Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 269:

Hồng Dịch liền một mạch kể hết mọi chuyện, từ việc nhập hồn Hồng Khang cho tới sát hại Yến Chân Tông, cốt là để công kích Hồng Huyền Cơ, một người đàn ông sắt đá, vô tình vô nghĩa.

Hắn chẳng hề lo sợ chuyện này của mình sẽ bị tiết lộ ra ngoài.

Theo luật pháp triều đình Đại Kiền, việc dùng đạo thuật mưu sát quan lớn một vùng là tội không thể dung thứ.

Thế nhưng, Hồng Dịch chắc mẩm Hồng Huyền Cơ sẽ không dám hé răng nửa lời tiết lộ ra ngoài. Dù sao, trên triều đình, bất kể hắn và Hồng Huyền Cơ có ân oán sâu nặng đến đâu, trong mắt người ngoài, họ vẫn là cha con.

Nếu con trai dùng đạo thuật mưu sát quan lớn một vùng, thậm chí là chính huynh đệ ruột thịt của mình, thì chỉ cần dư luận của sĩ phu trong dân gian cũng đủ để hủy hoại tất cả thanh danh.

Tuy nhiên, Hồng Dịch giờ đây vì báo thù cho mẫu thân nên chẳng còn kiêng kỵ gì. Hắn dám chắc Hồng Huyền Cơ sẽ không rêu rao chuyện này ra ngoài, thậm chí còn tìm trăm phương nghìn kế để che giấu.

Với địa vị và danh tiếng của Hồng Huyền Cơ, nếu chuyện như vậy bị lộ ra, hắn tuyệt đối không thể vực dậy được.

Hồng Dịch trong lòng cũng hiểu rõ, biện pháp duy nhất của Hồng Huyền Cơ chính là xóa bỏ triệt để mọi dấu vết, sau đó mới có thể che giấu chuyện này.

Tuy nhiên, Hồng Dịch lại chẳng hề quan tâm.

Chuyện đã đến nước này, Hồng Dịch chẳng còn lưu luyến chút tình phụ tử nào với Hồng Huyền Cơ, cũng không còn chút ràng buộc nào. Hắn không ngờ lại có thể đứng trước phần mộ mẫu thân mà nhục mạ người, nói mẹ có thân phận ti tiện. Điều này thực sự khiến Hồng Dịch không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Hồng Huyền Cơ nhục mạ hắn là "tiểu súc sinh", hắn chẳng thèm bận tâm, thế nhưng nói mẫu thân hắn ti tiện, hèn mọn, thì ngay khoảnh khắc này, sát tâm của Hồng Dịch đã bùng lên.

Lúc đầu, Hồng Dịch tuy thống hận Hồng Huyền Cơ, nhưng chưa nảy sinh sát tâm. Tuy nhiên, lúc này, khi Hồng Huyền Cơ đứng trước phần mộ mẫu thân mà thốt ra hai từ "ti tiện", Hồng Dịch thật sự không thể kiềm chế được sát tâm trong lòng! Hoàn toàn là sát tâm! Là sát tâm gạt bỏ mọi đạo đức, lễ pháp!

Trong mắt Hồng Dịch, mẫu thân chính là thánh nữ của Thái Thượng đạo, cao quý gấp vạn lần Hồng Huyền Cơ.

Một câu "ti tiện" của Hồng Huyền Cơ càng đâm sâu vào nội tâm Hồng Dịch, khiến hắn đau đớn vô cùng, như vết thương lâu ngày đã đóng vảy, bất thình lình bị một mũi kim chọc vào, khiến huyết mủ trào ra!

- Ngươi nói cái gì?

Lúc này, xung quanh Hồng Dịch tràn ngập một luồng sát ý nồng nặc, sau đó bất ngờ biến đổi, tựa như dịu đi một chút.

Trong thoáng chốc, Hồng Dịch cảm nhận tâm linh mình có chút đờ đẫn, rồi mới từ từ vận hành trở lại.

Vừa nãy, khi Hồng Huyền Cơ khẽ động sát ý, bằng vào thần niệm của mình, hắn thoáng chốc bao phủ khắp hư không bốn phương tám hướng, từ đó có thể dùng tâm linh cảm nhận được một luồng lực lượng vặn vẹo, uốn khúc trong không gian.

Khi chính thức đối mặt với Hồng Huyền Cơ, Hồng Dịch mới biết được sự kinh khủng của phụ thân vô tình vô nghĩa ấy, đồng thời cũng cảm nhận được sự kinh khủng của nhân tiên! Đến giờ phút này, hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao năm đó Ấn Nguyệt hòa thượng lại là một cao thủ tung hoành thiên hạ, giao đấu khắp chốn, kể cả cao thủ lôi kiếp cũng không làm gì được lão!

Thần hồn và khí huyết của nhân tiên hoàn toàn kết hợp làm một thể, đậm đặc như mây mù, khí thế bao phủ khắp trời đất, khiến tâm linh người ta cảm thấy không gian dường như vặn vẹo, chẳng khác nào bị bóp méo.

Hồng Huyền Cơ còn chưa xuất ra quyền ý hay quyền pháp Chư Thiên Sinh Tử Luân của mình, vậy mà Hồng Dịch đã nhận thấy một cỗ áp lực đè nén lên tâm linh, khiến thần hồn khó lòng vận chuyển.

Nếu đối phương toàn lực thi triển thì sao? Khi đó sẽ lợi hại đến mức nào đây?

- E rằng những tồn tại như Khổng Tước Vương cũng không thể đến gần Hồng Huyền Cơ! Hắn lúc này đã đột phá được cửa khẩu quan trọng nhất, thông suốt một huyệt khiếu, rồi cả trăm huyệt khiếu! So với một năm trước, hắn quả thực mạnh hơn rất nhiều.

Một năm trước, khí huyết, khí thế của Hồng Huyền Cơ chỉ giống như vầng mặt trời gay gắt, khiến quỷ thần không dám tiến gần.

Thế nhưng lúc này, Hồng Huyền Cơ dường như nắm giữ chư thần trong trời đất, nắm giữ bánh xe sinh tử, khiến người ta sinh ra cảm giác không cách nào chống cự được. Cảm giác không thể chống cự được này không phải do chênh lệch thực lực, mà là một loại bản năng, chẳng khác nào một con chuột dù to đến mấy, chỉ cần nghe tiếng mèo kêu cũng kinh hãi vỡ mật.

- Chính là thế!

Trong nháy mắt, Hồng Dịch điên cuồng rống lên một tiếng! Phía sau gáy bất thình lình xuất hiện một vầng sáng bảy màu! Vầng sáng này hiện lên giữa đêm tối, lấp lánh phát sáng, chiếu sáng toàn bộ chu vi ba bốn dặm trên mặt đất.

Bảy vòng sáng bảy màu xuất hiện sau gáy Hồng Dịch, khẽ lay động trong gió đêm, kéo theo những vệt sáng dài phía sau, khiến Hồng Dịch trông chẳng khác nào thần phật từ thượng giới hạ phàm.

Cùng lúc đó, hai chân Hồng Dịch không ngờ lại có thể nhấc bổng khỏi mặt đất! Trong nháy mắt, hắn đã cách mặt đất hơn mười trượng mà không hề rơi xuống!

Không cần bất cứ tia thần niệm nào trợ giúp, bản thân Hồng Dịch bay thẳng lên trời! Hơn nữa, đó không phải thần hồn của hắn mà là ngoại lực từ bên ngoài.

Thứ ngoại lực này chính là lực lượng của bảy tôn thần linh trong vầng sáng bảy màu!

Lúc trước, tại địa lao của Ngô Uyên tỉnh, Vô Sinh lão mẫu bằng vào lực lượng một người mà có thể khiến thân thể lăng không bay lên trời, đó cũng là nhờ uy lực của bảy tôn thần linh này.

Bảy tôn thần linh không hề có mối liên hệ nào với thân thể vật chất, vì thế có khả năng bao quanh thân thể, nâng bổng hắn bay lên không trung.

Đây cũng chính là lực lượng của hương hỏa tín ngưỡng thu được từ tu luyện Vị Lai Vô Sinh Kinh! Tuy rằng luyện kinh văn này rất khó khăn, thế nhưng một khi luyện thành thì có cực kỳ nhiều lợi ích!

Cho dù Hồng Huyền Cơ có là nhân tiên cũng không th��� bay lên trời! Chỉ cần bay được lên không trung, Hồng Dịch cũng có đủ tự tin giao đấu một trận với Hồng Huyền Cơ.

Sở dĩ Hồng Dịch ngay lúc nhìn thấy Hồng Huyền Cơ đứng trước phần mộ mà không lui chính là ỷ vào bảy tôn thần linh này! Có thể bay lên trời bất cứ lúc nào!

Trong lúc nói chuyện với Hồng Huyền Cơ, Hồng Dịch cảm nhận được tinh thần khí thế của đối phương khóa chặt lấy hắn, về cơ bản hắn không có cách nào thi triển bất cứ đạo thuật gì.

Thế nhưng, khi tung ra những tin tức về Ngô đại quản gia, Yến Chân Tông, Hồng Khang, cuối cùng đã khiến tâm trí Hồng Huyền Cơ dao động. Chớp lấy cơ hội này, hắn lập tức phóng lên trời.

Bằng không, chỉ cần hắn còn ở trên mặt đất, hai bên cách nhau khoảng hai trăm bước chân, thì cho dù Hồng Dịch có bản lĩnh cao cường đến mấy, cho dù vượt qua năm, sáu lần lôi kiếp, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Hồng Huyền Cơ.

- Thần niệm phân hóa! Ý niệm thôi vật! Sát!

Ngay khi Hồng Dịch vừa bay lên không trung, hắn lập tức thi triển đạo thuật! Một luồng gió dương cương từ trên người Hồng Dịch cuồn cuộn xông ra, sau đó bất ngờ nổ thành vô số luồng gió nhỏ hơn, cuốn thẳng xuống núi đá, cây cỏ, rừng rậm, băng tuyết bên dưới.

Sau đó, một loạt những tiếng răng rắc, răng rắc vang lên!

Những tiếng nổ vụn vang lên liên hồi không dứt, lấy Hồng Huyền Cơ làm trung tâm, khắp bốn phương tám hướng, núi đá nổ tung tóe, cây cối đứt đoạn, vô số đại thụ và tảng đá lớn cuồn cuộn bay lên, phóng thẳng về phía Hồng Huyền Cơ!

Chiêu này của Hồng Dịch có thể nói là cực kỳ uy mãnh! Đây chính là thần niệm của hắn được phân hóa ra, tản mát khắp bốn phía, thôi động đá lớn, chặt đứt đại thụ rồi hợp lại cùng lúc đánh về phía Hồng Huyền Cơ!

Kể cả người đồng, người sắt, nếu chịu phải sự va chạm này thì xương cốt cũng bị chấn nát thành bụi phấn!

- Hả? Hương hỏa tín ngưỡng? Bảy tôn thần linh! Súc sinh! Xuống đây cho ta!

Trong nháy mắt khi Hồng Dịch bay lên trời khoảng hai mươi trượng, Hồng Huyền Cơ nhìn thấy sau gáy Hồng Dịch xuất hiện bảy vòng sáng, sắc mặt càng biến sắc, sau đó bất thình lình quát lớn một tiếng!

Tiếng quát này vừa vang lên thật sự kinh thiên động địa! Chẳng khác nào tiếng sấm vang lên giữa lòng núi! Sóng âm chấn động, từ phía xa xa có thể nhìn thấy một luồng sóng dao động hình tròn lấy Hồng Huyền Cơ làm trung tâm, phân tán ra bốn phía.

Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!

Những tảng đá lớn, cây to đứt đoạn đang ùn ùn lao tới từ bốn phương tám hướng dường như mất đi nguồn lực duy trì, đột nhiên rơi rầm rầm xuống đất, không một thứ gì có thể đến gần cơ thể Hồng Huyền Cơ trong chu vi một trăm bước chân!

- Không hay rồi!

Cùng lúc đó, bảy vòng sáng sau gáy Hồng Dịch bị sóng âm từ tiếng quát của Hồng Huyền Cơ chấn động dữ dội! Rắc, rắc, rắc, rắc! Không ngờ lại phát ra âm thanh đứt gãy, những vòng sáng này lập lòe chớp tắt, bên trên xuất hiện rất nhiều chỗ nứt vỡ.

Những vòng sáng này vừa xuất hiện triệu chứng nứt vỡ, thân thể Hồng Dịch đang dừng lại giữa không trung liền chao đảo lắc lư, chẳng khác nào diều đứt dây, trông như sắp rơi xuống đất.

Bảy tôn thần linh này có lực l��ợng sánh ngang với bảy đại quỷ tiên, là những vòng sáng thần linh do tín niệm hương hỏa cuồng nhiệt ngưng tụ mà thành, không ngờ chỉ dưới một tiếng quát của Hồng Huyền Cơ mà có nguy cơ nát vỡ!

Lực lượng gần như hoàn toàn biến mất!

- Quá khứ vị lai, nhất niệm chi gian, chư pháp chân không, vô sinh vô diệt!

(Quá khứ tương lai, trong một ý niệm, mọi đạo pháp là hư không, không có sinh cũng không có diệt)

Trong chớp mắt, Quá Khứ Kinh mà Hồng Dịch tu luyện cuối cùng cũng phối hợp được với Vị Lai Vô Sinh Kinh để điều khiển bảy tôn thần linh này. Tâm niệm khẽ động, bảy tôn thần linh vốn có nguy cơ tản mát lập tức ngưng tụ trở lại, bảy vòng sáng lại càng lúc càng trở nên rực rỡ chói chang, bao vây xung quanh Hồng Dịch, một lần nữa nâng hắn lên cao thêm năm mươi trượng! Lúc này hắn hoàn toàn đứng giữa bầu trời.

- Kim Huấn Nhi, cẩn thận!

Lúc này, dưới chân núi, cách đấy khoảng ba, bốn dặm, Thiện Ngân Sa nghe thấy tiếng quát dữ dội của Hồng Huyền Cơ, ánh mắt chợt biến sắc! Nàng lập tức phất tay lên, phân ra một luồng thần niệm, ngưng tụ thành một tấm màn sấm sét, kết thành một vỏ trứng hình cầu bằng sấm sét, bao bọc Kim Huấn Nhi vào bên trong.

Đây chính là Thần Tiêu Lôi Quang Tráo của Thần Tiêu Đạo Lôi Pháp, chuyên dùng để bảo vệ thần hồn, không bị ngoại ma xâm nhập.

Ngay khi Thiện Ngân Sa vừa thi triển chiêu này xong, lập tức một luồng khí tức dương cương khổng lồ cuốn theo thanh âm quét ngang qua mặt đất.

Rắc rắc rắc rắc!

Thần Tiêu Lôi Quang Tráo hình cầu chu vi nửa trượng bị chấn nát bấy, cùng lúc đó toàn bộ thân thể đại kim chu được bao bọc trong lồng sấm sét đó run lên bần bật, tựa như bị một luồng gió lốc khổng lồ cuốn đi, cả thân thể xoáy tít như chong chóng, từ miệng nàng phát ra những tiếng thét chói tai.

Những người còn lại thì không sao cả, chỉ bị thanh âm chấn động khiến khí huyết sôi lên mà thôi.

Sắc mặt của Xích Truy Dương, Lôi Liệt và những người tu luyện võ đạo trở nên tái nhợt, sau vài tiếng thở dốc liền khôi phục như cũ. Dù sao, bọn họ cũng không phải người tu luyện đạo thuật, hơn nữa còn là thân xác thật sự, vì thế chỉ bị thanh âm ban nãy chấn động hơi lớn mà thôi, thực ra không có bất cứ thương tổn nào.

Còn những tùy tùng có võ công kém hơn một chút thì bước chân trở nên lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất, tất cả hoa quả, nến thơm đều văng tung tóe xuống đất.

Một tiếng quát này của Hồng Huyền Cơ quả thật giống như tiếng sấm vang lên giữa lòng núi.

Bất thình lình từ lòng núi trước mặt đột nhiên bộc phát một tiếng sấm nổ, mặt đất chấn động, khí lưu chao đảo! Đây chính là uy thế từ tiếng quát vừa rồi của Hồng Huyền Cơ!

- Không ngờ Hồng thái sư lại lợi hại đến vậy! Quả thật là sở hướng vô địch! Thảo nào tọa trấn ở triều đình hai mươi năm mà không yêu ma nào dám đến quấy nhiễu! Năm đó ta còn muốn dùng đạo thuật tìm đến Võ Ôn Hầu phủ, may mà lúc ấy chưa làm vậy, bằng không đã chết không chỗ chôn rồi!

Mặt Chu đại tiên sinh tái mét, linh hồn chấn động.

- Phá!

Thiện Ngân Sa thấy luồng sóng âm đánh nát lồng sấm sét của nàng, rồi tiếp tục bắn tới đại kim chu, khiến cơ thể đại kim chu xoáy tít nh�� chong chóng, sắc mặt lại càng lạnh lẽo, từ trong mi tâm tuôn ra một luồng thần niệm điên cuồng, muốn giữ chặt đại kim chu.

Thế nhưng, luồng thần niệm này vừa xuất ra, Thiện Ngân Sa lập tức thấp thoáng nhìn thấy trong thiên địa xuất hiện một chiếc "Sinh Tử Luân" cực lớn, chiếc bánh xe này từ vị trí Hồng Huyền Cơ ở giữa sườn núi bốc thẳng lên trời, bao phủ toàn bộ thiên địa.

Bên dưới, không biết bao nhiêu vị thần linh đang nâng chiếc "Sinh Tử Luân" này.

Bánh xe "Sinh Tử Luân" trong lúc xoay tròn khiến cỗ thần niệm trong cơ thể nàng chấn động, vang lên ông ông. Cùng lúc đó, từ trên thân thể đại kim chu cũng xuất hiện một chiếc bánh xe "Sinh Tử Luân" nho nhỏ, hút chặt thân thể nàng vào trong đó, ra sức xoáy tròn.

Lúc này, toàn bộ không gian trong thiên địa dường như ngập tràn một cỗ khí tức dương cương mãnh liệt, cả trời đất như bị khuấy động chao đảo.

Loại cảm giác này khiến Thiện Ngân Sa nhớ lại lần đầu tiên nàng trải nghiệm nhật du.

Lúc đó thiên địa cũng là một mảng mịt mờ, khắp nơi đều là ánh sáng và âm thanh, toàn thân khó chịu như bị ngàn kim châm!

Một tiếng quát lớn vang lên, gần như trong chu vi mười dặm tràn ngập thần niệm dương cương, khiến thần hồn Thiện Ngân Sa chấn động dữ dội, ngay cả đạo thuật cũng không thể thi triển được!

- Hồng Huyền Cơ so với Ấn Nguyệt hòa thượng còn mạnh hơn nhiều! Cỗ thần niệm dương cương của Ấn Nguyệt hòa thượng năm đó, khi vừa khẽ động ta cũng không cảm thấy khó chịu như lúc này! Hiện giờ pháp lực của ta tiến bộ rất nhanh, đã là cao thủ Bán Lôi Kiếp, vậy mà tại sao vẫn bị như vậy? Hồng Huyền Cơ đã mạnh đến mức nào đây?

Thiện Ngân Sa một lần nữa gia tăng thần niệm của mình, phóng ra ngoài, bao bọc lấy đại kim chu!

- Đại Uy Thiên Long! Trấn áp!

Cùng lúc đó, đại kim chu cũng thi triển Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, thần hồn hóa thành Bồ Tát, hai tay giương ra, cuối cùng cũng chấn nát bấy bánh xe "Sinh Tử Luân" bám trên thân thể, thần hồn nàng cũng ngừng xoáy tròn.

Vào lúc này, thân thể đại kim chu chính là do thần hồn ngưng tụ mà thành, dùng thân thể này để chống lại tiếng quát bạo nộ của nhân tiên thì tất nhiên sẽ bị tổn hại rất nhiều!

- Được lắm! Tiếng quát này lợi hại ngang với tiếng sấm nổ!

Sau khi thân thể ổn định lại, không còn bị xoáy tròn nữa, đại kim chu liền nhào tới bên Thiện Ngân Sa, khàn khàn hỏi:

- A Dịch thế nào rồi! Sao lúc này muội không nhìn thấy gì cả!

Hiện giờ thân thể đại kim chu là thần hồn. Lúc này, trong khắp chu vi ba bốn trượng đều tràn ngập cỗ ý niệm dương cương từ tiếng quát bạo nộ của Hồng Huyền Cơ, đâu đâu cũng là ý chí của "Sinh Tử Luân". Đây cũng là nguyên nhân khiến thị giác đại kim chu chỉ nhìn thấy xung quanh là một mảng mịt mờ, không thể nhìn rõ bất cứ cảnh tượng nào. Đạo thuật cũng bị áp chế đến cùng cực!

- Đạo thuật của Hồng Dịch quả thật rất cao thâm! Không ngờ vẫn không bị rơi xuống đất!

Lúc này, Thiện Ngân Sa cũng không quan tâm đến câu hỏi của đại kim chu, mà đôi mắt nhìn chằm chằm lên bầu trời.

Thần hồn Thiện Ngân Sa lúc này đã trở về thân thể, vì thế sẽ không bị cỗ thần niệm dương cương trong không gian ảnh hưởng nữa, do đó có thể nhìn rõ mọi thứ.

Hồng Dịch vừa bay vụt lên không trung thì Hồng Huyền Cơ lập tức quát lên một tiếng thật lớn. Bảy vòng sáng có nguy cơ nứt vỡ, mắt thấy hắn sắp rơi xuống đất, thế nhưng ngay sau đó lập tức ngưng tụ lại, một lần nữa phóng vụt lên trời.

- Tiểu súc sinh! Ngươi còn không xuống đây sao! Nhìn Hồng Dịch trong lúc phóng lên trời, không ngờ lại có thể bay cao thêm năm mươi trượng nữa, hai mắt Hồng Huyền Cơ khép lại thành hai khe hẹp. Hai nắm tay hắn nắm chặt lại, tạo thành hai quyền ấn hướng ra bốn phía xung quanh, chĩa về phía Hồng Dịch giữa không trung, từ trong miệng xuất ra một chữ!

- Vũ!

Ầm ầm!

Thân thể Hồng Dịch vừa ổn định, cúi đầu nhìn xuống, ngay lập tức nhìn thấy hai tay Hồng Huyền Cơ kết thành quyền ấn, từ miệng xuất ra một chữ rất rõ ràng, sau đó xuất ra một kích phóng thẳng lên hư không.

Phụt!

Một chữ vừa xuất ra, ngay lập tức một luồng sương trắng cực lớn trông giống như một khối cầu, phóng vọt lên độ cao mười trượng. Đây là cỗ khí hơi nước do Hồng Huyền Cơ vận chuyển khí huyết trong cơ thể một cách mãnh liệt, hô hấp sục sôi, nhịp hít thở cực ngắn mà thành. Thanh thế tản ra quả thật uy mãnh, kịch liệt như sấm sét, không ai sánh kịp!

Trong mắt người thường, đây chỉ là một luồng sương trắng do hơi nước nóng gặp gió lạnh mà ngưng tụ thành, thế nhưng trong ý niệm Hồng Dịch, luồng sương trắng này lại giống như một vầng mặt trời đang hừng hực cháy! Bên trong ẩn chứa một cỗ thần niệm dương cương cực lớn, đang cuồn cuộn sôi trào tựa như thủy triều ập tới phía hắn!

Cùng lúc đó, một luồng sóng âm dao động dữ dội nhanh chóng lan truyền đến chỗ Hồng Dịch. Trong tâm tưởng Hồng Dịch, hắn cảm thấy dường như từ trong lòng núi bên dưới bỗng nhiên vang lên một tiếng sấm khủng khiếp, còn to hơn tiếng sấm xuân trước đây rất nhiều!

Một luồng sóng chấn động hình tròn tràn về phía trước.

Trong luồng sóng dữ dội đó, thần hồn Hồng Dịch vừa ngưng tụ lại lập tức tiếp tục nổ tung thành từng mảnh.

Ngoài những thứ đó ra, khắp bốn phương tám hướng còn xuất hiện một cỗ quyền ý cực lớn đang dồn ép về trung tâm không gian! Cỗ quyền ý này vô cùng tinh thuần, chẳng khác nào những đoàn sáng trong suốt bên trong tiểu thiên thế giới. Tuy nhiên, thứ gần nhất với cỗ ý niệm này chính là ý niệm ẩn chứa trong đạo thuật Thái Vũ Tháp của Thái Thượng đạo mà Tô Mộc từng thi triển.

- Không ngờ Hồng Huyền Cơ lại có thể xem qua hai thiên kinh văn "Vũ", "Trụ" trong Thái Thượng Đan Kinh! Thảo nào khi dung hợp hai ý cảnh này vào trong võ thuật lại có thể đột phá xiềng xích từ Võ Thánh tiến đến Nhân Tiên! Mẫu thân à mẫu thân, vì sao người lại mang vô thượng bí tịch Thái Thượng Đan Kinh cho hắn xem qua như vậy!

Ngay khi Hồng Huyền Cơ vung quyền đánh vào hư không, từ trong miệng xuất ra một chữ "Vũ", Hồng Dịch lập tức biết rằng ngay cả hai thiên kinh văn "Vũ", "Trụ" trong Thái Thượng Đan Kinh cũng bị Hồng Huyền Cơ xem qua, được hắn dung nhập vào võ đạo, uy lực quyền ý đạt tới đỉnh điểm! Không cách nào chống đỡ nổi!

Hai thiên kinh văn "Vũ", "Trụ" của Thái Thượng đạo quả thật có thể sánh ngang với ba cuốn kinh thư Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai của Đại Thiện tự! Không ngờ lại để Hồng Huyền Cơ nhìn qua.

Đồng thời lúc này, Hồng Dịch đã biết vì sao Mộng Thần Cơ không tìm đến giết chết Hồng Huyền Cơ.

Hồng Dịch vốn cho rằng Hồng Huyền Cơ cùng lắm cũng chỉ xem qua thiên kinh văn về võ đạo trong Thái Thượng Đan Kinh của Thái Thượng đạo mà thôi, không ngờ hắn lại xem qua cả thiên kinh văn về đạo thuật!

- Tên nghịch tử kia, còn không mau xuống đây sao! Không ngờ ngươi lại tu luyện đạo thuật đến cảnh giới như vậy rồi! Là Mộng Thần Cơ đào tạo cho ngươi một thân bản lĩnh như vậy sao?

- Năm đó, Mộng Băng Vân phụng lệnh Mộng Thần Cơ cho ta xem qua thiên kinh văn về võ thuật của Thái Thượng Đan Kinh, thế nhưng Mộng Thần Cơ lại không hề hay biết rằng Mộng Băng Vân đã lặng lẽ đưa cho ta xem bí mật của hai thiên kinh văn đạo thuật "Vũ", "Trụ". E rằng đến tận bây giờ Tô Mộc và Mộng Thần Cơ vẫn không hay biết gì về việc này. Nghịch tử, ngươi đừng tưởng có Mộng Thần Cơ làm chỗ dựa mà ta không thể làm gì được ngươi! Ngay hôm nay, ta nhất định phải thi hành gia pháp với ngươi! Nếu trong tương lai Mộng Thần Cơ đích thân tìm đến, ta cũng sẽ đánh bại hắn! Thân thể nhân tiên của hắn đã bị ta phá hủy, từ đó việc trở thành Dương Thần cũng sớm không còn hy vọng gì rồi. Thế nhưng ta vẫn có khả năng tiến tới cảnh giới Phấn Toái Chân Không! Đánh bại hắn chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!

Năm ngón tay của Hồng Huyền Cơ chỉ lên không trung, từng câu từng chữ phát ra rõ ràng, âm thanh cực lớn, khiến cả mặt đất cũng phải rung lên từng trận.

- Đúng là lòng lang dạ sói!

Trong lúc đó, Hồng Dịch đột nhiên vận khởi Quá Khứ Kinh, giữ vững thân thể, những vòng sáng đang lập lòe chao đảo sau gáy một lần nữa ngưng tụ lại thành hình! Sau đó hóa thành một bàn tay khổng lồ, mãnh liệt phóng xuống phía dưới!

- Chân Không Đại Thủ Ấn!

Bản văn được trau chuốt này do truyen.free nắm giữ quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free