(Đã dịch) Dương Thần - Chương 280:
Hồng Hi lồm cồm bò dậy từ mặt đất, bộ y phục màu bạch kim đã nhăn nhúm, xộc xệch, nhìn qua thấy rõ vài chỗ không thể nào phẳng phiu lại như cũ được. Cùng lúc đó, hai mắt hắn long sòng sọc, con ngươi vằn đỏ như máu.
Một cỗ khí tức hung ác, huyết tinh tỏa ra từ cơ thể Hồng Hi. Tên thống lĩnh Thần Cơ doanh này, nắm trong tay binh quyền, danh tiếng lẫy lừng như mặt trời ban trưa, vậy mà không ngờ lại ăn trọn một cái bạt tai, bị đánh lăn ra đất, không những thế còn rụng mất hai chiếc răng.
Một tình huống như vậy quả thực không ai có thể tưởng tượng ra được.
Có ai dám đánh thống lĩnh Thần Cơ doanh như thế?
Kể cả hoàng thượng cũng chưa từng làm việc này. Thế nhưng, Hồng Dịch lại cố ý phạm phải điều đó, thậm chí làm ngay trước mặt thái tử và Ngọc thân vương.
Tất cả mọi người đều bị cú bạt tai này làm cho choáng váng cả người.
Bởi lẽ, tình huống như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ.
Tên cao thủ Thần Cơ doanh Đằng Lôi, vừa nghe thấy mệnh lệnh của Hồng Hi định lao tới thì khựng lại, rồi dùng ánh mắt khó tin chứng kiến tình huống đang xảy ra.
Trong căn phòng của Ngọc thân vương, thời gian tựa như ngưng đọng.
Trong khi đó, thái tử Dương Nguyên khẽ nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng đặt xuống, giống như sắp sửa ra tay, thế nhưng cuối cùng cũng không đứng dậy cản lại.
Tuy nhiên, ánh mắt thái tử Dương Nguyên nhìn thẳng về phía Hồng Dịch, lóe lên như điện xẹt, tựa như muốn nhìn thấu tâm tư của Hồng Dịch.
Thái tử Dương Nguyên cũng không rõ vì sao Hồng Dịch lại bất ngờ bạo gan đến vậy, lớn mật đến vậy? Hắn dựa vào đâu mà dám hành động như vậy? Tuy rằng Hồng Dịch và Hồng Hi là huynh đệ, thế nhưng địa vị của hai người chênh lệch quá lớn. Một người là trưởng tử, một người là thứ tử. Một người là thống lĩnh Thần Cơ doanh, một người chẳng qua chỉ là một cử nhân mà thôi.
Địa vị của hai huynh đệ này cũng giống như địa vị của thái tử và Ngọc thân vương. Một người là người kế vị tương lai, một người chỉ là thần tử. Nếu như Ngọc thân vương đánh thái tử, thì lập tức sẽ bị quy vào hành động đại nghịch bất đạo, không cần phủ nội vụ dùng pháp hình hay các quan ngự sử dâng tấu chương vạch tội, thái tử cũng có thể xử phạt Ngọc thân vương ngay lập tức.
Đây chính là lễ pháp của danh phận.
Theo lý mà nói, nếu như Hồng Hi đứng trước mặt Hồng Dịch, bạt tai hắn một cái, thì đây mới là chính lễ. Thế nhưng bây giờ hoàn toàn ngược lại, điều này khiến cho thái tử Dương Nguyên bỗng sinh ra một loại cảm giác "biến thiên" (trời đất biến đổi, thường nói về sự biến đổi chính trị tạo nên những thay đổi từ gốc rễ đi lên) trong lòng.
Hai mắt Hồng Hi lúc này đã vằn máu. Khi đứng lên, hai con mắt hắn nhìn chòng chọc vào Hồng Dịch, lông tóc dựng đứng cả lên. Hắn tiện tay quệt vết máu đọng ở khóe miệng, sau đó kéo chiếc áo choàng bạch kim ra, để lộ bộ y phục màu ám kim bên trong. Nhìn qua cũng có thể thấy đây là loại giáp mềm được dệt từ vải ô kim của Đại Thiện tự, dao kiếm không thể xuyên thủng.
Từ khi sinh ra đến giờ, Hồng Hi còn chưa từng bị ai bạt tai bao giờ! Đường đường là một tiểu hầu gia, dưới vầng hào quang của võ thánh Võ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ thì còn có ai dám bất kính với Hồng Hi nữa đây? Ai dám gây khó dễ với hắn? Khi trưởng thành, hắn lại nắm giữ chức vụ đại thống lĩnh Thần Cơ doanh, càng khiến không một ai dám bất kính với hắn!
Thế nhưng, lúc này, Hồng Dịch lại giáng một cái bạt tai như trời đánh vào mặt hắn, đánh cho hắn nằm lăn ra đất. Điều này khiến hắn quả thực không tin vào những gì đang xảy ra!
Nếu như người đánh hắn là Hồng Huyền Cơ, hoặc là thái tử, thậm chí là hoàng đế thì còn đỡ. Thế nhưng người đánh hắn không ngờ lại là Hồng Dịch, một tên thứ tử mà hắn khinh thường nhất, coi rẻ nhất, một kẻ mà bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bóp chết được!
Trong khoảnh khắc này, hắn thậm chí không thể tin vào những gì đang diễn ra, không dám tin rằng mình lại bị Hồng Dịch đánh!
Đúng vậy, một lão huyện lệnh đang đi trên đường lớn, bất thình lình một tên ăn mày lao tới, bạt tai huyện lệnh lão gia một cái, cho dù là ai đi chăng nữa cũng không dám tin vào điều này.
Khi không tin vào sự thật trước mắt, hắn ngỡ rằng đó là ảo giác, sau đó trong lòng Hồng Hi dâng lên nỗi nhục nhã vô bờ, rồi những suy nghĩ hung ác, phẫn nộ bừng bừng bốc lên. Hiện giờ hắn đã bị lửa giận thiêu đốt đến mờ cả hai mắt.
Một tiếng gầm thị huyết phát ra từ miệng Hồng Hi. Lúc này, Hồng Hi chẳng khác nào một con hung thú thời cổ đại bị thương. Hai tay hắn vung lên, vẽ thành hình bánh xe, hai chân bước lên, cơ bắp trên đùi cuồn cuộn, bật người lao thẳng đến trước mặt Hồng Dịch.
Một chiêu này của Hồng Hi tựa như một bánh răng cưa khổng lồ, vô cùng sắc bén, xoáy mạnh lao về phía Hồng Dịch, như muốn cắt đôi hắn làm hai đoạn, như muốn nghiền hắn thành thịt vụn. Chiêu này hoàn toàn nhằm đẩy Hồng Dịch vào chỗ chết.
- Triệt Địa Luân!
Ngọc thân vương khẽ nhúc nhích tay, thế nhưng cũng không xuất thủ.
Đối mặt với chiêu bất ngờ này của Hồng Hi, Hồng Dịch cũng cảm nhận được sát ý ngút trời bao trùm lấy mình. Đồng thời, hắn còn cảm thấy một luồng quyền ý cuồn cuộn như xé gió, bổ đá ập đến. Lòng hắn khẽ rùng mình, biết rằng cái bạt tai ban nãy của mình đánh trúng đối phương chỉ là sự may mắn nhất thời, đó là do Hồng Hi không ngờ bị Hồng Dịch đánh trả. Còn hiện giờ đã là giao đấu sinh tử, đối phương thi triển quyền pháp Chư Thiên Sinh Tử Luân như vậy, có nghĩa là thực sự muốn lấy mạng hắn rồi. E rằng một hai chiêu khó lòng chống đỡ nổi.
Dù sao Hồng Dịch cũng chưa phải là võ thánh.
- Hừ! Ngươi muốn liều mạng sao! Vậy ta đành cùng ngươi liều mạng!
Cánh tay trái của Hồng Dịch khẽ vạch một vòng. Đối mặt với thế công dữ dội của Chư Thiên Sinh Tử Luân, hắn không hề nao núng, thân thể vẫn ổn định, đứng vững như bàn thạch, trọng lực dồn xuống dưới. Đồng thời, hai huyệt Địa Cực dưới lòng bàn chân dường như đã biến thành hai khối nam châm, hút chặt lấy mặt đất mênh mông bên dưới.
Không gì có thể lay chuyển được! Không gì có thể phá hủy được!
Cùng lúc đó, bàn tay đang vẽ trên không trung của hắn liền chém mạnh xuống, thi triển chiêu Âm Dương Luyện Ngục từ Lôi Ngục Đao Kinh!
- Hả! Âm Dương Luyện Ngục! Chân Võ Thánh Thể!
Ngay khi hai chân Hồng Dịch vừa ấn mạnh xuống như bám rễ vào lòng đất, ánh mắt của tên thái giám Âm Liên Hoa vốn vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh thái tử chợt lóe lên, rồi trợn tròn nhìn.
Bàn tay thái tử khẽ nhúc nhích, bởi vì lúc này hắn đã cảm nhận được khí tức toàn thân Hồng Dịch như hoàn toàn hòa nhập với mặt đất mênh mông, vừa sâu nặng, trầm ổn, lại ẩn chứa nét hoang dã hung hãn.
Trong đôi mắt hắn đột nhiên lóe sáng lấp lánh, sau đó một màn ánh sáng bảy màu nhàn nhạt tựa cầu vồng hiện lên, bao phủ lấy đôi mắt sáng rực của hắn.
Xuyên qua màn ánh sáng bảy màu này, hắn nhìn thấy trên người Hồng Dịch hiện rõ hình ảnh một con rắn khổng lồ đang quấn quanh một con rùa lớn, tạo thành một pho tượng thần thú to lớn.
Hồng Dịch vừa xuất ra một chiêu này, tất cả mọi người trong phòng liền cảm thấy trong người dậy sóng.
Thế nhưng, trong lúc đó, lão thái giám Âm Liên Hoa đột nhiên bước lên một bước rồi lao thẳng vào giữa cuộc chiến, vung một tay đỡ lấy chiêu Âm Dương Luyện Ngục do Hồng Dịch tung ra.
Một chưởng của lão thái giám cũng rất kỳ diệu. Tay của lão khẽ rung và lay động vài cái, lập tức hóa giải toàn bộ sát chiêu của Hồng Dịch. Sau đó, chân hắn dẫm mạnh xuống đất một cái, ngay lập tức Hồng Dịch cảm thấy sự liên kết với mặt đất bị cắt đứt.
Đúng vậy, khi lão thái giám Âm Liên Hoa kia vừa vung tay lên phá giải chiêu Âm Dương Luyện Ngục xong liền giẫm mạnh chân xuống, tức thì phá vỡ liên kết giữa hai huyệt Địa Cực dưới chân Hồng Dịch với mặt đất, khiến hắn cảm thấy dưới chân mình bỗng chốc chông chênh!
Sau đó lão thái giám này tiếp tục tiến thêm một bước, vươn một ngón tay đâm thẳng vào tim Hồng Dịch!
- Lão thái giám này công phu thật cao cường! Xem ra còn trên cả Tinh Nhẫn hòa thượng, Ngô đại quản gia, Vệ Thái Thương! Chắc hẳn là một đại võ thánh! Trong hoàng cung đúng là ngoạ hổ tàng long!
Soạt!
Trong khoảnh khắc nhìn thấy ngón tay của lão thái giám Âm Liên Hoa đâm thẳng vào tim mình, Hồng Dịch liền cảm nhận được quyền ý của đối phương như vũ bão ập đến. Quyền ý chân võ Long Xà của hắn bị một kích này làm tan rã tức thì! Tinh thần và khí thế đều bị đánh tan nát!
Cùng lúc đó, dưới cái nhìn của Hồng Dịch, một ngón tay của lão thái giám Âm Liên Hoa kia quả thực giống như bao trùm cả đất trời, tỏa ra thứ ma lực công kích tinh thần, hoàn toàn trấn áp tinh thần của hắn, khiến hắn không sao nhúc nhích nổi.
Trong nháy mắt, Hồng Dịch liền biết rằng lão thái giám Âm Liên Hoa này chính là một cường giả võ thánh!
Là một võ đạo thánh giả đã hoán huyết thành công!
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, tâm trí Hồng Dịch khẽ rúng động, thân thể cũng từ đó hơi dịch chuyển. Sức ép tinh thần, trấn áp tâm linh này làm sao có thể áp chế được lôi kiếp quỷ tiên?
Tuy nhiên, đối với thân thể mà nói thì cũng khó mà phản ứng kịp thời. Trong tình huống nguy hiểm như vậy, l��ng ngực Hồng Dịch khẽ hóp lại, thân hình thoái lui cực nhanh về phía sau.
Rầm!
Ngón tay của lão thái giám Âm Liên Hoa đâm thẳng vào lồng ngực Hồng Dịch. Toàn thân hắn, dù đã được Điện Quang Diệu Thể thuật rèn luyện cứng rắn như sắt thép, vẫn không chịu nổi một kích của võ thánh.
Một chỉ rất đơn giản thế nhưng Hồng Dịch cảm thấy giống như bị chiếc búa lớn nặng mười vạn cân nện xuống, cả thân thể đột nhiên văng mạnh ra ngoài, một ngụm máu tươi phun ra, sau đó ngã nhào vào căn phòng bên trong, khiến cánh cửa gãy nát bét.
- Hả? Đây là thứ khải giáp gì vậy? Sao lại kiên cố thế nhỉ? Ngay cả Truỳ Thần chỉ của ta cũng không thể đâm xuyên qua được sao?
Sau khi đâm Hồng Dịch một cái, lão thái giám Âm Liên Hoa kia cũng không truy kích thêm nữa, ánh mắt chỉ khẽ lóe lên một chút.
- Âm Liên Hoa! Ngươi làm cái gì vậy? Ngươi muốn ám sát bản vương sao!
Đúng lúc này, Ngọc thân vương lập tức phản ứng, đứng bật dậy, gầm lên một tiếng. Cùng lúc đó, trong toàn bộ phủ đệ của Ngọc thân vương vang lên những tiếng động "rầm rập" của cung nỏ được lên dây.
Từ những góc tối trong vương phủ, những tia hàn quang của nỗ tiễn lấp lóe, tất cả đều chĩa thẳng vào Âm Liên Hoa.
- Không dám.
Âm Liên Hoa hơi khom người xuống, thế nhưng trong giọng nói lại không có chút cung kính nào cả. Sau đó quay sang nói với Hồng Hi.
- Hồng Hi. Một ngón tay này của ta đã chấn nát tim của Hồng Dịch rồi. Võ công của hắn đã bị phế đi quá nửa. Cho dù vết thương này có lành lại thì hắn cũng dở sống dở chết mà thôi. Coi như là hôm nay thay ngươi trừng trị tội đại bất kính phạm thượng của hắn vậy. Chuyện ngày hôm nay không nên so đo tính toán nữa, lại càng không nên để lộ ra bên ngoài. Nếu không, việc thái tử và vương gia khi gặp nhau lại giương cung rút kiếm truyền ra ngoài sẽ làm triều đình chê trách, khiến cho lòng người bất an.
- Lão tứ, triệt thoái đám cung nỏ ngầm kia đi. Chúng ta không nên bắt chước huynh đệ của Võ Ôn Hầu gia tương tàn như vậy.
Thái tử Dương Nguyên nói.
- Hồng Hi, ta ban cho ngươi một viên Cửu Chuyển Hoá đan, ngươi cầm về mà dưỡng thương. Việc ngày hôm nay coi như chưa từng xảy ra!
- Vâng!
Hồng Hi không dám không tuân lệnh của thái tử. Hắn gượng gạo thu lại vẻ hung ác trên mặt cùng đôi mắt vằn máu của mình, sau đó khẽ nghiến răng xoay người lại, bước ra bên ngoài.
- Sao rồi? Hồng công tử, công tử không sao chứ!
Lúc này, Hồng Dịch đang nằm vật vã trong phòng, đã sớm được người của Cam Thanh Phong đưa vào một mật thất bí mật.
Nhìn thấy mặt của Hồng Dịch tái nhợt không chút máu, Cam Thanh Phong vội vàng hỏi.
- Hừ! Đương nhiên là ta không sao rồi! Tuy nhiên thủ đoạn của lão thái giám kia thật ngoan độc, đúng là ngoài dự liệu của ta! Tra! Tra xét xem hắn là người của ai? Trong cung có địa vị thế nào! Ta sẽ không cho hắn sống qua mùa xuân này được! Chỉ là một võ thánh cũng dám phô trương trước mặt ta hay sao!
Hồng Dịch ngồi dậy, không nhịn được cười lạnh một tiếng, rồi nói.
Trên ngực hắn có một lỗ nhỏ. Lớp Ngân Sa giáp bên ngoài đã bị xuyên thủng hoàn toàn. Bên trong Ngân Sa giáp là một tầng ô kim cà sa cũng bị xuyên thủng, đâm thẳng lên bề mặt của Càn Khôn Bố Đại, đến đây thì chỉ lực mới không sao xuyên thấu được nữa.
Hồng Dịch lúc nào cũng mặc ba lớp giáp trên người, một lớp là Ngân Sa giáp, một lớp là Ô Kim cà sa, còn bên trong dùng Càn Khôn Bố Đại làm áo lót.
Bản văn này được biên soạn bởi truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút trải nghiệm tuyệt vời.