đấy.
Hồng Dịch lắc đầu.
Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý độc giả những áng văn chương đầy mê hoặc.