Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 275:

Võ Ôn Hầu phủ này chẳng phải nơi tử tế gì, sớm muộn ta cũng sẽ tịch thu tài sản của chúng, nhưng hiện giờ chưa phải lúc. Không biết Triệu phu nhân kia giờ đã thức chưa nhỉ? Vào những lúc như thế này, mụ ta chắc hẳn đang dùng bữa sáng với ba mươi sáu món điểm tâm, thật là quá đỗi xa xỉ lãng phí.

Đứng trên đại lộ cạnh Võ Ôn Hầu phủ, Hồng Dịch toàn thân được bao bọc bởi chiếc áo choàng da sói rộng lớn, hai mắt nhìn về phía Hầu phủ, khẽ mỉm cười.

Phủ Võ Ôn Hầu lúc này đã mở rộng cửa. Ba bốn chục gia nô, đầy tớ, gia đinh mặc y phục chỉnh tề đang tất bật dọn tuyết bên ngoài. Trên đường lớn cũng xuất hiện những dấu chân nối tiếp nhau, in sâu và đầy lực, kéo dài về phía hoàng thành. Vừa nhìn là biết chúng do các kiệu phu đưa Hồng Huyền Cơ vào chầu sớm để lại.

Mỗi người trong số những kiệu phu khiêng kiệu cho Hồng Huyền Cơ đều là cao thủ.

Ở cánh cửa nhỏ phía xa xa của Hầu phủ, rau tươi, heo, dê, bò sống và đủ loại gia súc khác dùng cho bữa ăn đều đang được chuyển vào.

- Hả? Nữ nhân kia là ai vậy?

Trong lúc Hồng Dịch đang quan sát, đột nhiên một đoàn nha hoàn từ trong Hầu phủ bước ra. Các nô bộc đang dọn tuyết bên ngoài liền ngưng tay, đứng sát vào chân tường, khom người xuống.

Cùng lúc đó, mấy nha hoàn này mang những tấm lụa mượt mà trải xuống đường.

Sau khi tơ lụa được trải xuống đường, một nữ nhân từ cửa chính Hầu phủ bước ra.

Nữ nhân này tóc mây vấn cao, khuôn mặt như tranh vẽ, toát lên một khí chất thoát tục rất tự nhiên.

Nàng ta bước lên những tấm tơ lụa trải trên mặt đất, tiến vào trong một cỗ đại kiệu thơm ngát. Cỗ kiệu này cực kỳ lộng lẫy hoa lệ, trên nóc còn gắn một viên ngọc lục bảo lớn. Hồng Dịch đã từng chứng kiến qua nhiều bảo vật, chỉ khẽ ngửi một cái liền biết ngay cỗ đại kiệu này được chế tác từ gỗ trầm hương, còn trân quý hơn nhiều so với gỗ lim kim ti hương.

- Nữ tử này sao lại có nét tương đồng với Triệu Phi Dung đến vậy? Là một cao thủ sao? Hay là... đây chính là tông chủ Đại La phái?

Hồng Dịch nhìn nữ tử này trong lúc bước lên kiệu, ánh mắt ả như có như không liếc về phía hắn. Hắn vội vàng lắc mình, lẩn vào một góc tường, sau đó nhanh chóng lướt đi, thoáng chốc đã ẩn mình trong một ngõ hẻm cách Hầu phủ hai, ba dặm.

- Hừ, thân thủ cũng không tệ lắm, tuy nhiên cũng chỉ là tu vi tông sư mà thôi. Lén lút đến đây làm gì? Nói, ngươi là ai? Nói ra thì ta tha cho ngươi một mạng! Nói, tại sao ngươi lại lén lút dòm ngó Võ Ôn Hầu phủ?

Ngay khi Hồng Dịch vừa phóng đi, hạ thân xuống một con ngõ hẻm cách đó vài dặm, thì phía trước đột nhiên có một luồng khí ấm áp cuồn cuộn thổi tới. Luồng khí ấm áp này ngưng tụ thành hình người rõ mồn một, nhìn qua có thể nhận thấy đây chính là nữ nhân vừa nãy từ trong Hầu phủ bước ra.

- Ngươi là ai?

Hồng Dịch nhìn thấy nữ nhân này xuất hiện trước mặt mình, ánh mắt nàng ta long lên, nhìn chằm chằm vào hắn, trông chẳng khác nào một con mèo vớ được cá.

Hắn nhận ra nữ nhân đang đứng trước mặt này chỉ là một luồng thần niệm ngưng tụ thành hình! Hơn nữa luồng thần niệm này không ngờ lại mang theo khí dương cương ấm áp, chứng tỏ nữ nhân trước mắt này là một cao thủ lôi kiếp.

Tuy nhiên áp lực từ luồng thần niệm của ả ta không mạnh lắm, còn kém xa Khổng Tước vương! Hơn nữa còn thua kém thánh giả Đồ Nguyên một chút. Trong nháy mắt Hồng Dịch liền kết luận, nữ nhân này tuy là một tuyệt đỉnh cao thủ đạo thuật đã vượt qua một lần lôi kiếp, nhưng hẳn chỉ vừa mới độ kiếp mà thôi.

- Có rất nhiều nét giống với Triệu Phi Dung, lại vừa từ trong Võ Ôn Hầu phủ đi ra? Lẽ nào thật sự là tông chủ Đại La phái?

Những ý niệm nhanh chóng xoẹt qua trong lòng Hồng Dịch.

Nữ nhân trước mặt không hề quan tâm đến những suy nghĩ của Hồng Dịch, mà nàng ta hứng thú nói.

- Ta là ai ngươi không cần phải quan tâm. Lúc này ta chẳng qua chỉ là một luồng thần niệm hóa hiện mà thôi, dù chỉ là một tia thần niệm, ngươi cũng không phải đối thủ của ta đâu. Nói, vì sao sáng sớm ngươi đã lảng vảng quanh Võ Ôn Hầu phủ dòm ngó? Là người của thế lực nào? Thế lực nào có thể sai khiến một đại tông sư quyền pháp đi làm thám tử?

- Nói khoác mà không biết ngượng! Một tia thần niệm mà cũng muốn đối phó với ta sao!

Lúc này Hồng Dịch cũng lờ mờ đoán ra nữ tử này là ai rồi. Đồng thời trong lòng càng thêm khẳng định ả ta chính là tông chủ Đại La phái. Ngay lập tức một nỗi hận ý liền dâng lên trong tâm hắn. Tuy nhiên lúc này không phải là lúc thích hợp để động thủ, hơn nữa nữ nhân này thân là tông chủ Đại La phái, tu vi cao thâm, trong thời gian ngắn không thể dễ dàng hạ gục ả ta, ngược lại còn dễ gây ra động tĩnh lớn, nếu vậy thì không tốt chút nào.

Tuy nhiên lúc này Hồng Dịch cũng tuyệt đối không tỏ ra yếu thế. Hắn cười khẩy, âm thanh trầm đục vang vọng như vọng lên từ lòng đất, sau đó vung tay lên, bỗng chốc một luồng lốc xoáy linh hồn xuất hiện trên đỉnh đầu của nữ tử kia.

Lực lượng to lớn của luồng lốc xoáy cuốn lấy, hút nữ tử kia vào trong. Một tiếng "rắc rắc" vang lên, lập tức nghiền nát!

- Diệt!

Hai tay Hồng Dịch chắp lại, lốc xoáy linh hồn đang xoáy tròn dữ dội liền biến thành một ngọn lửa đỏ, sau đó khẽ nổ một tiếng. Toàn bộ luồng thần niệm của nữ tử kia liền tiêu tán không còn dấu vết, tựa như chưa từng xuất hiện vậy.

- Hôm nay coi như cho ngươi tiện nghi đấy! Tương lai không xa ta sẽ thanh toán với ngươi!

Trong nháy mắt vừa tiêu diệt xong luồng thần niệm này, Hồng Dịch liền vung tay lên, thân thể nhất thời biến mất không tăm hơi. Đó là do hắn dùng hư không ảo ảnh bao phủ bản thân, sau đó mới vận dụng bảy phần thần lực bay đi.

Cùng lúc đó, trên đại lộ cách đó hai, ba dặm, nữ tử kia đang ngồi trong đại kiệu cả người bỗng run lên!

Cỗ kiệu kiên cố vang lên những thanh âm "kẽo kẹt kẽo kẹt"!

Nữ tử đang ngồi trong cỗ kiệu này cũng không nằm ngoài suy đoán của Hồng Dịch, nàng ta chính là tông chủ Đại La phái, là nữ tử được Hồng Huyền Cơ gọi là "Phi Nhi".

Vị tông chủ Đại La phái Phi Nhi này, ngày hôm nay vừa bước ra khỏi phủ, bằng vào bản lĩnh thông thiên của nàng ta, đương nhiên phát hiện ra Hồng Dịch đang đứng ở phía xa xa nhìn về Võ Ôn Hầu phủ.

Nói cho cùng, Hồng Dịch mặc áo choàng da sói bao phủ toàn thân, đứng nhìn như vậy quả thật cũng có chút mờ ám.

Vị tông chủ Đại La phái này chỉ khẽ liếc một cái đã nhìn rõ tu vi võ đạo của Hồng Dịch, vì thế lập tức phân ra một luồng thần niệm, muốn áp chế Hồng Dịch.

Bằng vào tu vi của cao thủ lôi kiếp, ngay cả một tia thần niệm cũng đủ sức chế trụ một đại tông sư võ đạo.

Thế nhưng nàng ta tuyệt đối không thể ngờ rằng Hồng Dịch lại lợi hại đến thế, chỉ bằng một chiêu đã hủy diệt tia thần niệm của nàng ta.

- Đây là ai vậy? Trong Ngọc kinh thành không ngờ lại có một cao thủ như vậy!

Tông chủ Đại La phái ngồi trong đại kiệu lục bảo, sắc mặt hơi biến hoá. Vừa rồi thất thủ, một luồng thần niệm của nàng trong nháy mắt bị tiêu diệt khiến cho nàng chịu tổn thất không nhỏ!

Trong lúc Hồng Dịch thi triển Linh Hồn Qua Toàn, nàng ta ngồi trong kiệu cũng cảm nhận được sự lợi hại của chiêu này, hai hàng lông mi khẽ cau lại.

Sau đó trên khuôn mặt của nàng ta hiện ra một nụ cười nhạt, bàn tay khẽ lật, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một tượng gỗ cao chừng bảy tấc.

Tượng gỗ này toàn thân hồng hào tựa da thịt, tai mắt mũi đều vô cùng rõ nét, tay chân cùng thân thể mập mạp núc ních, có thể co duỗi, trông chẳng khác nào một đứa trẻ mới sinh.

Đứa trẻ sơ sinh này vừa được lấy ra, tay chân khẽ cựa quậy, mở to mắt, nhìn tông chủ Đại La phái.

Trong ánh mắt của đứa trẻ sơ sinh này loé lên vẻ trong suốt tinh thuần không gì sánh được.

Quả thật là vô cùng quái dị!

Một bức tượng gỗ không ngờ lại là một vật sống! Trông giống hệt như một đứa trẻ sơ sinh cực kỳ nhỏ, thế nhưng rõ ràng trên người lại có những đường vân gỗ rõ rệt.

- Đừng cựa quậy! Đừng cựa quậy! Ta cho ngươi ăn đây!

Thấy tượng gỗ trẻ sơ sinh mở mắt, tông chủ Đại La phái mỉm cười, đầu ngón tay nàng nhỏ ra một giọt máu tươi, nhỏ xuống cái miệng nhỏ xíu của tượng gỗ kia.

Đứa trẻ sơ sinh này giống như đang uống sữa mẹ vậy, hút sạch giọt máu tươi kia, sau đó đứng thẳng dậy.

- Đi!

Tông chủ Đại La phái khẽ chỉ một ngón tay, ngay lập tức bức tượng gỗ giống đứa trẻ sơ sinh này liền kêu oe oe một tiếng, rồi nhảy vọt ra ngoài, sau đó biến mất giữa không trung.

- Vị tông chủ Đại La phái này không ngờ lại là tuyệt thế cao thủ đã độ kiếp thành công. Nhưng tại sao ả ta lại công khai xuất hiện ở Võ Ôn Hầu phủ?

Lúc này Hồng Dịch đang bay trên không trung, đã đến đầu đường Chính Dương.

Đây là một con đường rộng thênh thang, khắp nơi có rất nhiều cầu nhỏ vắt ngang, hai bên đường là những dòng suối róc rách chảy, rất dễ nhận thấy đây là nơi các vương công quý tộc cư ngụ.

Hồng Dịch dừng lại, sau đó chậm rãi bay về phía vương phủ của Ngọc Thân Vương.

Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên vang lên một âm thanh xé gió mãnh liệt lao tới, uy thế mạnh mẽ. Tuyết đọng trên mặt đường cũng bị bắn lên tung toé, những tiếng "răng rắc răng rắc" liên tục vang lên.

Trong lúc phi hành, vốn dĩ không gian mười dặm quanh thân Hồng Dịch đã được bao phủ bởi màn thần niệm, một khi gặp phải bất cứ công kích nào thì đạo thuật sẽ tự động kích hoạt ngay lập tức.

Lần này một luồng lực lượng phá không mà đến, trước đó không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào. Tuy nhiên Hồng Dịch khẽ động thần niệm, ngay lập tức một tầng vỏ trứng thủy tinh khổng lồ màu đen liền xuất hiện, bao phủ xung quanh thân thể của hắn.

Đây chính là đạo thuật của Thần Mộc Ban Chỉ.

Thế nhưng ngay khi lớp vỏ trứng bằng thủy tinh đen này vừa hiện ra liền lập tức va chạm phải kình phong kia, sau đó những tiếng "răng rắc răng rắc" liên tục vang lên, không ngờ lại giống như vỏ trứng gà, vỡ vụn ra thành từng mảnh.

Sau đó một đứa trẻ sơ sinh cao chừng bảy tấc xuất hiện trước mặt Hồng Dịch.

Đứa trẻ sơ sinh này thân thể phủ đầy vân gỗ, trông giống hệt như Đào Thần Kiếm, thế nhưng vân gỗ lại sinh động, mịn màng hơn hẳn.

Đứa trẻ sơ sinh này trên tay cầm một cây tiểu hồng anh thương nhỏ bằng chiếc đũa (thương có dây tua đỏ ở đầu), nhìn chẳng khác nào một món đồ chơi tinh xảo. Thế nhưng trong mắt của Hồng Dịch, khi nhìn vào ánh mắt của đứa trẻ sơ sinh này hắn liền phát hiện ra ánh mắt của nó so với Ngô Đại Quản Gia Ngô Văn Huy, Tinh Nhẫn Hòa Thượng thì còn tinh thuần hơn rất nhiều.

Một đứa trẻ sơ sinh cao bảy tấc, tay cầm một cây tiểu hồng anh thương đồ chơi, trong mắt của bất luận kẻ nào đều rất buồn cười.

Thế nhưng đứa trẻ sơ sinh này lại tạo cho Hồng Dịch cảm giác như đang đối mặt với một cường giả võ thánh đỉnh cấp đột ngột tấn công từ trên không! Thân hình nó bỗng chốc trở nên cao lớn tựa thiên thần! Khí thế bao trùm khiến mọi ý niệm trong đầu Hồng Dịch khó lòng vận chuyển.

- Đây là cái gì! Lẽ nào là pháp bảo thần bí nhất của Đào Thần Đạo, Liệt Thần Ngẫu (tượng gỗ)! Là tiểu hài nhi sinh ra từ thụ tâm của Đào Thần Mộc, trải qua vạn năm sét đánh?

Bức tượng gỗ trẻ sơ sinh này trong nháy mắt xuyên phá lớp vỏ bọc của Thần Mộc Ban Chỉ, cây tiểu hồng anh thương nhỏ bằng chiếc đũa lập tức chọc thẳng vào mi tâm của Hồng Dịch.

Thế nhưng, ngay trong nháy mắt đối đầu với ranh giới sinh tử, sau gáy Hồng Dịch liền tuôn ra luồng ánh sáng bảy màu, sau đó biến thành một bàn tay, mạnh mẽ đón đỡ tiểu hồng anh thương, rồi tiếp tục đánh mạnh về phía trước!

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ của truyen.free, với tâm huyết gửi gắm vào từng câu chữ để mang đến trải nghiệm tuyệt vời nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free