(Đã dịch) Dương Thần - Chương 253:
Sư tôn và Vô Địch hầu đã trò chuyện rất lâu. Qua đó, người nhận thấy hắn không cùng một giuộc với Dương Bàn, hơn nữa trong đầu hắn có nhiều tư tưởng mới lạ, vô cùng thích hợp để cai quản thiên hạ. Huống chi hiện giờ triều đình đại loạn, cũng chỉ có hắn mới có thể vãn hồi cục diện. Sư tôn nhận thấy được điều này, cho nên trước lúc Vô Địch hầu rời đi, người đã tặng cho hắn chín viên Địa Nguyên Linh Đan, lại còn truyền thụ phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu trong Hoàng Đình Nội Cảnh Nhị Thập Tứ Thần, để xem cuối cùng hắn có thể đột phá sinh tử huyền quan, vượt qua cầu thiên địa, bước vào cảnh giới Nhân Tiên hay không!
Trong lúc Tô Mộc nói chuyện, những khóm mai trong bình hoa được cắm thành hình núi non sông nước trùng điệp, nhìn qua tầng tầng lớp lớp, trông như ngọn núi này nối tiếp ngọn núi kia, trên núi hoa mai nở đầy, tạo nên một ý cảnh khá thú vị.
Rất dễ nhận thấy, tài nghệ cắm hoa của thánh nữ Thái Thượng Đạo, đệ nhất tài nữ Ngọc Kinh Thành, cũng đã đạt đến một cảnh giới tinh xảo huyền diệu.
– Ồ? Tông chủ còn ban cho hắn Địa Nguyên Linh Đan sao? Ngay cả phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu Hoàng Đình Nội Cảnh Nhị Thập Tứ Thần cũng truyền thụ sao? Đây chính là một pháp môn trọng yếu trong Thái Thượng Đan Kinh đấy, kể cả là ta cũng không được truyền thụ.
Hạc Vô Sinh khẽ giật mình nói.
– Tuy nhiên, tên khốn Hồng Huyền Cơ kia, năm đó cũng lừa gạt để xem Thái Thượng Đan Kinh. Toàn bộ võ học thần thông bên trong Thái Thượng Đan Kinh gần như đã bị hắn nghiên cứu hết. Phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu Hoàng Đình Nội Cảnh Nhị Thập Tứ Thần chắc chắn hắn cũng biết được. Vô Địch hầu nếu như là con tư sinh của Kiền Đế, chắc hẳn học được võ học của Tạo Hóa Đạo bên trong hoàng thất, rất có thể hắn cũng học được phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu Hoàng Đình Nội Cảnh Nhị Thập Tứ Thần của Hồng Huyền Cơ đấy.
Ý của Hạc Vô Sinh rất rõ ràng. Hồng Huyền Cơ là kẻ có quan hệ mật thiết với triều đình, đường đường là một đại gia Lý học, trung thành với triều đình xã tắc. Nếu như hắn nắm được bí mật trong Thái Thượng Đan Kinh, rất có thể đã truyền lại cho hoàng thất, bên trong triều đình cũng sẽ nắm được những thứ này.
– Đại đạo không thể tùy tiện truyền thụ. Phương pháp ngưng luyện huyệt khiếu bậc này, Hồng Huyền Cơ ngay cả là con của hắn cũng rất hạn chế truyền thụ. Chỉ có tên quản gia Ngô Đồng Huy cực kỳ trung thành, luôn đi theo hắn mới được truyền thụ cách tu luyện huyệt khiếu trong Thượng Cảnh Bát Thần.
Tô Mộc bình tĩnh nói.
– Suy đoán như vậy, có thể thấy được nhãn quang của tông chủ quả thật vô cùng chính xác. Sau khi diệt trừ Kiền Đế Dương Bàn và Thái tử Dương Nguyên xong, trong triều đình đích thực chỉ có Vô Địch hầu mới có thể vãn hồi cục diện. Tuy nhiên dù sao hắn cũng chỉ là con tư sinh, không được công nhận một cách chính thức, cho dù được lên ngôi làm hoàng đế thì cũng sợ rằng sẽ khó khăn vô cùng.
Hạc Vô Sinh lắc lắc đầu nói.
Con tư sinh làm hoàng đế. Trên danh phận hay đại nghĩa thì cũng chẳng khác nào mưu đồ soán ngôi đoạt vị. Sĩ đại phu, quý tộc trong triều đình cũng như hoàng thất, tổng đốc, tuần phủ các tỉnh, tất cả đều sẽ không thừa nhận.
Thứ danh phận này quả thật rất nan giải.
– Phiền phức nhất định là có. Thế nhưng chỉ cần Kiền Đế ban xuống một đạo chiếu chỉ, minh bạch thân phận của Vô Địch hầu, sau đó truyền ngôi, thì sẽ không gây ra rối loạn gì hết. Ngươi chẳng lẽ không nắm được tin tức gần đây trong Ngọc Kinh Thành sao? Bởi vì Vô Địch hầu đại thắng Vân Mông, ngay cả Trấn Quốc Đại Hạm cũng đoạt được, vì thế Kiền Đế ban cho hắn họ Dương!
Tô Mộc nói.
– Ban cho họ Dương! Đây chính là một chuyện lớn đấy! Nhất định sẽ khiến cho triều đình nhốn nháo đây!
Hạc Vô Sinh nói.
– Điều này là đương nhiên rồi. Ngày hôm qua, trên triều đình, hơn mười quan viên của Lễ Bộ bị phạt đánh. Ngay cả Nội Các Đại thần Lý Thần Quan cũng bị Kiền Đế quát lui, phạt ba năm bổng lộc.
Tô Mộc trong lúc nói chuyện thể hiện sự nắm bắt tin tức nhanh nhạy, thậm chí việc triều chính dường như nắm chắc trong lòng bàn tay! Dường như ngay cả hội nghị triều đình người cũng tận mắt chứng kiến vậy.
– Được rồi, tiểu Hạc Nhi, ngươi tiến vào Vô Sinh Đạo làm thánh nữ, tiếp cận với Thái tử Dương Nguyên, hẳn cũng tìm hiểu được bí mật của Vị Lai Vô Sinh Kinh rồi chứ?
Tô Mộc sau khi nói xong liền quay sang hỏi Hạc Vô Sinh.
– Ta cũng đã thăm dò rồi. Vị Lai Vô Sinh Kinh trên tay Thái tử Dương Nguyên là bản sao chép không đầy đủ, mặc dù không lợi hại như bản Vị Lai Vô Sinh Kinh chân chính, thế nhưng vẫn có thể tụ tập hương hỏa tín niệm, luyện thành chín phân thân, Bất Hủ Nguyên Thần. Cũng chính vì đang nắm trong tay bản thiếu sót của Vị Lai Vô Sinh Kinh nên Thái tử mới bất chấp quy củ của thiên hạ mà âm thầm thành lập tà giáo.
– Lần này tuyết lớn đổ xuống đã tạo thành tai họa cho dân chúng. Thái tử nhân đại nạn lần này nhất định sẽ một lần nữa thu nạp không ít giáo đồ. Thần thông luyện thành cũng không phải là chuyện khó. Thế nhưng theo ta biết được thì hình như đã có chuyện gì đó?
Tô Mộc lại hỏi.
– Thánh nữ quả nhiên đã biết rõ mọi chuyện, đúng là giáo đàn ở Trung Châu Ngô Uyên Tỉnh đã xảy ra chuyện. Tuần phủ Hầu Khánh Thần của Ngô Uyên Tỉnh kia được ai đó giúp đỡ, đột nhiên xuất kỳ binh, hủy diệt các giáo đàn, bắt giữ toàn bộ đầu mục lớn nhỏ trong tỉnh! Mà ngay cả mấy đầu mục cao thủ đã luyện tới giai đoạn hiện hình cũng đều bị phá hết đạo thuật, tống giam vào đại lao.
Hạc Vô Sinh nói.
– Hả? Hầu Khánh Thần không phải là người của Ngọc Thân Vương sao? Vậy ngươi đã điều tra ra kẻ đứng sau hỗ trợ tuần phủ Hầu Khánh Thần là ai chưa? Phải biết rằng, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể phá hủy toàn bộ giáo đàn trong một tỉnh, lại bắt hết các đầu m���c, không kẻ nào chạy thoát được, thậm chí ngay cả cao thủ đạo thuật đạt cảnh giới hiện hình cũng bắt được. Ngọc Thân Vương từ khi nào lại thu phục được nhân vật lợi hại như vậy?
Tô Mộc mang bình hoa vừa cắm đặt sang bên cạnh rồi tiếp tục hỏi.
– Không sai, nói đến người này thì hắn vẫn có chút liên quan với Thái Thượng Đạo chúng ta!
Hạc Vô Sinh đột nhiên cười cười, nói.
– Ồ? Có liên quan đến Thái Thượng Đạo chúng ta sao?
– Người này chính là nhi tử của thánh nữ đời trước của Thái Thượng Đạo Mộng Băng Vân, tên là Hồng Dịch!
Hạc Vô Sinh nói.
– Nhi tử của Hồng Huyền Cơ?
Tô Mộc nói.
– Không sai, là nhi tử của Hồng Huyền Cơ. Ta còn loáng thoáng điều tra được, mùa hè năm nay, hắn đi ngang qua Ngô Uyên Tỉnh, ngay sau đó tuần phủ Ngô Uyên Tỉnh Hầu Khánh Thần liền ra quân tiêu diệt Bạch Vân Sơn Trang và giết chết thánh nữ Đại La Phái Triệu Phi Dung!
– Cái chết của thánh nữ Đại La Phái Triệu Phi Dung cũng liên quan đến hắn sao?
Tô Mộc hình như đang nhớ lại chuyện gì đó, đột nhiên nói:
– Ừ, dường như ta từng gặp qua hắn một lần tại yến hội do Lạc Vân công chúa của Thần Phong Quốc tổ chức. Hắn giống như cũng có đạo thuật. Không hiểu sao hắn có thể tu luyện được? Chẳng lẽ là Mộng Băng Vân truyền thụ cho hắn?
Ngay sau đó Tô Mộc cũng gạt bỏ suy đoán của mình.
– Không thể nào, Mộng Băng Vân tuyệt đối sẽ không truyền thụ đạo thuật cho hắn, bằng không, hắn đã không thể sống sót trong Vũ Ôn Hầu Phủ đến tận bây giờ. Rất có thể hắn gặp kỳ ngộ khác cũng nên. Xem ra đạo thuật của Hồng Dịch cũng không thấp, có cơ hội ta phải gặp mặt một lần, xem rốt cuộc hắn là người thế nào.
– Đúng rồi, chuyện này ngươi có nói cho Thái tử không?
Tiếp đó Tô Mộc liền hỏi.
– Chuyện này có liên quan đến Thái Thượng Đạo chúng ta, ta cũng không tiết lộ rõ ràng cho Thái tử biết, chỉ nói là muốn đi điều tra một phen thôi.
Hạc Vô Sinh nói.
– Không ổn! Thái tử nhất định đã biết chuyện của ngươi! Thân phận của ngươi đã bị bại lộ rồi!
Ánh mắt của Tô Mộc chợt lóe lên!
– Sao có thể như vậy được!
Hạc Vô Sinh nhíu mày lại.
– Không có gì là không thể xảy ra. Tiểu Hạc Nhi, ngươi vĩnh viễn không nên coi thường những thứ hoàng tử, hoàng tôn này của triều đình Đại Kiền.
– Nếu thánh nữ đã nói như vậy thì ta cũng đã tự có chừng mực rồi.
Hạc Vô Sinh cười một tiếng trấn định.
Trong lúc đó Tô Mộc đột nhiên đứng dậy, vươn tay ra vẫy một cái, từ vùng hư không trước mặt một khe hở bất ngờ xuất hiện, một thanh trường kiếm bay ra từ đó.
Lưỡi của thanh trường kiếm này có hình bốn cạnh, chuôi kiếm dài mang phong cách cổ xưa, trên thân kiếm hiện lên từng cụm hoa văn hình tinh tú, đi tới nhìn kỹ thì có thể phát hiện ra dường như ở trên đó có vô số vân khí màu đen đang lưu chuyển.
– Thiên Đạo Phong Ma Kiếm!
Nhìn thấy thanh kiếm này, tiểu Hạc Nhi kinh hãi thất sắc.
– Thánh nữ, người muốn làm gì vậy?
– Nếu như Thái tử đã biết chuyện của Hồng Dịch, nhất định sẽ sai Vô Sinh lão mẫu đích thân ra tay. Lão mẫu này là một quỷ tiên, lại luyện thành phân thân trong Vị Lai Vô Sinh Kinh, Đấu Mỗ Huyền Linh. Nếu như đơn độc giao đấu đạo thuật, ta cũng khó lòng đối phó, chỉ đành phải sử dụng Thiên Đạo Phong Ma Kiếm này thôi!
Tô Mộc nói.
– Thánh nữ muốn đi cứu Hồng Dịch?
– Ừ. Người này nếu như có thể giết chết được Triệu Phi Dung của Đại La Phái, lại vừa mới đầu quân cho Ngọc Thân Vương, hiển nhiên là muốn trả thù Hồng Huyền Cơ. Chỉ là không biết hắn từ đâu học được một thân bản lĩnh bậc này. Người này còn có tiềm năng phát triển lớn, không thể để cho người của Thái tử giết chết được. Về sau người này sẽ trở thành một cường địch để khắc chế Hồng Huyền Cơ. Hồng Huyền Cơ hiện giờ càng lúc càng khó đối phó, chỉ có diệt trừ được hắn thì mới có thể giết chết Kiền Đế Dương Bàn.
Tô Mộc vươn tay cầm lấy thanh "Thiên Đạo Phong Ma Kiếm" rồi thở ra một hơi thật dài.
– Nếu như hắn là nhi tử của Băng Vân sư tỷ, thì ta sẽ giúp hắn có một cuộc đời phú quý. Sau khi cứu hắn xong, chỉ điểm cho hắn một con đường sáng, đầu nhập dưới trướng của Vô Địch hầu, ngay sau Vô Địch hầu lên ngôi, hắn cũng có thể được phong công bái hầu, cũng có thể cho Băng Vân sư tỷ có được một danh vị sách phong, giúp cho tông chủ hoàn thành tâm nguyện thế tục của kiếp trước.
Tô Mộc nói đến loại chuyện này, ngữ khí lạnh nhạt, điềm nhiên. Thái độ ấy tựa như cái nhìn của bậc tiên nhân trong truyền thuyết đối với người phàm tục. Bọn họ sau khi hạ phàm, vươn tay giúp đỡ thế nhân, sau đó lại phất tay bỏ đi, không màng đến bất kể chuyện gì.
Đây cũng là đạo của Thái Thượng, là đạo của thần tiên.
................
Ngọc Kinh.
Ngọc Thân Vương Phủ!
Trong một căn mật thất vuông vức và kín mít, Ngọc Thân Vương Dương Kiền đang thổ nạp dữ dội, khí lưu từ miệng, từ mũi bắn ra tứ phía, vang lên những âm thanh ù ù.
Đột nhiên! Hắn đứng bật dậy, hai chân ghim chặt xuống đất, cơ thể ổn định vững vàng, hai tay giang rộng, rồi lật tay đẩy mạnh về phía trước, liền phát ra tiếng gió và kình phong dữ dội đập thẳng vào vách tường rồi bắn ngược trở lại.
Thì ra mật thất này có hình dạng cong tròn đặc biệt, hơn nữa còn được xây bằng một loại thép đặc thù, có thể khiến cho khí lưu bật ngược trở lại, tạo ra những đợt chấn động. Chỉ cần người đứng ở trong đó luyện võ thì sẽ có cảm giác như đứng giữa những cơn bão liên miên không dứt.
Vù!
Ngọc Thân Vương không ngừng xuất chưởng chấn động, những luồng gió không ngừng đánh thẳng vào vách tường rồi xoáy tròn và bật ngược trở lại.
Trong cả mật thất dường như bị một cơn gió lốc bao phủ, y phục trên người Ngọc Thân Vương Dương Kiền cũng bị gió lốc xé nát, vang lên những tiếng vù vù!
Thế nhưng Ngọc Thân Vương hoàn toàn không hề hay biết, vẫn xuất thủ mãnh liệt như cũ, không khí bốn phía xung quanh lưu chuyển dữ dội, khiến người thường nhìn vào cảm thấy nơi này giống hệt như những dòng chảy ngầm cuộn trào mãnh liệt ở đáy biển!
Rầm!
Một quyền cuối cùng của Ngọc Thân Vương đánh ra, khí lưu trong mật thất bị hắn khuấy lên, vốn đã được đẩy tốc độ lưu chuyển đến cực điểm, dưới một quyền này của hắn, toàn bộ luồng khí lưu liền lập tức tản ra mạnh mẽ! Chỉ trong thoáng chốc y phục trên người hắn bị xé nát thành mảnh vụn, bay tứ tung như hoa bướm.
Phù!
Sau khi hoàn thành bộ quyền, một tiếng thở dốc kịch liệt phát ra từ Ngọc Thân Vương. Lúc này Ngọc Thân Vương đang nằm vật ra trên mặt đất, toàn thân mồ hôi túa ra như mưa.
– Vẫn còn chưa đột phá được! Chậc! Thương Lãng Hồi Phong Chưởng trong Tạo Hóa Thiên Kinh mặc dù ta đã luyện đến tầng thứ tám, có thể đánh ra chiêu Thương Lãng Hồi Phong, quyền phong xoáy tròn cực nhanh, đạt đến trình độ tạo ra sức mạnh vô cùng lớn.
– Thế nhưng chỉ có ở trong mật thất này mới đạt được hiệu quả như thế, còn ở những nơi rộng rãi trống trải thì không thể phát huy hiệu quả tương tự. Nghe nói lúc Vô Địch hầu tu luyện môn quyền pháp này, mười bốn tuổi đã đạt tới cảnh giới như vậy, thoáng chốc đã bước vào giai đoạn hoán huyết của cảnh giới Đại tông sư đỉnh cấp, một năm sau liền tiến vào cảnh giới Võ Thánh. Không thể nào, không thể nào, tư chất của hắn tại sao lại tốt đến như vậy? Ta không tin thiên hạ lại có người có tư chất tốt đến như vậy.
Ngọc Thân Vương nằm trên mặt đất, lẩm bẩm nói.
Két!
Một tiếng đẩy cửa nặng nề vang lên, cánh cửa của mật thất được mở ra. Người bước vào chính là một trong những chủ nhân của Vương phủ Ngọc Thân Vương, Vân Thanh cô nương.
– Vương gia, chàng vẫn chưa đột phá cảnh giới sao?
Sau khi bước vào, Vân Thanh cô nương nhìn thấy Ngọc Thân Vương Dương Kiền đang nằm dưới đất, thân thể mồ hôi nhễ nhại, không khỏi khẽ thở dài, đi đến đỡ hắn đứng dậy, rồi dùng khăn giúp hắn lau khô cơ thể, sau đó mặc y phục vào cho hắn.
– Thương Lãng Hồi Phong Chưởng là bí pháp luyện tủy hoán huyết. Từ năm bốn tuổi ta đã được học chín thức khẩu quyết của bộ chưởng này tại mật thất võ học của hoàng thất. Tu luyện từ khi đó đến tận bây giờ vẫn không thể luyện đến cảnh giới đại thành.
Dương Kiền thở dài nói.
– Chính vì thế mà bây giờ ta vẫn dừng chân ở cảnh giới Đại tông sư, mãi không cách nào đột phá, phá tan ngưỡng cửa khó khăn này mà tiến vào cảnh giới Võ Thánh. Còn tên Vô Địch hầu kia, lúc mười bốn tuổi đã đạt tới cảnh giới này rồi! Ta vốn là đệ tử kiệt xuất trong hoàng thất, tu luyện từ lâu, từ nhỏ đã được vô số linh dược kỳ trân gột rửa thân thể, luyện thành một thân mình đồng da sắt. Có thể nói, sự huấn luyện võ đạo của hoàng thất chúng ta, linh dược được dùng nhiều, quy tắc khắc nghiệt, so với bất cứ môn phái nào trong thiên hạ, kể cả là những thánh địa võ học kia đều không hề thua kém.
– Thiếp biết, đệ tử hoàng thất như các chàng, luyện tập võ đạo cũng vô cùng tàn khốc. Trong vòng một năm sau khi trưởng thành ở tuổi mười lăm, phải bước vào cảnh giới Tiên Thiên thì mới có thể được sách phong làm quận vương. Nếu như đạt tới cảnh giới Đại tông sư thì có thể được sách phong làm thân vương. Còn không thì sẽ bị nhốt vào trong cung cấm sống tới già.
Vân Thanh thở dài nói.
– Ta có một người đệ đệ ruột thịt mà ta thương yêu nhất cũng chết ở trong đó.
Dương Kiền thở dài một tiếng.
– Hoàng tử hoàng tôn cũng chẳng sung sướng như người đời vẫn tưởng. Nếu như ta tiến được vào cảnh giới Võ Thánh thì còn có cơ hội để tiếp tục tranh đoạt giang sơn! Chỉ có cảnh giới Võ Thánh mới có thể khắc chế được thuật đạo. Nhưng Võ Thánh thật khó thành! Hoàng thất chúng ta, mặc dù có được vô số điển tịch, thế nhưng võ công và đạo thuật cao nhất cũng chỉ Thái tử mới được tu luyện mà thôi.
– Vậy tại sao ban đầu Vương gia không chọn tu luyện đạo thuật?
Vân Thanh hỏi.
– Đây là ý chỉ ban đầu của phụ hoàng, chắc hẳn nàng Vân Thanh cũng biết về chuyện của Thái Tông, Cao Tông chứ?
Ngọc Thân Vương Dương Kiền nói.
– Không nói chuyện này nữa.
Vân Thanh cô nương duyên dáng cười một tiếng:
– Thiếp muốn báo cho Vương gia một tin tốt.
– Tin tốt gì?
Ngọc Thân Vương hỏi.
– Có tin tức từ Ngô Uyên Tỉnh truyền đến, là thư do đích thân Hồng Dịch viết.
– Thư do đích thân Hồng Dịch viết?
Ngọc Thân Vương nghi hoặc nói.
– Không sai, Vương gia, chàng nhìn xem.
Vừa nói, Vân Thanh cô nương vừa lấy ra một phong thư từ trên người ra.
Sau khi Ngọc Thân Vương chậm rãi mở ra, rồi đột nhiên đốt cháy lá thư này, phong thư hừng hực cháy giữa không trung liền hiện lên vài hàng chữ.
– Thái tử cùng hai đại tà giáo Vô Sinh, Chân Không có liên quan. Vương gia sắp xếp mọi việc cho tốt, chờ tại hạ trở về bắt hai vị giáo chủ của Vô Sinh và Chân Không, áp giải về Ngọc Kinh để tố cáo Thái tử trước triều đình! Hồng Dịch!
Phực!
Mấy đốm lửa hình chữ viết sau khi lóe lên liền biến thành những đốm sáng nhỏ rồi tan biến vào hư không.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.