(Đã dịch) Dương Thần - Chương 250:
Trung Châu, Trung Châu. Chỉ cần nghe cái tên này cũng đủ biết đây là một vùng đất mênh mông bát ngát của Đại Kiền.
Trung Châu có mười ba tỉnh. Ngoài tuần phủ các tỉnh, còn có một vị Tổng đốc Trung Châu, quản lý toàn bộ mọi việc của vùng đất rộng lớn này. Tuy rằng Tổng đốc có thể khống chế tuần phủ, thế nhưng cũng không thể tùy tiện bổ nhiệm hay bãi miễn tu���n phủ.
Bất cứ quan lại cấp tuần phủ trở lên đều do triều đình trực tiếp bổ nhiệm.
Thế nhưng, dù là như vậy, Tổng đốc một châu vẫn có quyền hành cực lớn, tuyệt đối là quan lại quyền thế một phương.
Hoàn cảnh của Trung Châu không khác mấy so với Nam Châu, tuy nhiên lãnh thổ của vùng Trung Châu vô cùng rộng lớn, nên tình hình cũng phức tạp hơn bội phần.
Phủ Tổng đốc Trung Châu không đặt ở đâu khác ngoài Thái Khang tỉnh, một tỉnh nằm chếch về phía bắc Trung Châu.
Thái Khang tỉnh là một nơi mà toàn bộ Đại Kiền Thiên Châu, nhà nhà đều biết, người người cũng hay. Không phải vì bất cứ lý do nào khác, mà chỉ bởi một nguyên do duy nhất: Nơi đây, ngay tại Thái Khang tỉnh, nằm sâu trong Thái Thủy sơn chính là Đại Thiện Tự danh tiếng lừng lẫy mấy ngàn năm, nơi nhang khói tấp nập, tín đồ lui tới không ngớt.
Đại Thiện Tự mặc dù nằm trong Thái Khang tỉnh, thế nhưng danh tiếng vượt xa tên tuổi của tỉnh này, thậm chí vượt xa cả danh tiếng của Trung Châu. Người ngoài khi nhắc đến Trung Châu, chỉ nhớ đến Đại Thiện Tự mà thôi.
Tuy nhiên, Đại Thiện Tự ngày nay đã sớm bị tiêu diệt, chỉ còn là phế tích hoang tàn.
Phủ Tổng đốc Trung Châu nằm ở trung tâm của Thái Khang tỉnh. Dọc theo con đường này là những bức tường thành cao lớn. Mấy chục dinh thự, biệt phủ đồ sộ của các quan lại được xây dựng nối tiếp nhau. Những tòa biệt thự này đều rộng lớn và khoáng đạt, chẳng hề thua kém dinh thự của các quan lại phương Nam.
Lúc này, Tổng đốc Trung Châu Tiết Hoàn Chân đang ngồi trong thư phòng của mình, vừa uống trà vừa nhìn khung cảnh bên ngoài qua khung cửa ngọc lưu ly trong suốt. Bên ngoài cửa sổ tuyết bay trắng xóa, xa xa là dãy Thái Thủy sơn hùng vĩ trải dài bất tận. Thấp thoáng đâu đó trên dãy Thái Thủy sơn là phế tích của ngôi chùa.
Thư phòng Tổng đốc vô cùng ấm áp. Mọi đồ vật trong phòng đều được làm từ gỗ ngân ti nam mộc, rất chắc chắn. Từ thư phòng có thể quan sát được mọi cảnh vật xung quanh. Quả thực là có một cảm giác như đứng trên đỉnh núi cao phóng tầm mắt ra xa vậy.
Lầu cao thưởng tuyết, sưởi ấm, nhấm nháp trà thơm, tâm hồn thanh tĩnh, tĩnh dư��ng tâm tính, thưởng trà luận đạo. Đây là thú vui tao nhã nhất của đời người mà rất nhiều văn nhân, sĩ đại phu muốn có được.
Thế nhưng lúc này, vị Tổng đốc Trung Châu Tiết Hoàn Chân quả thực chẳng có tâm tư nào để thưởng tuyết trên lầu cao. Hắn đang lật xem một phần công văn báo cáo và một văn kiện từ Ngô Uyên tỉnh gửi đến.
Cùng l��c đó, ngồi đối diện với hắn là một đạo sĩ. Vị đạo sĩ này tay cầm phất trần, thân hình thẳng tắp, khuôn mặt sáng sủa, trên đầu cài một cây ngọc trâm.
Toàn thân của vị đạo sĩ này toát lên vẻ phú quý. Chỉ qua ánh mắt sắc bén cũng đủ cho thấy hắn xuất thân từ một đạo quán lớn trong kinh thành.
Nếu không phải đạo sĩ xuất thân từ những đạo quán lớn ở kinh thành, không tiếp xúc lâu năm với giới vương công quý tộc, thì tuyệt đối không có loại khí chất phú quý như thế này.
Tuy nhiên, vị đạo sĩ này lại không đeo đai lưng vân hà. Chẳng phải là người của Chính Nhất Đạo, cũng chẳng phải là người của Phương Tiên Đạo. Không ai có thể nhận ra hắn xuất thân từ đạo môn nào.
– Những tấm thủy tinh lưu ly này quả thật trong veo như nước, lại rất dễ vỡ. Tiết đại nhân, chắc hẳn thứ này là do Hầu gia đưa cho đại nhân phải không? Đây chính là thứ hiếm có khó tìm đấy.
Vị đạo sĩ phú quý đưa mắt nhìn những phiến thủy tinh lưu ly xung quanh, vươn tay sờ nhẹ, lau đi lớp sương mờ ở trên đó, trong miệng tấm tắc khen.
– Lam tiên sinh, chẳng lẽ Vô Địch hầu không gửi tặng Thái tử gia sao?
Ánh mắt của Tiết Hoàn Chân chợt lóe lên rồi hỏi.
– Hừ! Hắn dâng lên cho Hoàng thượng ba ngàn khối. Tất cả Tổng đốc, tuần phủ các tỉnh cũng được tặng chút ít. Thế nhưng riêng Thái tử thì lại chẳng biếu một khối nào. Đáng thật đáng chém!
Vị đạo sĩ được gọi là Lam tiên sinh kia hừ lạnh một tiếng qua mũi. Sau đó dường như cũng không muốn nói nhiều về chuyện của Vô Địch hầu nữa, rồi chuyển sang một vấn đề khác:
– Thế nào, Tiết đại nhân, có phải Ngô Uyên tỉnh lại xảy ra chuyện gì rồi không? Ta thấy có rất nhiều mật thư từ Ngô Uyên tỉnh gửi đến thì phải?
– Không sai. Tên Hầu Khánh Thần ở Ngô Uyên tỉnh lại vừa gây chuyện rồi.
Tiết Hoàn Chân nói.
– Tên đáng chết này, xem ra thực sự phải ra tay trừ khử hắn thôi.
Lam tiên sinh nghiến răng nói.
– Hả? Chuyện này không cần gấp. Hình như hắn xoay chuyển tình thế, không ngờ lại phái bốn doanh binh mã dưới trướng đi đến các huyện lân cận. Hơn nữa, còn ra lệnh cho các huyện lệnh hợp tác với thủ lĩnh Vô Sinh Đạo và Chân Không Đạo để cùng nhau cứu trợ thiên tai. Chẳng lẽ hắn bị giáo huấn mà quy thuận dưới trướng Thái tử gia hay sao?
Tiết Hoàn Chân nghi hoặc hỏi một câu. Sau đó lại dùng tay vẫy một cái, mật thư nhẹ nhàng bay lên, xoay tròn bay về phía vị đạo sĩ phú quý Lam tiên sinh.
Lam tiên sinh dùng hai ngón tay kẹp mật thư lại, lật cổ tay. Vừa liếc qua mật thư, sắc mặt khẽ biến đổi, sau đó thốt lên một tiếng "hay".
– Hay. Trong số các Tổng đốc của Đại Kiền thiên hạ, nói về bản lĩnh, nếu như Thánh Thủ Thiên Đao Vệ Thái Thương là đệ nhất, ta e rằng võ lực của Tiết đại nhân cũng phải xếp hàng thứ hai.
– Lam tiên sinh quá khen, chút võ lực cỏn con này của ta làm sao sánh được với Vệ Thái Thương đại nhân. So với các vị Tổng đốc của các châu như Xích Châu, Cẩm Châu, Ngân Châu, Sa Châu, Thanh Châu, Niên Châu, Khánh Châu, thì quả thật ta chỉ đáng đứng cuối bảng mà thôi.
– Tiết đại nhân quá mức khiêm tốn rồi. Dù sao đi nữa, nếu như tuần phủ Ngô Uyên tỉnh không làm điều gì bất lợi thì cũng không cần loại bỏ hắn làm gì. Tin tức này quả thật rất đáng mừng.
Lam tiên sinh nói.
– Chỉ sợ Thái tử gia cũng đã biết được chuyện này rồi. Dù sao, mọi chuyện ở Trung Châu chắc chắn đã nằm trong lòng bàn tay Thái tử gia rồi.
Tiết Hoàn Chân nói.
– Tất nhiên, thế lực của Thái tử gia vô cùng khổng lồ, không phải là thứ ta và đại nhân có thể tưởng tượng được. Lật tay tạo mây, úp tay nổi gió. Huống chi trước sau gì Thái tử cũng vinh đăng đại bảo, còn nên làm gì, chắc hẳn trong lòng Tiết đại nhân cũng đã sớm có câu trả lời rồi chứ?
Lam tiên sinh nói.
– Kết luận là gì vậy? Bây giờ không phải là dùng cả tính mạng để theo phò Thái tử sao?
Tiết Hoàn Chân nhướng mày hỏi lại.
– Ha ha ha ha. Tiết đại nhân. Đại nhân mặc dù trao tính mạng cho Thái tử gia, thế nhưng vẫn chưa thực sự quyết tâm liều mình. Ta hỏi đại nhân một câu. Nếu như có một ngày, kinh thành có biến, Trung Châu nằm ngay sát kinh thành, bản thân đại nhân là Tổng đốc, vậy có thể khống chế tuần phủ các tỉnh, thống lĩnh binh mã để dấy binh xả thân vì chúa hay không?
Lam tiên sinh bất ngờ hỏi.
– Nếu như kinh thành có biến, tất nhiên các đốc phủ trong thiên hạ phải khởi binh hộ giá, đây là đại nghĩa mà thần tử phải làm bao đời nay.
Tiết Hoàn Chân nói.
– Vậy chúa mà Tiết đại nhân muốn bảo hộ là ai? Ngài muốn bảo hộ người nào?
Lam tiên sinh từng lời từng chữ dồn ép hỏi.
– Đương nhiên là giúp Thái tử điện hạ, hộ giá cho Thái tử.
– Tốt. Trả lời rất tốt.
Lam tiên sinh khẽ gật đầu, đối với câu trả lời này hắn rất hài lòng.
– Quả thật không dám giấu đại nhân. Xung quanh Ngọc Kinh thành, ngoại trừ Trung Châu ra, còn có Tuyết Châu ở phương bắc, Niên Châu ở phía tây, Âm Châu ở phía đông. Tổng đốc các châu này đều có cùng một câu trả lời như Tiết đại nhân vậy.
– Hiện giờ Thái tử gia muốn ta làm gì?
Tiết Hoàn Chân hỏi.
– Chưa yêu cầu đại nhân làm gì cả, chỉ cần quản lý thật tốt tuần phủ các tỉnh, khống chế chặt chẽ họ là được. Đại nhân nên biết rằng, một khi thiên hạ có biến động, với một châu lớn như Trung Châu, dù là Tổng đốc đi chăng nữa, cũng khó có thể khống chế được toàn bộ tuần phủ. Hơn nữa, đại nhân cũng nên ra sức giúp đỡ Vô Sinh Đạo, Chân Không Đạo, để họ có thể dễ dàng lập đàn tế, cứ để mặc họ phát triển giáo đồ, càng nhiều càng tốt.
Lam tiên sinh cười nham hiểm một tiếng.
– Nhưng mà Vô Sinh Đạo, Chân Không Đạo là hai đạo tà giáo. Lỡ gây ra ồn ào quá lớn, giấy không thể gói được lửa, một khi bị triều đình phát hiện thì ta nhất định sẽ bị vạch tội. Phải biết rằng gần đây Tông chủ Chính Nhất Đạo Cơ Thường Nguyệt lại đến Trung Châu truyền đạo, hành động của hắn rất có thể là theo ý chỉ bí mật của Hoàng thượng. Huống chi đại thần đầu triều là Hồng Thái sư luôn bài xích Đạo môn và tà giáo. Nếu như hắn tìm ra được manh mối thì...
Tiết Hoàn Chân cân nhắc đắn đo rồi nói.
– Chuyện của triều đình Thái tử gia tự có chừng mực. Hồng Thái sư chính là ân sư của Thái tử gia. Mặc dù hắn vô cùng trung thành với Hoàng thượng, nhưng gần đây tự thân còn lo chưa xong, nói gì đến chuyện xen vào việc khác. Thánh nữ Tô Mộc của Thái Thượng Đạo đã vào Ngọc Kinh thành, lúc ẩn lúc hiện, dường như đang kiềm chế hắn. Một khi chưa giải quyết xong chuyện của Thái Thượng Đạo thì hắn sao có thể chuyển hướng chú ý sang việc khác được.
Lam tiên sinh cười cười.
– Nếu như vậy thì ta đây yên tâm. Lam tiên sinh, ngài cứ về bẩm báo với Thái tử, nói ta nhất định sẽ dốc hết sức khống chế toàn bộ tuần phủ mười ba tỉnh Trung Châu. Hiện giờ mười ba tỉnh Trung Châu mặc dù có vài tuần phủ dựa vào thế lực của Ngọc Thân Vương, Hòa Thân Vương nên ta chưa thể khống chế. Thế nhưng nếu như Thái tử gia hạ quyết tâm, thì ta cũng sẽ ra tay trừ khử. Tốt nhất là Thái tử gia tạo ra một sóng gió nào đó ở triều đình, khiến Hoàng thượng trách phạt hai vị Thân Vương.
Một khi chuyện này truyền ra lập tức sẽ khiến lòng người dao động, ngay cả đám tuần phủ đó cũng phải thay đổi chính kiến, việc này sẽ có lợi hơn rất nhiều.
Tiết Hoàn Chân đứng dậy, đưa mắt nhìn ra bầu trời trắng xóa phía xa.
– Ta tất nhiên sẽ truyền lời cho Thái tử.
Lam tiên sinh lấy từ trong ngực ra một tờ giấy, xếp thành một con hạc giấy, rồi khẽ rung tay:
– Bay lên!
Con hạc giấy này không ngờ lại có thể vỗ cánh, bay lên không trung. Vừa vẫy cánh liền xuyên qua cánh cửa, vút thẳng lên bầu trời, thoáng chốc đã biến mất không dấu vết.
– Hảo đạo thuật.
Tiết Hoàn Chân nói.
– Chút tài mọn mà thôi.
Lam tiên sinh cười nói.
...................
– Phương pháp tu luyện huyệt khiếu của Thượng Cảnh Bát Thần quả nhiên thần diệu vô cùng. Thái Thượng Đan Kinh, Thái Thượng Đan Kinh, thật không hổ là bí kíp Đạo môn đệ nhất thiên hạ. Phải biết rằng, ở trong đạo thư thời xa xưa có nhắc đến loáng thoáng hai mươi bốn thần linh trong cơ thể con người. Ngoại trừ Thượng Cảnh Bát Thần ra, còn có Trung Cảnh Bát Thần, Hạ Cảnh Bát Thần.
Không biết những huyệt khiếu này có hình thái ra sao nhỉ? Nếu có thể đồng loạt tu luyện thành công những huyệt khiếu này, thì ta chẳng muốn tu đại đạo Quỷ Tiên nữa, mà sẽ chuyển sang tu võ đạo Nhân Tiên, đi theo con đường Phấn Toái Chân Không.
Bên trong Càn Khôn Bố Đại.
Ngân Sa và Hồng Dịch đang đối chiếu từng huyệt khiếu trên cơ thể với bí quyết thu được để luyện tập.
Thân hình hai người thoăn thoắt qua lại. Trong lúc quyền cước giao nhau, tư thế uyển chuyển, không một tiếng động, hiển nhiên không phải là thực chiến giao đấu mà đang dùng đạo tâm để giao lưu võ học.
Thật ra, tu vi võ đạo của Thiện Ngân Sa mặc dù không bằng với những Võ Thánh Linh Nhục Hợp Nhất như Tinh Nhẫn Hòa thượng, Vệ Thái Thương, Ngô Đại Quản Gia.
Thế nhưng lại có thể chiến thắng bất cứ cao thủ Võ đạo Đại Tông sư Linh Nhục Hợp Nhất nào.
Nói một cách khác, nếu như về phương diện võ công, cho dù người tu luyện võ đạo có cao minh đến đâu, chỉ cần kẻ đó không phải là Võ Thánh, thì tuyệt đối không phải đối thủ của Thiện Ngân Sa.
Lúc này hai người đang nghiên cứu lực lượng của các huyệt khiếu trong Thượng Cảnh Bát Thần, cũng như suy nghĩ làm thế nào có thể vận dụng khí huyết tồn tưởng tu luyện.
Phương pháp tu luyện Thượng Cảnh Bát Thần có thể nói đã giúp cho Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa đạt được những thu hoạch lớn lao. Hai người vốn tu luyện đạo thu���t, không phải người tu võ, thế nhưng nếu như sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể tăng lên thì cũng có thể giúp cho Thần Hồn lực gia tăng đáng kể.
– Lúc đầu khi ta gặp được Bạch Viên Vương Bạch Tử Nhạc, ta hỏi hắn làm thế nào mới có thể siêu thoát. Hắn nói rằng võ đạo thì Phấn Toái Chân Không, đạo thuật thì luyện thành Dương Thần.
Còn nếu như tu luyện Vị Lai Vô Sinh Kinh thì phải dùng phương pháp thu nạp hương hỏa tín niệm cho đến khi đạt được một sức mạnh cường đại, đủ để siêu thoát Niết Bàn. Lúc đó ta cảm thấy lời của hắn có chút khó hiểu sâu xa. Dương Thần khó thành, Nhân Tiên tuyệt đỉnh muốn Phấn Toái Chân Không thì cực kỳ khó khăn, chứ đừng nói đến việc hợp nhất hai thứ đó.
Hồng Dịch dừng tay lại rồi nói.
– Thân thể và thần hồn có mối liên hệ mật thiết với nhau. Ta đoán rằng, muốn đạt được thành tựu Dương Thần, e rằng phải có sự phụ trợ của thân thể.
Chỉ khi thân thể sau khi luyện thành Nhân Tiên, thì mới có thể ngay khoảnh khắc sau khi vượt qua Cửu Trọng Lôi Kiếp, bất chợt đem lượng khí huyết khổng lồ trong cơ thể chuyển hóa thành Thần Hồn lực. Sau đó hợp nhất hai thứ này mới có thể đạt tới Dương Thần, bằng không, cho dù vượt qua Cửu Trọng Lôi Kiếp cũng không thể thành thần được.
Thiện Ngân Sa đột nhiên mở miệng nói với Hồng Dịch.
– Trong thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên chúng ta. Hai Đại Yêu Tiên Khổng Tước Vương, Thiên Xa Vương đã thành đạo từ lâu rồi.
Thế nhưng Bạch Viên Vương mặc dù tuổi còn nhỏ hơn ta nhưng lại được xếp thứ ba, tu vi cũng cao thâm hơn ta, vì thế lời của hắn rất có đạo lý. Huống chi hắn bây giờ đã chuyển thế vào Bạch gia tại Nguyên Đột. Nguyên Đột Bạch gia của Chân Cương Môn, có sức ảnh hưởng cực lớn. Môn chủ Chân Cương Môn hiện giờ là Bạch Phụng Tiên, cũng là thúc gia gia (em ruột của ông nội anh ta) của Bạch Viên Vương.
– Ồ! Nguyên Đột Bạch gia không ngờ lại nắm giữ Chân Cương Môn, một trong Lục Đại Thánh Địa của thiên hạ. Khó trách sau khi Bạch Tử Nhạc thi giải lại muốn chuyển sinh vào Bạch gia.
Hồng Dịch cả kinh nói.
– Tuy nhiên nàng vừa mới nói rằng, muốn đạt được thành tựu Dương Thần thì phải mang thân thể tu luyện thành Nhân Tiên sao? Đây có phải là kiến giải của Thần Tiêu Đạo hay không?
– Không phải. Đây là điều mà ta mới chợt lĩnh hội ra thôi.
Thiện Ngân Sa nói.
– Dù sao, cảnh giới Dương Thần cao thâm khó lường. Cho dù ngay cả Tổ sư Thần Tiêu Đạo của ta cũng không luyện thành công. Ta chẳng qua là kết hợp kinh nghiệm của nhiều đời Tổ sư Thần Tiêu Đạo mà thôi. Bọn họ vì sao lại phải sáng tạo ra Điện Quang Diệu Thể Thuật? Hơn nữa Tinh Nhẫn Hòa thượng có nói, năm đó Mộng Thần Cơ bỏ ra suốt sáu mươi năm thu thập dược vật để luyện chế Thiên Nguyên Thần Đan, mang thân thể của mình luyện đến cảnh giới Nhân Tiên.
Cuối cùng hắn làm vậy để làm gì? Còn nữa, lý luận về linh hồn và xác thịt của Tinh Nguyên Thần Miếu, cũng như lý luận về hồn phách, còn cả khẩu quyết truyền lại từ thời xa xưa nữa. Tu tính là tu mệnh. Tu hồn phải tu phách. Tất cả những thứ này, tổng hợp lại thành một hệ thống hoàn chỉnh. Từ đó có thể thấy suy luận của ta cũng không sai. Muốn đạt được thành tựu Dư��ng Thần, sau khi vượt qua Cửu Trọng Lôi Kiếp thì còn phải vượt qua một cửa khẩu nữa, phải có một nguồn lực lượng để phụ trợ, mà muốn làm được như vậy thì phải có sức mạnh thân thể của Nhân Tiên.
– Thành tựu Dương Thần phải tu luyện thành Nhân Tiên sao?
Hồng Dịch nghe những thứ mà Thiện Ngân Sa lĩnh ngộ ra, giọng nói cũng có chút run rẩy. Bằng vào trực giác của bản thân, hắn cảm thấy những suy luận của Thiện Ngân Sa hoàn toàn chính xác.
Tuy nhiên nếu như quả đúng là như vậy, thì con đường bước tới cảnh giới Dương Thần quả thực càng lúc càng xa xôi.
– Vậy Mộng Thần Cơ kia bị hủy mất thân thể Nhân Tiên, như thế chẳng phải đã chặt đứt hy vọng thành Dương Thần của hắn sao?
Hồng Dịch lại nói.
– Không sai. Chỉ cần Mộng Thần Cơ không đạt tới Dương Thần thì chắc chắn sẽ còn phương pháp đối phó với hắn. Hắn không thể chân chính trở thành thiên hạ vô địch được. Đây nhất định là kế hoạch được triều đình Đại Kiền sắp đặt ngay từ ban đầu.
Thiện Ngân Sa nói. Sau đó lông mi khẽ nhướng lên, lộ ra một tia lo lắng:
– Thế nhưng tên Ngô Đại Quản Gia kia lại nói Chư Thiên Sinh Tử Luân có tới ba trăm sáu mươi huyệt khiếu. Điều này quả thực khiến người ta giật mình. Nếu quả thật đúng là như vậy, chỉ sợ phụ thân Hồng Huyền Cơ của chàng e rằng còn đáng sợ hơn Ấn Nguyệt Hòa thượng năm xưa. Phải biết rằng, năm đó Ấn Nguyệt Hòa thượng mới chỉ luyện được một trăm lẻ tám huyệt khiếu mà thôi.
– Thái Thượng Đan Kinh cùng Tạo Hóa Kinh hợp nhất, tất nhiên phải lợi hại rồi. Tuy nhiên ta cũng không sợ hắn. Huống chi ta bây giờ đã biết Vô Sinh Đạo, Chân Không Đạo có liên quan đến Thái tử. Ta cũng biết được rằng, hắn mặc dù là sư phụ của Thái tử, thế nhưng Thái tử chẳng khác nào cái gai trong thịt của hắn. Bây giờ ta đả thảo kinh xa, đưa bí mật của Vô Sinh Đạo và Chân Không Đạo ra ánh sáng. Như vậy cũng chỉ có bốn chữ "Khu Hổ Thôn Lang" (1) mà thôi.
– Khu Hổ Thôn Lang?
Thiện Ngân Sa hỏi.
– Không sai, chính là Khu Hổ Thôn Lang. Trước hết để cho bọn chúng tự tiêu hao thực lực. Bây giờ chúng ta đã biết tám đại huyệt khiếu trong Thượng Cảnh Bát Thần. Sau khi luyện thành, võ đạo sẽ tiến thêm một bậc. Sắp tới là đến mùa xuân, khi sấm xuân vừa xuất hiện sẽ lập tức đi độ Lôi Kiếp. Mặc dù ai cũng nói rằng sau khi vượt qua Lôi Kiếp thì Thần Hồn sẽ bị suy yếu một thời gian rất dài. Thế nhưng chúng ta luyện qua Quá Khứ Kinh, hơn nữa lại phục dụng máu Tà Thần, ngoài ra còn có thể dùng Tinh Nguyên Thượng Thai để lấy huyết phách của thân thể khôi phục Thần Hồn. Làm như vậy sẽ hồi phục rất nhanh.
Hồng Dịch nói như chém đinh chặt sắt.
– Nàng cứ ở trong Càn Khôn Bố Đại mà tu luyện. Thần Hồn của ta đi ra ngoài đây, cứ chiếu theo những điều chúng ta vừa thảo luận mà tu hành. Mấy ngày nay dưỡng thần cho thật tốt, ta nghĩ rằng sắp tới sẽ phải giao đấu nhiều.
Hồng Dịch nói xong liền mang Thần Hồn bay ra ngoài, trở lại thân thể của mình.
Thân thể của hắn đang ngồi trên giường, bốn bề tối đen như mực, dễ dàng nhận ra lúc này đã là đêm khuya.
Vận khởi khí huyết, Hồng Dịch kích hoạt Thượng Cảnh Bát Thần, cộng với Cốc Thần Nhất Khiếu, tổng cộng có chín huyệt khiếu. Hắn vận chuyển từng huyệt khiếu một, trong lúc chuyển động, thân thể hắn đột nhiên một lần nữa tiến vào cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm.
Trong khoảnh khắc khi tiến vào cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm, Hồng Dịch đột nhiên cảm nhận thấy chín đại huyệt khiếu của mình dường như có một mối liên kết vô cùng yếu ớt với những vì sao xa xăm trên bầu trời thăm thẳm.
Tuy nhiên, thứ cảm ứng này chỉ chợt lóe lên trong phút chốc mà thôi.
Tiếp đó Hồng Dịch ồ lên một tiếng, mở mắt, có vẻ đang suy đoán điều gì đó, rồi lại tiến vào trạng thái Vô Pháp Vô Niệm. Thế nhưng cuối cùng cũng khó mà tìm lại được loại cảm ứng vừa nãy, dường như loại cảm ứng này giống như một giấc chiêm bao.
(1) Khu Hổ Thôn Lang: Đây là kế mà Tuân Úc (tự Văn Nhược) (163-212), chiến lược gia kiệt xuất, đệ nhất mưu thần dưới trướng Tào Tháo, thời Tam Quốc nghĩ ra. Ý muốn nói rằng, xúi giục hai bên tàn sát lẫn nhau, để bên thứ ba làm ngư ông đắc lợi. “Khu Hổ Thôn Lang” cũng không hoàn toàn là kế “mượn đao giết người” trong ba mươi sáu kế của Tôn Tử. Đây là kế do Tuân Úc hiểu rõ tính cách đặc thù cũng như tâm lý của ba người là Lưu Bị, Lữ Bố, Viên Thuật. Lợi dụng sự trung hậu hiền lành của Lưu Bị, sự đa nghi vô mưu của Lữ Bố, sự khoe tài hiếu thắng của Viên Thuật để đạt mục đích khiến cho bọn họ công phạt lẫn nhau.
Tuyệt tác này là của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.