Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 255:

Thực lực của Hồng Dịch và đại kim chu không phải thực sự vượt qua lôi kiếp, chẳng qua chỉ là hấp thụ thần hồn của cường giả lôi kiếp mà thôi.

Tuy nhiên, chẳng ai có thể ngờ tới cảnh giới như vậy, bởi lẽ khó ai dám tưởng tượng có người dám mang một cao thủ lôi kiếp sống sờ sờ ra mà luyện hóa.

Phải biết rằng, cao thủ lôi kiếp là những nhân vật thông thiên triệt địa, thần hồn cứng rắn, tung hoành thiên địa, tiêu dao muôn đời, về cơ bản đã trở thành một tồn tại gần như "vô địch". Để ứng phó với họ đã rất khó khăn, huống chi còn đánh bại đối phương?

Đánh bại đã đành, lại còn muốn phong ấn, dùng thần thông để luyện hóa!

Luyện hóa một cao thủ lôi kiếp, cho dù là cường giả mới chỉ vượt qua một lần lôi kiếp, quả thực cũng là điều không tưởng!

Chính vì thế, khi nghe Hồng Dịch tự xưng mình và đại kim chu là cao thủ lôi kiếp, thần niệm hắn thi triển còn mang theo một tia thuần dương lực, hóa thành hư không ảo ảnh vô cùng chân thật, lão bà "Vô Sinh lão mẫu" này cũng cảm thấy khiếp sợ đến cực độ, đồng thời không mảy may nghi ngờ lời Hồng Dịch nói là giả.

Lời nói có thể dối trá, nhưng lực lượng thần hồn thì không thể làm giả!

Mụ ta tuyệt đối không bao giờ tưởng tượng được rằng, Hồng Dịch sở dĩ có thể trở thành cao thủ "bán lôi kiếp" là nhờ luyện hóa thần hồn của thánh giả Đồ Nguyên. Nhân lúc nguyên khí của thánh giả Đồ Nguyên bị thương tổn nặng nề, hắn đã dùng Hám Thiên cung, Vô Cực tiễn đánh lén, đồng thời còn sử dụng cả pháp khí của thượng cổ thánh hoàng là Tiên Đô Ngọc Hoàng mới có thể thành công đánh bại rồi phong ấn được đối phương.

Khi luyện hóa thánh giả Đồ Nguyên, hắn lại còn phá hủy được pháp bảo "Vạn Quỷ Lệnh Kỳ"!

Một loạt cơ duyên xảo hợp cùng vô số pháp bảo như vậy, điều này khiến không một ai có thể ngờ nổi, chứ đừng nói gì đến Vô Sinh lão mẫu.

Tuy nhiên, giờ đây Hồng Dịch nói bản thân là cao thủ lôi kiếp cũng đã tiệm cận cảnh giới đó. Bằng vào thủ đoạn thần thông của hắn, cho dù gặp phải cường giả một lần lôi kiếp cũng hoàn toàn có thể đối chọi ngang ngửa một trận, thậm chí còn có thể đánh bại được đối phương cũng không biết chừng.

Còn về phần đại kim chu thì còn kém xa rất nhiều. Tuy nhiên, điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc dùng nàng ta để dọa người, làm dao động tâm thần của Vô Sinh lão mẫu!

"Sao có thể như vậy được chứ! Không thể nào! Một Ngô Uyên tỉnh nhỏ bé như vậy lại xuất hiện hai đại cao thủ lôi kiếp! Quỷ tiên vượt qua lôi kiếp, ngay cả lục đại thánh địa trong thiên hạ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay! Trong thiên hạ bát đại yêu tiên cũng chỉ có ba đại yêu vương mới vượt qua lôi kiếp thôi mà!"

Bảy vòng ánh sáng phía sau gáy của Vô Sinh lão mẫu rung lên kịch liệt, từng luồng uy áp vô hình khổng lồ phát tán ra bốn phía. Đôi mắt mụ ta lóe lên quang mang hung ác dữ tợn, nhìn chòng chọc vào Hồng Dịch và đại kim chu, trong miệng lẩm bẩm nói, thân hình khẽ động, dường như muốn phóng thẳng ra ngoài!

Đấu pháp với hai cao thủ lôi kiếp, ngay cả khi mụ ta thần thông quảng đại, lực lượng vô cùng thì trong lòng cũng cực kỳ kiêng kỵ.

Lúc này, mụ ta đã hạ quyết định thật nhanh: Tẩu vi thượng sách!

Nếu như chỉ có một cao thủ lôi kiếp, mụ ta còn có thể đấu một trận. Nhưng hai cao thủ lôi kiếp thì không thể chống đỡ, phải có trợ thủ mới mong đấu lại.

"Hừ, có đến hai cao thủ lôi kiếp! Là người môn phái nào đây, hay là tông chủ của một đạo môn nào đó, thậm chí rất có thể là thái thượng trưởng lão! Bọn họ đã đặc biệt ở đây chờ ta! Không bằng dẫn bọn chúng vào tuyệt địa! Vây hãm vào trong Đấu Mẫu Nguyên Linh đại trận, giam trong cánh cửa hư không, bao vây hoàn toàn! Sau đó truyền tin cho thái tử gia, tập hợp toàn bộ lực lượng, luyện hóa bọn chúng! Một khi luyện thành pháp bảo thì trong thiên hạ này sẽ có rất ít người là đối thủ của ta!"

Trong nháy mắt khi phi thân lên, một ý niệm ác độc chợt lóe lên trong lòng mụ ta.

"Hừ! Thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại tự đâm đầu vào. Đến giờ này còn muốn chạy sao? Muộn rồi!"

Hồng Dịch đã sớm nhìn thấu ý đồ của Vô Sinh lão mẫu, bất thình lình quát lên một tiếng, thần hồn niệm phóng ra, chân ngôn niệm động, bầu trời đêm chấn động.

"Đại Uy Thiên Long, chư phật mật tàng, long tượng bàn nhược, đại lực kình thiên! Ba mễ ba mễ hống!"

Vù!

Giữa bầu trời đêm, một pho tượng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát khổng lồ hiện ra. Ngay lập tức một cánh tay to bằng cây cột nhà vung lên, một quyền theo một quỹ đạo vô cùng huyền ảo xuất ra mang theo cỗ lực lượng phi phàm cùng với sự áp đảo cường liệt của dương cương khí, oanh kích dữ dội về phía thân thể của Vô Sinh lão mẫu.

Cú đấm ấy phóng ra mang theo một vòng lốc xoáy mãnh liệt, ánh sáng từ những ngôi sao trên bầu trời đêm lóe lên không ngừng, như thể những ngôi sao chỉ là đốm lửa nhỏ bị cơn lốc khổng lồ của Đại Uy Thiên Long cuốn phăng.

Một quyền xuất ra khiến tinh tú lay chuyển, tinh quang chập chờn như muốn dập tắt!

Áp lực ấy cường đại đến nhường nào!

Lực lượng ấy mạnh mẽ đến mức nào!

Toàn bộ hư không cũng dường như bị một quyền này đánh cho nứt ra! Biến thành cảnh tượng hỗn độn sơ khai thời viễn cổ!

Đại Uy Thiên Long Bồ Tát vốn là tượng trưng cho sức mạnh. Giờ đây, Hồng Dịch hóa thân thành bồ tát sau khi pháp lực tiến bộ vượt bậc, cuối cùng đã thể hiện được hàm nghĩa chân chính của hai chữ "lực lượng".

Ông!

Vô Sinh lão mẫu kinh hãi thất sắc. Bởi lẽ, mụ ta vừa bay lên trời cao, trong lúc đang muốn phóng đi, thì đột nhiên, trên đỉnh đầu xuất hiện một pho tượng bồ tát vàng rực lóng lánh, mang theo một quyền cực kỳ mạnh mẽ nện xuống. Dưới sức mạnh một quyền này của bồ tát, ngay cả tinh tú cũng bị lụi tàn, không khí bốn phía xung quanh bị dồn ép mãnh liệt, nổ tung dữ dội, kéo giãn những luồng khí lưu tạo thành cơn l���c xoáy khổng lồ. Cùng lúc đó, một cỗ thần niệm "lực lượng" cường đại đến mức không thể kháng cự được từ bốn phương tám hướng dồn n��n về đây.

Vào lúc này, toàn bộ thiên địa không có bất cứ màu sắc nào khác, chỉ còn lại sự cuồng bạo, chỉ còn lại thuần túy lực lượng!

"Thật hung hãn và mạnh mẽ! Đấu Mẫu Nguyên Linh, Long Yên Hộ Thân, Xích Đế Chi Thần, hộ vệ thân ta!"

Trong lúc nguy cấp, "Vô Sinh lão mẫu" cuối cùng đã từ bỏ ý định bỏ trốn, trấn định thân thể, toàn lực nghênh chiến.

Thân thể của mụ ta vừa hạ xuống, vòng ánh sáng màu đỏ tươi ở ngoài cùng đột nhiên phình to kịch liệt, nhanh chóng căng phồng ra phía ngoài, trông giống như một quả bóng hơi, sau đó ầm ầm nổ mạnh, đẩy mạnh luồng khí lưu gió lốc mà phóng ra ngoài.

Trong thoáng chốc, vòng ánh sáng màu đỏ tươi này hóa thành một pho tượng mang theo khí tức giống như chân thần hóa thân của thượng cổ thánh hoàng được vạn người kính ngưỡng. Pho tượng này toàn thân mặc y phục tơ lụa đỏ, quanh eo đeo vô số dải lụa đỏ. Pho tượng này vừa hiện ra liền mãnh liệt lao xuống, đồng thời cũng xuất ra một quyền, hướng thẳng về phía quyền đầu đang lao tới của Đại Uy Thiên Long Bồ Tát.

Nắm đấm của Xích Đế và hóa thân của bồ tát va chạm. Không khí bị khuấy động tạo thành một cơn lốc khổng lồ, một lần nữa điên cuồng quét ngang qua một nửa diện tích của Ngô Uyên tỉnh, vô số nóc nhà bị cuốn tung bay lên bầu trời. Xa xa, vài bức tường đất, khi cuồng phong thổi tới liền ầm ầm sụp xuống! Từng mảng đất lớn từ những bức tường này cũng bị cuốn thẳng lên bầu trời, sau đó nặng nề rơi xuống, nện lên nền đất, khiến cho chó sủa inh ỏi khắp nơi.

Rầm!

Đại Uy Thiên Long Bồ Tát tiêu tán, thần Xích Đế cũng tiêu tán. Nhưng điểm khác biệt chính là Đại Uy Thiên Long Bồ Tát sau khi tiêu tán liền biến thành một pho tượng ánh sáng khác, đó chính là Bảo Nguyệt Quang Vương Thân trong suốt như lưu ly. Trong khi đó, thần Xích Đế vẫn chỉ là một luồng khí đỏ tươi mà thôi, sau khi tiêu tán liền tụ lại thành vòng ánh sáng phía sau gáy của Vô Sinh lão mẫu.

Tuy nhiên, vòng ánh sáng này mờ đi không ít, dường như đợt va chạm vừa rồi khiến cho nó tiêu hao nhiều lực lượng, cảm giác hao tổn không khác gì con người bị kiệt sức.

"Bảo Nguyệt Quang Vương, Đại Nhật Như Lai, Hỏa Diễm Phật Đà, Quang Minh Liệt Kinh, Sát Tà Tru Ma! Vô Lượng Quang, Vô Lượng Thọ!"

Mới vừa rồi, Hồng Dịch sử dụng thần hồn lực, biến hóa thành Đại Uy Thiên Long Bồ Tát, liều mạng giao đấu với Vô Sinh lão mẫu một trận. Không ngờ lại ngang tay, không làm gì được đối phương. Từ đó, hắn cuối cùng cũng biết được rằng, cảnh giới đạo thuật của đối phương mặc dù không cao, thế nhưng "hóa thân" mà mụ ta luyện thành lại rất cường đại, mỗi một vòng ánh sáng quả thực có thực lực ngang với một quỷ tiên!

Tuy nhiên, Hồng Dịch cũng không chần chừ chút nào. Ngay khi Đại Uy Thiên Long Bồ Tát vừa nổ tan, Hồng Dịch lập tức biến hóa, vận khởi Bảo Nguyệt Quang Vương Thân, hóa thành hỏa diễm phật đà, ập xuống thân thể Vô Sinh lão mẫu. Lửa rào rào cháy mạnh, biển lửa vàng rực, trong nháy mắt bao phủ xung quanh đối phương.

Hồng Dịch không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì tuyệt đối không nể nang mặt mũi bất cứ ai.

Lần này, nhất định phải bắt sống Vô Sinh lão mẫu, thẩm vấn ra bí mật của thái tử, sau đó đem toàn bộ nhân chứng, vật chứng đưa tới phủ đệ của Ngọc thân vương. Nắm giữ tất cả tội chứng trong tay, rồi thượng cáo lên triều đình, phơi bày mọi chuyện, khi đó thái tử lập tức coi như xong!

Phải biết rằng, thái tử thân là quân vương tương lai của quốc gia, vậy mà lại cấu kết với tà giáo. Đây quả thực là vụ bê bối rất lớn. Cho dù hoàng đế có muốn che chở cũng khó mà quần thần, sĩ đại phu cả triều đình chấp thuận.

Trong triều đình, lực lượng của sĩ đại phu là cường đại nhất, có sức ảnh hưởng nhất. Sĩ đại phu căm ghét nhất chính là tà giáo, thậm chí đối với đạo sĩ, hòa thượng cũng thống hận vô cùng. Một khi loại chuyện này của thái tử lộ ra ngoài, có thể nói là bị cô lập hoàn toàn, tương lai cũng không còn hy vọng lên ngôi nữa. Hoàng đế cũng chỉ có thể theo dòng chảy mà phế bỏ thái tử, lập thái tử mới.

Chính vì vậy, Hồng Dịch cũng nghĩ rằng, thái tử sau khi tu luyện thành thần thông, nhất định sẽ tự thân tiêu diệt tà giáo, từ đó mà chiếm được sự ủng hộ của sĩ đại phu trong triều đình, về sau địa vị càng thêm vững chắc.

Bồi dưỡng giặc cướp để nuôi bản thân, sau khi nuôi cho béo thì tiêu diệt để chiếm được lòng người. Loại thủ đoạn này, trong sử sách cũng có rất nhiều minh chứng.

Hồng Dịch là người hiểu biết như vậy, tất nhiên sẽ hiểu được ý nghĩ trong lòng của thái tử.

"Đáng tiếc, bảy đại thần hồn của ta còn chưa luyện đến mức Bất Hủ Nguyên Thần! Bằng không làm sao có thể bị một quyền của hắn đánh tan được, về sau, muốn sử dụng thì lại phải ngưng tụ một lần nữa! Quả nhiên là cao thủ lôi kiếp, nếu như là quỷ tiên thì sao có thể một quyền mà đánh tan thần Xích Đế của ta được!"

"Hải! Huyền Minh Thủy Ý, Hắc Đế Chi Thần, Dĩ Thủy Diệt Hỏa!"

Vòng ánh sáng màu đỏ của Vô Sinh lão mẫu vừa bị đánh tan, Hồng Dịch liền thi triển Đại Nhật Chân Hỏa mang theo khí thế phô thiên cái địa lao tới thiêu đốt, khiến cho mụ ta chống đỡ vô cùng khó khăn. Trong lúc chật vật hít thở, mụ ta mãnh liệt vận khởi thần thông, mang vòng ánh sáng ở tầng thứ hai phóng ra ngoài. Vòng ánh sáng thứ hai liền hóa thành một pho tượng đế vương, toàn thân mặc hắc bào. Khói đen cuồn cuộn tuôn ra mỗi khi pho tượng giở tay nhấc chân, như những dải sóng nước mãnh liệt ào đến ngăn chặn hỏa diễm phật đà!

Vòng ánh sáng màu đỏ tươi ở tầng thứ nhất của mụ ta chính là một pho tượng ngoại thân, thế nhưng còn chưa luyện đến mức trở thành Bất Hủ Nguyên Thần. Cho nên, sau khi va chạm với quyền đầu của Hồng Dịch liền hoàn toàn bị đánh tan, khó có thể phát huy uy lực, phải trở về ngưng luyện lại một lần nữa thì mới có thể khôi phục lại như lúc ban đầu.

Đó cũng là do thần hồn lực của Hồng Dịch quá mức cường đại.

Nếu như là quỷ tiên thông thường, muốn đỡ được một vòng ánh sáng của mụ ta cũng đã rất khó khăn rồi, chứ đừng nói đến việc đánh tan.

Vô Sinh đạo được thành lập nhiều năm, phát triển lớn mạnh trong dân gian, mà hiện nay ngay cả nhiều đạo môn chính phái cũng phải bó tay. Thực lực mạnh mẽ của "Vô Sinh lão mẫu" tất nhiên sẽ có được ảnh hưởng rất trọng yếu.

"Thì ra là vậy! Thì ra là vậy! Vị Lai Vô Sinh kinh tập trung thần niệm tín ngưỡng của vô số tín đồ mà ngưng tụ thành thân ngoại chi thân. Thì ra là vậy! Thượng cổ thánh hoàng vốn nhận được sự kính ngưỡng của thiên hạ bách tính, trong khi đó pháp thân của Vị Lai Vô Sinh kinh lại mượn đạo lý này để tu luyện, quả thật đúng là đại nghịch bất đạo. Khó trách trong Đại Thiện tự có rất ít hòa thượng tu luyện thứ kinh văn này!"

Hồng Dịch thi triển ra hỏa diễm phật đà cùng giao đấu với thần Hắc Đế của Vô Sinh lão mẫu vài trận. Trong thoáng chốc, hắn đã biết được rốt cuộc thân ngoại chi thân trong Vị Lai Vô Sinh kinh được hình thành như thế nào.

Bảy vòng ánh sáng phía sau gáy của Vô Sinh lão mẫu theo thứ tự là xích (đỏ thẫm), hắc (đen), lục (xanh lá), hoàng (vàng), thanh (xanh thẫm), lam (xanh da trời), tử (tím).

Mỗi một tầng ánh sáng đều là một pho tượng thần linh được lực lượng khổng lồ từ hương hỏa tín ngưỡng ngưng tụ thành. Mà mỗi một pho tượng thần linh này đều có thể hóa thành chân thân mang theo khí tức đế vương giống hệt như các vị thánh hoàng thời thượng cổ.

Vòng ánh sáng màu đỏ hóa thành Xích Đế, vòng ánh sáng màu đen hóa thành Hắc Đế.

Thân ngoại chi thân chính là hình tượng đế vương. Điều này quả thực là đại nghịch bất đạo, đó cũng là nguyên nhân khiến cho triều đình quyết tâm tiêu diệt hai đạo tà giáo này. Khó trách các hòa thượng của Đại Thiện tự cũng không muốn tu luyện môn đạo thuật này.

Tuy nhiên, môn đạo thuật này quả thật thần kỳ, không hổ danh là một môn đạo thuật kỳ lạ trong thiên hạ.

Mỗi một pho tượng thần linh cũng tương đương với một quỷ tiên! Bảy vòng ánh sáng chính là bảy quỷ tiên!

Tuy nhiên, lực lượng của những pháp thân thần linh này không thể dung nhập vào bổn mạng thần hồn của bản thân! Như vậy, cho dù luyện thành thần thông của môn đạo thuật này, khi tuổi thọ của con người chấm dứt, thì những pháp thân được luyện hóa cũng sẽ tiêu tan. Những thứ này chỉ tăng cường lực lượng, còn đối với việc tu luyện trường sinh bất tử của bản thân thì không có nửa điểm hữu ích, thậm chí so ra còn kém cả việc tu luyện võ công.

Tu luyện võ công, đạt tới cảnh giới tiên thiên thì có thể sống lâu thêm năm năm, mười năm. Trong khi đó, tu luyện môn đạo thuật này lại không hề tăng thêm tuổi thọ chút nào.

"Nếu như đã nắm được gốc rễ đạo thuật của ngươi rồi, vậy thì ngươi lưu lại đây cho ta!"

Hồng Dịch hạ quyết tâm, một đòn bắt sống Vô Sinh lão mẫu, tránh đêm dài lắm mộng! Bởi lẽ, hắn cảm giác rằng, ở phía xa xa, dường như loáng thoáng có thứ gì đó đang phóng nhanh tới đây.

Trong nháy mắt, hỏa diễm phật đà kim thân của Hồng Dịch phát nổ, biến thành vô số kinh văn, hung hãn vây xung quanh thân thể của Hắc Đế.

Xì xì xì!

Chẳng khác nào nước bị đun sôi, pho tượng thần Hắc Đế này đột nhiên tiêu tán, biến thành vòng ánh sáng màu đen, bay về phía sau gáy của Vô Sinh lão mẫu.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, chân thành cảm ơn quý vị đã theo dõi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free