(Đã dịch) Dương Thần - Chương 277:
Trên đường đến vương phủ Ngọc thân vương, Hồng Dịch đã phác thảo kế hoạch chu toàn trong lòng.
Dĩ nhiên, hắn cũng muốn kiểm chứng thực lực thực sự của Ngọc thân vương, bằng không, nếu thân vương chỉ là kẻ bất tài vô dụng thì dù Hồng Dịch có bản lĩnh thông thiên cũng chẳng ích gì.
Nghe tin Ngọc thân vương có thể áp giải Vô Sinh lão mẫu về Ngọc Kinh thành, thậm chí còn giam giữ ngay trong phủ đệ, lòng Hồng Dịch khẽ động. Hắn biết vị vương gia này quả thực có chút thủ đoạn.
Tuy Hồng Dịch đã gửi một tia thần niệm bám theo Vô Sinh lão mẫu, nhưng đó chỉ là một tia thần niệm vô cùng mỏng manh, chỉ đủ để áp chế thần hồn. Một khi Vô Sinh lão mẫu tỉnh táo trở lại, Hồng Dịch sẽ lập tức biết được, song những việc khác thì hắn hoàn toàn không thể nắm rõ.
Điều này không giống như khi hắn dùng một luồng thần niệm phụ thể vào người Hồng Khang.
Khi Hồng Dịch gửi thần niệm phụ thể vào người Hồng Khang, dù Hồng Khang cách xa sáu bảy ngàn dặm, núi sông cách trở, chỉ cần có bất cứ chuyện gì xảy ra, không đến một nén hương, Hồng Dịch lập tức nắm bắt được mọi chuyện.
Nếu phân tán quá nhiều thần niệm thì cũng ảnh hưởng lớn đến thực lực của bản thân.
- À, Hồng thế huynh nhắc đến chuyện này thật đúng lúc. Thật ra ta còn muốn dẫn huynh gặp gỡ một vài nhân vật. Lần này, ít nhiều cũng nhờ có họ mới có thể đẩy lui những đợt tập kích của thái tử. Ngay cả Lam đại tiên sinh, thủ hạ của thái tử, cũng bị thương rất nặng, nhờ vậy mới có thể bí mật áp giải Vô Sinh lão mẫu về đây.
Ngọc thân vương cười nói, sau đó đi trước dẫn đường.
Hồng Dịch liền cất bước đi theo sau. Hắn đã cởi chiếc áo khoác bằng da sói, bên trong là bộ cẩm y sạch sẽ, hông đeo ngọc bội, trông ra dáng một công tử phong lưu.
Chẳng mấy chốc, hai người đi qua hai dãy hành lang, bước tới phòng khách sáng sủa, cửa đã mở rộng. Trong phòng đang đốt than sưởi ấm, mang theo luồng không khí ấm áp dễ chịu.
Trong phòng khách đặt một tấm bình phong châu thạch, vân đá mịn màng, phía trên điêu khắc bức tranh sơn thủy vô cùng tinh tế.
Hồng Dịch vừa bước vào phòng khách liền thấy hai nam nữ đang ngồi trên một dãy ghế, ngoài ra còn có một trung niên nho sĩ. Phía sau ba người này còn có những thủ hạ mặc nhuyễn giáp, ánh mắt rất sắc bén.
Có thể thấy hai nam nữ kia không cùng phe với trung niên nho sĩ, y phục của họ cũng khác biệt, ngay cả võ sĩ đứng sau cũng không cùng một kiểu.
Nhất là hai nam nữ này khiến cho Hồng Dịch phải nhìn qua v��i lần.
Bởi lẽ nam nhân có khuôn mặt hẹp dài, mũi cao vót, mắt màu lam. Tóc hắn sáng bóng, màu tựa vàng mà không phải vàng, tựa đen mà không phải đen, gần giống ô kim cà sa.
Còn nữ nhân khoác chiếc áo lông chồn màu tím, tóc cột bằng những sợi dây ngũ sắc. Trang phục màu xanh biếc, trông có nét tương đồng với Mộ Dung Yến. Đôi mắt nàng màu lam, trong vắt lộng lẫy tựa ngọc lưu ly, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy nàng toát ra khí tức thần bí mà cao quý.
Rất dễ nhận thấy đôi nam nữ này không phải là người của Đại Kiền Thiên Châu.
Chỉ có vị trung niên nho sĩ kia, trên cằm để chòm râu ba sợi, thân mặc nho sam, phía sau có một thanh niên trẻ tuổi đang cầm một thanh trường kiếm cho hắn, đứng bất động không hề nhúc nhích.
- Người này tu vi võ đạo tinh thâm, có khí chất tương tự Đoạn đại tiên sinh, rất rõ ràng là tông chủ của một phái.
- Vị này chính là vương tử Nhu Nhiên quốc, Thạch Địch. Còn đây là công chúa Ưu Lộ Lai Đặc. Vị này chính là Môn chủ Tuyết Châu Thiên Kiếm Môn, Cam Thanh Phong tiên sinh. Lần này may nhờ có ba vị mà mới có thể áp giải phạm nhân từ Ngô Uyên tỉnh về Ngọc Kinh thành!
Vừa bước vào phòng, Ngọc thân vương liền ngồi xuống ghế, rồi giới thiệu qua với Hồng Dịch.
- Ồ? Hai vị này chính là Thạch Địch vương tử và Ưu Lộ Lai Đặc công chúa mà Đại Kim Chu thường nhắc đến sao?
Nghe Ngọc thân vương giới thiệu, Hồng Dịch khẽ ngạc nhiên một chút.
Hắn không ngờ tới một nam một nữ nhân sĩ ngoại vực này lại là hai đại cao thủ đến từ Nhu Nhiên đế quốc trên thảo nguyên, đồng thời cũng là những nhân vật mà Đại Kim Chu thường hay nhắc tới.
Gia gia của Đại Kim Chu, Kim Chu Pháp Vương, là người đứng thứ hai tại Nhu Nhiên đế quốc, vị yêu tiên này cũng phải chịu vô số oan ức do Hồng Dịch gây nên. Quốc gia này cũng là đối tượng mà Vân Mông đế quốc luôn lăm le thôn tính.
- Kỳ quái? Tên của người vực ngoại đều khá kỳ quái, tuy nhiên giờ không phải lúc tìm hiểu kỹ càng.
Cảm thấy cái tên "Ưu Lộ Lai Đặc" này khá kỳ quái, trong lúc ngồi xuống, Hồng Dịch không nhịn được mà đưa mắt nhìn qua vị công chúa kia vài lần.
Nhìn thấy ánh mắt Hồng Dịch đảo qua đảo lại trên người mình, công chúa Ưu Lộ Lai Đặc chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt tựa bảo thạch tràn đầy vẻ phóng khoáng, thể hiện phong tình độc đáo của nữ tử vực ngoại. Trong khi đó, vương tử Thạch Địch vẫn ngồi bất động tại chỗ, chẳng khác nào một tảng đá, coi như không thấy Hồng Dịch bước vào phòng. Tay hắn từ đầu đến cuối vẫn đặt trên chuôi thanh loan đao cong cong tựa trăng lưỡi liềm bên hông.
Vỏ thanh loan đao này là da của một loài động vật kỳ lạ, trên vỏ đao lấp lánh từng miếng vảy lớn, trông chẳng khác nào vảy ở chân và bụng của Ô Ma Kỳ Lân mã. Hồng Dịch liếc nhìn, vẫn không thể biết rốt cuộc đây là loại da gì.
- Chẳng lẽ là da của Kỳ Lân? Đại Kim Chu từng nói rằng, Thạch Địch vương tử dựa vào một thanh loan đao, tung hoành Tây Vực, một mình hành tẩu, khổ luyện mười năm trong sa mạc, giết vô số đạo phỉ, giết người tựa cơm bữa, tự sáng chế một bộ đao pháp độc đáo, đã luyện đến đăng phong tạo cực. Chỉ thoáng nhìn qua liền biết không tầm thường chút nào!
Hồng Dịch khẽ nhìn thoáng qua đối phương, hắn lập tức nhận ra vị Thạch Địch vương tử này chính là một tuyệt thế cao thủ say mê võ đạo!
Tư thế ngồi thẳng bất động, vạn vật trong đất trời tựa như không tồn tại trong tâm trí, tinh thần vững chắc. Loại cảnh giới này chỉ những cao thủ võ đạo tu luyện đến cực điểm mới đạt được.
Hơn nữa Hồng Dịch còn mơ hồ cảm nhận được bên trong cơ thể vị Thạch Địch vương tử này dường như ẩn tàng một loại quyền ý tĩnh lặng giữa cơn bão cát điên cuồng của sa mạc.
- Thật là một kẻ đáng sợ. Thảo nào Đại Kim Chu luôn miệng nhắc tới hắn. Vị Thạch Địch vương tử này tu luyện võ công, còn vị Ưu Lộ Lai Đặc kia e rằng là tu luyện đạo thuật.
Hồng Dịch suy nghĩ trong lòng, ý niệm khẽ chuyển, sau đó cũng không lưu tâm đến hai người này nữa.
Bằng vào tu vi hiện giờ của hắn, cho dù là Kim Chu Pháp Vương cũng chỉ bằng một chiêu Linh Hồn Qua Toàn và Chân Không Đại Thủ Ấn là có thể tiêu diệt được, chứ đừng nói đến hạng tiểu bối thế này.
Mặc dù ở cự ly gần, võ giả hoàn toàn có thể dựa vào công phu của bản thân để giết chết cao thủ đạo thuật, nhất là loại cao thủ tuyệt đỉnh như Thạch Địch vương tử. Tuy nhiên, dù Thạch Địch vương tử có nhanh hơn đến mấy cũng không thể sánh ngang với Liệt Thần ngẫu vừa tập kích Hồng Dịch ban nãy.
Võ công của bức tượng gỗ tiểu hài nhi cao bảy tấc Liệt Thần ngẫu kia so với Tinh Nhẫn hòa thượng còn lợi hại hơn nhiều.
Vị vương tử Thạch Địch này xem ra hiện giờ chắc cũng chưa đạt đến cảnh giới Võ Thánh. Tuy rằng cũng đáng sợ nhưng về cơ bản, hắn hoàn toàn không tạo ra chút uy hiếp gì đối với Hồng Dịch.
Đảo mắt qua một lượt, sau khi đánh giá xong thực lực của đôi vương tử, công chúa Nhu Nhiên quốc, Hồng Dịch liền ngồi xuống chỗ của mình, tiếp lấy chén trà do một thị nữ dâng lên, khẽ nhấp một ngụm.
Ngay khi Hồng Dịch vừa uống một ngụm trà xong, bên cạnh liền truyền đến một tiếng hừ lạnh rất nhỏ.
Tiếng hừ lạnh này phát ra từ vị trung niên mặc trang phục nho sĩ, Tông chủ Tuyết Châu Thiên Kiếm Môn, Cam Thanh Phong.
Quả thật, trong lòng Cam Thanh Phong nghĩ rằng người khiến thân vương tự mình ra ngoài đón vừa nãy chắc hẳn là một đại nhân vật nào đó, không ngờ chỉ là một thiếu niên, hơn nữa còn uống trà một cách nghênh ngang như vậy. Điều này khiến hắn khó chịu vô cùng!
- Hả? Thanh Phong tiên sinh, sao lại hừ lạnh như vậy? Lần này, trong số các đầu sỏ hải tặc ở Cự Kình đảo bị ta tiêu diệt, có một tên gọi là Thiên Kiếm Tú Sĩ Cam Lâm, không biết hắn có quan hệ gì với Tuyết Châu Thiên Kiếm Môn không nhỉ?
Cam Thanh Phong nghe lời Hồng Dịch nói, vốn dĩ đang cười lạnh, định đáp trả lại thì nghe thấy cái tên Thiên Kiếm Tú Sĩ Cam Lâm, không khỏi giật mình, nói:
- Tên súc sinh Cam Lâm này đã sớm bị Thiên Kiếm Môn chúng ta trục xuất ra khỏi sư môn. Lần này Vô Địch Hầu gia xuất quân ra biển, người của Thiên Kiếm Môn chúng ta cũng đi theo ngài để lùng bắt hắn.
- Ồ, là vậy sao? Kiếm thuật của Thiên Kiếm Môn chính là tuyệt học đệ nhất, ta đã sớm nghe qua điều này. Thanh kiếm này chắc hẳn là Ngân Xà kiếm, lệnh kiếm của Chưởng môn Thiên Kiếm Môn? Không biết có thể cho tại hạ xem qua để mở rộng tầm mắt đư���c không!
- Cái gì? Cam Trì! Ngươi cho hắn mở rộng tầm mắt đi!
Cam Thanh Phong quả thật không ngờ rằng Hồng Dịch chỉ vì tiếng hừ lạnh bất mãn của mình ban nãy mà lại kiếm cớ gây sự! Hơn nữa ngôn ngữ đầy vẻ khiêu khích.
- Không cần, để ta tự đến lấy cho!
Đột nhiên thân Hồng Dịch chợt lóe lên như thiểm điện, xuất ra vài hình bóng mờ ảo khiến mắt người cũng không nhìn theo kịp, phóng đến trước mặt thanh niên đang ôm kiếm đứng phía sau Cam Thanh Phong. Trong lúc hai tay Hồng Dịch khẽ động, từ trên thân hắn bất thình lình tản ra một cỗ quyền ý dữ dội.
Rắc rắc!
Cỗ quyền ý này vừa phóng ra, Chưởng môn Thiên Kiếm Môn Cam Thanh Phong vội vàng đứng dậy, nhanh chóng điểm một ngón tay phóng thẳng về phía yết hầu Hồng Dịch.
Thế nhưng thân Hồng Dịch đột nhiên dừng lại, rồi lập tức quay về chỗ ngồi. Trong tay hắn đã có một thanh kiếm. Hắn đưa tay rút mạnh ra, một luồng ánh sáng bàng bạc tựa thiểm điện lóe lên, thân kiếm như rắn, thế nhưng đường cong trên thân kiếm lại uốn lượn lưu chuyển mềm mại không gì sánh được. Ngân quang lấp lánh, sắc bén đến mức dường như không có lớp da người nào mà nó không thể cắt đứt.
Hồng Dịch nhìn thanh kiếm một chút rồi đút lại vào vỏ. Thanh kiếm khẽ bay lên, Môn chủ Thiên Kiếm Môn Cam Thanh Phong vội vàng đưa tay đón lấy, sau đó hắng giọng một tiếng.
- Tốc độ thật nhanh! Công phu thật lợi hại!
Thạch Địch vương tử ngẩng đầu lên nhìn Hồng Dịch, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
- Cam môn chủ, đây chỉ là tại hạ muốn chứng minh thực lực mà thôi. Nói cho cùng, các hạ cũng không nên tức giận. Tất cả mọi người ở đây đều giúp sức cho vương gia thôi.
Tất nhiên hắn nhận ra vị Môn chủ Thiên Kiếm Môn này tu luyện đạo thuật, về phương diện võ công cũng đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư. Thế nhưng bằng vào chút võ công đó, cũng không phải là đối thủ của hắn. Hồng Dịch vừa xuất thủ, Cam Thanh Phong liền nhận ra thực lực võ đạo của đối phương, vì vậy nói một tiếng "Hảo công phu" rồi ngồi xuống, sắc mặt khôi phục như thường.
- Chúng ta cũng không phải là làm việc cho vương gia. Chúng ta chỉ là nhận tiền hành sự mà thôi.
Đúng lúc này, vị công chúa có cái tên kỳ quái Ưu Lộ Lai Đặc liền cất giọng nói.
- Võ công của ngươi cũng không tệ, tuy nhiên về sau nhất định sẽ có những việc khó giải quyết. Chỉ cần ngươi chi trả cho chúng ta, chúng ta sẽ giải quyết mọi việc cho ngươi. Đây là danh thiếp của ta.
Vừa nói, Ưu Lộ Lai Đặc liền vung tay lên, một tấm thiệp màu vàng kim bắn tới. Hồng Dịch đưa tay đón lấy, liền nhìn thấy trên mặt tấm thiếp có viết vài dòng văn tự của Đại Kiền, bên dưới còn có thứ văn tự vặn vẹo của Vân Mông, văn tự của Hỏa La. Nhìn qua không ngờ lại là một loại danh thiếp khá lạ lẫm.
Bởi lẽ những danh thiếp thông thường đều có tính danh, lý lịch của người chủ. Thế nhưng trên tấm thiếp này lại viết tên một thương hiệu là "Thiên Cơ Thương Hành"! Đồng thời còn ghi rõ tiếp nhận những loại giao dịch nào, liên hệ với ai, địa điểm liên hệ ở đâu.
Điều này so với hình thức làm ăn của các tiêu cục quả thật có rất nhiều điểm giống nhau.
Điểm kỳ lạ khiến Hồng Dịch chú ý chính là phía trên tấm danh thiếp này không ngờ còn khắc một con Kỳ Lân đen tuyền, nhìn kỹ lại thấy giống hệt như ký hiệu mà Kỳ Lân Quân của Vô Địch Hầu thường dùng.
- Hai vị chính là vương tử, công chúa Nhu Nhiên quốc, ta cũng từng nghe qua điều này. Các ngươi tiến hành một vài loại công việc bảo tiêu, nhưng mà trước đây các ngươi là đội bảo tiêu Phong Bạo Binh Đoàn ở Tây Vực, bây giờ sao lại đổi tên như vậy?
- Ồ? Ngươi đúng là không đơn giản chút nào. Võ công cao cường như vậy, không ngờ còn biết đến một Phong Bạo Binh Đoàn trên thảo nguyên Tây Vực như chúng ta.
Đôi mắt xanh như bảo ngọc của Ưu Lộ Lai Đặc khẽ chớp lên.
- Tuy nhiên hiện giờ Phong Bạo Binh Đoàn đã đầu nhập vào dưới trướng Vô Địch Hầu, đổi tên thành Thiên Cơ Thương Hành. Lần này là do Ngọc thân vương mời chúng ta xuất thủ áp giải phạm nhân. Đây chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Thân vương, phạm nhân đã được áp giải an toàn về đây, ta và Thạch Địch xin cáo từ, không cần tiễn.
Nói xong, Ưu Lộ Lai Đặc và Thạch Địch đứng dậy, nhìn Hồng Dịch một cái thật sâu rồi xoay người bước đi.
Đầu nhập dưới trướng Vô Địch Hầu sao? Thực lực của kẻ này quả thật trải rộng khắp bốn phương tám hướng rồi.
Nhìn thấy Ưu Lộ Lai Đặc cùng Thạch Địch vương tử rời đi, lòng Hồng Dịch bỗng sinh ra cảnh giác mạnh mẽ.
Thảo nguyên Nhu Nhiên nằm ngay sát Tây Vực. Nơi này là một vùng địa vực thênh thang rộng l��n không thể tưởng tượng nổi, có sa mạc, thảo nguyên, ốc đảo, những dãy núi khổng lồ, bát ngát, những con sông dài liên miên bất tận, những vùng đất vô cùng màu mỡ, thậm chí còn có cả những phiến sông băng, những đỉnh núi quanh năm phủ đầy tuyết. Nơi này có rất nhiều quốc gia lớn nhỏ tồn tại, hàng năm có hơn nghìn thương nhân đến đây trao đổi buôn bán, số lượng này càng lúc càng tăng lên.
Lịch sử các triều đại trước đây đều có những thương nhân Đại Kiền mang đồ gốm sứ, tơ lụa, trà, cũng như nhiều thứ khác đến Tây Vực buôn bán. Đồng thời, một ít thương nhân Tây Vực cũng mang đá quý, hương liệu, da lông, ngọc thạch, phỉ thúy, vân vân, vận chuyển đến Thiên Châu buôn bán kiếm lời. Đó là chưa nói đến hiện nay bên trong Ngọc Kinh thành còn có một khu phố người Hồ diện tích lên đến hơn mười dặm, nơi này có rất nhiều người từ Tây Vực đến đây tiến hành buôn bán. Thậm chí còn có Hồ Cơ Quán, nói theo cách khác thì đây là kỹ viện của các nữ tử Tây Vực, là một nơi mà rất nhiều sĩ phu trong triều đình rất ưa thích, thường lén lút tới mua vui.
Có sinh ý thì có đạo phỉ, có đạo phỉ thì có bảo tiêu. Hồng Dịch đã từng đọc qua rất nhiều tiểu thuyết và bút ký ghi lại phong tình nơi Tây Vực. Trong đó đều ghi lại sự tích về một đội bảo tiêu có tên là Phong Bạo Binh Đoàn. Đây là một thương đoàn bảo tiêu lớn nhất từ trước tới nay, có lịch sử khá lâu đời. Thậm chí còn được một giáo phái cổ xưa ủng hộ sau lưng, chỉ là hiện giờ đã bị Tinh Nguyên Thần Miếu chèn ép quá mức mà lụi tàn.
Thậm chí lần này Hồng Dịch ra biển cũng từng có suy nghĩ thuê một ít cao thủ như vậy. Thế nhưng tại Thần Phong Quốc lại gặp rắc rối vì thế ý định thuê người của đội thương hành này tạm thời phải gác lại. Nhưng không ngờ rằng hiện giờ binh đoàn thương hành này lại đầu phục dưới trướng Vô Địch Hầu!
- Vương gia, hành động lần này của ngài chẳng khác nào đùa với hổ. Tuy nhiên, Vô Địch Hầu này....
Hồng Dịch cầm tấm danh thiếp trong tay, sau đó ngồi xuống. Ngay lập tức, Ngọc thân vương liền mở miệng nói.
- Vô Địch Hầu này quả thật có một mạng lưới buôn bán cực kỳ đồ sộ, trải rộng khắp cả nước, thậm chí còn vươn ra tận vực ngoại! Ta quên nói với huynh, dưới trướng của hắn có hơn mười vạn đại quân, cho dù triều đình không cung ứng lương thảo cho hắn thì hắn vẫn đủ khả năng chống đỡ hơn mười năm đấy! Thậm chí hoàn toàn có thể không cần triều đình tiếp tế quân nhu nữa cơ!
Bản dịch được thực hiện bởi truyen.free, giữ mọi quyền sở hữu.